Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8

Chỉ vài giờ sau, sau khi Beomhyun hoàn thành trong ca trực ở lều của người chữa lành, cậu mới nhận ra cậu và Jongin đã quên không quyết định ngày mai sẽ gặp nhau tại kho vũ khí vào thời điểm nào. Cậu đang định đi về phía lều của Jongin để hỏi hắn khi mùi hương quen thuộc của rừng già xộc đến.

"Jongin," cậu chào hắn khi vòng qua góc đường. Gã alpha giật bắn mình trên đường đi về tới khu vực bếp, rõ là không ngờ được ​​Beomhyun sẽ xuất hiện bất ngờ như thế.

"Ch-Chào," Jongin đáp lại lời chào của cậu. "Đến giờ ăn tối rồi. Tôi nghe  Seohaeng bảo là gà lôi đã nấu chín rồi. Em có, uh, muốn ăn cùng với tôi trong bữa ăn không? "

Beomhyun chớp mắt trước lời mời, rồi nhún vai và đồng ý."Chắc rồi, tại sao không ^^. Nếu anh không phiền việc tôi sẽ ăn tất cả thịt gà lôi, " cậu nói với nụ cười tươi rói.

Jongin nhìn chăm chú vào cậu bằng đôi mắt lấp lánh, rồi lắc đầu như thể để xóa nó đi " Được, chắc chắn rồi, tại sao không? Dù sao thì mấy con gà cũng là dành cho em mà. "

Beomhyun cười, và họ cùng nhau đi về phía khu vực bếp. Giữa họ giữ sự im lặng, nhưng nó không căng thẳng hay lúng túng theo cách mà Beomhyun đã nghĩ tới, mà là một sự im lặng thoải mái  khiến Beomhyun rất dễ chịu.

Họ đến chỗ bếp nấu ăn, đơn giản là sóng bước cạnh nhau, và Jongik vẫy tay khi nhìn thấy họ. "Món hầm vẫn còn ấm này hyung!" là câu đầu tiên của Jongik khi hai người đến gần. "Anh có muốn một bát không?"

"Có chứ!" Beomhyun gật đầu đầy háo hức. Jongik cười, múc một phần lớn cho cậu. Beomhyun đỡ lấy cái bát bằng cả hai tay, mắt sáng lên khi nhìn xuống món canh ngon lành.

Jongik cười khúc khích, đưa cho Jongin một cái bát - có phần nhỏ hơn - dành riêng cho hắn. "Hyunsik-ah, gà lôi nướng ở đâu vậy?" Cậu ta quay đầu lại gọi, và một chàng trai trẻ tiến về phía trước với con gà lôi nướng nguyên con vẫn xiên que, đưa nó cho Jongin như thể cái việc hai con người đi cùng với nhau với một con gà nguyên con là chuyện rất bình thường vậy. May mắn là, một con gà lôi ở bên nhỏ hơn, nhưng trông vẫn khá kì quặc.

"Muốn món yêu thích của anh chứ Jongin hyung?" Jongik hỏi."Chúng em vừa có vài phần thịt nai xông khói quanh đây. "

"Nếu không phiền thì có, chắc chắn rồi," Jongin trả lời, cố gắng giữ thăng bằng bát của mình bằng một tay và con gà lôi nướng ở tay kia. "Cảm ơn, Jongik."

Jongik đứng dậy, quay trở lại với một đĩa thịt nai hun khói. Cậu đầu bếp nhìn vào hai bàn tay đã bận rộn của Jongin, rồi chuyển nó cho Beomhyun. "Chúc hai người ăn ngon miệng ~" Cậu ta hát nghêu ngao, với một ánh nhìn tinh nghịch trong mắt  khiến Beomhyun lườm cho một cái. Dù sao nó cũng không nói gì khác ngoài việc hát hò, và Beomhyun tạm bỏ qua cho Jongik lúc này.

Họ tìm thấy một chỗ ngồi ngay dưới một cái cây, với tán rộng có bóng râm. Jongin cắm cái xiên gà thẳng đứng xuống đất bằng một tay, tay kia vẫn giữ bát hầm của mình. Beomhyun đặt đĩa thịt nai của mình xuống một cách gấp gáp bên cạnh cậu trước khi ngồi xuống, xông vào bát hầm của mình trong sự thích thú.

"Em thực sự rất thích gà lôi, phải không?" Jongin hỏi, cười khúc khích, khi hắn nhìn Beomhyun ăn.

