Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1

Khi Yuna nhấn nút kết thúc cuộc gọi màu đỏ lần thứ sáu, chị cảm thấy hơi khó chịu. Người phục vụ đặt bánh mì nướng với phô mai lên bàn, Yuna luôn thích món phô mai ở nhà hàng này, nhưng lúc này chị đang cầm điện thoại và cau mày.

Cô gái tóc vàng ngồi đối diện sau khi đi vệ sinh vào thì nhìn mặt chị, cười nói "Này, chị làm sao vậy, vui lên đi, năm nay Grizzlies đoạt chức vô địch mà!"

Yuna đặt chiếc điện thoại di động đang quay số sang một bên, Natalie liếc nhìn thấy dòng tiếng Nhật trên giao diện, cô không hiểu tiếng Nhật, nhưng Yuna đã giúp cô xin chữ ký của chủ nhân cái tên này rất nhiều lần, người đàn ông này có một cái tên tiếng Anh rất đẹp, nhưng luôn ký tên bằng vài ký tự tiếng Nhật xiên vẹo trên áo đấu, cô khi ấy chỉ có thể thốt lên rằng đây là một cầu thủ có cá tính, nhưng Yuna lại phàn nàn rằng chẳng qua hắn ta quá lười để viết thêm một vài chữ cái.

Natalie nhặt một quả dâu tây và ăn nó "Chị đang gọi cho anh chàng Nhật Bản xinh đẹp đó hả?"

Natalie đã hâm mộ Rukawa Kaede ngay từ cái nhìn đầu tiên khi xem trận chung kết giải vô địch năm nay, ngày nào cũng đòi Yuna giới thiệu người đàn ông đó với mình, nhưng Yuna lạnh lùng nói với cô "Cậu ta có đối tượng rồi, từ bỏ đi."

Yuna nói là đối tượng, đây rõ ràng là mối quan hệ mập mờ, có đối tượng thì đã sao, Natalie không từ bỏ, hỏi một câu "Bạn gái?"

Yuna trả lời bằng cách giơ một ngón tay cái, Natalie đã bỏ cuộc.

Yuna xoa xoa lông mày "Cả ngày nay cậu ta không thèm nghe điện thoại."

Natalie cười nói "Có lẽ là bởi vì Grizzlies vô địch, cả đội vui mừng như vậy, bọn họ đi ra ngoài tiệc tùng say khướt rồi cũng nên, hoặc là anh ấy có việc bận, cũng không nên làm phiền."

Yuna cho biết "Đã 10 ngày trôi qua kể từ đêm giành chức vô địch. Làm sao mà còn tiệc tùng được? Ngoài ra, tuy trông có vẻ lạnh lùng nhưng cậu ta không bao giờ không nghe điện thoại. Tôi thực sự lo lắng đã có chuyện gì xảy ra với cậu ta."

Natalie nhún vai "Anh ấy là người lớn rồi, còn có thể xảy ra chuyện gì?"

Yuna im lặng một lúc rồi nói, "Tôi nghĩ cậu ta đang có tâm trạng không tốt."

Natalie hét lên một cách kỳ lạ "Anh ấy có tâm trạng không tốt sau khi giành được chức vô địch sao?! Đây là vô địch NBA! Này, là chức vô địch đó! Chẳng lẽ tâm trạng của anh ấy không tốt là bởi vì danh hiệu MVP? Ồ, mặc dù anh ấy đã chơi rất tốt, nhưng Alexander là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất trong mùa giải này, vì vậy anh ta xứng đáng với danh hiệu MVP! Là một người Nhật Bản, anh ấy đã chơi rất rất tốt, sao còn quan tâm về MVP. Năm nay, anh ấy là cầu thủ Nhật Bản xuất sắc nhất, cầu thủ hung dữ tóc đỏ của Lakers và cầu thủ đầu sư cọ của Rockets không nổi bật lắm, có lẽ là do Lakers và Rockets mùa này thi đấu không được tốt, đứng thứ tám trong vòng loại trực tiếp, chậc chậc, nếu em là anh trai xinh đẹp kia, em sẽ mang cúp vô địch qua khoe khoang với họ."

Yuna thở dài nói "Cậu ta không quan tâm đến những thứ tầm thường như MVP, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?" Natalie nóng nảy.

Yuna chưa kịp nói gì thì tiếng nhạc chờ trong điện thoại đã tắt, một giọng nam khàn khàn vang lên "A lô?"

