Chương 3
12, 45
Karina đã tưởng tượng ra viễn cảnh về lần tiếp theo Winter xuất hiện trong thế giới của cô, trong thời đại của cô rất nhiều lần đến nỗi cô không thể phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ. Cô đã nghĩ ra hàng triệu điều khác nhau để nói, từ mỉa mai đến hối lỗi, lạnh lùng đến thờ ơ, nhưng khi Winter xuất hiện, đó là mùa hè tiếp theo và gần một năm đã trôi qua, Karina thấy rằng cô không thể nói dối về cảm xúc duy nhất mà cô đã luôn cảm nhận được - nhớ nhung.
Bởi vì không một ngày nào trong ba trăm sáu mươi lăm ngày trôi qua mà Karina không nghĩ đến Winter, tự hỏi hiện tại cô ấy đang ở đâu, cô ấy bao nhiêu tuổi, cô ấy có an toàn và hạnh phúc không, liệu cô ấy có đang nghĩ về Karina như cái cách mà Karina đang nghĩ về cô ấy. Đôi khi cô cảm thấy ghen tị một cách khó chịu khi hình dung Winter du hành để ghé thăm những cô gái khác, vào những thời điểm khác nhau, nhưng hầu hết thời gian cô chỉ cảm thấy lo lắng khi nhận ra rằng những người khác có thể không chấp nhận sức mạnh kỳ lạ của Winter như cô, rằng họ có thể tẩy chay hoặc thậm chí bắt giữ cô ấy đến một phòng thí nghiệm để kiểm tra và thử nghiệm. Cô giằng xé dữ dội giữa vô vàn cảm xúc tích cực và tiêu cực, đôi khi ước mình chưa bao giờ gặp Winter, nhưng những cảm xúc còn lại trong cô lại nói lên rằng gặp Winter là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra trong cuộc đời ngắn ngủi của cô. Cha mẹ cô cho rằng cô đang trải qua giai đoạn lo lắng, bồn chồn thường hay xuất hiện ở tuổi vị thành niên và những nổi đau đang lớn dần, nhưng Karina biết rằng tất cả đều là lỗi của Winter khi Karina phải mất hàng giờ đồng hồ để đi bộ từ trường về nhà vì cô cần kiểm tra sau mỗi cái cây, rằng cô đến lớp muộn và ngủ gật trong giờ học vì đêm nào cô cũng nằm trên giường trằn trọc khi tìm kiếm bóng hình quen thuộc dưới ánh trăng lung linh. Điều đó thật vô nghĩa và ngu ngốc bởi vì Winter chỉ là một bà cô đáng sợ mà Karina đã gặp ba lần và thẳng thừng tuyên bố rằng cô ấy có thể du hành thời gian, và Karina chẳng có lý do gì để gắn bó với cô ấy.
Nhưng khi cô nghĩ đến sự ấm áp rạng rỡ trong nụ cười của Winter, nhiệt độ trong lòng bàn tay cô ấy và cái cách cánh tay của cô ấy đã giữ Karina cẩn thận như thế nào khi họ băng qua đường, nỗi buồn trong đôi mắt cô ấy khi cô ấy nhìn Karina, như thể Karina xinh đẹp và quý giá đến mức khiến cô ấy muốn bật khóc. Chưa từng có ai nhìn Karina như vậy trước đây trong đời. Lần duy nhất cô nhìn thấy ánh mắt như vậy trong mắt bất kỳ ai là khi cha cô nhìn mẹ cô khi ông cho rằng Karina đang không quan sát họ.
Tất nhiên, Karina không nhảy vào vòng tay của Winter ngay khi cô ấy xuất hiện vào buổi chiều mùa hè đó, khi Karina đang nằm dài trong phòng ngủ của cô sau khi tan học. Mặc dù Karina muốn, nhưng cô không còn là một đứa trẻ sáu hay tám tuổi có thể thoải mái thể hiện tình cảm mà không phải ngại ngùng. Bây giờ, Karina tự ý thức và kín đáo, nhìn chằm chằm Winter một cách nổi loạn khi cô ấy đang ngập ngừng đến gần.
