32.2
Đỗ Khánh Tú tựa vào vai Phác Xán Liệt, chậm rãi thở dài.
Anh vốn nghĩ nói ra điều này sẽ rất khó, trong ba mươi ba năm cuộc đời, anh vẫn luôn tuân theo khuôn phép, chưa bao giờ phạm sai lầm. Duy chỉ có đêm nay, anh dường như rốt cục cũng có một chút điên cuồng, giấu ở trong cốt nhục của mình, thiêu đốt đến hầu như không còn.
Nhưng khi thật sự nói ra miệng, anh ngược lại rất bình tĩnh, cũng không khó như anh nghĩ.
Anh cảm giác được có một bàn tay đặt ở trên vai mình, bởi vì quá kích động mà dùng hơi quá sức, nắm đến bả vai anh có chút đau. Anh ngẩng đầu nhìn Phác Xán Liệt, chóp mũi vẫn còn đỏ ửng, trên lông mi dính một chút nước mắt, xinh đẹp có chút đáng thương, nở nụ cười.
"Chú nói có thật không." Phác Xán Liệt nhìn chằm chằm Đỗ Khánh Tú, máu trong người hắn khi nghe anh muốn từ chối mình, gần như đã ngưng tụ thành băng, nhưng hiện tại, trái tim hắn giống như lại một lần nữa nhảy lên, "Chú mau nói cho rõ ràng, Đỗ Khánh Tú, nói rõ ràng chú có ý gì?"
Không đủ.
Hắn giống như một người chìm nổi trong biển khổ, Đỗ Khánh Tú nói đã đủ rõ ràng rồi, nhưng hắn vẫn cảm thấy không đủ, nhất định phải ép anh mở lòng mình ra, để cho hắn xem bên trong có phải cất giấu một mình hắn hay không.
Đỗ Khánh Tú chưa từng bị ép hỏi như vậy, đôi môi đỏ bừng mở ra, lại chậm chạp không phun ra mấy chữ kia.
Phác Xán Liệt vẫn chưa buông tha anh, trán nhẹ nhàng áp vào trán Đỗ Khánh Tú, lông mi gần như đã chạm lên mặt Đỗ Khánh Tú, "Xin chú đó, chú Đỗ, nói cho cháu biết, chú thật sự thích cháu sao?"
Đỗ Khánh Tú siết chặt tay áo Phác Xán Liệt, nhắm hai mắt lại, gật đầu như đập nồi dìm thuyền, "Thích."
Đương nhiên là thích, nếu không sao anh lại dám làm chuyện không giống mình như vậy. Vốn tưởng rằng cả đời sẽ là ao nước cạn, Phác Xán Liệt lại giống như chim sẻ bay tới, vô ý dừng trên mặt nước, nhiễu loạn tất cả bình yên của anh.
Câu này đã đánh tan tất cả sự bình tĩnh của Phác Xán Liệt.
Hắn nghĩ mình sẽ bị anh từ chối, anh sẽ không yêu hắn, cũng sẽ không gặp lại hắn, tất cả sự chờ mong của hắn đều là uổng phí.
Nhưng thời thế xoay chuyển, cuối cùng hắn lại nhận được một lời tỏ tình như vậy.
"Chú Đỗ," Phác Xán Liệt lẩm bẩm nói, "Đỗ Khánh Tú."
Hắn ôm Đỗ Khánh Tú vào trong ngực, hôn lên làn da lạnh như băng của Đỗ Khánh Tú, hôn lỗ tai anh, hôn đôi môi mềm mại của anh, dây dưa không dứt, muốn Đỗ Khánh Tú hé mở đôi môi, đón mình đi vào.
Bọn họ núp dưới bức tường thấp bên này, dáng người cao lớn của Phác Xán Liệt hoàn toàn ôm chặt lấy Đỗ Khánh Tú, như thể đang cất giấu một bảo bối chỉ có thể để hắn thăm dò.
Đỗ Khánh Tú cũng không từ chối, dung túng cho Phác Xán Liệt được một bước tiến một thước trên người mình.