"Chúa ơi," Yuna thở phào nhẹ nhõm, "cuối cùng thì cậu cũng nghe điện thoại rồi."

Người đàn ông ho khan hai tiếng "Làm sao vậy?"

Yuna cáu kỉnh trả lời "Là một người quản lý, tôi không thể quan tâm đến chủ công của đội vô địch sao?"

Bên kia trầm mặc một hồi, mới nói "Nếu không có việc gì em cúp máy đây."

"Này," Yuna vội vàng gọi hắn, "Nếu cậu không có việc gì thì ra ngoài ăn cơm nhé?"

Người đàn ông dừng lại một chút, sau đó thì thầm, "Em đang mệt."

"Cậu bệnh à?" Yuna nhận thấy giọng hắn khàn hơn bình thường.

Người đàn ông không trả lời.

"Tôi mang thuốc tới cho cậu." Yuna quả quyết nói, "Cậu trước tiên đừng đi ngủ."

Chị cúp điện thoại, Natalie nhìn chằm chằm vào điện thoại di động của chị với vẻ mặt mê mẩn "Ôi, giọng nói của anh ấy thật gợi cảm, nghe thôi cũng đã biết là trai đẹp, bảo sao anh ấy lại nổi tiếng như vậy. Yuna, chúng ta làm chị em tốt nhiều năm như vậy, chị lại không chịu giới thiệu cho em. Chị phải cho em biết hot girl nào đã quyến rũ được trái tim của anh ấy, nếu bạn gái anh ấy không phải cỡ 36D*, em sẽ không chịu thua đâu."

Yuna mơ hồ nói "Đừng nghĩ nữa, vô dụng thôi."

Chị giơ tay, gọi người phục vụ, dọn tất cả các món ăn lên bàn, gọi một miếng sườn bò tái và một bát súp bí đỏ, tình cờ trước cửa khách sạn có một hiệu thuốc mở cửa 24/24, sau khi ăn xong, chị bước vào mua cho cầu thủ nhà mình vài liều.

Sờ sờ túi thuốc cảm cúm, Natalie vẫn huyên thuyên "Anh ấy rất chung thủy với bạn gái phải không? Ở NBA hiếm có đàn ông nào chung thủy với bạn gái. Kyle, bạn gái của Lone Ranger, cũng là bạn em, họ cặp kè với nhau được 2 tuần, bị bạn em bắt quả tang lên giường với người mẫu rồi nói dối là không có quan hệ với bạn em, chỉ là mối quan hệ mập mờ, bah lah... Em đã nói là bọn cầu thủ không có mấy ai tốt đẹp mà. Chị có nhớ tên bạn trai cũ của em không, tên hèn nhát đó sẽ giải nghệ trong năm nay, haha, mớ scandal của hắn làm ảnh hưởng đến đội bóng, hồi đó em đã khuyên hắn nên cẩn thận kẻo bị nghiệp quật, thằng hèn đó không tin, quả nhiên hắn bị liên đoàn bóng rổ đá đi trong vòng ba nốt nhạc, hahaha, thật là thỏa mãn."

Hai mươi phút sau, Yuna lái xe đến một khu biệt thự, an ninh của khu nhà giàu được kiểm soát gắt gao, Yuna có thẻ của khách, sau khi vào khu biệt thự, đột nhiên, điện thoại di động của chị reo lên, chị bật Bluetooth lên, một giọng nam vang lên trong xe "Yuna, nói chuyện có tiện không?"

Người gọi là giám đốc Paderson của Grizzlies, và Yuna trả lời "Chờ một chút."

Chị kéo phanh tay "Nata, em xuống xe trước đi, là căn nhà trước mặt em, nếu cậu ta mở cửa, cứ nói em là bạn chị."

Natalie nhận lấy số thuốc mà Yuna đưa cho và ngoan ngoãn xuống xe.

Yuna nói vào điện thoại "Bây giờ thì được rồi."

"Tôi muốn nói chuyện với cô về hợp đồng của Rukawa Kaede," Paderson nói.

Yuna cau mày và trả lời, "Thời hạn chuyển nhượng đã hết."

Paderson nói "Không, đó không phải là vấn đề chuyển nhượng. Grizzlies không nghĩ đến việc bán cậu ấy."

