Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

03.

"Dohyun, nói đau thì nói với tôi."

Phòng khách rộng rãi chỉ bật một ngọn đèn bàn, bầu không khí thật ấm áp và dễ chịu. Son Siwoo gắp một miếng bông tẩm cồn, nhẹ nhàng lau lên vết thương của Park Dohyun. Vết thương không sâu, nhưng dòng điện lạnh đột nhiên kích thích da thịt vẫn khiến hắn rít lên một tiếng.

Để che giấu sự thật rằng mình sợ đau, Park Dohyun quay đầu lại và nhìn quanh căn hộ ở trung tâm thành phố của Son Siwoo. Trong phòng khách tối giản là một bức chân dung gia đình, còn có một bức ảnh của Son Siwoo và bạn trai cũ đứng trước Trường Y Đại học X.

"Anh thật sự là sinh viên y khoa sao?"

"Không giống sao?"

"Không giống, một người như anh tương lai sẽ trở thành bác sĩ, khiến tôi lo lắng cho những bệnh nhân ở Hàn Quốc."

Son Siwoo cười lạnh, ấn chặt miếng bông trong tay. Ngay lúc Park Dohyun đang run rẩy vì đau, anh nhanh chóng nhét một viên kẹo vào miệng hắn.

Đúng như dự đoán, Park Dohyun cứng người, đỏ mặt tía tai, hai má phồng lên, nhưng ánh mắt lại tức giận: "Làm gì vậy?"

"Khi tôi còn nhỏ, em trai tôi bị ngã gãy chân ở trường, mỗi lần bôi thuốc đều khóc la ầm ĩ, tôi sẽ nhét vào miệng em ấy một viên kẹo, như vậy sẽ đỡ đau hơn."

Nói rồi, Son Siwoo vỗ nhẹ má Park Dohyun: "Em xem, bây giờ không còn đau nữa?"

Lúc này, mặt Park Dohyun đỏ đến mức nhỏ máu, hắn vội vàng né tránh tay anh và lẩm bẩm: "Đừng đối xử với người khác như kẻ ngốc!"


Bọn họ cách nhau hai tuổi, không có nhiều chủ đề chung để nói chuyện, trừ những trò 'người lớn' mà cả hai đều thích, nhưng Park Dohyun vẫn chưa rời đi.

Trong phòng tràn ngập sự lạnh lẽo khiến Park Dohyun cảm thấy choáng váng. Hắn không biết vì sao mình lại không muốn rời đi, cảm xúc hỗn loạn của tuổi thành niên khiến hắn cảm thấy choáng ngợp, vướng mắc duy nhất trong lòng hắn dần bộc lộ rõ ràng – hắn không muốn để Son Siwoo ở một mình vào lúc này.

Nhưng hắn không biết nên nói như thế nào, cuối cùng chỉ có thể đè Son Siwoo xuống thảm hôn môi.

Son Siwoo sững sờ một lúc, ân cần chiều theo hắn, anh vẫn lo lắng cho vết thương trong lòng bàn tay Park Dohyun, liền đưa tay ra sau gáy hắn, xoay người, đè hắn xuống thảm, ngồi lên hạ thể đã sớm cương cứng. Ánh mắt mê loạn, Son Siwoo không thể đoán được trong đầu Park Dohyun đang nghĩ gì.

Park Dohyun mơ màng như người mất hồn, không hiểu vì sao trong lòng lại cảm thấy vô cùng vui sướng. Hắn mò mẫm từng ngón tay thon dài của Son Siwoo, đan vào tay mình rồi siết chặt. Không hiểu vì sao, lúc này Park Dohyun rất muốn nắm tay anh.

Bọn họ lăn lộn đến tận khuya. Thể lực của Son Siwoo không theo kịp thân thể của trẻ vị thành niên, anh gần như ngủ thiếp đi trong vòng tay của Park Dohyun sau lần cao trào cuối cùng.


"Sau này anh có thể gọi cho tôi nếu muốn, dù sao tôi cũng phải làm việc để kiếm tiền thuê nhà."

Lúc nói lời này, Park Dohyun lúng túng quay đi, nhìn ra ánh trắng ngoài cửa sổ, lấy hết can đảm mở miệng.

Người phía sau cười lớn, giọng nói trầm thấp mang theo chút lười biếng: "Lao động vị thành niên, tôi làm như vậy là phạm pháp sao?"

