[New Hire]
Porsche đợi cho đến khi mọi người trong phòng tập im lặng trước khi anh bước lên thảm tập.
Như những gì Porsche đã yêu cầu Pete, hàng chục vệ sĩ mới được thuê đang xếp hàng ở mép tấm thảm, ngồi xếp bằng tay đặt trên đầu gối.
Một số người trong số họ còn già hơn cả Porsche, với những hình xăm và vết sẹo rải rác trên cơ thể. Một số trẻ hơn, có khuôn mặt non choẹt và tròn xoe mắt nhìn thế giới mới mà họ đã tìm thấy.
Porsche không thắc mắc về điều đó. Nếu họ ở đây, tức là họ đã từ bỏ cuộc sống của mình vì một lý do chính đáng. Hỏi họ câu chuyện của họ không phải là công việc của anh. Anh chắc chắn Pete đã thực hiện từng bước kiểm tra lý lịch một cách cẩn thận.
Nhiệm vụ của Porsche là biến họ thành kiểu vệ sĩ có thể làm việc cho gia đình Theerapanyakul.
"Yếu tố gì cần có để giành chiến thắng trong một cuộc chiến?" anh hỏi khi đứng giữa tấm thảm, hai chân rộng bằng vai.
"Đánh mạnh hơn bất kỳ gã nào khác!" một trong những người có hình xăm cất tiếng gọi. Anh ta to lớn, căng phồng với cơ bắp.
Porsche có thể cảm thấy Arm bên cạnh đang cố nén tiếng cười của mình.
Porsche lắc đầu. Anh giải thích: "Đó không phải là việc đánh mạnh nhất. Sẽ luôn có người mạnh hơn cậu."
Câu trả lời của anh gây ra một số tiếng xì xào trong số những người được tuyển dụng.
Một người khác hỏi "Chứ anh còn cách nào khác để có thể giành chiến thắng?"
"Những gì cậu phải học là chuyển hướng năng lượng mà họ đẩy về phía cậu. Ví dụ như, bạn của tôi, Arm muốn đấm vào mặt tôi..."
Anh ra dấu cho Arm và cậu ta cười toe toét trước khi vung nắm đấm. Porsche đỡ đòn bằng cách đỡ cổ tay Arm, đẩy anh sang một bên và giữ chặt cánh tay anh khi anh cắm lòng bàn tay vào sau vai Arm, dùng lực quật ngã.
Động tác này khiến Arm khuỵu xuống.
"Woah!" một trong những vệ sĩ mới đã kêu lên. "Nhanh quá!"
"Làm lại đi Phi, tôi không thể nhìn thấy!" một trong những người mới đến có gương mặt non choẹt yêu cầu.
Porsche đỡ Arm dậy trước khi anh vẫy người mới có khuôn mặt non choẹt về phía trước. "Hãy đến đây và tôi sẽ chỉ cho cậu bước đầu tiên."
Sự phấn khích trong mắt cậu bé đã tắt ngúm. "Ồ... ờ..."
"Tôi sẽ làm nó." Một người khác được thuê trẻ hơn đã đứng dậy.
Khi đứng lên, anh ta cao hơn Porsche, nhưng anh ta cao kiểu gầy lêu nghêu, có vẻ như anh ta vẫn chưa phát triển chân tay. Anh ấy làm Porsche gợi nhớ hình ảnh về một chú nai con.
Porsche gật đầu. "Vậy thì hãy bước về phía trước. Cậu tên là gì?"
"Benz."
"Tiến lên, Benz."
Benz loạng choạng bước về phía trước và Porsche phớt lờ tiếng cười của một số người lớn tuổi. Anh không chắc liệu họ có đang cười vì Benz lao vào anh mà không biết lượng sức hay họ nghĩ rằng Porsche sẽ thua cuộc, nhưng điều đó không quan trọng.
Tất cả họ, sớm hay muộn, sẽ học được cách tôn trọng anh.
Anh ra hiệu cho Benz tới chỗ anh. Cậu bé trông có vẻ bất an một lúc trước khi lao về phía trước.
Porsche đã rất ấn tượng trước ý tưởng của anh ấy. Nhưng nó không ngăn được anh chặn nắm đấm Benz nhắm vào mặt mình. Anh đá vào bụng cậu bé, khiến cậu ngã nhào xuống đất.
Benz tiếp đất bằng mông, có vẻ bối rối không biết làm thế nào anh ta rơi vào vị trí này.
"Nhắm vào đầu là một ý tưởng hay," Porsche nói, đủ lớn để mọi người có thể nghe thấy, "nhưng nếu cậu nhấc cả hai nắm đấm lên cùng một lúc, thì phần giữa của cậu sẽ bị lộ ra. Luôn tự bảo vệ mình bằng bàn tay không dùng tới, hiểu chưa?"
Vẫn có vẻ hơi sững sờ, Benz gật đầu. Trước sự ngạc nhiên của Porsche, cậu bé trông không hề xấu hổ khi đứng dậy. Thay vào đó, đôi mắt của anh ấy ánh lên vẻ ngưỡng mộ khi anh ấy nhìn Porsche.
"Cảm ơn anh, Phi."
Porsche gần như bật cười. Anh không thể nhớ lần cuối cùng một người mới đã cảm ơn anh là khi nào.
Anh mỉm cười. Thật là vui khi được khen. "Không có gì." Tiếp tục hướng dẫn cho những người đàn ông còn lại, anh hét lên, "Được rồi, mọi người bắt cặp và đấu với nhau một hoặc hai hiệp. Arm và tôi sẽ đi xung quanh và theo dõi."
Anh đã dành một giờ tiếp theo để sửa các tư thế và cách đặt ngón tay cái khi đấm sao cho không bị gãy ngay lần tiếp xúc đầu tiên.
"Porsche," cuối cùng thì Arm cũng đến bên cạnh anh. "Tao đã hết ca làm rồi. Mày có thể quản lý phần còn lại không?"
Porsche nhìn qua vai Arm đến mép tấm thảm nơi Pol đang đợi. Anh ấy mặc quần áo thể dục giống như những người còn lại.
"Gì? Mày ra ngoài chơi à? Mày không cho mọi người ở đây xem buổi biểu diễn sao?"
"Không phải hôm nay." Arm cười toe toét. "Tao không nghĩ những người mới này có thể xử lý phần encore."
"Thật kinh khủng, anh bạn."
"Ui nghe bạn trai của sếp nói kìa."
Porsche đảo mắt. Việc những vệ sĩ cấp cao nhất còn lại của gia đình gọi Porsche là 'bạn trai của sếp' là một trò đùa. Đó là một trò đùa không nên được thực hiện quá thường xuyên.
"Coi chừng mấy người mới nghe thấy đó."
Cánh tay nhún vai. "Sớm muộn gì tụi nó cũng phải biết sự thật thôi."
Porsche thở dài.
Không phải là anh để tâm đến trò đùa, hay sợ những người khác biết. Arm đã đúng. Kinn không thực sự tinh tế trong tình cảm của mình. Những người mới tuyển vào nên sớm biết rằng, trong thế giới mới này, họ đã bước vào nơi Kinn là người có thẩm quyền duy nhất mà tất cả họ đều phải tuân theo, còn Porsche thì giữ một vị trí đặc biệt bên cạnh Kinn.
Chỉ là cụm từ bạn trai không rõ nghĩa mà thôi. Nó quá nhỏ bé, quá trần tục để diễn tả mối quan hệ này. Kinn và anh còn nhiều hơn thế, và cũng ít hơn thế. Đó là điều mà đôi khi chính Porsche cũng không hiểu, nhưng chắc chắn anh sẽ không yêu cầu Arm thảo luận về nó.
Anh sẽ phải thảo luận nó với Kinn ngay từ đầu.
"Đi với bạn trai của mày đi."
"Tao sẽ, cảm ơn nha."
Porsche quan sát Arm chạy qua tấm thảm, Pol đợi anh với cặp kính và khăn tắm. Porsche quay đi và bước tới cặp đấu gần nhất.
"Không tệ," anh nhận xét khi chứng kiến Benz và một trong những tân binh trẻ tuổi chiến đấu.
Họ rõ ràng là bạn nhau qua cách họ đấm đá nhau. Một điều gì đó mà Porsche đã phải sửa chữa.
"Đừng kìm lại," anh chỉ vào Benz. "Nếu cậu đánh ai đó, hãy chắc chắn rằng người đó phải bị thương. Nếu không, cậu có thể thua nhiều hơn trong cuộc chiến".
Benz mở to mắt trước khi gật đầu. Cú đánh tiếp theo của anh ta khiến máu mũi của lính mới kia trào ra. "Như vầy?"
"Chết tiệt!" Porsche nhảy về phía trước và giúp tuyển thủ bị thương ngửa đầu ra sau. Máu chảy khắp nơi khi lính mới bị mù bởi nước mắt của mình, nắm lấy tay Porsche để bảo đảm.
"Được rồi, hai người đã xong. Benz, đưa bạn của cậu đến băng ghế dự bị và lấy cho anh ấy một chiếc khăn tắm."
"Được rồi, Phi."
Porsche đã theo dõi họ cho đến khi hai tân binh trẻ ra khỏi thảm. Sau đó, anh tập trung trở lại vào nhiệm vụ của mình.
*
Mặt trời đã lặn vào lúc họ rời phòng tập thể dục.
Hầu hết các tân binh đều tập tễnh thay vì đi về phía doanh trại, nơi Porsche thích gọi là khu nhà ở dành cho vệ sĩ. Cảnh tượng đó khiến Porsche cảm thấy mình đã thành công.
"Ăn tối và sau đó nhớ đi ngủ sớm!" anh gọi trước khi mọi người kịp giải tán. "Chúng ta sẽ gặp nhau ở phòng tập thể dục vào sáng sớm!"
Những lời nói của anh đã nhận lại một dàn hợp xướng những tiếng rên rỉ và Porsche không thể không cười.
Trước sự ngạc nhiên của anh, cũng có một nụ cười hướng về anh.
"Mong đợi ngày mai, Phi!" Benz đã nói với anh trước khi anh ta chạy đi với bạn bè của mình.
Ngược lại, Porsche hầu như không quản lý được làn sóng đáp lại này.
"Mày có vẻ xử lý tốt chúng," Pete nhận xét khi xuất hiện bên cạnh Porsche.
Âm thanh không lường trước được từ giọng nói của Pete bên tai anh gần như khiến Porsche phải giữ chặt viên ngọc* của anh. Porsche coi đó là tài năng độc nhất của Pete. Người đàn ông có thể di chuyển như một bóng ma. "Xin chào, Pete."
(*"Clutch the pearls" = giữ chặt viên ngọc -> nghĩa là phản ứng với thái độ khó chịu)
"Khun Kinn yêu cầu sự hiện diện của mày trong văn phòng của cậu ấy," Pete thông báo với anh.
"Chết tiệt." Porsche nhìn xuống chính mình. Anh vẫn mặc quần đùi thể dục và áo ba lỗ. Anh không có trạng thái chỉn chu ngay bây giờ. "Tao có thời gian để tắm không?"
"Có lẽ sẽ tốt hơn nếu mày đến đó ngay lập tức."
Vì vậy, Kinn đang có tâm trạng.
Porsche thở dài và quàng khăn quanh cổ. Anh ra hiệu cho Pete dẫn đường.
Họ rời khỏi khu vực doanh trại và đi về phía nhà chính.
"Có điều gì đó không ổn với thỏa thuận kinh doanh à?" Porsche hỏi khi anh và Pete đứng trong thang máy dẫn họ lên tầng của Kinn.
Kinn đã bàn chuyện hợp tác với một gia đình từ phía Bắc trong một thời gian. Đó là lý do tại sao Porsche đã đến phòng tập thể dục ngay từ đầu. Anh đã dành hai tuần qua ở trong văn phòng của Kinn, nhìn Kinn nhìn chằm chằm vào đống tài liệu trên bàn của anh ấy. Với việc Kinn không thể rời văn phòng sớm, Porsche đã tình nguyện huấn luyện những tân binh. Nếu không, cơ bắp của anh có thể sẽ bị teo lại do việc đứng bên cạnh Kinn.