Rukawa Kaede, với tư cách là một trong những cầu thủ Nhật Bản được yêu thích nhất ở giải đấu hiện tại, là gương mặt đại diện cho các cầu thủ châu Á tại giải đấu, bên cạnh yếu tố cạnh tranh, giá trị thương mại khổng lồ của hắn cũng khiến nhiều đội phải ghen tị, chưa kể hắn còn là một cầu thủ xuất sắc, là một tiền đạo phụ trẻ tuổi toàn năng. Yuna rất tự tin, ngay cả khi Grizzlies không giành được chức vô địch, họ cũng sẽ không muốn buông Rukawa Kaede.

"Vậy anh muốn nói cái gì?"

Paderson im lặng một lúc rồi nói, "Rukawa Kaede muốn giải nghệ."

---

Natalie nhấn chuông cửa, cô lo lắng không hiểu sao đưa tay ra vuốt lại tóc mái, nhưng tiếng mở cửa không nhanh như mong đợi, sau khi bấm chuông bốn lần, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng mở khóa cửa vang lên.

Rukawa Kaede, 28 tuổi, có hai lần vô địch NBA, đứng trước mặt cô, có người nói hắn có thể không phải là cầu thủ châu Á mạnh nhất từng vào NBA, nhưng nhất định phải là cầu thủ châu Á đẹp trai nhất từng tham gia giải đấu... Có lẽ, Natalie nghĩ, từ Châu Á có thể được bỏ đi.

Rukawa Kaede mở hé cửa, đôi môi tái nhợt, trên má có vết ửng hồng bất thường, đường nét khuôn mặt thanh tú ẩn chứa vẻ uể oải, nhưng hắn đang mặc một bộ quần áo ở nhà màu be, trên áo có in một bức tranh Vịt Donald to lớn, Vịt Donald tươi cười rạng rỡ đã gột rửa khí chất lạnh lùng của hắn và khiến hắn có vẻ ít xa cách hơn.

Phản ứng đầu tiên của Natalie là: Đây là đồ mà bạn gái anh ấy đã mua cho anh ấy. Không hiểu sao trong lòng lại nổi lên một tia ghen tị, cô gái này quả nhiên có khả năng đem tảng băng tan thành nước.

"Cô là ai?" Rukawa Kaede lên tiếng, hắn cầm chặt tay nắm cửa, như thể đang đợi Natalie trả lời xong là đóng sầm cửa lại.

Natalie nhanh chóng nói "Tôi là bạn của Yuna."

Cô bước sang một bên, chỉ cho hắn chiếc Cayenne của Yuna đang đỗ ở cổng biệt thự, đồng thời giơ chiếc túi trong tay lên "Chị ấy đang gọi điện trong xe, chị ấy bảo tôi xuống trước, chúng tôi đến đưa thuốc cho anh."

Rukawa Kaede nheo mắt lại, thật lâu trong bóng tối mới nhìn rõ biển số xe, đó là xe của Yuna. Hắn lùi lại một bước và để Natalie vào. Hắn không thích người ngoài bước vào nhà mình, nhưng hắn chưa bao giờ quá đề phòng người của mình. Yuna và hắn đã quen nhau gần mười năm, mối quan hệ giữa hai người không hẳn là người nhà nhưng trên mức bạn bè, hắn không ngại cho bạn của Yuna vào nhà như một người bạn.

Natalie vừa vào cửa liền bắt đầu quan sát ngôi nhà của siêu sao bóng rổ. Trong sân biệt thự có một cái bảng rổ, trên mặt đất rải rác vài quả bóng rổ, bên trong nhà trang trí càng gần với phong cách Nhật Bản, với màu đen và trắng làm chủ đạo. Natalie thay giày và giả vờ như bình thường liếc qua tủ giày, ngoại trừ giày thể thao có vẻ hơi nhiều ra thì không có giày nữ. Thế nhưng lại có dấu hiệu của việc hắn không sống một mình trong biệt thự. Có một đôi dép đi trong nhà trên tủ giày, một đôi khác cùng kiểu dáng được mang dưới chân Rukawa Kaede, hai chiếc móc khóa được ném ngẫu nhiên trên tủ, và có một bàn cà phê lộn xộn trong phòng khách, có hai tay cầm máy chơi game và hai chiếc cốc ghép lại thành một đôi, hai chiếc ghế đơn được đặt cạnh nhau trên ban công nhỏ hướng nam, và hai bông hoa hướng dương nhỏ mọc bên cạnh căn bếp mở...

Đây là một ngôi nhà ấm áp và đáng yêu, Natalie nghĩ, Yuna nói đúng, Rukawa Kaede thực sự yêu bạn gái của mình.