"Ngay từ lần đầu tiên anh đưa tôi đi uống rượu, anh đã phạm pháp rồi!" Park Dohyun tức giận trả lời.

Son Siwoo cười khẽ, đột nhiên vùi đầu vào sau gáy Park Dohyun.

"Tóc Dohyunie cũng giống như bộ râu của em, rất cứng, thỉnh thoảng làm anh đau" Lời nói của Son Siwoo giống như một giấc mơ, "Cứng đến nỗi tính tình của Dohyunie cũng như vậy, tại sao mỗi lần nhìn thấy anh đều giống như đang tức giận?"

"Có điều, loại dáng vẻ tức giận đến phồng mang trợn má này cũng rất đáng yêu. Anh sẽ thích em mất thôi."


Người trưởng thành 21 tuổi ngủ thiếp đi khi vừa dứt lời. Anh không biết những lời nói vô tình như vậy có thể khiến 'lao động vị thành niên' 19 tuổi thao thức.

Park Dohyun cũng ghét Son Siwoo ngày hôm nay.


04.

"Buổi tối anh uống nhiều trà như vậy không sợ khó tiêu sao?"

Park Dohyun cau mày nhìn Son Siwoo đang ngồi bên thềm hồ suối nước nóng, ăn uống vui vẻ.

Khách sạn suối nước nóng của gia đình người yêu cũ ở đảo Jeju sắp khai trương, Son Siwoo và 'bạn trai nhỏ' được mời đến trải nghiệm, đồng thời còn sắp xếp một hồ tắm riêng tư tốt nhất cho hai người.

Ban đêm, núi sâu yên tĩnh. 'Trẻ vị thành niên' ban đêm rất siêng năng đọc sách để viết luận văn. 'Người trưởng thành' mặc yukata gõ cửa: "Dohyun, có muốn cùng nhau đến suối nước nóng không?"

Nghĩ đến luận văn còn đang viết dở và học bổng còn ở xa tận chân trời, nghiến răng nói: "Đừng làm phiền tôi viết luận văn."


Thế nhưng, cửa sổ của gian nhà giả cổ này lại nhìn thẳng ra hồ nước trong sân. Sương khói mờ ảo, hắn có thể thấy Son Siwoo cởi yukata, lặn xuống hồ nước như một con cá đầy tinh ranh, ngâm mình một lúc rồi lại trồi lên, gác tay trên thành hồ ăn bánh ngọt do khách sạn đưa đến, lộ ra tấm lưng trắng mịn.

Ngoại hình của Son Siwoo không quá nổi bật, anh là kiểu người mà Park Dohyun hoàn toàn vô cảm. Nhưng thân thể anh rất vừa vặn, khung xương mảnh mai nâng đỡ da thịt đầy đặn, hai mông đào khi vỗ vào lại mềm mại như sóng nước.

Khu nghỉ dưỡng được thiết kế như một cái bẫy khiến người ta từ bỏ công việc để hoàn toàn đắm chìm trong hoan lạc. Trẻ vị thành niên, không thể kiểm soát tâm trí của mình, đã nguyền rủa tư bản vài câu rồi đi xuống cầu thang gỗ dẫn xuống sân.

Park Dohyun trầm mặc cởi bộ yukata trên người, ngâm mình vào làn nước ấm. Son Siwoo nghe thấy hắn tới gần, hoàn hồn trở lại, đút cho hắn một miếng bánh ngọt. Park Dohyun tránh tay Son Siwoo, nhắm thẳng đến môi anh, cắn nhẹ. Đôi môi vừa uống nước cam rất ngọt, như thể cắn vào sẽ có nước ngọt chảy ra.

"Này – em có phải là chó không?" Son Siwoo che miệng và đẩy Park Dohyun ra.

"Suỵt..." Park Dohyun đặt ngón tay lên môi và chỉ vào khoảng sân bên cạnh được ngăn cách bởi những tấm gỗ.

Suối nước nóng chỉ ngăn cách các gian phòng riêng tư bằng những tấm gỗ mỏng, vậy nên khả năng cách âm không tốt lắm. Giọng nói cười đùa của hai người bên cạnh hòa lẫn với tiếng nước, tạo ra một loại thân mật rất mờ ám.

Đó là người yêu cũ với bạn trai mới.

