21
Đỗ Khánh Tú không ngờ Phác Xán Liệt sẽ nói vậy.
Anh cau mày hỏi lại: "Tại sao?"
Phác Xán Liệt ngược lại không hiểu tại sao Đỗ Khánh Tú lại hỏi câu này. Lý do cho sự rời đi của hắn rất rõ ràng rồi mà.
Hắn nhỏ giọng nói, "Cháu không nên ở đây thêm nữa, nếu ở lại chỉ khiến cả chú và cháu trở nên khó xử hơn thôi." Hắn nhìn anh, do dự vài giây, lại bổ sung một câu, "Chú cũng đừng lo, sau này cháu sẽ không đến làm phiền chú nữa đâu, chú cũng sẽ chẳng thấy cháu nữa, nên chú không cần phải sợ, cháu sẽ không làm gì cả."
Hắn không hối hận vì đã tỏ tình với anh, tuy tính hắn có vẻ hơi thản nhiên quá, nhưng trong lòng vẫn phải giữ lại chút sĩ diện, tối hôm qua không được Đỗ Khánh Tú cho phép mà đã hôn người ta, xem như là lần duy nhất trong hai mươi năm qua vì chuyện tình cảm mà hành động khác thường.
Hắn lại nhỏ giọng nói một câu, "Xin lỗi."
Đỗ Khánh Tú lại rất khó tức giận lần nữa. Phác Xán Liệt tuy đã nói mình có tội ác tày trời, nhưng ánh mắt nhìn anh lại trong veo như nước, thu lại hết sự kiêu ngạo và lạnh lùng ngày thường, khuôn mặt anh tuấn trang trọng, ngược lại càng làm nổi bật khí thế thiếu niên của bản thân.
Anh nhìn Phác Xán Liệt với vẻ mặt phức tạp, quả thực không biết nên nói cái gì cho phải. Khi anh còn đang suy nghĩ xem nên giải quyết chuyện này như thế nào, tốt nhất là có thể để hai người hòa thuận như trước, Phác Xán Liệt đã tìm ra biện pháp trước anh một bước, so với anh còn sạch sẽ gọn gàng hơn. Dứt khoát không gặp mặt nữa, đối với ai cũng tốt, không cần khổ sở giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cũng không cần lo lắng ngồi cùng trên một cái bàn nhưng lại lạnh lùng không nói với nhau nửa câu.
Như thể họ chưa từng quen biết nhau.
Đây quả thật là một phương pháp tốt, nhưng Đỗ Khánh Tú nhìn Phác Xán Liệt, trong lòng dâng lên một cảm giác không tình nguyện không rõ lý do. Anh nhớ tới buổi chiều xem Phác Xán Liệt bắn cung. Trong khán đài được chiếu sáng rực rỡ, Phác Xán Liệt đứng trên đài, dựng tên kéo cung, thờ ơ với xung quanh, chung quanh rõ ràng có một vòng người đang đứng, nhưng đều không lọt vào mắt hắn.
Nếu anh thật sự để cho Phác Xán Liệt rời đi, cứ như vậy mà chia xa, có lẽ cho đến một ngày nào đó, anh đối với hắn cũng sẽ dần dần biến thành một người xem chung quanh, chỉ còn là một cái bóng mơ hồ.
Đỗ Khánh Tú im lặng, trong lòng có chút không thoải mái, giống như gợn sóng trên mặt nước, tản ra thành từng vòng. Điều này là không cần thiết, nó cũng không hẳn đã nghiêm trọng như vậy.
Một tay anh chống cằm, sau một hồi suy nghĩ, hỏi, "Cậu cứ về như vậy, Bá Hiền phải làm sao bây giờ? Lúc trước cậu cứ cách ba, năm ngày lại cùng Bá Hiền đến nhà tôi, đi nghỉ mát cùng chúng tôi, rồi đột nhiên cậu không về nhà cùng nó nữa, nó chắc chắn cho rằng mình đã đắc tội với cậu."
Đây thực sự cũng là một vấn đề.
Phác Xán Liệt trầm tư vài giây, "Cháu sẽ tìm ra cách, Biên Bá Hiền không phải là người thích đào sâu mọi chuyện, cháu ngoại trừ đi học vẫn còn có việc khác, kiểu gì cũng tìm được lí do."
"Nhưng tôi cảm thấy như thế không cần thiết." Đỗ Khánh Tú ngắt lời hắn.