Rukawa Kaede đưa cô vào nhà, nhưng lại đi lên lầu mà không nói lời nào với cô, Natalie hơi sững sờ: ít nhất cũng nên lấy cho tôi một cốc nước chứ?

Nghĩ đến đây, cô có chút đồng cảm với cô bạn gái không ra mặt của hắn: yêu một tên không hiểu phong cảnh, không có EQ như vậy chắc khó khăn lắm. Cô dự định đi về phía bếp để lấy cho mình một ly nước thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Sau khi Yuna gọi điện xong, vẻ mặt của chị thậm chí còn nghiêm túc hơn lúc ở trong xe.

Natalie là một cô gái thông minh, nếu là giám đốc của Grizzlies gọi đến, nhất định là có chuyện gì liên quan đến đội, không thể để người ngoài nghe được "Chị muốn nói chuyện với anh ấy hả, em ra xe đợi nhé?"

Yuna lắc đầu "Em ở lại đây, chị lên lầu tìm cậu ta."

Natalie tiếp tục yên tâm quan sát ngôi nhà ấm áp này. Bên cạnh phòng khách là khung leo trèo cho mèo nguyên khối cực lớn, bên cạnh khung leo trèo cho mèo là xích đu cho mèo, thang cuốn cho mèo, bàn ghế cho mèo và khay đựng thức ăn cho mèo màu be dễ thương, các lục lạc trên khung leo trèo cho mèo đều nằm im... Trông nó lạnh lẽo và cô đơn trong bóng tối.

Natalie chán nản nghĩ, bạn gái không có ở đây, con mèo cũng không có ở đây... Chờ một chút, cô đột nhiên nghĩ tới một vấn đề: Yuna nói Rukawa Kaede tâm tình không tốt, chẳng lẽ là chia tay bạn gái?!

Yuna đi lên tầng hai, toàn bộ tầng hai là một phòng ngủ mở với vách kính lớn, Rukawa Kaede đang nằm trên chiếc giường duy nhất trong phòng, vùi mặt vào cánh tay và một bên mặt bị mái tóc rối bù che đi. Yuna nhìn hắn, đột nhiên nhớ tới mấy năm trước hắn mới đến nước Mỹ, có đôi khi hắn luyện tập mệt mỏi, vô tình ngủ quên ở phòng nghỉ của đội, lúc đó hắn cũng ngủ như vậy - cuộn tròn, vùi đầu úp mặt vào trong cánh tay. Rukawa Kaede vốn có vẻ ngoài đẹp trai, trẻ trung và thư sinh, một mình cuộn tròn trong góc, mỗi lần Yuna nhìn thấy đều cảm thấy có chút xót xa vì tình mẫu tử.

Nhưng sau đó, hắn không còn ngủ nhiều như vậy nữa, hắn bắt đầu ủ rũ trong phòng nghỉ như những tuyển thủ khác. Mặt trời có thể chiếu vào mặt hắn, và những cô gái nhỏ làm việc trong đội luôn nhìn vào mắt hắn khi họ đi ngang qua, nhưng tuyệt nhiên hắn vẫn mang bộ mặt vô cảm. Yuna biết rằng những đứa trẻ không phải người Mỹ đến đây chơi bóng rổ từ bên kia đại dương lúc đầu sẽ có khoảng thời gian cô đơn như vậy. Chị thấy rất nhẹ nhõm vì Rukawa Kaede cuối cùng đã vượt qua được, sau đó nghe nói rằng hắn có một người bạn nữa cũng đến. Thật tuyệt biết bao nếu có thể gặp nhau trong giải đấu và đoàn tụ với bạn bè một lần nữa.

Nhưng lúc đó chị không bao giờ tưởng tượng được rằng, những gì chị cảm thấy nhẹ nhõm khi ấy lại khiến chị đau đầu trong nhiều năm sau đó.

Yuna bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên trán hắn "Cậu sốt rồi."

Rukawa Kaede không trả lời.

Lúc này hình như không thích hợp nói cái gì cả, Yuna thở dài "Uống thuốc trước đi."

Rukawa Kaede ngồi dậy, hai mắt vẫn nhắm nghiền, trên chóp mũi còn có những hạt mồ hôi, hơi thở dường như đã biến mất "Em không sao."

Yuna nhìn hắn, chị không thể làm gì được, chị luôn không thể tác động gì đến Rukawa Kaede.

