Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 7

Chương 7

Est, Daou và Punch đã là một đội trong hàng thập kỷ—một vòng tròn khép kín, một gia đình được chọn lựa. Họ sống sót bằng cách không tin ai ngoài chính mình và kỹ năng của bản thân.

Bầy của William là một gia đình vì hoàn cảnh. Những người sói bị bỏ rơi, bị đày ải, hay chỉ đơn giản là lạc lối. Họ xây dựng mối liên kết qua những lần cùng nhau sinh tồn—cà khịa bằng nắm đấm để kiểm tra giới hạn, những cuộc cãi vã dồn dập tiếng nói, và sự an ủi không lời từ hương thơm của bầy quanh họ.

Tuần đầu tiên là một phép thử cho tất cả.

Punch suýt đâm Lego khi cậu ta bất ngờ tiếp cận từ phía sau—cô không quen ai đến gần như vậy. Bầy không tin vào mấy thứ thuốc của Est, cho rằng nó vừa hôi vừa vô dụng. Lịch trình cứng nhắc của Daou thì va chạm với nhịp sống linh hoạt của bầy.

Nhưng rồi—

Các trận cãi vã của Punch và Lego trở thành tiết mục giải trí. Mọi người kéo đến xem, Hong và Nut bắt đầu cá cược mỗi lần họ tung đòn.

Est thức suốt đêm để trấn an một thành viên lần đầu biến hình. Khi trời hửng sáng, đứa nhỏ cuối cùng cũng dịu lại, và cả bầy bắt đầu gọi Est là "anh" từ hôm sau.

Daou vứt bỏ bản đồ. Giờ đây, bầy chia sẻ kiến thức đường phố, vẽ ra tuyến tuần tra mà loài người không thể nào tưởng tượng.

Ranh giới giữa họ nhòe đi. Mồ hôi hòa chung trên thảm luyện tập, từng nhúm lá tươi bất ngờ xuất hiện trên bàn Est sau mỗi ca tuần tra, bản đồ được Daou đánh dấu treo chắc chắn trên tường.

Sự hiểu ngầm rằng—giờ đây, sự bảo vệ không còn là một chiều nữa.

Đã quá nửa đêm. William và Daou đứng trên bản đồ, vai căng cứng. Những dấu X đỏ phủ kín trang giấy—mọi vị trí Est từng đưa, mọi ngõ cụt họ từng bám theo.

Daou quan sát William thật kỹ. Anh từng tự hỏi người đàn ông nào có thể khiến Est quan tâm đến vậy—người như thế phải là ai, để xứng đáng với sự tận tâm mà em trai anh dành cho?

William không chỉ đáp ứng được mong đợi ấy—cậu vượt qua nó.

William mang trong mình một sức mạnh lặng thầm, vừa kìm nén, vừa sắc bén. Sự tận tâm với nhiệm vụ là điều không cần bàn cãi. Nhưng chính ánh mắt luôn vô thức tìm kiếm Est trong những căn phòng đông đúc mới khiến Daou hiểu—dù ký ức có mờ nhạt, thì trái tim cậu vẫn luôn biết mình thuộc về đâu.

"Em với Est... ổn chứ?" Daou khẽ hắng giọng, lùi khỏi bản đồ.

"Anh thật sự muốn nói chuyện này... ngay bây giờ à?"

"Nó là em trai anh. Anh quan tâm cũng đâu có gì lạ?"

William thở mạnh. Những dấu X đỏ như nhòe đi trong đôi mắt mệt mỏi. Cậu khoanh tay lại, cố gắng thả lỏng—đây không phải là sự phòng vệ, mà là sự kiệt sức tận xương tủy. Hàng tuần không ngủ, truy tìm Nathan. Hàng tuần sống trong căn nhà thấm đẫm hương của Est.

"Em không nhớ." Những từ ấy rát buốt nơi cổ họng.

Chính sự bất lực mới đang gặm nhấm cậu. Mỗi ánh nhìn trao nhau đều mang cùng một câu hỏi không lời: Anh đang nhìn thấy em—hay một phiên bản nào của em trước kia?

Daou lặng lẽ nhìn gương mặt mệt mỏi của William. "Em nghĩ Est đang chờ người em từng là à?" Anh lắc đầu. "Nó không chờ ai cả."

William ngẩng lên.