"Thỏa thuận ổn. Vẫn đang trong quá trình bàn bạc, nhưng đó không phải là lý do Kinn yêu cầu mày."
Porsche muốn hỏi lý do là gì, nhưng cửa thang máy đã mở ra trước khi anh có thể. Họ bước ra ngoài. Pete dẫn anh đến cửa văn phòng của Kinn trước khi cậu ấy bước sang một bên.
"Mày không vào à?"
Pete chỉ cười với anh.
Porsche thở dài trước khi tự mình bước vào văn phòng của Kinn.
Trái ngược với lúc Porsche rời bỏ anh, Kinn giờ đang ngồi trên ghế sofa thay vì ở bàn làm việc. Porsche bước tới không chút do dự.
Anh không mong muốn đối phó với một Kinn đang ủ rũ, nhưng anh cũng không sợ. Không giống như những người khác tại khu nhà, Porsche không sợ Kinn.
"Khun Kinn," anh chào hỏi một cách chính thức.
Kinn ngước nhìn anh, nhướng một đôi lông mày như điêu khắc thần thánh nhìn anh như muốn hỏi, Thật vậy luôn?
Porsche chỉ mỉm cười đáp lại. "Anh đã yêu cầu tôi?"
"Ngồi với tao."
Porsche là một nhân viên tốt vì vậy anh đã làm như những gì đã được ra lệnh.
Kinn không mất thời gian kéo Porsche vào lòng. Porsche mỉm cười trong nụ hôn mà Kinn đặt lên môi anh.
"Tại sao mày khỏa thân?" Kinn hỏi, tay anh trượt lên đùi Porsche và dưới gấu quần thể dục.
"Bên ngoài đang là một triệu độ C, có nghĩa là bên trong phòng tập thể dục là một tỷ độ. Quần áo của tao hoàn toàn thích hợp để huấn luyện lính mới."
"Đúng rồi, lý do mày bỏ rơi tao ở đây một mình đây mà. Các lính mới thế nào rồi?"
Porsche nghĩ lại điều đó trong giây lát. Sau đó, anh giơ hai tay vẫn còn dính máu của tân binh mà Benz đã đấm. "Một số trong số họ có tiềm năng."
"Ừm." Kinn rõ ràng không muốn nghe thêm về công việc của Porsche. Thay vào đó, anh quan tâm nhiều hơn đến việc há miệng trước xương quai xanh lộ ra của Porsche.
"Mày nên quan tâm đến điều này nhiều hơn," Porsche nhẹ nhàng mắng mỏ. "Sau cùng thì tao đang huấn luyện họ để bảo vệ mày."
"Tại sao tao phải lo lắng về một số lính mới khi tao đã có mày bảo vệ?"
Đó là một điểm công bằng. "Điều gì đó có thể xảy ra với tao và sau đó mày phải dựa vào họ."
Đột nhiên Kinn tách ra khỏi anh. Với đôi mắt tối sầm nhanh chóng, anh trông vô cùng đáng sợ. Ngay cả đối với Porsche, cảnh tượng ấy khiến ngón chân của anh co quắp hơn bất cứ thứ gì khác.
"Đừng bao giờ nói những điều như thế."
"Đó chỉ là thực tế."
"Nó sẽ không xảy ra," Kinn cáu kỉnh với anh.
Porsche biết rõ là không nên tranh luận với Kinn, vì vậy anh đã kéo người đàn ông kia vào trong một nụ hôn khác. Kinn hôn anh một cách thô bạo, nhưng cả hai đều không phải là sinh vật hiền lành nên đây cũng là mặc định của họ.
Porsche thở hổn hển khi tay Kinn luồn xuống dưới mông anh và anh được nâng lên không trung.
"Làm việc xong chưa? Thế còn-"
Làm cho Porsche im lặng bằng cách mím chặt môi của họ vào nhau, Kinn bế anh vào phòng ngủ của mình.
*
"Chết tiệt, anh giai, trông anh như vừa bị tấn công bởi một con ma cà rồng hay gì đó."
Porsche tự hỏi, chỉ theo giả thuyết, anh sẽ phải hạ bao nhiêu vệ sĩ của Kim để vượt qua tên khốn nhỏ và tát bay nụ cười tự mãn ra khỏi mặt hắn. Porsche đếm có ba người đàn ông trong bếp với họ. Không phải là một chuyện không thể thực hiện.
"Tôi không biết ý cậu là gì." Anh cầm chiếc cốc đặt dưới máy pha cà phê.
"Có thật không? Bởi vì tôi đang nói về cái hickey to đậm ngay trên cổ anh."
"Cậu có muốn ăn đấm không?"
Porsche phớt lờ cách vệ sĩ của Kim tỏ ra khó chịu trước lời nói của anh.
Kim cười toe toét với anh. "Thử coi, ông già."
"Kim!" Ché chạy vào bếp. Em vẫn mặc bộ đồ ngủ, đầu tóc rối bời.
Ngay lập tức, sự chú ý của Kim chuyển sang em. Thằng nhóc thậm chí còn tháo chiếc kính râm ngu ngốc của mình. "Có chuyện gì vậy, thiên thần?"
"Anh có thấy sách giáo khoa của em đâu không? Em đã tìm khắp nơi trong phòng của em và của anh, nhưng em không tìm thấy nó."
"Em đã kiểm tra tủ đầu giường của mình chưa? Hôm qua chúng ta đã ngồi trên giường của em, nhớ không?"
Lông mày của Porsche nhướng lên giữa trán. "Xin lỗi, hai người ngồi ở đâu chứ?"
"Ồ, hia!" Ché quay lại khi nghe thấy giọng nói của Porsche, khuôn mặt em bừng sáng. "Buổi sáng tốt lành!"
Porsche cố gắng giữ nụ cười tự mãn trên khuôn mặt của mình khi Ché quay lưng lại với Kim để chào anh. Anh mở rộng vòng tay và Ché ngã vào ôm anh với một tiếng động hạnh phúc.
Porsche vuốt nhẹ tổ chim trên đầu Ché trước khi anh buông em trai mình ra. "Chào buổi sáng. Ngủ ngon chứ?"
Ché gật đầu. "Còn anh, hia?"
Porsche cố gắng không nghĩ đến cái đêm mà anh có mặt với sự hiện diện của em trai mình. "Anh ngủ rất tốt."
"Chứ còn gì nữa," Kim nhận xét với một nụ cười nhếch mép khó chịu trên khuôn mặt.
Porsche chắc chắn sẽ đấm anh ta.
Kim hẳn đã nhìn thấy điều đó trên khuôn mặt anh. Anh ta đủ thông minh để chạy trốn.
"Thôi nào, Ché," Kim trượt khỏi ghế dựa. "Hãy tìm trong phòng của em một lần nữa. Sau đó anh sẽ chở em đến trường đại học".
"Cảm ơn, Kim!"
"Tất nhiên rồi, thiên thần."
Kim nhấc cánh tay lên và Ché bước cùng anh, rõ ràng là không bận tâm đến cánh tay khoác trên vai em như Porsche. Các vệ sĩ của Kim rời phòng cùng với ông chủ của họ và vì vậy Porsche thấy mình một mình trong bếp.
Sẵn sàng hạ huyết áp, anh nhấp một ngụm cà phê.
Giờ là thời điểm tồi tệ nếu anh và em trai của mình chuyển ra khỏi biệt thự Theerapanyakul.
Porsche đã có ý định tìm một căn hộ mới cho họ, nhưng sau đó cuộc sống trở nên bận rộn và việc ngủ trên giường của Kinn cũng trở nên ý nghĩa (tất nhiên là để bảo vệ anh ấy trong giấc ngủ) và Ché trông rất hạnh phúc khi ở đây.
Tất nhiên, đối với anh, thật tuyệt vời khi anh được sống trong một biệt thự với em trai mình. Porsche thích tự nhủ rằng họ ở lại là vì lợi ích của Ché.
Ché đã an toàn ở đây.
Em ấy không cô đơn ở đây.
Mỗi giờ thức dậy của Porsche đều dành để đảm bảo Kinn không bị đâm, bị bắn hoặc bị đầu độc, vì vậy chỉ còn rất ít thời gian để duy trì sự đồng hành cùng người em trai bé bỏng của mình. Porsche sẽ làm những gì có thể cho em trai mình, nhưng đôi khi anh có thể nhìn thấy điều đó trong mắt Ché, Ché ước gì Porsche có thể dành thời gian cho em.
Kim là liều thuốc giải độc tốt cho sự cô đơn đó. Dù đôi khi Porsche muốn đấm thằng nhóc đến mức nào, anh không thể phủ nhận rằng Kim đang hạ mình để đáp ứng mọi mong muốn của Ché. Anh ta giữ Ché bên cạnh và nếu anh ta đi đâu, vệ sĩ của anh ta cũng đi theo. Đổi lại, điều này có nghĩa là họ bảo vệ luôn cho Ché.
Porsche nhắm mắt lại và cố gắng tập trung vào việc khác. Suy nghĩ về mối quan hệ giữa Kim và Ché quá lâu luôn khiến anh đau đầu.
"Porsche."
Anh mở mắt ra và thấy Pete đang đứng ở phía bên kia của quầy bếp. Như mọi khi, bìa kẹp hồ sơ đáng tin cậy của cậu ấy được kẹp dưới một cánh tay.
"Việc đào tạo cho lính mới sẽ bắt đầu trong vài phút nữa. Mày đã sẵn sàng chưa?"
"Rồi." Porsche đặt cốc vào bồn rửa mặt và nở một nụ cười trên môi. "Chúng ta hãy đi đá một vài cái mông nào."
*
Porsche rên rỉ khi lưng chạm vào thảm tập. Trước khi Arm có thể đặt một chân lên ngực anh, anh đã lăn ra khỏi đó và trở lại trên đôi chân của mình. Tai anh ù đi nhưng điều đó không ngăn anh vung nắm đấm vào xương sườn dưới của Arm.
Arm đỡ đòn và cười khi đá vào chân Porsche để trả đũa. Porsche không thể không hòa vào tiếng cười của anh ấy.
Chiến đấu luôn tạo cho anh một loại adrenaline khác. Trong khoảnh khắc đó, không có gì ngoài tiếng máu chảy ào ào bên tai anh và anh muốn nhìn thấy Arm cũng thế.
Không lo lắng. Không nghĩ nhiều. Anh chỉ là hành động và phản ứng thuần túy.
Răng của Arm đẫm máu từ chỗ Porsche đã đấm vào miệng anh ta trước đó khi anh ta nói, "Mày định bỏ cuộc chưa?"
"Mày nằm mơ đi."
Porsche đi thấp khi Arm nhắm đến cao và anh ta cố gắng hạ được người đàn ông cao hơn xuống đất. Họ lăn lộn một chút trước đó, cuối cùng, anh đã khiến Arm bị nghẹt thở. Arm cầm cự lâu hơn hầu hết những người đàn ông có thể có trước khi cuối cùng anh ta chạm vào chân Porsche.
Porsche để anh ta đi và chìm trong tiếng ồn ào của các tân binh khi họ cổ vũ và vỗ tay cho chiến thắng của anh. Porsche cúi đầu đầy kịch tính trước khi bước ra khỏi tấm thảm để lau mồ hôi và máu trên khuôn mặt.
Anh ngạc nhiên khi ai đó cầm chai nước dưới mũi anh.
"Điều đó thật tuyệt vời, Phi."
"Benz, cảm ơn." Porsche cầm lấy chai nước. Anh mỉm cười với người đàn ông trẻ hơn trước khi anh nhấp một ngụm. "Hãy theo dõi kỹ và cậu có thể học được điều gì đó."
"Ồ, em đã xem, Phi."
"Good boy."
Porsche không suy nghĩ quá nhiều về câu trả lời của mình, vì vậy anh đã rất ngạc nhiên khi khuôn mặt của Benz sáng lên với một nụ cười rất tươi.