Trong con hẻm vắng vẻ và không người qua lại lúc này sẽ không có ai qua lại, chỉ có bọn họ dây dưa dưới tường. Hoa quế trên đầu tường còn vương lại một chút hương thơm trong trẻo lạnh lùng, hoa vụn vàng ố từ trên cành lá rơi xuống vài đóa, rơi trên đầu vai của bọn họ.
"Vừa rồi cháu nghĩ chú sẽ từ chối cháu." Phác Xán Liệt hôn Đỗ Khánh Tú, thanh âm đứt quãng, giống như có như không dùng môi chạm vào môi Đỗ Khánh Tú, "Cháu tưởng chú sẽ nói với cháu, cháu đối với chú chỉ là nhất thời dao động, chỉ là nhất thời mê luyến, không phải là tình cảm chân thành gì hết."
Đỗ Khánh Tú bị hôn đến thần hồn điên đảo.
Anh chưa kịp thích ứng với nụ hôn nóng bỏng như vậy, vừa ngây ngô lại lỗ mãng, rõ ràng là đêm cuối thu, cơ thể lại không hiểu sao nóng lên, không tự chủ được mà cọ xát, giao triền, giống như một sợi dây leo lên một cái cây, khó có thể tách rời.
Thật chết người mà, nhiệt tình đến mức khiến người ta chịu không nổi, Đỗ Khánh Tú nghĩ, cũng không thể sau này mỗi ngày đều như vậy.
Hôn một hồi lâu, anh mới mơ mơ màng màng cảm giác Phác Xán Liệt buông mình ra, hai môi tách ra, không khí mát lạnh tràn vào.
Anh ngẩng đầu nhìn Phác Xán Liệt, trái tim vẫn còn đang đập thình thịch.
Rồi lại thấy Phác Xán Liệt nắm lấy tay mình, dán lên gò má hắn, thấp giọng hỏi, "Chú có thể nói lại một lần nữa được không, nói tôi thích cậu?"
Đỗ Khánh Tú lần này không do dự nữa, nói lại một lần nữa, "Tôi thích cậu."
Nếu anh đã lựa chọn cùng Phác Xán Liệt ngả bài, thì tất nhiên sẽ không đào binh.
Tay anh sờ sờ sườn mặt Phác Xán Liệt, gian nan nói, "Nếu tôi đã nói ra, thì sẽ không thu hồi lại. Tôi không phải nhất thời hứng khởi, cũng không phải mềm lòng với cậu, tôi nói thích cậu, là vì thật sự muốn cùng với cậu... Ở bên nhau."
Anh vẫn có chút không quen khi nói ra những lời tình cảm như vậy, thật ra anh nên hứa hẹn nhiều hơn, hứa hẹn trở thành một người bạn đồng hành ổn định lâu dài, nhưng Phác Xán Liệt là một người đàn ông, lại còn là một người đàn ông nhỏ hơn anh mười mấy tuổi, những lời muốn nói ra miệng, trong nháy mắt lại bị thu về.
Bởi vì anh cũng không biết Phác Xán Liệt có cần sự "lâu dài" như mình nghĩ hay không.
Phác Xán Liệt nghe xong, trái tim lại run lên một chút. Hắn nhìn Đỗ Khánh Tú, thậm chí còn không biết nên nói cái gì cho phải.
Đỗ Khánh Tú của hắn, chú Đỗ của hắn, giống như một giấc mộng đẹp dài đằng đẵng, đẹp đến mức hầu như không chân thật.
Rõ ràng ngay từ đầu hắn chỉ cần Đỗ Khánh Tú đáp lại tình cảm của mình đã là tốt rồi, nhưng chờ đến ngày anh cho hắn nhiều hơn, ngược lại càng khơi dậy lòng tham của hắn. Hắn hận không thể vĩnh viễn khóa anh ở bên người, khóa ở dưới mí mắt của mình, cho dù có ngày hắn nhắm mắt lại, Đỗ Khánh Tú cũng phải ở bên cạnh hắn.