Beomhyun, miệng và má phồng lên, ngước lên nhìn hắn. Cậu gật đầu, cố hết sức để nuốt thức ăn để có thể vặn lại, nhưng lại  thấy mình không thể nhanh như mong muốn. Cuối cùng cậu cũng nuốt được, hơi ho vì sặc một chút trước khi nói, "Đó là sở thích của tôi, đừng làm tôi xấu hổ."

"Không phải," Jongin trả lời, nhún vai, nhưng nụ cười của hắn vẫn rộng ngoác. "Tôi chỉ nghĩ là nó thật dễ thương."

"Ồ." Giờ thì cậu đỏ bừng cả mặt, và xúc thêm một thìa canh hầm khác vào miệng. Ở cái dạ dày đói mềm lúc trước, những con bướm lại đến một lần nữa, và Beomhyun ngầm nguyền rủa bản thân vì cảm thấy như thế này. Cậu khá chắc chắn điều này có nghĩa là CẬU ĐÃ THÍCH JONGIN, vì cậu đã thích anh Gyeonghwan gần suốt cuộc đời mình từ trước tới giờ và bây giờ cậu có cảm giác này trong lòng bất cứ khi nào cậu ở gần gã alpha cao lớn này.

Jongin, cũng vậy. Jongin đã đi săn ngay sau buổi thuyết trình của hắn, bỏ cả bữa tiệc mà Beomhyun - và gần như tất cả mọi người đều biết hắn thích - chỉ để mang về nhiều loại thịt với mục đích tìm ra loại cậu thích. Chỉ vì cậu - Beomhyun.

Điều đó có nghĩa gì? Cậu đã có thể hỏi thẳng hắn nếu cậu thực sự muốn biết, nhưng thực sự Jongin đã cho cậu lượt chọn đầu tiên, đã muốn tặng quà cho cậu, và khi biết rằng món yêu thích của cậu là thịt gà lôi, hắn thậm chí còn đề nghị dạy cậu cách săn. Việc dạy cho một kẻ tay mơ đi săn chẳng dễ dàng gì, đặc biệt là khi cậu không được luyện tập từ khi còn là những đứa trẻ - chơi trận giả để rèn luyện kỹ năng chiến đấu.  Việc hắn đã đề nghị giúp đỡ một người như cậu - người chỉ được đào tạo về thảo dược và một số ít kĩ năng cận chiến (mặc dù không được chính quy cho lắm)  không phải là thứ để có thể đùa cợt.

"Em có muốn một chút không?" Jongin hỏi, lôi Beomhyun ra khỏi sự mơ màng của cậu. Cậu nhìn lên gã Alpha, chớp mắt một cái. Hắn đang chìa món thịt nai về phía cậu, và Beomhyun cảm ơn hắn, xé lấy một miếng cho mình.

"Jongin?"

Cả hai người họ nhìn lên, ngạc nhiên đến bỏ dở bữa ăn. Jongin nghiêng đầu thắc mắc về người trước mặt họ. Nói thật là Beomhyun cũng không thực sự chắc chắn người này là ai. Nơi này rất đông dân cư, và việc phải là không thân thuộc với tất cả mọi người cũng chẳng có gì lạ, đặc biệt là nếu cha mẹ của họ không quen biết nhau.

"Chào Nuri hyung," Jongin chào, rõ ràng là có quen biết với người kia.

 Beomhyun chứng kiến khi Nuri thò tay vào túi và lấy ra một chiếc vòng tay, một dải dây màu ánh xám tinh tế. Cậu không thể thấy được nó được làm từ gì ở chỗ cậu ngồi, nhưng cậu thấy nó nhanh chóng được  cho tặng cho Jongin.

Cậu cảm thấy có thứ gì đó trong lòng có cái gì rơi xuống, và Beomhyun muốn gạt tay Nuri ra, muốn quăng cái vòng tay chết tiệt xuống đất để Jongin không thể chạm vào nó. Tay cậu run rẩy, siết chặt bên cạnh người, và phải dùng tất cả sức mạnh ý chí của mình để không làm những gì não cậu đang gào thét.

"Không được," Jongin từ chối ngay trước khi Nuri có thể nói được một lời. "Em xin lỗi, hyung."

Nuri có vẻ hơi choáng váng, và cũng rất đau khổ. Beomhyun há hốc miệng nhìn Jongin, thậm chí còn không ăn nữa, quá sốc vì  lời từ chối thẳng thừng của hắn. Nuri nuốt nước bọt, sau đó gật đầu, và giữ  lại vòng tay của mình, chậm rãi rời đi.