"Anh thực sự tuyệt vời, Phi, anh chiến đấu như một siêu anh hùng!"
Porsche lắc đầu. "Không có anh hùng nào trên thế giới này cả, Benz. Chúng ta tập luyện để không bị giết. Nhớ lấy."
Giọng điệu u sầu của anh làm cho nụ cười trên khuôn mặt của Benz bị chùn lại. "Xin lỗi Phi."
"Không sao." Porsche nhún vai trước khi làm vẻ mặt người hướng dẫn nghiêm khắc của mình. "Cậu nên ra sân ngay bây giờ. Mau về với đối tác của mình nhanh lên".
Benz không cần anh phải nói đến lần thứ hai.
Porsche đánh giá cao điều đó về đứa trẻ.
Anh mất một chút thời gian để lấy lại hơi thở và uống hết phần nước còn lại của mình.
Anh ngạc nhiên khi Pol chạy đến bên anh. Người vệ sĩ khác đã tham gia cùng họ để luyện tập hôm nay. Porsche rất vui khi có anh ấy. Đặc biệt là vì trận đấu giữa Pol và Arm là trận đấu thú vị nhất để xem, theo ý kiến của Porsche.
"Đừng lo lắng," anh chào người bạn của mình. "Tao đã để nguyên những bộ phận quan trọng nhất của Arm."
"Tao thấy mà." Pol đáp lại bằng nụ cười toe toét trước khi biểu hiện của anh trở nên nghiêm túc hơn. "Mày và đứa trẻ đã nói về điều gì?"
"Benz? Cậu ta chỉ mang cho tao một ít nước. Tại sao?"
Pol tìm kiếm trước khi lắc đầu nhẹ. "Không có gì."
"Vớ vẩn. Mày đang muốn nói điều gì đó. Nó là gì?"
Nếu Pol nhìn thấy bất kỳ mối đe dọa nào ở đứa trẻ, Porsche cũng phải biết. Một mối đe dọa đối với anh là một mối đe dọa gián tiếp đối với Kinn và bất kỳ loại mối đe dọa nào đối với sự an toàn của Kinn là không thể chấp nhận được.
"Thực sự không có gì." Pol nhún vai. "Tao chỉ không thích cách nó nhìn mày."
Porsche nhíu mày. "Ý mày là gì?"
"Tao nói lại, tao không quan tâm đến cách nó nhìn mày. Nhưng tao sẽ không để Kinn nhìn thấy nó."
"Nói gì vô nghĩa quá, anh bạn."
"Tao không biết liệu điều đó thực sự tốt hay xấu khi mày không biết tao đang nói về điều gì."
"Gì?" Porsche mệt mỏi và bối rối. "Cậu ta có phải là mối đe dọa đối với Kinn hay gì không?"
Pol lắc đầu. "Không, anh ấy không. Đừng bận tâm, Porsche. Hãy trở lại tập luyện".
*
Ngày hôm sau, phòng tập thể dục còn ồn ào hơn bình thường.
Bên cạnh việc huấn luyện vệ sĩ, còn có nửa tá thợ sửa lắp đặt một bộ phận điều hòa không khí mới dưới mái nhà. Porsche đã quan sát những người thợ làm việc trong khoảng nửa giờ trước khi anh rời phòng tập thể dục để tìm Kinn trong văn phòng.
Kinn đang ngồi ở bàn làm việc, điện thoại của anh ấy bị nhét vào một bên tai trong khi đang lướt máy tính bảng của mình. Anh ta cúp máy khi nhận thấy Porsche đang đi tới.
Porsche đi đến bàn làm việc, đi vòng qua nó. Như thể đọc được suy nghĩ của Porsche, Kinn ngả người ra sau trên ghế để nhường chỗ cho anh.
Đẩy một xấp giấy ra, Porsche ngồi xuống bàn làm việc. Cặp đùi trần đầy mồ hôi của anh dính chặt vào bề mặt được quét sơn dầu khi chiếc quần đùi thể dục của anh tung tăng theo chuyển động. Tay anh đặt lên vai Kinn, kéo anh ta lại gần.
Anh mỉm cười khi nói lời cảm ơn vào làn da mềm mại bên dưới tai của Kinn. "Cảm ơn vì điều hòa. Mày làm tốt lắm."
"Tao luôn luôn tốt." Kinn nắm lấy đầu gối của anh, banh chúng ra. "Bây giờ mày có thể mặc một cái gì đó tốt hơn bộ đồ lót này để đóng vai huấn luyện viên."
"Đó là quần đùi thể dục. Mày không thấy logo à?"
Tay Kinn trượt lên trên đùi Porsche. "Chúng là những chiếc quần đùi rất ngắn."
Porsche không thể nói gì. Anh bật cười. "Từ khi nào mày quan tâm những gì tao mặc vậy?"
"Mày có thể lọt vào mắt xanh của ai đó và sau đó tao phải bắn họ."
Porsche đảo mắt. "Tên khốn chiếm hữu."
"Có ai lọt vào mắt xanh của mày không?"
Porsche cau mày trước câu hỏi kỳ lạ. "Không. Tại sao mày lại hỏi thế?"
Nụ cười của Kinn lãnh đạm. Quá mức lãnh đạm. "Đó là phòng tập thể dục của tao. Tao nghe thấy nhiều điều. Mày rất nổi tiếng với những tân binh trẻ."
"Chà, bất cứ điều gì mày đã nghe đều là những thứ nhảm nhí. Tao chưa lọt vào mắt xanh của ai và chắc chắn không ai trong số họ lọt vào mắt xanh của tao. Tao chỉ đang huấn luyện họ thôi."
Kinn gật đầu, miệng nhìn theo tay anh khi anh kéo vải quần đùi của Porsche sang một bên. "Mày là của tao, Porsche. Chỉ của tao. Tao không dung thứ cho bất kỳ ai khác bên cạnh mày".
"Làm sao có ai — ah, mẹ kiếp! —Có ai khác ở bên cạnh tao được khi tao luôn bên cạnh mày, hả?"
Porsche để mình được dẫn dắt nằm ngửa trên bàn và sau đó chiếc quần đùi thể dục của anh đã biến mất và Kinn đang đứng giữa hai chân anh. Lưng của Porsche cong lên khi những ngón tay mảnh khảnh mạnh mẽ quấn lấy chiều dài của anh.
"Mày không bao giờ có thể rời bỏ tao."
Anh đã cứng đến mức có thể bùng nổ ngay tại chỗ, nhưng anh muốn nhiều hơn thế. Luồn ngón tay vào đám tóc dày ở gáy Kinn, anh kéo anh ta xuống để có thể áp miệng của họ vào nhau. Họ không phải là những sinh vật ngọt ngào nên cách họ đối xử với nhau cũng không ngọt ngào, nhưng Porsche sẽ không bao giờ đánh đổi Kinn để lấy một đối tác dịu dàng hơn.
"Không bao giờ."
Đó chỉ là một sự thật hiển nhiên đối với Porsche. Anh sẽ không bao giờ rời bỏ Kinn.
Kinn thật ngu ngốc khi nghĩ rằng mọi chuyện hoàn toàn có thể xảy ra theo cách khác.
*
"Bạn có nghĩ rằng thời gian đào tạo một tuần là đủ để đưa họ đi chơi không?"
"Chà, chúng ta phải đưa những người mới vào làm việc trong những ngày này. Trường hợp tệ nhất, họ là một số đệm hình người bổ sung để che chắn ông chủ của họ và viên đạn."
Đó là một điều tàn bạo để nói, nhưng đó là cách thế giới mafia hoạt động. Tàn bạo. Không thể tha thứ. Chết người.
Đôi khi, Porsche lo lắng làm sao mà những việc thế này vẫn còn ảnh hưởng đến anh. Nhưng đó là những gì anh đã đăng ký. Và Porsche không lừa dối chính mình. Không có ai trong danh sách mà anh sẽ không hy sinh để cứu mạng Kinn, kể cả chính anh.
"Vậy thì tao sẽ sắp xếp nó."
"Cảm ơn, Pete."
Pete chỉ cười với anh trước khi anh rời khỏi phòng. Họ đã gặp nhau trong doanh trại để thảo luận về bước tiếp theo trong kế hoạch huấn luyện tân binh. Porsche dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh đã đưa cho Pete một danh sách về nhiệm vụ mà mỗi lính mới sẽ nhận.
Tankhun sẽ chỉ nhận một người trong số những tân binh trẻ. Người thanh niên nhanh trí, nhưng lại chậm chạp để có thể làm việc cho những cậu chủ khác. Tuy nhiên, anh ấy sẽ làm một người bạn tốt xem phim truyền hình với Tankhun.
Hai trong số những kẻ lớn tuổi hơn, tàn bạo hơn sẽ tham gia vào danh sách của Kim. Họ đủ dày dặn để theo kịp những trò hề của Kim. Không phải không ích kỷ, Porsche cũng đã nghĩ về Ché và nếu để một số người mạnh bổ sung trong đội của Kim sẽ thêm một lớp bảo vệ khác xung quanh Ché.
Những người còn lại sẽ tham gia vào danh sách của Kinn. Là người đeo chiếc nhẫn gia tộc, mục tiêu trên lưng của Kinn cho đến nay là lớn nhất và đội của anh ta có nhiều thành viên nhất.
Nghĩ đến Kinn, Porsche tràn đầy niềm khao khát trong lồng ngực.
Đó là một cảm xúc bao trùm, mạnh mẽ đến mức khiến Porsche sợ hãi ngay lần đầu tiên anh cảm nhận được. Giờ đây, nó đã trở thành một thứ liên tục trong cuộc sống của anh đến nỗi anh hầu như không còn để ý đến nó nữa. Porsche cảm nhận được điều đó ngay cả khi Kinn ở bên cạnh anh, trên người anh, bên trong anh và vì vậy anh đã quen với việc sống chung với nó.
Anh không bao giờ cảm thấy đủ với Kinn. Thiếu Kinn là điều mà Porsche đang phải chịu đựng dạo gần đây. Tuy nhiên, cảm giác đã đưa anh đứng dậy và ra khỏi doanh trại.
Những tiếng kêu nhẹ nhõm chào đón anh khi anh đến tầng của Kinn.
"Porsche! Thật tốt anh đang ở đây! Khun Kinn nói rằng cậu ấy đang lên kế hoạch ra ngoài".
Porsche cau mày. "Điều đó không có trong lịch trình." Nhưng điều đó không quan trọng. Nếu Kinn muốn ra ngoài, họ sẽ ra ngoài. "Vậy thì hãy chuẩn bị xe."
Hai trong số những vệ sĩ rời đi để tuân theo lệnh của anh trong khi những người còn lại vẫn giữ nguyên vị trí. Porsche đi ngang qua họ để vào phòng Kinn. Kinn không thấy đâu cả, nên anh băng qua phòng để đến tủ quần áo không cửa ngăn.
Ở đó, anh đã tìm thấy anh ta.
Kinn khỏa thân với một chiếc khăn quấn quanh eo. Quay lưng về phía cửa, anh ta đang nhìn những dãy vest treo trên tường.
Porsche không phải là một người ích kỷ. Anh sẽ không bao giờ có thể sống cuộc sống mà anh đã sống nếu anh bị như vậy. Nhưng, đôi khi, ngay cả anh cũng có những khoảnh khắc của mình.
Chẳng hạn như lúc này, khi anh lợi dụng lúc Kinn thiếu chú ý và bước lại gần người đàn ông kia, ép mình vào lưng anh ta.
"Ồ?"
Porsche có thể nghe thấy nụ cười trong giọng nói của Kinn khi anh ta nắm lấy tay Porsche đang ôm trên bụng mình.
Kinn không rút ra, Porsche vùi mặt vào lưng Kinn. Bước ra từ phòng tắm, Kinn có mùi thơm như xà phòng và mùi da thịt và đó là một mùi hương gây nghiện khiến Porsche cảm thấy hơi phát điên với nó.
Anh mở miệng trong một nụ hôn.