Phác Xán Liệt không rõ, hơi nhíu mày nhìn . Đỗ Khánh Tú im lặng một lúc, không biết nên bắt đầu từ đâu. Tối qua anh đã sợ hãi, nhưng sang ngày hôm sau, anh đã bình tĩnh lại. Tuổi trẻ nông nổi, ai mà không có, cũng chẳng tính là chuyện lớn. Ngay cả khi anh cũng không muốn "nông nổi" cho lắm.
Anh nói với Phác Xán Liệt, "Chuyện tối hôm qua, tôi quả thật có hơi kinh ngạc, nhưng cũng không đến mức cảm thấy bầu trời sụp đổ, tôi là một người đã ba mươi mấy tuổi, chút sức chịu đựng này tôi vẫn có."
Anh nhìn Phác Xán Liệt, lại hơi hạ thấp giọng, "Cho nên tôi cũng không muốn vì tôi mà ảnh hưởng đến quan hệ giữa cậu và Bá Hiền, Bá Hiền tuy rằng có nhiều bạn bè, nhưng cậu lại là một trong những người quan trọng nhất, tôi không hy vọng nó đánh mất cậu. Sau này nếu cậu muốn cùng Bá Hiền đến nhà tôi, tôi cũng sẽ mở cửa chào đón, cậu cũng không cần cảm thấy xấu hổ. Cậu bây giờ chỉ thích tôi do ảnh hưởng có hooc-mon, chuyện này dần dần sẽ mất đi, nên không cần để ở trong lòng. Chúng ta trước đây như thế nào thì bây giờ và cả tương lai cứ như thế đó là được."
Đỗ Khánh Tú thản nhiên nói, nhưng từ tận đáy lòng, mấy năm nay anh cũng không phải chưa từng gặp qua người trẻ tuổi theo đuổi mình, lúc thì yêu đến nghiêng trời lệch đất, giống như là đến chết cũng không thay đổi, lúc thì lại giống như mây mù tản đi, không còn lưu lại chút tình cảm nào cả. Tóm lại là không được lâu dài, anh nghĩ Phác Xán Liệt cũng thế.
Phác Xán Liệt ngây ngẩn. Hắn cúi đầu nhìn Đỗ Khánh Tú, không ngờ anh lại có thể nói ra lời như vậy. Hắn mím môi, ánh mắt nhìn anh phức tạp đến mức khiến người ta đoán không ra, giống như ẩn sâu dưới vùng biển êm đềm, là sóng biển cuồn cuộn, có thể làm đắm tàu.
Đỗ Khánh Tú nghiêng đầu, không hiểu tại sao Phác Xán Liệt lại có biểu tình như vậy. Anh cho rằng mình đã thể hiện ra thiện ý lớn nhất, nói thật, nếu không phải nửa năm nay tiếp xúc qua với hắn khiến anh có chút thiện cảm, nếu không anh nhất định sẽ xách sẵn vali để Phác Xán Liệt rời đi. Nhưng vừa rồi Phác Xán Liệt làm như không có việc gì cười với anh, nói anh không cần khó xử, cũng không cần sợ hãi, hắn sẽ không làm gì cả, anh lại có một chút đau lòng.
Ngay cả bản thân anh cũng không biết tại sao, anh không thể chịu được khi Phác Xán Liệt lộ vẻ mặt như vậy. Bởi vì anh không sợ hãi, cũng không cảm thấy Phác Xán Liệt từ nay về sau sẽ trở thành dạng người đáng ghét gì. Trong mắt anh, Phác Xán Liệt vẫn là Phác Xán Liệt, là người thanh niên ngồi trên sàn nhà anh uống cà phê cùng Biên Bá Hiền viết chương trình. Anh và Phác Xán Liệt ở trên bàn cơm, nói chuyện phiếm, xem phim, an ủi nỗi buồn và sự thất vọng của hắn. Anh không muốn tuổi hai mươi của Phác Xán Liệt trở nên ảm đạm như vậy, chỉ vì một lời tỏ tình vô lý không được chấp nhận.
Thấy Phác Xán Liệt vẫn đứng đó bất động, không thể tin nhìn mình, giống như một con thú lông vàng to lớn vừa gặp nạn không dám manh động, anh bất đắc dĩ mỉm cười.
"Đừng như vậy," Anh nói, "Tôi không ghét cậu vì chuyện này. Cậu không cần phải về sớm, cũng không phải lảng tránh tôi. Lần này là tôi mời cậu ra ngoài chơi, có bắt đầu thì cũng phải có kết thúc. Ngày mai, không phải còn phải cùng nhau đi xem đại hội bắn pháo hoa sao?"