Rukawa Kaede nói rằng hắn muốn rời khỏi Clippers, vì vậy chị đã đồng ý, hắn nói rằng hắn không chấp nhận bất kỳ khoản phí gia hạn hợp đồng nào, mặc kệ Clippers có ra giá bao nhiêu. Thời gian đầu gối bị thương, hắn cũng chấp nhận nghỉ ngơi chờ hồi phục, và may mắn thay, hắn hồi phục rất nhanh.

Thời điểm khó khăn nhất là lúc hắn cố ý phạm lỗi với một cầu thủ của đội Thunder, đó là pha phạm lỗi không cần thiết và ác ý, trọng tài không truy cứu quá nhiều nhưng lại gây náo động trên mạng. 'Đó là cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu lúc bấy giờ! Sao một người Nhật dám làm tổn thương anh ấy như thế!', cuộc chiến mắng mỏ kéo dài hơn nửa tháng.

Một số người bao dung với cầu thủ này nhưng lại ác ý với những cầu thủ khác. Chẳng hạn như cầu thủ người Nhật Bản Sakuragi Hanamichi của Lakers đã bị thương ở mắt cá chân trong trận đấu với Thunder, người phạm lỗi là cầu thủ bị Rukawa Kaede đẩy ngã, và cậu đã không trở lại thi đấu trong một tháng. Người ta chỉ nói rằng Sakuragi tự mình không cẩn thận, nhưng Rukawa đã nhận ra đó là cố ý.

Yuna luôn không hiểu logic trong mọi việc của Rukawa Kaede, có vẻ như những gì hắn làm quá đơn giản, tùy thuộc vào sở thích của hắn, và nó có vẻ quá phức tạp, khiến mọi người khó nhận ra sở thích của hắn là gì.

"Cậu làm sao vậy?" Yuna hạ thấp giọng ngồi xuống bên cạnh hắn, "Cậu không đi họp báo, không đi tiệc mừng, cậu cũng không đi tiệc do Alexander tổ chức, cậu có biết bây giờ giới truyền thông đang viết gì về cậu không? Viết rằng cậu và Alexander đã xảy ra mâu thuẫn, cậu ghen tị với cậu ấy và cậu không muốn ở lại Grizzlies. Cậu không muốn ở lại, cậu có thể nói cho tôi biết. Tôi có thể giúp cậu, Rukawa, cậu biết đấy, tôi có thể làm bất cứ điều gì cho cậu, chỉ cần cậu lên tiếng."

Rukawa Kaede cuối cùng cũng mở mắt ra và nhìn chị, hắn có một đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp nhưng lại đỏ ngầu vì mệt mỏi.

Hắn khẽ lắc đầu "Xin lỗi đã gây phiền phức cho chị."

Yuna có chút tức giận "Tôi cùng cậu có quan hệ gì, tại sao cậu đối với tôi khách sáo như vậy?"

Rukawa Kaede không nói gì, Yuna rất khó chịu vì thái độ im lặng của hắn, và có chút hoảng hốt, chị buột miệng "Cậu định giải nghệ sao?"

Rukawa Kaede cuối cùng cũng có hành động, hắn mệt mỏi ấn vào thái dương "Paterson nói với chị?"

Yuna cao giọng thêm ba quãng "Anh ta nói với tôi, tôi còn tưởng anh ta nói đùa! Năm nay cậu mới hai mươi tám tuổi, thời kỳ hoàng kim của sự nghiệp, còn có thể thi đấu thêm ba năm nữa, không, năm năm, là năm năm! Nếu cậu không thích Grizzlies, hãy đổi sang đội khác, Bulls, Kings và Suns đều thiếu tiền đạo phụ. Tôi sẽ nói chuyện với Paderson, và anh ta sẽ không để cậu đi!"

Rukawa Kaede lắc đầu.

Yuna lo lắng "Ý cậu là sao, cậu thật sự muốn giải nghệ sao? Rukawa Kaede, cho dù cậu muốn về Nhật thì vẫn có thể chơi bóng rổ chuyên nghiệp! Tại sao cậu lại muốn giải nghệ! Cậu bị sao vậy?" Yuna nhìn mặt hắn, lo lắng nói bừa "Có phải do Sakuragi Hanamichi..."

Một ánh mắt sắc bén ném qua.

"Yuna," Rukawa Kaede nói, giọng vẫn trầm nhưng sắc như dao, "Không liên quan đến em ấy."

——

36D là vòng ngực 98, cái này thì Hanamichi dư sức :)))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com