1
https://archiveofourown.org/works/77924991/chapters/204179691
Công viên sực nức mùi đất ẩm và hương hoa mới nở. L, với bộ lông đen tuyền bóng loáng dưới ánh mặt trời ban trưa, quan sát sự rung rinh của một con bướm trắng với sự tò mò đầy tính khoa học. Những chiếc bàn chân nhỏ nhắn cử động tĩnh lặng, sẵn sàng vồ lấy nó trong một trò chơi tao nhã và tách biệt. Cậu chẳng hề vội vã. Thế giới này chính là sân khấu giải trí cá nhân của cậu.
Cho đến khi một mùi hương nồng nặc và tiếng thở hổn hển làm đứt quãng sự tập trung đó.
Một con chó—giống Schnauzer cỡ trung, với bộ râu bẩn thỉu và đôi mắt quá đỗi tò mò—tiến lại gần, vẫy đuôi theo một nhịp điệu mà L cho là tầm thường. Chú mèo dựng ngược lông ngay lập tức, lưng uốn cong thành một hình cung cảnh báo đầy kiêu sa. Một tiếng rít thấp, gầm gừ thoát ra từ cổ họng. Cậu không muốn bị chạm vào.
Nhưng con chó, vốn mù tịt về những quy tắc của sự thanh lịch, lại bước thêm một bước nữa. Quá gần. Quá suồng sã.
Với một chuyển động nhanh như chớp, L giơ chân trước vả vào không trung, ngay sát mũi kẻ xâm nhập. Cậu không chạm vào nó, nhưng thông điệp đã rõ ràng: Lùi lại.
Con chó giật mình, rồi gầm gừ tỏ vẻ bị xúc phạm. Tai nó cụp xuống sát đầu. Con mèo đen ngạo mạn này dám thách thức nó. Với một tiếng sủa ngắn, nó lao tới.
L, vốn quen với sự thoải mái trên những tấm thảm Ba Tư và đồ nội thất cao cấp, đã đánh giá sai tốc độ của cuộc tấn công. Cậu lùi lại nhưng vấp phải một chiếc rễ cây. Trong một giây, đôi mắt xám—vốn luôn điềm tĩnh—hiện lên một chút... sợ hãi? Hay là sự phẫn nộ? Điều này không nằm trong kịch bản của cậu.
Đúng lúc đó, một tia sáng vàng rực vụt qua tầm mắt cậu.
Một chú mèo lớn hơn, với bộ lông màu mật ong nướng, chắn ngang giữa L và con chó với sự hung dữ thầm lặng. Cậu ta không rít lên. Cậu ta không uốn cong lưng. Cậu ta chỉ đứng đó, đôi chân vững chãi, với ánh nhìn hổ phách mãnh liệt và lạnh lùng đến mức như làm đóng băng không khí. Thân hình mảnh khảnh nhưng cơ bắp của cậu ta là một hàng rào sống.
Con chó dừng khựng lại, bối rối. Con mèo mới này không có mùi của sự sợ hãi. Cậu ta có mùi của đường phố, của những đêm dài và những trận chiến đã thắng. Một vết sẹo trắng chạy dọc rìa tai phải, một minh chứng cho những cuộc chiến trong quá khứ.
Với một tiếng gầm gừ không chắc chắn cuối cùng, con chó Schnauzer quay đầu bỏ đi, đuôi cụp giữa hai chân.
Sự im lặng trở lại nơi góc công viên ấy.
L từ từ thả lỏng. Ánh mắt cậu, giờ đây tràn đầy sự tò mò mới mẻ và sâu sắc hơn, nghiên cứu vị cứu tinh của mình. Một sinh vật kỳ lạ, cậu nghĩ. Cậu ta không tinh tế, cũng chẳng mong manh. Bộ lông của cậu ta, dù bóng mượt, nhưng mang những dấu vết của cuộc sống ngoài trời. Nhưng có một sự tôn nghiêm trong dáng vẻ ấy, một sự ngạo mạn thầm lặng trong cách cậu ta ngẩng đầu.
Cậu tiến lại gần với sự thận trọng của một người đang đối diện với một hiện tượng thú vị. Light (bởi vì, dù chưa biết tên, L đã tự đặt cho cậu ta cái tên đó trong đầu: Ánh Sáng Vàng) không lùi bước. Cậu ta để mặc chú mèo đen ngửi mình, kiểm tra kỹ lưỡng từ ria mép, đôi mắt cho đến vết sẹo kia.
L đưa mũi mình ra, đáp lại bằng mùi hương của riêng mình: mùi dầu gội hoa cúc, mùi cá ngừ nhập khẩu và mùi bông sạch sẽ. Light khịt mũi ngửi cậu, và trong một khoảnh khắc, điều gì đó lóe lên trong đôi mắt hổ phách ấy—sự công nhận, có lẽ, về một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Mũi chúng chạm nhau. Một cử chỉ chào hỏi của loài mèo, của sự đình chiến, của... một sự khởi đầu?
Cái đuôi xù của L bắt đầu đung đưa chậm rãi từ bên này sang bên kia, một nhịp điệu không phải của sự cảnh giác, mà là của sự mê hoặc thuần túy. Về phần mình, Light tiến thêm một bước, nhẹ nhàng cọ sườn vào vai L. Một cái chạm thay cho câu hỏi, một sự tán tỉnh kiểu đường phố—trực diện và chân thành.
Và L, chú mèo con được nuông chiều vốn hay cào những bàn tay không mời mà đến, đã để điều đó xảy ra. Cậu thậm chí còn nghiêng đầu tận hưởng sự tiếp xúc ấy.