Hắn rất khó có thể hình dung loại tâm tình này, chỉ có thể dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Đỗ Khánh Tú, thấp giọng nói, "Hy vọng đây không phải là mơ, nếu không khi cháu tỉnh lại sẽ điên mất."
Đỗ Khánh Tú cười một tiếng.
"Nhìn chút tiền đồ này của cậu xem." Anh nhỏ giọng nói, trong giọng nói lại có nhiều ý tứ dung túng.
Phác Xán Liệt cũng không phủ nhận, nở nụ cười, "Cháu cũng chỉ có chút tiền đồ này đấy."
Bóng cây hoa quế nhẹ nhàng lay động trong gió đêm, một con mèo nhẹ nhàng lướt qua chân tường, giống như hoa mai nhỏ để lại dấu chân, họ thu mình dưới bức tường nhỏ này, không ai biết họ, không ai nhìn thấy tình cảm bắt đầu nảy nở trong con hẻm này.
Chỉ có họ mới biết.
Phác Xán Liệt lại ôm Đỗ Khánh Tú vào trong ngực, mò mẫm eo anh, Đỗ Khánh Tú cũng giống như mệt mỏi, tựa mặt vào vai hắn.
Hai người đều đang cố gắng xoa dịu trái tim đập thình thịch của mình.
Cằm Phác Xán Liệt cọ cọ tóc Đỗ Khánh Tú, đột nhiên nói, "Thật ra hôm nay, cháu đã suy nghĩ cả buổi chiều xem phải thổ lộ với chú như thế nào."
Đỗ Khánh Tú "Hả?"một tiếng, hơi ngẩng đầu lên.
Anh rất muốn nghe chuyện này.
Phác Xán Liệt hơi buông Đỗ Khánh Tú ra, nghiêm túc nhìn anh, "Cháu biết cháu so với chú thật sự còn quá trẻ, chưa đủ trưởng thành, không đáng tin cậy, chú là người đã thành công trong sự nghiệp, xuất chúng hơn người, ngay cả cuộc sống của cháu cũng chỉ vừa mới bắt đầu, bản thân cháu cũng cảm thấy..."
Không xứng đáng với chú.
Năm chữ này nghẹn trong cổ họng Phác Xán Liệt, chậm chạp mãi không thốt ra được, Đỗ Khánh Tú cảm thấy hắn còn quá trẻ, hắn sao có thể không cảm thấy Đỗ Khánh Tú đi quá nhanh.
Hôm nay hắn mới hai mươi mốt tuổi, tuổi trẻ vô vi.
Quả thật hắn so với bạn bè cùng trang lứa có ưu tú hơn, gia thế cũng trội hơn hẳn, nhưng so với anh thì chẳng đáng là bao, hắn phải mất bao lâu mới có thể sánh vai với anh.
Đỗ Khánh Tú nghe xong một nửa, chưa kịp đợi đến nửa câu tiếp theo, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Phác Xán Liệt.
Ngón cái của Phác Xán Liệt vuốt ve khóe mắt anh, "Không có gì, cháu chỉ muốn nói, chú không cần sợ, không cần cảm thấy nhất định phải chịu trách nhiệm với cháu. Chú thích cháu, cháu cũng thích, vậy thì chúng ta có thể thử xem, nhưng nếu một ngày nào đó, chú nghĩ rằng cháu không tốt, chú cũng có thể vứt bỏ cháu bất cứ lúc nào." Hắn cười cười, "Chú cứ coi như cho cháu thời gian thử việc cũng được, nếu hài lòng thì giữ lại."
Đỗ Khánh Tú nhíu mày, mắng, "Nói bậy nào."
Phác Xán Liệt biết Đỗ Khánh Tú sẽ có phản ứng này.
Tính cách Đỗ Khánh Tú chính là như vậy, làm chuyện gì cũng suy nghĩ thấu đáo, nhìn thì như lãnh đạm, đối với người mình tán thành lại móc tim móc phổi ra, Đỗ Khánh Tú nói thích hắn, sẽ không tùy tiện bỏ hắn lại.
Mặc dù hắn rất thích, nhưng lại không hy vọng mình trở thành gánh nặng cho anh.