Kinn ậm ừ khi Porsche ghé miệng vào vai anh. Anh ấy hoàn toàn đứng yên, chỉ để Porsche làm những gì anh muốn. Đó là, cho đến khi Porsche trượt tay xuống mép khăn.
Kinn bắt lấy tay anh. "Hãy cẩn thận ngay bây giờ, nếu không tao có thể phải hủy bỏ kế hoạch của chúng ta trong đêm nay. Đừng nghĩ rằng tao không dám."
Việc đề cập đến công việc đã giúp Porsche có đủ khả năng tự kiểm soát để anh cố gắng tách ra. Anh lau miệng. "Xin lỗi."
Kinn quay lại, nhìn từ từ lên xuống trước khi anh mỉm cười. Một nụ cười chân thật, hiếm có.
Porsche nghĩ rằng nếu anh phải yêu một ai đó, thì ít nhất đó cũng là một người đẹp.
"Đừng xin lỗi." Những ngón tay mạnh mẽ uốn quanh cằm Porsche. Nụ cười trên khuôn mặt Kinn vẫn tồn tại. "Tao không bao giờ xin lỗi, vì vậy mày cũng không nên."
Porsche gật đầu và Kinn thưởng cho anh một nụ hôn. Thật dễ dàng để đánh mất bản thân mình khi hai người áp môi vào nhau, cảm giác bàn tay của Kinn đang di chuyển khắp cơ thể anh.
Cuối cùng, Kinn bỏ đi. "Fuck, mày trông đủ ngon để ăn ngay bây giờ."
Porsche mỉm cười. Anh sẽ không bao giờ mặc một bộ vest như Kinn đã làm, nhưng anh đã học cách làm cho mình trông lịch sự.
"Tự nói bản thân mày đi," anh đáp lại. Tại một thời điểm nào đó, Kinn đã làm mất chiếc khăn tắm và Porsche đã rất cố gắng để mắt nhìn vào mặt Kinn.
Nếu không làm vậy thì anh sẽ khuỵu xuống và Kinn đã nói rằng anh ấy muốn ra ngoài. Kinn dường như có thể đọc được suy nghĩ của anh, đánh giá bằng sự ham muốn thuần khiết hình thành nụ cười của anh ta. Tay anh chạm nhẹ vào cổ Porsche.
"Tối nay," anh ta hứa. "Hãy ngoan ngoãn khi chúng ta ra ngoài và tao sẽ cung cấp cho mày bất cứ thứ gì mày muốn khi chúng ta trở lại."
"Đó là một lời hứa nguy hiểm đối với một người đàn ông quyền lực như mày đó."
Kinn nhún vai, đặt một nụ hôn nữa lên miệng Porsche và quay đi mặc quần áo. Porsche nghĩ đến cát sa mạc và những bà già khi anh điều chỉnh mặt trước của quần một cách tinh tế nhất có thể.
Với từng lớp quần áo quấn quanh người, nụ cười biến mất trên khuôn mặt Kinn và tính cách kinh doanh của anh trở lại. Porsche chỉ nghĩ rằng mình thật may mắn khi có thể nhìn thấy một phần tính cách có linh hồn của Kinn.
Đó là điều mà anh đang bảo vệ.
Ở bước cuối cùng, anh giúp Kinn thắt cà vạt và rũ bỏ hai bàn tay đang hạ xuống mông của mình. Họ đã trở lại vẻ kinh doanh.
"Tại sao chúng ta đi ra ngoài?" anh hỏi khi họ rời tủ quần áo không cửa.
Tâm trạng của Kinn có thể giảm xuống. "Tao đã tìm thấy điều gì đó trong khi xem xét một số hồ sơ cho thương vụ kinh doanh với gia đình Chiang Rai. Có sự khác biệt giữa thu nhập và lợi nhuận của một trong các câu lạc bộ của chúng ta. Không có gì chính, nhưng..."
Porsche gật đầu. Bất kể sự khác biệt nhỏ đến mức nào, nó phải được điều tra. "Vậy thì chúng ta sẽ thăm họ chứ?"
Kinn gật đầu. "Tao đã bảo Pete tăng cường số lượng người của chúng ta."
"Chúng ta sẽ đưa ra lời khuyên thân thiện hay sự tàn sát?"
"Tao đã xem qua hồ sơ trị giá ba năm và vẫn không thể tìm thấy thời điểm họ bắt đầu rút tiền. Mặt khác, người quản lý là một người bạn cũ của ba tao. Tất cả sẽ phụ thuộc vào tâm trạng của tao, tao e là như vậy".
Porsche gật đầu với chính mình, thầm kiểm tra qua tất cả những thứ mà anh phải chắc chắn trước khi họ rời đi.
Ngoài đội hình thông thường, còn có Pete, người đang đợi họ ngoài cửa phòng Kinn. Cậu ta đứng cùng nửa tá lính mới, bây giờ ăn mặc lịch sự trong bộ đồ đen. Là người đã huấn luyện họ, Porsche cảm thấy tự hào một cách kỳ lạ khi nhìn thấy.
"Khun Kinn. Porsche."
Pete dễ dàng bước cùng họ khi họ đi dọc hành lang. Những vệ sĩ còn lại đi theo phía sau.
"Tôi đã chuẩn bị tất cả những chiếc xe cậu cần. Theo chỉ dẫn, tôi cũng đã đặt chỗ trước ở câu lạc bộ để họ biết cậu đang đến".
"Tốt." Kinn bấm nút vào thang máy.
Porsche bước vào đầu tiên. Anh dựa lưng vào bức tường phía sau và rút súng ra. Anh kiểm tra bên trong trong khi Kinn và Pete trao đổi chi tiết về hoạt động của họ.
Anh nhìn lên khi cảm thấy có đôi mắt đang nhìn mình.
Đó là Benz, một trong những lính mới đã vào thang máy với họ. Khi Porsche đáp lại ánh nhìn của anh, Benz mỉm cười. Đánh giá cái bắt tay nhẹ của anh ta, anh ta đang lo lắng.
Porsche cố tỏ vẻ khích lệ nhất có thể khi anh cười đáp lại.
"Porsche."
Porsche ngay lập tức tập trung lại sự chú ý khi Kinn gọi anh. "Hả?"
"Mày đang cười cái gì vậy?"
Porsche không muốn làm phiền Benz vì căng thẳng của anh ấy, vì vậy anh lắc đầu. "Không gì."
Kinn nheo mắt nhìn anh, nhưng sau đó thang máy chạy vèo vèo và họ phải bước ra ngoài.
Giống như Pete đã hứa, một hàng xe hơi đang đợi họ ngay bên ngoài cửa chính của dinh thự. Trước khi cùng Kinn lên xe chính, Porsche đã giúp Pete hướng những người còn lại vào xe của họ.
Trong khi Pete ra lệnh cho những vệ sĩ dày dặn kinh nghiệm hơn, Porsche đã hướng dẫn những lính mới về chiếc xe cuối cùng trong đội hình. "Được rồi, lính mới, lên xe tải. Hãy chắc chắn rằng tất cả các cậu đều có tai nghe và súng của mình."
Tiếng vỗ túi rầm rộ sau đó khiến Porsche tròn xoe mắt thiện chí. Anh có thể nhớ đó là anh ngày trước.
"P' Pete không đi cùng chúng ta à?" một trong những người trẻ tuổi đã hỏi trước khi lên xe.
Với những người khác đã được sắp xếp, Pete đã quay trở lại các bậc thang dẫn đến cửa chính.
"Pete không rời khỏi dinh thự."
"Tại sao?"
Bởi vì có ma quỷ đang yêu anh ta.
Porsche đã thúc đẩy việc lên xe tải. "Cậu ấy cần ở nhà hơn."
Anh đóng cửa và gõ vào kính cửa sổ bên ghế lái hai lần. Anh giật mình quay lại khi thấy Benz đang lảng vảng phía sau mình.
"Chết tiệt, Benz, tại sao cậu không ở trong xe?"
Benz trông bẽn lẽn khi nhún vai. "Chỉ có năm chỗ ngồi."
Porsche thở dài khi anh nắm lấy vai đứa trẻ. "Lần sau, tôi sẽ nhét cậu vào cốp xe. Đi với tôi."
Anh dắt họ ra xe chính và mở cửa vào ghế phụ. "Đừng nói chuyện trừ khi cậu nhìn thấy thứ gì đó có thể là một mối đe dọa tiềm tàng, được chứ?"
Mở to mắt, Benz gật đầu. Porsche đóng cửa lại trước khi anh ngồi vào hàng ghế sau. Kinn đã ở đó, máy tính bảng của anh ấy đặt thăng bằng trên một đầu gối.
Porsche thắt dây an toàn trước khi bấm nút trên bộ đàm của mình. "Đi."
Chiếc xe bên dưới anh trở nên sống động với một tiếng ồn nhỏ và Porsche cho phép mình chìm vào lớp da mềm của ghế. Cho đến nay, Kinn vẫn chưa nói với anh rằng anh ấy muốn giải quyết vấn đề với chủ câu lạc bộ như thế nào, nhưng Porsche đã chuẩn bị cho mọi thứ.
Một bàn tay nặng nề đặt lên đùi anh và Porsche quay đầu lại thì thấy Kinn đang nghiêng người. Anh ngạc nhiên trước cái miệng của Kinn đang tìm kiếm cái miệng của mình, nhưng điều đó không ngăn Porsche hôn lại anh. Cũng không cần biết rằng cả người lái xe và Benz hoàn toàn có thể nhìn thấy những gì họ đang làm trong gương chiếu hậu.
Khi lưỡi của Kinn áp vào môi anh, anh ngoan ngoãn mở ra. Bàn tay đặt trên đùi của Kinn càng đi lên phía trên và Porsche có thể nghe thấy tiếng vù vù của vách ngăn từ phía trước để ngăn họ khỏi phía trước xe.
Khoảnh khắc vách ngăn đã đóng lại hoàn toàn, Kinn rời khỏi anh. Không xa lắm, chỉ đủ xa để Kinn có thể gặm nhấm tai anh. "Tao cần mày làm giúp tao một việc tối nay."
Porsche chớp mắt. Anh cứng một nửa trong chiếc quần âu và việc ấn đều đặn những ngón tay của Kinn vào da đùi anh thực sự không giúp ích được gì, nhưng anh cố gắng lắng nghe. "Nó là gì?"
"Trong khi tao nói chuyện với chủ sở hữu câu lạc bộ, mày phải rời đi và tìm văn phòng của ông ấy. Tìm máy tính bàn hoặc máy tính xách tay của ông ấy nếu nó có gắn ổ cứng. Hãy cắm cái này vào." Kinn giơ một thiết bị kim loại nhỏ trông giống như một hỗn hợp giữa chìa khóa và thanh USB. "Arm đã tạo ra nó, vì vậy nó sẽ hoạt động. Nó sẽ sao chép tất cả dữ liệu trên ổ cứng."
Porsche lấy chìa khóa dữ liệu và bỏ nó vào túi áo trước ngực của mình. "Vì vậy, không có tàn sát tối nay?"
Kinn lắc đầu. "Tao cũng thích một cuộc tắm máu lắm, nhưng tao muốn thu thập tất cả các thông tin trước. Và nếu đó là câu lạc bộ này, có thể có những người khác cũng làm như vậy. Có thể có thêm thông tin về điều đó trong ổ cứng. Thông minh hơn hết là chờ đợi bây giờ."
Porsche gật đầu. "Rất thông minh."
"Tao mà."
Porsche đảo mắt, nhưng anh yếu ớt trước nụ hôn mà Kinn đặt lên cổ anh. Đó là, cho đến khi—
"Ui!" Anh lùi ra, ôm chặt lấy cổ anh. "Mày vừa cắn tao?!"
Kinn mỉm cười và ngồi lại đúng vị trí chỗ ngồi của mình. "Chỉ là một lời nhắc nhở nhỏ."
"Của cái gì?" Porsche càu nhàu. "Tao không phải là một quả táo."
"Mày rất đẹp trong mắt tao."