Biên Bá Hiền vẫn tâm tâm niệm niệm muốn xem pháo hoa, nếu Phác Xán Liệt rời đi như thế, cậu nhất định sẽ rất thất vọng. Đỗ Khánh Tú không muốn để lại những tiếc nuối trong chuyến đi này, cho dù đó là ai đi chăng nữa.
Phác Xán Liệt đứng hình. Hắn duy trì tư thế hơi cúi người, nhìn chằm chằm Đỗ Khánh Tú, trong lòng lại không rõ là tư vị gì. Đỗ Khánh Tú thật sự là quá dễ hiểu, muốn cái gì cũng viết hết trên mặt, nếu không phải lúc nào cũng mang vẻ mặt lạnh lùng, giống như không dễ tiếp cận, sợ là đã sớm muốn bị người ta lừa gạt. Rõ ràng bây giờ là kết quả mà hắn muốn, anh cũng đưa ra đáp án hắn muốn, hắn lại cảm thấy ngũ vị tạp trần.
"Tôi không ghét cậu."
Một tháng trước, khi hắn ở lại nhà, anh cũng nói những lời này, một tháng sau, hắn hôn anh, đập nồi dìm thuyền tỏ tình, anh cũng nói không ghét hắn.
Vậy phải làm gì anh mới ghét hắn? Hay là bất kể hắn làm gì, anh cũng đều bao dung hắn.
Phác Xán Liệt quả thực không biết nên nói gì mới được. Thật ra hắn đã lui một bước, nếu Đỗ Khánh Tú thật sự căm hận hắn, hắn sẽ tự giác biến mất. Quấy rối người mình yêu là chuyện không có ý nghĩa nhất, điều đó chỉ khiến cho đối phương đau khổ hơn. Hắn không hy vọng anh sau này nhớ tới hắn, trong hồi ức đều là sự khó xử. Nhưng anh lại nói không ghét hắn, ngay cả ánh mắt nhìn hắn cũng không có lấy một tia chán ghét.
Điều này khiến cho Phác Xán Liệt kìm không được muốn chạm vào Đỗ Khánh Tú.
Lần này hắn đã cược, cược xem anh có quan tâm hắn không, cược xem anh sẽ cho phép hắn được một tấc tiến một bước chứ. Hắn không nắm chắc kết quả cuối cùng, vé máy bay và khách sạn cũng đã đặt trước, hành lý cũng dọn xong. Chỉ chờ phán quyết của anh.
Cũng may, Đỗ Khánh Tú để cho hắn cược thắng.
Phác Xán Liệt vẫn không nói lời nào, Đỗ Khánh Tú có chút không vui.
"Rốt cuộc cậu có ý gì vậy." Đỗ Khánh Tú nhíu mày, không quá vui vẻ, "Nếu không thích, thì cứ việc đi đi."
Phác Xán Liệt cười khẽ một tiếng, "Không phải, chỉ là cháu hơi ngạc nhiên xíu thôi. Cháu không nghĩ chú sẽ cho cháu ở lại."
Đỗ Khánh Tú cảm thấy những lời này rất kỳ quái, nhưng lại không biết là kì quái ở đâu, khi ngẩng đầu lần nữa, Phác Xán Liệt nhìn anh với ánh mắt dịu dàng có chút ỷ lại, anh đã vất ý niệm này ra sau đầu. Tính toán thời gian, Biên Bá Hiền phỏng chừng cũng sắp về, anh đứng dậy khỏi ghế sô pha, "Vậy là tốt rồi. Chúng ta đã nói rồi, phải không? "
Phác Xán Liệt gật đầu.
Đỗ Khánh Tú thở phào nhẹ nhõm, cả ngày hôm nay anh thật sự rất mệt mỏi, giờ phút này tảng đá trong lòng đột nhiên được dỡ bỏ, anh cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Anh đứng lên, rời khỏi thư phòng, lại thuận tiện an ủi Phác Xán Liệt, "Cậu còn trẻ, một ngày nào đó sẽ gặp được người thích hợp, người kia không phải là tôi, nhưng người đó nhất định sẽ đối xử tốt với cậu."
Phác Xán Liệt vừa nghe xong thì bật cười, nhưng không phản bác lại. Dù sao bây giờ hắn nói cái gì, Đỗ Khánh Tú cũng sẽ không tin. Nhưng cũng chẳng quan trọng cho lắm, vì làm vẫn luôn tốt hơn nói.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com