"Jimin?" Winter thì thầm không chắc chắn, mắt cô ấy van nài. "Em xin lỗi. Nếu chị không muốn gặp em, em sẽ đi. "
Cô ấy di chuyển về phía cửa sổ, và Karina hét lên thất thanh, ngăn cô ấy lại. Khi Winter quay trở lại, có một tia hy vọng trong đôi mắt của cô ấy.
“Cô sẽ bị gãy cổ,” Karina nói một cách cộc cằn, cố gắng giữ gìn phẩm giá của mình. “Đây là tầng hai.”
Môi Winter nhếch lên, nụ cười bỡn cợt treo ở khóe môi "Chị lo lắng cho em phải không?" cô ấy hỏi một cách trơ trẽn, tiến về phía giường của Karina khi Karina co người vào tường và chế giễu trong bồn chồn. "Ờ, thì sao."
Winter trông thất vọng đến nỗi điều đó làm Karina bối rối, khiến cô thốt lên, "Điều gì đã khiến cô mất nhiều thời gian để trở lại như vậy?"
Những lời nói lơ lửng trong khoảng lặng giữa họ, nghe có vẻ quá đòi hỏi và ỷ lại, điều đó làm Karina thầm rủa trong lòng. Nhưng Winter chỉ nhìn cô một cách nghiêm túc, ánh mắt tràn đầy tiếc nuối khi cô ấy thu hẹp lại những khoảng cách cuối cùng giữa họ và rón rén ngồi lên thành giường của Karina. “Em xin lỗi,” cô ấy nói, sự chân thành trong giọng nói của cô ấy đã khuấy động thứ gì đó sâu thẳm trong lồng ngực của Karina. “Em đã cố gắng trở lại thời điểm này trong năm năm qua. Nhưng thật không may, đó không phải là thứ mà em có thể kiểm soát ”. Cô ấy cười gượng gạo, nhưng Karina có thể thấy cái cách mà bàn tay cô ấy đang siết chặt ga trải giường một cách bất lực, các khớp ngón tay của cô ấy tái nhợt đi.
Năm năm. Điều đó giải thích tại sao Winter trông già đi đáng kể so với lần cuối cùng Karina nhìn thấy cô ấy, già hơn một tuổi, thái dương của cô ấy lại vương lên những hạt bụi trần. Vì vậy, một năm đối với Karina đã là năm năm đối với Winter. Winter đã trải qua năm năm không biết liệu Karina có tha thứ cho mình hay không, không biết rằng Karina thậm chí không còn tức giận chút nào. Và nếu năm nay là một năm dài dằng dặc đối với Karina, thì đối với Winter, nó hẳn là không thể tưởng tượng được.
Cảm giác tội lỗi nhói lên trong ngực Karina. Giá như lúc đó cô trưởng thành hơn và đừng phán xét Winter quá khắt khe, giá như cô đừng để cơn giận che mờ đi các giác quan và nói ra những lời mà Winter cần nghe từ cô trước khi cô ấy đi. Karina không thể thốt ra những lời con xin lỗi, nhưng Winter dường như đọc được ánh mắt của cô như thể một cuốn sách bởi vì Winter trông đã dịu lại.
"Ồ, Jimin,” cô ấy nói, cong tay ôm lấy cơ thể Karina. “Không sao đâu. Nó không phải như thể em đã không nhìn thấy chị trong suốt năm năm. Em chỉ không nhìn thấy chị của lúc này."