Porsche muốn cười Kinn vì đã nói điều gì đó sến súa, nhưng có điều gì đó trong cách giọng nói của Kinn rất nghiêm túc, rõ ràng là không đùa đến mức khiến anh mím chặt môi lại.
Porsche chắc chắn rằng anh vẫn còn đỏ mặt khi chiếc xe dừng lại.
Anh ra ngoài trước và vội vàng mở cửa cho Kinn. Đó là một màn trình diễn ngu ngốc về việc phục tùng ông chủ của mình, nhưng nó rất quan trọng. Là một vệ sĩ, anh là vỏ bọc hoàn hảo ở nơi công cộng, giống như chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay của Kinn.
"Chúng ta đã đến, Khun Kinn."
Đó cũng là một tín hiệu cho những người còn lại trong đội của anh. Họ đã thành đội hình xung quanh và Porsche cảm thấy khá tự hào khi thấy những người mới đã cố gắng không vấp ngã.
Anh vỗ về Kinn khi họ bước vào câu lạc bộ. Một người hướng dẫn vội vã tiến về phía họ ngay khi họ vừa vượt qua ngưỡng cửa và Porsche đã thả mình trở lại khi Kinn được hộ tống đến khu vực VIP của câu lạc bộ.
Porsche đã quen mặt ông chủ câu lạc bộ, nhưng anh không thể nhớ tên ông già. Nó cũng không thành vấn đề.
Trong khi chủ câu lạc bộ và Kinn trao đổi vui vẻ và chai sâm panh đầu tiên được mở ra, Porsche nắm cổ tay Benz và kéo anh về phía cầu thang dẫn lên tầng cao nhất của câu lạc bộ.
Nó đã đóng cửa cho khách, điều này nói với Porsche rằng đây là nơi anh phải đến.
"Mình đi đâu vậy Phi? Có chuyện gì không?"
Porsche liếc nhìn đứa trẻ và dẫn anh ta lên đầu cầu thang. Ở trên này yên tĩnh hơn, tiếng ồn ào của câu lạc bộ, một bản hòa tấu yếu ớt của âm trầm nặng và tiếng cười say sưa. Nhìn xuống phòng trưng bày, Porsche có thể thấy quần chúng đang chuyển động theo điệu nhạc.
Porsche nhìn lại cầu thang, kiểm tra xem có ai đã đi theo họ không. Sau đó, anh quay về phía Benz. Tuy nhiên, Benz không nhìn thẳng vào mắt anh. Thay vào đó, anh ta đang nhìn chằm chằm vào cổ của Porsche.
Porsche nhíu mày và tát nhẹ vào má đứa trẻ để thu hút sự chú ý của anh ta. Benz giật mình. "Vâng, Phi?"
"Tập trung," Porsche mắng anh ta. "Hoặc là cậu tập trung hoặc tôi sẽ gửi cậu ra bên ngoài để đợi trong xe."
"Không! Em hứa, bây giờ em đang tập trung. Chúng ta đang làm gì ở đây?"
Porsche kiểm tra cầu thang một lần nữa trước khi trả lời, "Tôi cần cậu ở lại đây và theo dõi tôi trong giây lát, cậu có thể làm điều đó không?"
"Tất nhiên, Phi, nhưng tại sao ..."
"Đừng đặt câu hỏi nữa."
Porsche cảm thấy nhẹ nhõm khi Benz ngậm miệng lại.
Sau khi đảm bảo rằng đứa trẻ sẽ làm theo lời anh nói, Porsche tách khỏi anh ta. Anh kiểm tra mọi cánh cửa mình đi qua, chú ý đến bất kỳ tiếng ồn nào có thể ám chỉ sự hiện diện của những người khác trong các phòng bên kia.
Cuối cùng, anh cũng đến cuối hành lang. Cánh cửa duy nhất có phím khóa bảo vệ. Porsche không thể tin vào vận may của mình khi thấy nó chỉ khép hờ. Chủ câu lạc bộ hẳn đã vội vàng rời đi khi biết Kinn sẽ đến thăm. Lựa chọn khác của Porsche sẽ là khẩu súng có gắn ống giảm thanh của anh, nhưng việc bắn vào cánh cửa sẽ không thể che đậy rằng anh đã từng ở đây.
Anh đi vào văn phòng và nhìn xung quanh. Anh không ngốc đến mức bật đèn lên, thay vào đó, anh đợi mắt mình thích nghi với bóng tối.
Cẩn thận để không đụng vào bất kỳ đồ đạc nào, anh rón rén đến bên bàn và mở chiếc máy tính xách tay đang đặt ở đó. Nó đã được bật, nhưng được bảo vệ bằng mật khẩu. Porsche chắc chắn rằng nó sẽ không tạo ra sự khác biệt. Anh rút khóa dữ liệu từ túi áo và cắm vào.
Màn hình chuyển sang màu đen trước khi một vài cửa sổ khác nhau mở ra, mỗi cửa sổ đều chạy quá nhanh để Porsche có thể đọc được. Sau đó, màn hình trở lại bình thường. Dấu hiệu duy nhất cho thấy phím dữ liệu đang hoạt động là đèn nhấp nháy nhanh ở bên hông.
Porsche cắn lưỡi khi chờ quá trình tải xuống hoàn tất.
Tim anh gần như nhảy ra khỏi lồng ngực khi cánh cửa mở ra. Anh đã giơ súng lên nửa chừng khi thấy đó là Benz.
"Chết tiệt, nhóc, cậu làm gì ở đây vậy?" anh rít lên. "Tôi đã bảo cậu phải canh chừng mà?"
"Ai đó đang đến, Phi. Em nghe họ nói về việc đến 'văn phòng'." Sau đó, Porsche mới nhận ra rằng Benz đang thở hổn hển. Chắc anh ta đã chạy đến để cảnh báo anh.
"Chết tiệt."
Porsche nhìn chằm chằm vào phím dữ liệu và cuối cùng, nó ngừng nhấp nháy. Anh rút nó ra và đóng máy tính xách tay trước khi bước ra cửa. Ngay khi Benz ở trong tầm tay, anh nắm lấy tay anh và kéo anh ra khỏi văn phòng.
Họ đã đi được nửa chừng phòng trưng bày thì âm thanh của giọng nói đến gần, khiến Porsche phải dừng lại. Ai đó đang đi lên cầu thang.
Porsche thốt ra từng từ nguyền rủa mà anh biết trong đầu khi quay vòng quanh một vòng. Không có nơi nào khác để đi, trừ khi họ muốn nhảy qua lan can phòng trưng bày và lẻn vào đám đông cách hai tầng bên dưới.
Porsche nhìn Benz. Sự hoảng sợ trong mắt Benz chẳng làm dịu đi chút nào, nhưng anh phớt lờ cảm giác khi đưa ra quyết định.
"Diễn theo tôi," anh hướng dẫn và sau đó anh đẩy đứa trẻ dựa vào tường.
Dù Benz muốn nói gì, điều đó đã bị mắc kẹt trong cổ họng anh ta khi Porsche xé toạc chiếc áo sơ mi của anh ta và dí trán vào cổ anh ta. Hai tay anh đưa lên làm rối tung mái tóc của đứa trẻ.
"Hãy đặt tay cậu dưới áo sơ mi của tôi và trông hạnh phúc lên," anh rít vào tai Benz.
Do dự chốc lát, rồi đôi bàn tay rắn chắc tự lần mò dưới chiếc áo sơ mi của anh theo hướng dẫn.
Giọng nói ngày càng lớn hơn cho đến khi Porsche có thể nghe rõ tiếng bước chân của họ trên cầu thang. Mỗi giây bây giờ...
"Cậu sẽ thấy, cậu chủ, rằng câu lạc bộ đã kiếm được rất nhiều lợi nhuận trong quý này. Chờ cho đến khi tôi cho cậu xem hồ sơ. Đi cùng nào, đi cùng ... Cái quái gì đây?"
Porsche giả vờ nhảy dựng lên khi nghe thấy giọng nói của ông chủ câu lạc bộ. Trái tim đập thình thịch giúp anh tô điểm vẻ mặt kinh ngạc khi anh quay mặt về phía những người đang đi lên cầu thang. Kinn đang đứng ngay sau ông chủ câu lạc bộ, đôi mắt đen của anh ta nhìn vào chỗ mà tay Benz vẫn đang đặt dưới áo của Porsche.
Porsche vội vàng lùi lại một bước, đôi tay run rẩy không thể sắp xếp lại quần áo. Anh cúi đầu và cầu nguyện Benz đủ thông minh để làm điều tương tự.
"Khun Kinn," anh nói, nghe có vẻ sợ sệt như anh cảm thấy vậy. Anh thấy có lỗi vì những lý do khác với những lý do mà chủ câu lạc bộ sẽ suy luận, nhưng dù sao cũng rầu quá.
Kinn hất cằm bước tới gần anh và trong khoảnh khắc đó, Porsche cảm nhận được từng centimet Kinn trên người anh. Bị khung hình rộng của Kinn che khuất tầm nhìn, anh cảnh báo Kinn bằng đôi mắt của mình. Để sau đi.
Nếu trước đó biểu cảm của Kinn là lạnh lùng, thì nó đã giảm xuống dưới mức đóng băng. Anh ta buông một tiếng khịt mũi chế nhạo có vẻ hơi quá chân thành đến tai Porsche và quay gót.
Giọng của anh ấy hoàn toàn không bị ảnh hưởng khi anh ấy nói với chủ sở hữu câu lạc bộ, "Tôi xin lỗi vì điều này. Đó là một số hành vi không phù hợp từ phía vệ sĩ của tôi. Tôi sẽ trừng phạt họ sau. Còn bây giờ, chúng ta hãy tiếp tục với những kế hoạch của mình".
Chủ câu lạc bộ gật đầu. "Vâng, vâng, không ích gì khi buồn vì mấy trò quái gở ngu ngốc của một số đôi uyên ương. Hãy tiếp tục cuộc trò chuyện này trong văn phòng của tôi".
Porsche có thể thấy Kinn đang giật nảy mình trước từ 'đôi uyên ương'. Vào lúc Kinn và chủ câu lạc bộ đi ngang qua anh, cùng với một số vệ sĩ trông rất bối rối, Porsche đã nắm lấy cánh tay Benz và kéo anh ta xuống cầu thang. Anh không dừng lại ở phòng chờ VIP, nơi hầu hết các vệ sĩ khác đều có mặt. Anh đã đưa đứa trẻ ra khỏi câu lạc bộ.
"Lên xe đi," Porsche hướng dẫn ngay khi họ đến xe.
"Có phải Khun Kinn sẽ thực sự trừng phạt chúng ta không?" Benz hỏi, nhưng vẫn leo lên xe.
"Tôi chưa biết."
Đôi mắt của Benz mở to một cách hài hước khi anh ấy thắt dây an toàn vào. "Anh không biết?"
Porsche dự đoán cảm xúc tiếp theo của Benz sẽ là sự hoảng loạn. Kiểu tôi chỉ mới đôi mươi, tôi còn quá trẻ để chết!
Thay vào đó, biểu hiện của Benz tối sầm lại. "Anh ta không nên làm vậy. Bất cứ điều gì anh làm là theo lệnh của anh ta, phải không? Vậy thì anh ấy không nên tức giận vì chúng ta đã che đậy nó".
Porsche đã cố gắng không cười vào mặt đứa trẻ. "Nó không dễ như thế đâu."
"Em không nghĩ vậy."
Lần này, Porsche đã cười. "Không, cậu không hiểu."
Anh đóng cửa xe van và lên xe Maserati của Kinn. Người lái xe, đang hút thuốc bên mui xe, hầu như không liếc nhìn anh và Porsche rất biết ơn vì điều đó.
Anh đã dành nửa giờ tiếp theo để lướt qua từng giây những gì đã xảy ra trên tầng cao nhất của câu lạc bộ trong tâm trí anh. Càng nghĩ về điều đó, anh càng nhận ra rằng Benz đã đúng. Kinn không có lý do gì để nổi điên.
Nhưng Porsche biết rằng điều đó không dễ dàng như vậy.