Không một tiếng meo, Light quay người và bắt đầu đi về phía những bụi cây rậm rạp nhất trong công viên, không quên liếc nhìn qua vai. Một lời mời gọi rõ ràng.
L chỉ do dự trong giây lát. Món cá ngừ nhập khẩu, chiếc ghế nhung, khung cửa sổ đầy nắng... mọi thứ bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo. Với một chuyển động duyên dáng, cậu đi theo chú mèo vàng, chiếc vòng cổ màu xanh với mặt dây chuyền hình trái tim lóe sáng lần cuối dưới ánh sáng quen thuộc trước khi cả hai biến mất vào những bóng râm xanh ngắt, sẵn sàng cho chương đầu tiên của trò chơi bí mật của riêng họ.
‧˚꒰🐾୭ ˚. ᵎᵎ
Công viên biến thành một vương quốc của những điều kỳ diệu dưới cái nhìn vàng óng của Light. Khi họ đi bên cạnh nhau—một đen thanh lịch và một vàng tự tin—L cảm thấy thế giới của mình mở rộng ra ngoài những khung cửa sổ bóng loáng của dinh thự Ayanami.
Bài học đầu tiên: Leo một cái cây thật sự
Không phải những cột cào bằng sợi sisal nhẵn nhụi trong phòng khách, mà là một cây sồi cổ thụ, lớp vỏ xù xì và đầy sức sống dưới lớp đệm chân. Light leo lên trước, nhanh nhẹn và lặng lẽ, rồi nhìn xuống với đôi mắt sáng rực như muốn nói: Cậu còn đợi gì nữa?
L theo sau, chuyển động của cậu tính toán hơn, ít bản năng hơn, nhưng tràn đầy một sự quyết tâm mà cậu không biết mình sở hữu. Khi cậu chạm đến cành cây nơi Light đang đợi, gió lướt qua bộ lông, và cậu có thể thấy mái nhà của chính mình ở phía xa—nhỏ bé và xa xôi. Light cọ lưng vào L, một cử chỉ có nghĩa là: Nhìn kìa, thế giới này lớn hơn cửa sổ nhà cậu nhiều.
Bài học thứ hai: Săn đuổi những chiếc bóng.
Bên một hồ nước bỏ hoang, Light cúi mình, cơ bắp căng ra như lò xo. Cậu ta không đuổi theo một con bướm, mà là hình phản chiếu của một con chuồn chuồn trên mặt nước. Với một cú nhảy chính xác, móng vuốt cậu ta vừa chạm nhẹ vào mặt nước, tạo ra những gợn sóng làm biến dạng thế giới phản chiếu.
L quan sát, bị mê hoặc. Cậu chưa bao giờ cần phải đi săn, nhưng điều gì đó trong sự mãnh liệt của Light, trong vẻ đẹp hoang dã của chuyển động đó, đã khiến bản năng của cậu trỗi dậy. Cậu cố gắng bắt chước, nhưng thất bại, ngã nghiêng xuống bãi cỏ mềm... và thay vì cảm thấy xấu hổ, cậu nghe thấy một tiếng gừ gừ thấp, ấm áp bên tai. Light thúc nhẹ đầu vào cậu trêu chọc, như muốn nói: Lần sau cậu sẽ làm được thôi.
Bài học thứ ba: Chia sẻ nơi ẩn náu.
Light dẫn cậu đi qua một kẽ hở giữa những tảng đá phủ đầy dây leo, một nơi bí mật, khô ráo, có mùi đất, rêu và mùi của chính cậu ta. Ở đó, trong thánh đường nhỏ bé ấy, Light thả một "món quà" dưới chân L: một chiếc lông vũ màu xanh sáng, một đoạn dây thừng sờn và một quả bóng bằng giấy nhôm nhăn nhúm—những báu vật của đường phố.
L, người sở hữu những món đồ chơi thiết kế nhập khẩu, bỗng tìm thấy một phép màu chưa từng biết trong những vật dụng khiêm tốn đó. Cậu chạm vào chiếc lông vũ bằng một cái chân tinh tế, rồi ngước nhìn Light. Trong đôi mắt hổ phách ấy có một tia lửa của sự hài lòng, của sự tự hào. Cái này là của tôi, Light dường như đang nói, và giờ nó cũng là của cậu.
Khi họ chơi đùa, Light chưa bao giờ ngừng cảnh giác. Tai cậu ta xoay về phía mọi âm thanh xa xăm, cơ thể cậu ta khéo léo chắn giữa L và bất kỳ tiếng động đột ngột nào. Cậu ta bảo vệ chú mèo con được nuông chiều của mình với sự hung dữ thầm lặng của một kẻ biết rõ những hiểm nguy thực sự. Và L, vốn quen với việc là trung tâm của một vũ trụ an toàn và có thể dự đoán được, cảm thấy xúc động lạ lùng trước sự canh chừng đó. Đó không phải là sự bảo vệ của một người quản gia hay của Rei; đó là một sự lựa chọn. Light đã chọn bảo vệ cậu.
Khi hoàng hôn buông xuống, hai đứa cuộn tròn bên nhau trong nơi ẩn náu đầy dây leo, với hơi ấm từ cơ thể đối phương làm chăn, L lần đầu tiên nghe thấy tiếng gừ gừ của Light. Nó trầm hơn tiếng của cậu, có chút thô ráp, giống như một con đường rải sỏi. L đáp lại bằng tiếng gừ gừ mềm mại và du dương của riêng mình, và trong một khoảnh khắc, chú mèo đen cuối cùng cũng cảm thấy bình yên...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com