Hai người dường như rất hòa hợp, tiếng nước xao động khi hai thân thể giao hợp cùng nhau. Bạn trai trẻ mới rên rỉ thành tiếng, nghe thật đau đớn nhưng lại xen lẫn chút sung sướng.

"Tôi về phòng nghỉ ngơi." Son Siwoo cúi đầu, đứng dậy khỏi hồ nước, nhưng lại bị Park Dohyun bế lên.

"Em không viết luận sao?"

"Bây giờ ai còn quan tâm đến chuyện đó..."

Hắn đẩy anh vào vách gỗ sát với hồ bên cạnh, Park Dohyun siết lấy eo Son Siwoo và cắn vào ngực anh. Dòng nước ấm khiến cho thịt nhũ thêm mịn màng và ẩm ướt, Park Dohyun nhịn không được liền hành hạ hai đầu nhũ bằng hàm răng nanh sắc nhọn.

Vừa đau đớn vừa kích thích, Son Siwoo không khỏi lấy tay che miệng. Park Dohyun giữ chặt cổ tay anh đưa lên đỉnh đầu, cắn vào vành tai của Son Siwoo: "Anh cũng rên lên đi, Son Siwoo."

"Không, đây không phải là cuộc thi, ngại lắm, aah..."

Dòng nước khiến cho việc tiến nhập vô cùng thuận lợi, Park Dohyun đâm vào rất sâu, cảm giác được thành ruột mềm mại ấm ấp bao bọc chặt chẽ khiến da đầu hắn tê dại.

Những ngọn núi yên tĩnh bao quanh, bầu trời trong vắt đầy sao, tiếng rên rỉ phóng đãng bên cạnh ngày càng lớn, ánh mắt của người dưới thân cũng dần mờ đi vì dục vọng. Tình huống này, khiến con người dễ dàng rộ rõ bản chất thú tính nguyên thủy của mình.

Lý trí của Park Dohyun hoàn toàn tan vỡ, hắn kẹp chặt đùi Son Siwoo, mỗi lần xỏ xuyên đều lút cán thật mạnh vào lỗ nhỏ đầm đìa nước dâm. Cuối cùng, Son Siwoo cũng phải gạt bỏ sự dè dặt của mình, lúc đầu chỉ là những tiếng thở dốc, sau đó tất cả đều trở thành tiếng nức nở cầu xin. Trẻ vị thành niên không có ý thức tiết chế trong phương diện tình dục, một khi nghiện thì không thể dừng lại. Trong màn sương mờ ảo, ánh mắt nóng rực của hắn dán chặt vào nhân ảnh dưới thân đã sớm phiếm hồng vì nhục dục, cúi đầu cắn vào xương quai xanh của Son Siwoo.

Đến khi anh thiếp đi, cặp đôi bên cạnh đã sớm trở về phòng. Vệt nước bắn tung tóe do hai người khuấy động để lại vết tích khắp sân. Bất kể là mặt sân hay là người sắp bị hắn làm đến chết, đều rất giống như vừa trải qua kiếp nạn gian khổ.


Park Dohyun bế Son Siwoo theo kiểu công chúa, nhẹ nhàng đưa vào phòng tắm. Son Siwoo tắm rửa qua loa rồi nhanh chóng rúc vào chăn bông, khóe môi sưng tấy còn vương hai vệt máu, Park Dohyun không nhịn được đưa tay chạm vào.

Son Siwoo đánh vào tay Park Dohyun: "Em ngược đãi chủ nhân của mình một cách tàn nhẫn, tôi đang cân nhắc việc chấm dứt hợp đồng với em."

Park Dohyun khịt mũi lạnh lùng: "Chính anh là người trì hoãn việc học của tôi trước, tôi chỉ đáp trả thích hợp thôi."

Hắn chống trả một cách thích hợp, thích hợp đến mức ngày hôm sau Son Siwoo đi lại với tư thế kỳ lạ, có chút chậm chạp.

Người yêu cũ nhìn bóng lưng Son Siwoo, bỡn cợt cười vỗ vai Park Dohyun: "Thiếu niên, thật sự rất tuyệt."

Park Dohyun mím môi gật đầu, trở lại vẻ mặt thờ ơ thường ngày.



Nếu mọi người thấy bản dịch này hay thì tặng cho mình một ngôi sao để mình có động lực dịch tiếp nha 🫶🏻

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com