Anh ngồi thẳng vào chỗ của mình khi cuối cùng cũng nhìn thấy Kinn và đoàn tùy tùng của anh ta đi ra khỏi câu lạc bộ. Cửa xe Maserati mở ra và người lái xe bước vào ngay trước Kinn. Ghế phụ vẫn trống. Tiếc quá, Porsche nghĩ rằng anh nên ngồi chỗ đó.
Kinn không nói gì khi anh ta ngồi xuống và Porsche cũng không nói gì cả.
Giao thông ở Bangkok vẫn khủng khiếp như mọi khi và việc lái xe trở lại dinh thự Theerapanyakul mất gần một giờ đồng hồ. Porsche như ngồi trên đống lửa và ước gì mình hút một điếu thuốc từ người lái xe.
Cuối cùng thì xe cũng qua được cổng chính.
Giống như trước đây, Porsche đã ra khỏi xe trước. Anh mở cửa cho Kinn. Lần này, anh không giúp Pete xử lý những vệ sĩ còn lại. Anh đi theo Kinn vào nhà, không cách xa anh ta nửa bước. Anh chắc chắn rằng họ đang ở một mình trong thang máy lên tầng của Kinn.
Porsche nghĩ rằng đây có thể là thời điểm nói chuyện, nhưng Kinn vẫn im lặng.
"Khun Kinn," những người bảo vệ trước cửa của Kinn chào ông chủ của họ.
Kinn gật đầu đáp lại. Porsche nở một nụ cười. Anh chắc chắn rằng đã đóng cửa đúng cách sau lưng mình.
Khi anh quay lại, Kinn đã ở đầu kia của căn phòng. Quay lưng về phía Porsche, anh ấy đang rót cho mình một ly rượu whisky. Porsche nhìn Kinn cầm lấy cái ly của mình và ngồi xuống chiếc ghế sofa giữa phòng.
Kinn nhìn lên như thể anh đã không nhận ra Porsche cho đến lúc này. "Đến đây."
Porsche bước tới, nhưng vẫn đứng cạnh bàn cà phê.
"Ngồi xuống."
Porsche đã làm vậy, nhưng anh vẫn ngồi ở đầu bên kia của ghế sofa. Kinn cân nhắc khoảng cách giữa họ trước khi nhìn thẳng vào mắt Porsche. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, Porsche phải vật lộn để đọc được biểu cảm trên khuôn mặt Kinn.
"Không có gì xảy ra cả," anh bắt đầu. Anh nghĩ rằng tốt nhất là nên cắt ngang cuộc rượt đuổi.
Kinn chỉ chớp mắt để đáp lại anh, chậm rãi và có chủ ý.
"Không có gì xảy ra cả," Porsche lặp lại. "Tụi tao chỉ giả vờ bị bắt quả tang để không bị bắt khi đang thu thập thông tin."
Kinn gật đầu, quai hàm nghiến chặt khi nhìn rượu trong ly của mình. Vẻ mặt của anh ấy khiến nó trông như thể nó có vị cay đắng khủng khiếp. "Mày có đặc biệt chăm sóc cho cậu ta không?"
Porsche đã bị mất cảnh giác, anh cười. "Gì?"
Kinn ngước nhìn anh. "Tao cũng thấy mày cười với nó trong thang máy. Đó có phải là lý do tại sao mày có ý tưởng làm điều đó với nó để không bị bắt không? Mày thích nó hả?"
"Mày nghiêm túc đó hả, Kinn. Tao đã nói rằng tất cả chỉ là giả vờ!"
"Con cặc cứng ngắc trong quần của nó trông không giống như đang giả vờ với tao."
Porsche nhíu mày. "Mày thậm chí đang nói về cái gì vậy? Tụi tao chỉ đang diễn, không có gì hơn. Benz đứng canh cho tao đột nhập vào văn phòng của chủ sở hữu câu lạc bộ và khi cậu ta nghe tiếng mày đến, cậu ta báo cho tao. Tụi tao chỉ giả vờ diễn như vậy vì điều đó dễ giải thích hơn rất nhiều so với việc tao đột nhập vào văn phòng của họ để lấy cắp một bản sao của ổ cứng. Mày đã yêu cầu tao làm gì, tao có thể nhắc cho mày nhớ."
Kinn quay đầu đi. "Tao nghe nói rằng một trong những đứa lính mới đã phải lòng mày, nhưng tao không biết đó là điều mà tao thực sự phải lo lắng."
Porsche không thể tin được điều này. "Mày điên thật rồi."
Kinn không phản ứng với điều đó.
Porsche thở dài. "Tao xin lỗi," anh cố gắng. Anh biết mình sẽ không tiến xa được với những lập luận hợp lý lúc này. Kinn đang rất khó chịu, thực sự rất khó chịu và tốt hơn hết là anh nên cố gắng làm cho anh ấy bình tĩnh lại. "Bất cứ điều gì mày nghĩ và thấy, tao hứa rằng nó không phải như vậy. Và nó sẽ không xảy ra nữa".
Kinn gật đầu. "Đúng vậy, nó sẽ không. Tao nửa muốn nửa không muốn tự mình bắn chết đứa trẻ đó để nó không xảy ra nữa".
"Này, không phải lỗi của cậu ấy!"
"Vì vậy, mày lo cho nó!"
"Benz chỉ làm theo lệnh của tao! Nếu mày muốn bắn ai đó, thì bắn tao đi!"
Kinn trừng mắt nhìn anh. "Nó có thể bỏ đi. Mày thì không."
Porsche muốn tranh cãi, nhưng đó là sự thật. Đối với Kinn, nó là như vậy.
Anh phải làm việc để không bị chặt quai hàm của mình. "Tao thực sự không nghĩ rằng mày có quyền ghen khi mày đã chơi toàn bộ trai làng chơi ở Bangkok, Kinn."
"Đó là trước khi có mày."
"Không hẳn."
Nét mặt của Kinn tối sầm lại. "Tao nghĩ rằng chúng ta thỏa thuận xong chuyện này kể từ vụ đó."
Một thỏa thuận. Đúng. Đó là những gì mối quan hệ của họ bao gồm. Các thỏa thuận. Một thỏa thuận không giết nhau. Một thỏa thuận để đụ bất cứ khi nào họ cảm thấy thích. Một thỏa thuận không để tình cảm liên quan.
Cái thỏa thuận cuối cùng, họ phá vỡ trong im lặng. Họ chưa bao giờ nói về những gì họ cảm thấy dành cho nhau. Nhưng đó chỉ là một vấn đề. Họ chưa bao giờ nói về mối quan hệ của họ cả! Họ cứ làm nó, làm, làm hết mọi việc. Porsche đã làm mọi thứ.
Anh đã làm mọi thứ để chứng minh lòng trung thành của mình.
Có lẽ đó là lý do khiến ngực anh đau. Porsche chưa bao giờ thổ lộ tình cảm của mình, nhưng anh luôn trung thành với chúng. Việc Kinn phủi bỏ tất cả những gì anh đã làm cho anh ấy thật dễ dàng khiến anh tổn thương.
Cảm thấy tức giận bao trùm, anh thò tay vào túi áo vest và rút chìa khóa dữ liệu ra. "Đây." Cẩn thận để không làm hỏng thiết bị, anh thả nó xuống chiếc ghế sofa giữa họ. "Các tệp cậu đã yêu cầu."
Trước khi anh có thể nói thêm bất cứ điều gì khiến anh sẽ hối hận, anh đã đứng dậy và cúi đầu. "Hẹn gặp lại vào ngày mai, Khun Kinn."
Anh quay gót bước ra cửa.
"Porsche!" Kinn đuổi theo, nhưng Porsche không dừng lại.
Anh rời khỏi phòng của Kinn và tự mình đóng cửa lại, có thể hơi mạnh hơn một chút so với mức cần thiết. Các vệ sĩ canh gác ở hành lang bắn cho anh một cái nhìn đầy hoảng sợ, nhưng Porsche đã xoa dịu họ bằng một nụ cười và một cái lắc đầu.
Anh đang đi xuống được nửa cầu thang xuống tầng trệt thì nhận ra mình không biết phải đi đâu.
Anh không có nhà khác để đến vì căn hộ cũ của anh đã bị bọn côn đồ lục soát và anh vẫn chưa tìm một căn mới. Anh nhận ra rằng anh đã trở nên quá thoải mái. Sống tại dinh thự Theerapanyakul. Ngủ trên giường của Kinn.
Ngay cả doanh trại cũng không phải là một lựa chọn. Anh không nghi ngờ rằng Pete sẽ cho anh một chiếc giường, nhưng sau đó Porsche sẽ phải tự giải thích và anh không muốn.
Chỉ có một nơi anh có thể đến.
Porsche tiếp tục đi xuống cầu thang đầu tiên, sau đó đi vào hành lang. Các vệ sĩ canh gác dọc theo các bức tường nhìn anh với vẻ kinh ngạc, nhưng tất cả đàn ông mặc bộ đồ đen trong ngôi nhà này đều biết anh. Tất cả đều biết phải để anh đi qua.
Đã quá lâu kể từ lần cuối anh đi con đường này, Porsche nhận ra khi anh giơ nắm tay lên để gõ cửa. Năm phút trôi qua, nhưng rồi cánh cửa mở ra.
Ché rõ ràng đã ngủ rồi, đánh giá bằng tổ chim trên đầu và bọng mắt.
Tuy nhiên, ẻm bừng lên niềm vui khi nhìn thấy Porsche. "Hia!"
Porsche bắt được em một cách dễ dàng. Anh đã làm điều đó suốt cuộc đời mình. Cái ôm mà Ché dành cho anh quả là điều kỳ diệu để nâng tâm trạng của anh lên.
"Sao nào, Ché?" Anh cố gắng nở một nụ cười. "Muốn ngủ cùng anh không?"
"Anh muốn ngủ lại?" Sự bối rối của Ché chỉ làm cho em trông dễ thương hơn.
"Tại sao không?" Porsche cố gắng để nụ cười của mình không biến thành một cái nhăn mặt. "Không còn chỗ trống cho anh à?"
Anh cúi xuống dưới cánh tay của em trai mình và di chuyển vào phòng. Anh cầu nguyện rằng anh sẽ không tìm thấy Kim trên giường của em trai mình. Nó chỉ đơn giản là một cái gì đó mà anh sẽ không thể xử lý nổi tối nay.
"Không có gì!" Ché đóng cửa và đẩy Porsche về phía giường. "Chỉ là anh thường ngủ trong phòng của P'Kinn, đó là lý do tại sao em hỏi."
Porsche nhún vai. Thật dễ dàng để giả vờ rằng anh ổn khi Ché rất vui khi gặp anh. Nói chung là rất vui. "Anh chỉ nhớ em trai của mình thôi, đó là lý do tại sao anh đến đây."
Ché cười rạng rỡ với anh. "Em cũng nhớ anh, hia."
Em ngã ngửa ra giường và Porsche cùng nằm xuống với em. Có rất nhiều không gian. Một chiếc giường lạ mắt trong một căn phòng lạ mắt trong một ngôi biệt thự lạ mắt thuộc sở hữu của những người cực kỳ khủng khiếp.
Porsche đảm bảo rằng Ché đã được bao bọc đúng cách trước khi em trai của anh bất tỉnh lần nữa. Khi Ché còn là một đứa trẻ, Porsche đã luôn chế giễu em vì Ché ngủ như một cái xác, bất động với cái đầu ngoẹo ở một góc khó hiểu.
Còn bây giờ, cảnh tượng này đã giúp anh rất nhiều trong việc chữa lành trái tim. Nó giúp ích rất nhiều cho việc nhắc nhở Porsche tại sao anh đang làm những việc này.
Đó không thể nào là một thế giới tồi tệ, nếu có Ché ở đó.
Còn những cái khác, Porsche sẽ tìm ra câu trả lời.
*
"Không, hia, anh phải nhấn X để nhảy và O để đấm. Thấy không! Nó hoạt động nè!"