"Nó thấy em," Daou nói. "Thấy cách em dẫn dắt. Cách em bảo vệ bầy." Một nụ cười thoáng hiện. "Và—thấy cách em nhìn nó, như thể nó là người duy nhất còn lại trong cả căn phòng."

William nghẹn họng.

"Dù có ký ức hay không, em vẫn là chính em. Và đó là người mà nó luôn chọn."

Cửa mở ra. Est đứng đó, tay cầm hai chiếc cốc. Hơi nước lượn nhẹ trong không khí yên tĩnh.

Daou nhận cốc bằng cái gật đầu. Est đặt cốc của William xuống, giữ một khoảng cách cẩn trọng. Ngón tay anh dừng lại bên cạnh quai cốc—rất gần, nhưng không chạm.

William nhìn chằm chằm vào gò má nghiêng của Est. Est cúi mặt, quai hàm siết chặt. William quay đi, khẽ gật đầu.

Daou thấy nó—ánh nhìn của Est dành cho William khi tưởng không ai thấy. Có tình yêu. Có tiếc nuối. Nhưng ẩn sâu nhất, là nỗi sợ nguyên sơ. Sợ mất ai đó... lần thứ hai. Và biết chính xác mình sẽ không sống nổi thêm một lần như thế nữa.

Ngày hôm sau, William tìm thấy Est ở kho vũ khí.

Est đang lau chùi một thanh dao găm, tay áo xắn lên khuỷu, mồ hôi thấm đẫm cổ áo. Ánh nắng buổi sáng rọi qua khung cửa hẹp, nhuộm cả căn phòng trong sắc vàng nhạt. William đứng ở ngưỡng cửa một lúc, không nói gì, chỉ quan sát.

Est không quay đầu lại, nhưng anh biết cậu ở đó.

"Có chuyện gì sao?" Est hỏi, giọng đều.

William bước vào, ngón tay khẽ lướt qua mặt bàn gỗ thô ráp.

"Em nhớ được gì đó đêm qua."

Est ngẩng lên.

"Không rõ ràng," William nói vội. "Chỉ là... một đoạn. Một cảm giác."

Est đặt con dao xuống. "Về chuyện gì?"

"Tiếng cười," William đáp khẽ. "Của anh."

Một nhịp thinh lặng trôi qua.

"Em không nhớ bối cảnh. Không nhớ vì sao anh cười. Nhưng tiếng ấy—nó... quen thuộc đến mức làm tim em đau."

Est cụp mắt. Tay anh co lại trên mặt bàn.

William tiến lại gần. "Anh đã từng cười nhiều như vậy sao?"

Est khẽ gật đầu. "Anh đã từng cười rất nhiều khi có em bên cạnh."

Câu nói ấy như giật tung một sợi chỉ mỏng manh trong William. Cậu chống hai tay lên bàn, cố gắng giữ mình đứng vững.

"Em ghét cảm giác này," William thì thầm. "Cứ như có điều gì đó bên trong em đang cố hét lên, nhưng em lại không hiểu được."

"Không sao," Est nói, giọng anh thấp và dịu. "Anh hiểu cảm giác ấy. Anh từng sống trong nó—rất lâu."

William nhìn anh. "Và anh đã làm gì?"

Est ngước mắt lên. Trong ánh nhìn ấy, không có oán trách, không có trách nhiệm. Chỉ là một sự chấp nhận lặng lẽ. Một tình yêu không cần điều kiện.

"Anh chọn tin," Est đáp. "Tin rằng dù em có nhớ hay không... em vẫn là em. Và trái tim anh vẫn sẽ nhận ra em, dù ở bất kỳ hình dạng nào."

William không kiềm được nữa. Cậu tiến lên, khoảng cách giữa họ tan biến như hơi thở.

Ngón tay cậu khẽ chạm vào cổ tay Est, lần đầu tiên chạm vào mà không có lý do gì khác ngoài chính mong muốn được gần hơn.

Est không lùi lại.

Họ đứng đó—không phải giữa những câu trả lời, mà giữa những điều chưa được nói ra. Giữa tiếng cười từng có, và tiếng cười có thể quay trở lại.

Chậm rãi, Est quay bàn tay lại, ngón tay anh đan vào tay William.

Một sự tĩnh lặng dịu dàng bao phủ căn phòng.

Ở đó, không cần ký ức để biết rằng—họ từng thuộc về nhau.

Và có lẽ, giờ đây, họ đang tìm lại đường về nơi ấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com