Phác Xán Liệt chậm rãi siết chặt tay, lại cúi thấp người ôm chặt người trong lòng, nhỏ giọng: "Chú nghe cháu nói... Cháu nghiêm túc đó, chú có quyền tiếp nhận cháu, cũng có quyền cự tuyệt, không ai quy định chú nhất định phải nhốt mình vào người cháu." Lúc hắn nói ra lời này, ánh mắt hơi ảm đạm, nhưng rất nhanh lại cười rộ lên, hôn lên vành tai ửng hồng của anh, "Nhưng nếu... một ngày nào đó chú cảm thấy cháu đã đủ tốt, có thể để cho chú giao ra toàn bộ tình cảm, vậy thì hãy cùng cháu sống cả đời nhé."
Phác Xán Liệt nới lỏng vòng ôm tay đặt ngay eo, đứng thẳng người nhìn Đỗ Khánh Tú, ánh mắt sáng ngời đẹp đến khó tin.
Đỗ Khánh Tú giật mình, khàn giọng bật cười.
Thật sự là một đứa nhỏ, dễ dàng nói đến chuyện cả đời như vậy. Anh không nên tin.
Nhưng ánh mắt Phác Xán Liệt lại rất nghiêm túc, khiến cho anh kìm lòng không đậu cảm thấy, đây cũng không phải là chuyện không có khả năng.
Anh nhìn chằm chằm Phác Xán Liệt một hồi lâu, mới gật gật đầu, "Được."
Những gì cháu nói, tôi đồng ý.
Cho dù trong lòng anh có rất nhiều suy nghĩ, nhưng cũng không đành lòng làm phật tâm ý của Phác Xán Liệt.
Ở dưới tường nhà người khác nói chuyện chung quy vẫn có hơi ngượng ngùng, Đỗ Khánh Tú mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân, khẽ đẩy Phác Xán Liệt ra, "Đừng làm nũng nữa, đi thôi."
Phác Xán Liệt hơi không tình nguyện, nhưng cũng ngoan ngoãn buông Đỗ Khánh Tú ra.
Hai người một lần nữa nắm tay nhau đi về phía biệt thự của Đỗ Khánh Tú.
Lúc trên đường, Đỗ Khánh Tú còn có chút hoảng hốt, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi -- anh và Phác Xán Liệt, thế mà ở bên nhau rồi?
Anh quay đầu lại nhìn Phác Xán Liệt, ánh mắt thậm chí có chút mơ hồ.
Phác Xán Liệt hỏi, "Có chuyện gì vậy?"
Đỗ Khánh Tú nghiêng đầu nhìn hắn, gương mặt trắng như tuyết thấm đẫm trong ánh đèn ấm áp, giống như một con mèo xinh đẹp quý phái.
"Cậu coi như của tôi..." Đỗ Khánh Tú có chút xấu hổ mở miệng, dũng khí vừa rồi tỏ tình đã biến mất không còn bóng dáng, gian nan phun ra mấy chữ kia, "Bạn trai, đúng không?"
Anh vốn đã chuẩn bị độc thân cả đời, nhưng ai ngờ được, trong năm ba mươi ba tuổi này, thế mà lại có một người yêu nhỏ tuổi hơn mình.
Thật sự là càng lớn càng không đứng đắn. Đỗ Khánh Tú ở trong lòng mãnh liệt phê phán chính mình.
Phác Xán Liệt lại bị mấy chữ này kích động, trái tim mềm nhũn một nửa, đầu quả tim giống như bị thấm đẫm mật ong, chảy xuôi vào tứ chi xương cốt.
Đèn đường sáng ngời chiếu đến mức Đỗ Khánh Tú không có nơi nào để trốn.
Khuôn mặt trắng nõn của anh đã đỏ bừng, lông mi khẽ run, căn bản không tiện nhìn hắn.
Càng khiến cho người ta muốn bắt nạt.
Hắn dừng bước, hơi khom lưng xuống, tiến lại gần Đỗ Khánh Tú, tầm mắt giao nhau, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên một chút: "Ừm, từ hôm nay trở đi, em chính là bạn trai của anh."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com