Porsche chớp mắt khi màn hình TV nhấp nháy màu đỏ và sau đó chuyển sang màu đen khi nhân vật của anh chết. Anh nhìn đứa em trai nhỏ của mình. "Ối?"
"Trời đất cơi, anh chơi game tệ quá."
Porsche bị một mảnh bỏng ngô rơi vào mặt. Anh bắt lấy nó và ném lại ngay vào cậu út Theerapanyakul, người đang nằm dài trên ghế lười ở phía bên kia của Ché.
Porsche cau có với Kim. "Cậu không có người khác để làm phiền à?"
"Tankhun đang ra ngoài mua sắm và tôi không muốn tự tử để chọc Kinn ngay bây giờ."
Việc nhắc đến tên Kinn đã làm nên điều kỳ diệu khiến Porsche tỉnh táo. Đó là một chủ đề, giống như chính bản thân người đàn ông, mà anh đã tìm hiểu xung quanh. Porsche không lơ là nhiệm vụ của mình, nhưng nếu anh dành cả buổi tối trong phòng của Ché thay vì trước cửa văn phòng của Kinn thì cũng chả ảnh hưởng ai cả. Xung quanh có cả trăm vệ sĩ.
"Vậy đâm ai đó khác thì sao?"
Bây giờ đến lượt Kim trừng mắt nhìn anh. Nhìn Ché nhanh chóng, anh nhe răng nhìn Porsche. "Tôi không làm thế nữa. Không làm nhiều nữa."
Porsche hờ hững. "Ờ chắc là vậy hen."
"Đừng có ác ý với Porsche nữa, Kim." Kim chùn bước khi đôi mắt cún con của Ché rơi vào anh. "Em thích có anh ấy ở đây."
Porsche không thể kìm chế được nụ cười đắc thắng của mình khi Kim cố gắng làm cho Ché mỉm cười với anh ta một lần nữa.
Cho đến nay, em trai của anh có vẻ bối rối nhưng vui mừng trước sự gần gũi gần đây của Porsche.
Sáng nay, Ché đã quyết định muốn chỉ cho Porsche cách chơi với bảng điều khiển video mới mà Kim đã mua cho em. Porsche không còn đủ trí lực để học những gì Ché đang cố gắng dạy anh, nhưng anh ngồi đó và cố tỏ ra thích thú.
Bất cứ điều gì để làm cho Ché mỉm cười. Một trong số họ phải hạnh phúc và nếu đó không thể là Porsche, anh chắc chắn rằng đứa em trai nhỏ của mình phải là người hạnh phúc.
Sau khi nhân vật của Porsche chết thêm một đống lần nữa, Ché đứng dậy và tuyên bố sẽ quay lại với nước trái cây để bộ não thiếu đường của họ hoạt động.
Porsche chỉ mỉm cười và gật đầu. Anh bị cuốn vào những suy nghĩ của riêng mình cho đến khi một miếng bỏng ngô khác đập vào trán anh.
"Hãy cố gắng trông sống động hơn một chút đi Porsche hoặc Ché sẽ chú ý tới bây giờ."
Porsche cau có với Kim. "Liên quan gì tới cậu?"
"Tôi đã phải đối phó với một người anh trai đang rầu rĩ thẩn thờ. Căn phòng này là nơi trú ẩn an toàn của tôi và anh đang giết chết sự bình yên đó."
Porsche mở miệng, sau đó đóng lại, rồi lại mở ra, "Tôi có thể thấy môi cậu đang mấp máy, nhưng tôi thực sự không hiểu một nửa điều cậu đang muốn nói với tôi lúc này."
Kim đảo mắt. "Ché yêu anh quá nên không muốn tọc mạch, nhưng một người mù có thể thấy rằng anh đang bị áp lực về điều gì đó, ông già. Vì vậy, hoặc xổ nó ra, hoặc vượt qua nó. Nếu tôi phải mang đến cho anh tôi một tin xấu về việc anh đang hờn dỗi thêm một lần nữa, tôi nghĩ anh ấy có thể thực sự giết tôi."
"Kinn đã hỏi cậu về tôi?" Porsche hoàn toàn không thể ngăn cản sự đứt quãng trong giọng nói của mình.
Điều đó có nghĩa là Kinn biết chính xác Porsche đang trốn ở đâu. Dù sao thì, tất nhiên là anh ấy biết. Kinn biết mọi thứ diễn ra trong khu nhà.
"Bữa sáng, bữa trưa và bữa tối. Thật là khó chịu."
"Tôi chắc rằng cậu biết cách đối phó tốt."
"Hey!"
"Kim!" Ché mắng khi trở vào phòng. "Đừng có mắng anh trai em!"
"Anh trai em gọi tôi là đồ phiền phức!"
Ché có vẻ bối rối trong giây lát khi em liếc nhìn giữa Porsche và Kim. Cuối cùng, cái cau mày của em cũng đọng lại ở Kim. "Chà, anh có làm phiền gì anh ấy không?"
Kim thở hắt ra một cách phẫn nộ, nhưng khóe miệng lại có một đường cong hướng lên, chỉ xuất hiện khi có Ché. Nó làm cho anh ấy trông trẻ hơn vì trông anh ấy có vẻ hạnh phúc.
Porsche đồng cảm với anh ta, nhiều như anh ghét có điểm chung với Kim.
Hụt hẫng nhưng đành chấp nhận thua cuộc, Kim đứng dậy nhận lấy khay đầy nước trái cây từ tay Ché. Porsche ngạc nhiên vì ánh mắt Kim không có thái độ thù địch khi anh đưa cho Porsche một ly.
Porsche đã lấy nó. Anh đã quan sát và Kim đã không nhổ nước bọt vào nó, vì vậy nó phải được an toàn để uống. Anh vừa uống được nửa ly thì có tiếng gõ cửa. Vì Kim và Ché bận trò chơi điện tử nên Porsche đã đứng dậy để mở cửa.
"Ồ, Pete, có chuyện gì vậy?"
Pete có vẻ hơi thở phào khi thấy đằng sau cánh cửa là Porsche. Tuy nhiên, anh ấy đã cố gắng đủ nhanh chuyển biểu hiện của mình thành một thứ gì đó vô cảm hơn.
"Porsche! Giờ là thời gian đào tạo." Pete gõ vào chiếc đồng hồ trên cổ tay. "Mày không đến sao?"
Porsche dựa vào cửa. "Tao chắc rằng Arm có thể tự mình xử lý."
Pete có vẻ không hài lòng về câu trả lời của anh. "Arm đã tự xử lý nó trong một tuần."
Porsche nhăn mặt. Sự thật là Pete đã khắc phục lương tâm cắn rứt của anh. Anh thở dài. Ý nghĩ trở lại phòng tập khiến anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng Pete cũng có lý. Porsche đã tình nguyện đào tạo những lính mới, vì vậy anh phải xem xét kỹ lưỡng đến cùng.
"Được rồi, cho tao mười phút."
Hơi thở nhẹ nhõm mà Pete thở ra lớn hơn dự kiến. "Tuyệt vời! Cảm ơn Porsche. Chân thành đó. Từ tất cả tụi tao."
"Uh, không có chi?"
Pete đã bắt đầu đi, chắc chắn là đang quét mục tiếp theo trên bộ nhớ tạm đáng tin cậy của mình. Porsche lắc đầu và đi vào phòng tắm để thay đồ.
*
Phòng tập thể dục đã không thay đổi nhiều trong sự vắng mặt kéo dài một tuần của anh. Nó vẫn có mùi tàn bạo. Các lính mới vẫn nhìn anh bằng ánh mắt xen lẫn sự sợ hãi và kính trọng.
Benz ở trong số đó, trông còn sống và khỏe mạnh. Porsche rất vui khi thấy nó. Anh không để ánh mắt của mình đọng lại ở cậu nhóc, ngay cả khi anh có thể nhìn thấy sự lo lắng, sau đó là sự nhẹ nhõm và hy vọng trong mắt cậu. Tất cả đều là những cảm xúc không đúng chỗ mà lẽ ra Porsche phải nhận ra và xử lý ngay từ đầu.
Porsche chỉ biết ơn vì Benz đã thông minh để tiếp tục như thể không có chuyện gì xảy ra. Dường như anh ấy cũng đã học cách giữ khoảng cách với Porsche. Porsche nghĩ rằng Benz sẽ sớm vượt qua bất cứ điều gì Kinn đã nhìn thấy trong mắt mình.
Điều duy nhất không lường trước được đã xảy ra khi Porsche trở lại phòng tập thể dục là Arm ôm anh.
"Ồ, mày nhớ tao nhiều quá hả?" Porsche vỗ lưng bạn mình. "Mày biết rằng tao ở đây để đá vào mông mày phải không?"
"Tin tao đi, người bạn thân khác của tao còn tệ hơn."
"Pol đã không nương tay với mày?"
Arm khịt mũi. "Làm ơn đi, Pol đủ thông minh để đảm nhận nhiệm vụ làm vườn với Khun Tankhun ngay lập tức. Nó đã không ở đây gần như lâu bằng mày."
Porsche nhìn anh ta một cái nhìn bối rối. "Vậy thì mày đã đấu với ai?"
Porsche có câu trả lời ngay khi phòng tập im ắng. Đó là một trạng thái không tự nhiên đối với một phòng tập thể dục. Ngay cả những tiếng huýt sáo và trêu ghẹo từ những vệ sĩ dày dặn kinh nghiệm đang luyện tập trong góc cũng không còn nữa.
Anh cảm nhận được hiện diện của Kinn trước khi nhìn thấy anh ấy. Một cách chậm rãi, Porsche quay lại.
"Xin lỗi." Nụ cười của Kinn hoàn toàn lịch sự khi anh bước lên mép tấm thảm. "Tôi nghĩ tôi có thể tham gia với cậu hôm nay."
Đó không phải là một yêu cầu có thể bị từ chối. Không chỉ vì Kinn là vị thần duy nhất mà tất cả họ đều tôn sùng ở nơi này, mà còn vì Porsche không muốn như vậy.
Một phần trong anh đã mong chờ nó.
"Khun Kinn." Anh nghiêng đầu. Không ai có thể buộc tội anh là thiếu tôn trọng trong giọng điệu của mình, nhưng anh biết rằng Kinn có thể nghe thấy điều đó. "Tất nhiên. Làm ơn, hãy bước lên tấm thảm."
Arm đủ thông minh để khiến bản thân trở nên đặc biệt. Các vệ sĩ cũ đều ngồi cùng đám lính mới ở rìa của tấm thảm. Porsche có thể hiểu được sự phấn khích trong tất cả ánh mắt của họ.
Ông chủ lớn đấu với chiến binh giỏi nhất của anh ta. Đó phải là một trận đấu thú vị.
"Anh có cần thời gian khởi động không?" Porsche hỏi, chỉ để trêu chọc.
"Tôi đã sẵn sàng." Chỉ từ khoảng cách gần như thế này, Porsche mới có thể thấy được ánh mắt của Kinn có bao nhiêu cảm xúc. Anh ngạc nhiên rằng sự tức giận không phải là một trong số chúng.
Kinn đang theo dõi anh rất kỹ và Porsche không thể phủ nhận rằng anh đã nhớ Kinn đến mức nào. Họ đã gặp nhau mỗi ngày, nhưng luôn có người khác cũng ở đó và khi Kinn cần anh vì điều gì đó, Porsche đã cắn răng quyết định đứng ngoài cùng những vệ sĩ khác, càng xa Kinn càng tốt để anh có thể định vị bản thân mà không sao nhãng nhiệm vụ của mình.
Anh cảm thấy mình nóng máu với cái cách Kinn đang đón anh bằng ánh mắt, như thể anh cũng đã nhớ Porsche nhiều như vậy. Bỏ lỡ nhau ngay cả khi họ ở ngay trước mặt nhau.
Kinn giơ tay lên và Porsche mong đợi anh sẽ ra tay, nhưng thay vào đó Kinn chỉ co ngón tay lại, ra hiệu cho anh lại gần.
Porsche đã nghe theo anh ta. Anh nhảy về phía trước và nhắm nắm đấm vào mặt Kinn.