Đôi mắt của Winter lấp lánh đầy âm mưu, và trái tim của Karina thình thịch. Điều đó có nghĩa là Winter sẽ đến với cô nhiều lần hơn trong tương lai, hay thậm chí trong thời gian của Winter, Karina cũng ở đó? Suy ngẫm về cơ chế hoạt động của việc du hành thời gian làm cho não bộ của Karina đau đớn, vì vậy cô nhanh chóng nói với Winter, "Cô đến từ đâu?"
Winter có vẻ ngạc nhiên trước sự khẩn trương của cô, nhưng lại mỉm cười một cách say mê. "Mỹ."
Karina nhăn mặt, bối rối hơn bao giờ hết. Cô chưa bao giờ đến Mỹ, và tất cả những gì cô biết về nó là một đất nước rất xa Hàn Quốc. "Làm thế nào cô nói được tiếng Hàn?" cô tra hỏi.
Winter ngượng ngùng nở một nụ cười. “Chị đã dạy em,” cô ấy thú nhận.
Karina há hốc mồm. "Con á? Khi nào?" cô cựa quậy.
“Khi em còn là một cô bé,” Winter trả lời nhẹ nhàng, đôi mắt cô ấy xa xăm và mờ ảo cho đến khi chúng gặp Karina và dường như tập trung trở lại. “Jimin-ah,” Winter nói đơn giản. "Em đã quen biết chị cả đời mình."
Karina đấu tranh để tiêu hóa điều này. Winter đã lớn tuổi rồi, già hơn Karina có thể đếm trên đầu ngón tay. Không thể nào cô ấy có thể biết Karina nhiều năm như vậy khi Karina mới chỉ mười hai tuổi. Nhưng nếu Winter nói như vậy - Karina nhìn vào nụ cười trên khuôn mặt cô ấy, cởi mở, thành thật, như thể cô ấy có thể nhìn thấy tất cả những kẽ hở nhỏ trong trái tim của Karina, và cô tin Winter.
"Tại sao cô lại gọi con là unnie?" Karina tiếp tục đặt câu hỏi không ngừng. Winter đã ở đây hơn một tiếng đồng hồ, lâu hơn cô ấy đã từng và Karina biết rằng đồng hồ đang tích tắc. Cô có thể nhìn thấy điều đó qua cách đôi môi của Winter mất đi màu sắc, nụ cười không nở nhưng đôi tay của cô ấy lại lo lắng vặn vẹo trong những nếp gấp của chiếc áo sơ mi xám, cái cách mà cô ấy trông như có thể bị một cơn gió cuốn đi bất cứ lúc nào nếu Karina không giữ chặt cô ấy.
Tiếng cười của Winter yếu ớt nhưng chân thực. "Bởi vì trong thời đại của chúng ta, con người thật, chị lớn hơn em một tuổi." Cô ấy tinh nghịch véo mũi Karina.
"Hơn một tuổi?" Karina thở hổn hển. Cô không thể tưởng tượng mình lớn hơn Winter, có thể cao hơn vì vậy Winter sẽ phải ngước nhìn cô, tôn trọng cô, cô có thể sẽ thông minh như Winter để có thể nói chuyện với cô ấy một cách bình đẳng, có lẽ cũng hài hước để cô có thể làm Winter mỉm cười. Có thể Karina trưởng thành, người lớn hơn Winter một tuổi là một cô nàng mạnh mẽ, quyền lực và lộng lẫy, người làm Winter mê mẩn, thay vì một bản thân vụng về, trẻ con của cô ở tuổi mười hai.
“Karina,” Winter thì thầm, và Karina thoát ra khỏi sự mơ mộng khi thấy Winter tan rã thành không khí mỏng manh trước mặt cô, vẫn không thể tin được như lần đầu tiên, thậm chí còn gây sửng sốt hơn trong ánh sáng ban ngày. “Unnie -” Winter cất lời, phần còn lại trong câu nói của cô ấy bị nuốt chửng trong im lặng cho đến khi chỉ còn lại đôi mắt cầu khẩn của cô ấy, và rồi ánh mắt đó cũng biến mất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com