"Anh-" Beomhyun lắp bắp . "Sao anh lại từ chối nhanh như vậy?"

Jongin quay lại nhìn Beomhyun, và ánh mắt của hắn rất quyết tâm, mạnh mẽ đến nỗi Beomhyun gần như co người lại dưới ánh nhìn ấy. "Tôi vừa có người khác trong lòng rồi,"  hắn nói, vẫn nhìn chằm chằm vào Beomhyun.

Một cái gì đó trong tâm trí của Beomhyun bật mở, tim cậu lắng xuống, và những con bướm trở nên mạnh mẽ hơn, những đôi cánh đập nhanh hơn.

"Oh."

***

Hai người gặp nhau vào buổi chiều muộn, khi mặt trời vẫn chưa lặn nhưng không còn quá cao , ánh nắng cũng không quá mạnh. Beomhyun đã nhận được một vài lời khuyên từ Junsik trước đó - thằng nhóc đã đến và tặng cho cậu vài bí kíp trong khi ườn người trên tấm thảm của cậu mà chẳng có lý do nào - về cách săn lùng gà lôi. Cậu khá háo hức, mặc dù có chút sợ hãi, để áp dụng chúng vào thực tế.

Cậu đã hoàn thành những công việc lặt vặt mà Mingi đã giao. Toàn việc nhẹ cho ngày hôm nay, vì anh biết rằng cậu sẽ chẳng để tâm nổi vào những việc  phải làm, mà dành hết tâm trí cho buổi hẹn hò vào buổi chiều rồi. Beomhyun rất biết ơn sự quan tâm của Mingi, thật sự là thế, nhưng nó khiến cậu cảm thấy như thể Mingi đã biết về cảm xúc của Beomhyun trước cả cậu.

Thành thực mà nói thì cậu không ngạc nhiên lắm. Mingi thường định lượng khá chính xác với trực giác của anh, và vì anh là một trong những thành viên trầm tính nhất ở đây - khi không say xỉn, tất nhiên - nên thường để mắt đến mọi thứ. Hong Mingi biết nhiều hơn những gì mọi người có thể nghĩ.

Khi đối diện với cảm xúc của chính mình, Beomhyun đã... xác định xong rồi. Cậu đã chấp nhận rằng những con bướm bay loạn trong bụng cậu bất cứ khi nào cậu ở gần Jongin là bởi vì cậu đã, bằng cách nào đó, THÍCH Kim Jongin.

 Nếu vài năm trước có người nói với cậu rằng sẽ có một thời điểm mà cậu loạn nhịp rối bời bởi vì cậu nhận ra tình cảm của mình dành cho Kim Jongin , có lẽ cậu sẽ cười đến đau bụng. Nhưng bây giờ, điều đó không phải là thứ mà cậu có thể phủ nhận, và nếu cậu trung thực với bản thân, thì càng không phải là một thứ mà cậu muốn từ chối.

Cậu khá chắc chắn rằng Jongin cũng có những cảm xúc giống cậu. Có một chút khác lạ trong cái cách mà Jongin đã nhìn cậu vào đêm hôm trước, đôi mắt sáng lấp lánh trong khi hắn nói hắn đã có người trong lòng mà hắn muốn là người bạn đời của mình. Và nếu cậu đúng, thì Jongin thực sự là người thích cậu trước.

Yêu.

Cậu không dám dùng từ yêu,  ít nhất là chưa. Cậu biết, bây giờ, những bồn chồn rạo rực trong bụng mình không có nghĩa là cậu đã yêu anh Gyeonghwan. Đó chỉ là một chút rung động, bắt đầu từ khi cậu còn nhỏ - anh Gyeonghwan là người đã hàn gắn khoảng trống mà Jongin đã để lại trong cuộc đời cậu. Bây giờ, điều đó chẳng còn có ý nghĩa gì với cậu nữa,  mối quan hệ của họ ngay thẳng thuần khiết, và mặc dù nó là một trong những sự rung động lâu nhất trong cuộc đời cậu từ trước đến giờ, cậu không còn cảm giác gì với anh Gyeonghwan nữa.

_____________________________

yeah, i'm back.

lại xin lỗi các mẹ thêm lần nữa vì bùng truyện=))))

nhưng mà em đã quay lại rồi đây, đăng chap ngắn để câu tương tác cho dễ=)))

Từ đây hai bạn yêu nhau nồng cháy say mê, ngọt ngào như trăng mật ạ. Không ngược gì nữa đâu, mệt tim lắm. 

Spoil: sắp ôm hôn rồi. hôn môi hẳn hoi. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com