Kinn né sang bên cạnh, một tiếng chậc thoáng qua môi khi nắm đấm của Porsche làm anh ta hụt hẫng. "Mày chần chừ," anh ta khiển trách, nhẹ nhàng đến nỗi chỉ có Porsche mới có thể nghe thấy.
Porsche đã đá vào đầu gối anh ta vì điều đó. Kinn không di chuyển đủ nhanh và chân của Porsche đáp xuống chân anh ta. Không phải những gì anh đã dự định, nhưng nó sẽ để lại một vết bầm tím.
Kinn bật cười. "Đây không phải là một cuộc chiến ở quán bar, em yêu. Hãy chiến đấu với tôi một cách chính xác". Anh ta giơ nắm đấm lên như thể vừa mới khởi động. "Nào."
Khi đó Porsche mất hết do dự. Kinn cao hơn anh nên anh cúi thấp, giả vờ nhằm một cú đá vào xương sườn của Kinn. Kinn đã chặn nó và Porsche đã tận dụng cơ hội đó để đấm vào miệng Kinn.
Máu phun ra từ miệng Kinn khi môi dưới của anh ta hé mở và Porsche có thể nghe thấy một số vệ sĩ trên khán đài thở hổn hển. Anh tiếp tục di chuyển xung quanh Kinn, tìm kiếm một sơ hở khác.
Tay Kinn đưa lên lau miệng. Nó đẫm máu. Kinn nhìn anh. Không có gì ngoài niềm tự hào trong mắt anh ấy.
Sau đó, Porsche nhận ra Kinn đã không đến để đấu. Anh ấy đã đến đưa cho Porsche cơ hội để đấm vào mặt anh ấy.
Một giải pháp đơn giản cho một cuộc tranh cãi phức tạp.
Porsche muốn đá anh ấy. Porsche muốn hôn anh ấy.
Anh tiến về phía trước và vung nắm đấm một lần nữa. Kinn dễ dàng bắt được nó. Giống như anh ấy đã có thể làm được tất cả.
Nó không ngăn được Porsche dựa vào anh ấy. Anh mỉm cười khi Kinn dựa vào theo bản năng.
"Đừng xúc phạm tao," anh yêu cầu. "Hãy chiến đấu với tao một cách đúng đắn."
Kinn nhướng mày với anh. "Đó là điều mày muốn?"
Porsche gật đầu.
Kinn cười toe toét với anh, đầy máu và tuyệt đẹp và rồi nắm đấm của anh ta vung trúng bụng Porsche. Porsche xém chút nữa đã nôn ngay tại chỗ, nhưng anh đã đẩy cánh tay của Kinn ra và đấm vào vai anh ta để trả đũa.
Kinn cố gắng giữ lấy anh khi Porsche đang ở trong không gian của anh ta, nhưng Porsche đã nhanh hơn anh ta. Không nhiều, nhưng đủ để anh có thể kéo lại khoảng cách giữa họ một lần nữa. Anh không ngừng di chuyển, chờ đợi Kinn đến với anh để thay đổi tình trạng của cả hai.
Ngay khi Kinn dường như nhận ra Porsche muốn gì ở mình, anh ta tiến lên. Porsche đã chặn được những cú đánh nhắm vào ngực anh. Anh định đá vào bụng Kinn trước khi đấm vào mặt anh ta một lần nữa, nhưng điều mà anh chưa tính đến là khả năng Kinn sẽ bắt được chân anh.
Nó buộc Porsche phải nhảy bằng một chân, nắm đấm của anh vô dụng vì anh không thể tự thoát ra được. Với chân của Porsche bị kẹp dưới cánh tay của mình, Kinn có thể dễ dàng đánh anh bất cứ nơi nào anh ta muốn, nhưng thay vào đó Kinn để mình ngã về phía sau, kéo theo Porsche xuống đất.
Một tiếng thở hổn hển thoát ra từ Porsche khi anh đáp xuống đầu Kinn. Cuối cùng, chân của anh đã được giải phóng, nhưng Porsche không đủ nhanh để tập hợp lại sức mạnh của anh.
Kinn mỉm cười với anh và lật ngược họ lại, đè Porsche xuống đất bằng chính cơ thể anh ta. Porsche cố gắng ấn tay vào ngực Kinn một cách vô ích. Giống như thử nâng một tảng đá.
Kinn nắm lấy cổ tay anh và gom chúng lại bằng một tay trước khi giữ chúng dựa vào tấm thảm trên đầu Porsche. Bất động như cũ, Porsche không còn gì khác ngoài việc trừng mắt nhìn anh ấy.
Kinn mỉm cười và cúi xuống, mũi anh lướt qua má Porsche. "Mày có bỏ cuộc không?"
Porsche nhe răng. "Không bao giờ."
Anh đã nỗ lực gấp đôi để đấu tranh tự do, ngay cả khi nó vô ích.
Kinn cười vào tai anh. "Đó là lý do tại sao tao yêu mày, mày biết không? Chiến binh không biết mệt mỏi của tao. Vũ khí hoàn hảo của tao. Dù tao có ôm mày như thế này nhiều ngày thì mày vẫn không bỏ cuộc, phải không?"
Porsche hoàn toàn đứng yên, mắt anh mở to hơn theo từng lời nói của Kinn. "Mày vừa nói gì vậy?"
Kinn lùi lại đủ để Porsche có thể nhìn thấy nụ cười của anh. Anh ta không lặp lại lời nói, nhưng Porsche có thể thấy trong mắt Kinn rằng anh đã không nghe nhầm.
Yêu, Kinn há miệng và sau đó lấy tay che một bên mặt của Porsche để che chắn cho họ khỏi những ánh mắt dòm ngó.
Đối với mọi người xung quanh, chắc hẳn Kinn chỉ đơn giản là hôn anh. Nhưng đó không phải là những gì anh ta đang làm. Thay vào đó, anh ta ấn một ngón tay cái xuống lưỡi của Porsche và nhổ nước bọt vào miệng anh.
Chỉ sau đó, anh ấy mới hôn lên môi Porsche.
Một cách mơ hồ, Porsche có thể nghe thấy tiếng động từ tấm thảm.
"Được rồi," giọng của Arm vang lên trong phòng tập thể dục. "Tôi nghĩ rằng đó là một buổi tập luyện khá đủ trong ngày hôm nay. Mọi người, đã đến lúc phải rời đi! Đi ăn tối đi! Đừng quay lại! Cửa ở đó!"
Porsche không quan tâm đến bất kỳ điều gì trong số đó. Tất cả những gì anh quan tâm là Kinn ở trên người anh và chính miệng nói rằng Kinn yêu anh. Cái miệng vẫn đang hôn anh.
"Thiệt không thể chịu được mày mà," anh xoay sở ngay sau khi họ phá vỡ khoảnh khắc.
Cái trượt tay của Kinn dưới lớp áo sơ mi của anh cho anh biết rằng họ chỉ có một mình. Porsche có thể đã đẩy Kinn ra khỏi chỗ lúc này, nhưng anh không còn cảm thấy thích thú nữa. Anh tận hưởng cảm giác môi Kinn chạm vào da mình quá nhiều. Kinn, người đã nói rằng anh ấy yêu anh.
"Mày đã hiểu chưa?"
Kinn ngừng hôn xuống cổ anh để nhìn anh đầy thắc mắc.
"Rằng mày yêu tao?" Porsche đã làm rõ.
Kinn cười với anh. "Tất nhiên. Mày có ý nghĩa với tao quá nhiều để tao có thể nói đùa".
"Tốt." Porsche cáu kỉnh. "Điều đó cũng không ngăn cản mày trở thành một con lừa thực sự một tuần trước đây."
Những ngón tay của Kinn nhảy múa trên cổ họng anh. Anh ấy nhún vai. "Tao không thích người khác chạm vào đồ của mình."
Porsche nghiến răng. Anh sẽ không để Kinn dễ dàng thoát khỏi tình cảnh như vậy. "Tao hiểu điều đó, nhưng mày không cần phải tức giận với tao. Tao chỉ đang cố gắng đảm bảo rằng nhiệm vụ mà mày giao cho tao được thành công".
Kinn nhíu mày. "Tao không tức giận."
"Có, mày có."
Kinn lắc đầu. "Tao không có." Giọng anh dịu lại. "Tao thực sự không giận. Tao đã rất sợ hãi, Porsche."
Porsche ném cho anh ta một cái nhìn không mấy ấn tượng.
Kinn thở dài. "Mày có biết suy nghĩ đầu tiên của tao là gì khi tao nhìn thấy anh chàng đó trên mày không?"
"'Súng của tao đâu?' à"
Kinn mỉm cười. "Gần như vậy, nhưng không. Tao tự nghĩ rằng Đây rồi. Đây là thứ mà tao không kiểm soát được. Nhìn thấy mày như vậy, tao cảm thấy mình thật bất lực, Porsche. Không phải vì tao không biết rằng mày đang diễn. Tao biết mày trông như thế nào khi mày sướng, và đó không phải là khuôn mặt đó."
Porsche không còn tâm trí để tát vào biểu hiện tự mãn trên khuôn mặt Kinn. Nhưng anh cũng có thể nhìn thấy nỗi thống khổ thực sự bên dưới. Sự sợ hãi thực sự.
"Nhưng, khi đứng chứng kiến điều đó, tao nhận ra rằng nếu mày muốn một người khác, tao không thể làm gì được cả."
"Tao chắc rằng mày sẽ tìm ra cách để loại bỏ người đó."
"Tao đã mất mày một tuần vì đã đe dọa một đứa trẻ mà mày nói rằng mày không quan tâm. Tao nghi ngờ mày sẽ tìm ra cách để trả thù tao nếu tao giết người yêu thực sự của mày."
Porsche nhìn vào mắt Kinn. Từ từ, anh đưa tay lên chạm vào má Kinn. "Tao sẽ không rời bỏ mày."
"Không." Kinn cúi xuống, dụi mũi vào cổ Porsche. "Mày sẽ không."
Porsche vòng tay qua người anh, đưa một tay lên nghịch tóc ở gáy Kinn. "Mày không muốn biết tại sao à?"
"Bởi vì mày đã thề điều đó với tao."
Porsche đảo mắt. "Tao có hứa, nhưng đó không phải là những gì tao định nói."
Kinn lùi ra xa để nhìn vào mắt anh, khóe miệng nhếch lên đầy thích thú. "Vậy thì, cưng ơi, hãy nói cho tao biết tại sao mày sẽ không bao giờ rời xa tao đi."
Porsche mỉm cười. "Bởi vì tao yêu mày."
Đó là những lời quá đỗi ngọt ngào đối với loại người tồi tệ như họ, nhưng Porsche đã cho phép mình có được khoảnh khắc này. Nơi chỉ có anh và Kinn và một từ như 'yêu' sẽ không bao giờ là đủ để diễn tả họ là gì đối với nhau. Họ đã làm gì và sẽ làm gì cho nhau.
Anh quan sát cách mặt Kinn sáng lên, chỗ này đến chỗ khác. Anh mỉm cười sau nụ hôn mà Kinn đặt lên môi anh.
"Mày sẽ trở lại ngay bây giờ?" Kinn hỏi.
"Mày biết tao chưa bao giờ thực sự rời khỏi mà?"
Kinn hét lên một tiếng đầy mất kiên nhẫn và Porsche khiến anh ta đỏ mặt bằng cách vuốt má anh ta. Anh không thể kìm chế được nụ cười của mình. "Tao chưa bao giờ rời đi," Porsche nhấn mạnh và đặt lên môi Kinn một nụ hôn.
"Bởi vì mày yêu tao." Kinn làm giá. Tên khốn này.
Porsche lẽ ra không bao giờ nói với anh ta. Đó là quá nhiều quyền lực. Kinn đã có quá nhiều thứ trước đây.
Tuy nhiên, anh để Kinn đỡ anh dậy và mang anh đến những nơi tốt hơn, và đồng thời cũng tệ hơn, cho lưng của anh.
_______
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com