33
Đỗ Khánh Tú mang theo bạn trai mới nhậm chức của mình về nhà.
Phác Xán Liệt đã đến nhà anh rất nhiều lần, siêng năng giống như thân thích đến thăm nhà, nhưng chỉ có anh và hắn hai người ở dưới mái hiên này, thì vẫn là lần đầu tiên.
Lúc ở trong sân vẫn chưa cảm thấy có gì, bây giờ ở dưới ánh đèn, nhìn Phác Xán Liệt đứng ở huyền quan thay áo khoác, treo ở bên cửa, mặt anh không hiểu sao có chút nóng.
Chuyện này thực sự là... Đỗ Khánh Tú nghĩ, ngày đầu tiên yêu đương đã cho người ta tới cửa, nếu đổi lại là anh trước kia, đánh chết anh cũng không làm được.
Nhưng Phác Xán Liệt hiển nhiên không cảm thấy có chỗ nào không đúng, đi dép xong thì đi tới vùi đầu dụi vào người anh, như thể ở bên ngoài còn chưa ôm đủ, lại vòng qua eo Đỗ Khánh Tú.
Đỗ Khánh Tú đẩy đầu hắn ra, cảm giác thật sự giống như nuôi một con chó lông vàng lớn, "Đừng nghịch nữa, mau tắm rửa rồi ngủ đi, ngày mai không phải em còn phải đi học sao, tôi cũng phải đi làm mà."
Phác Xán Liệt đặt cằm lên vai Đỗ Khánh Tú, "Vậy em ngủ ở đâu?"
Đỗ Khánh Tú không hiểu ra sao, "Phòng cho khách chứ đâu, không phải tôi đã bảo người dọn cho em rồi à?"
Phác Xán Liệt không vui, ngày đầu tân hôn đã để cho chồng ngủ trong phòng cho khách, đây quả thực là bạo lực gia đình!!!
Hắn đặt Đỗ Khánh Tú trên sofa, nhìn từ trên cao xuống, "Anh để em ngủ trong phòng cho khách? Thật vô tâm quá mà!"
Hắn vừa nói, vừa không an phận đụng vào anh, ngón tay linh hoạt quá phận, dễ dàng cởi bỏ mấy cái cúc áo sơ mi của anh.
Đỗ Khánh Tú có chút hoảng hốt, giữ chặt tay hắn, "Vậy chứ em muốn ngủ đâu?"
Trong lòng anh đã mơ hồ đoán được, rồi lại cảm thấy hoang đường, coi như là Phác Xán Liệt quá phận, nào có ngày đầu tiên yêu đương đã muốn leo lên giường anh chứ.
Kết quả thực sự là có. Anh hoàn toàn đánh giá thấp da mặt của Phác Xán Liệt rồi.
Phác Xán Liệt túm lấy nút cúc áo thứ hai của anh, ngón tay ấn vào ngực anh, cười nói, giống như yêu tinh đảo lộn chúng sinh, "Em đương nhiên là muốn ngủ cùng anh rồi."
Không biết xấu hổ!
Trong đầu Đỗ Khánh Tú lập tức nhảy ra mấy chữ này.
Anh đập cái bẹp vào tay, Phác Xán Liệt "Trong đầu em toàn chứa cái gì vậy, sao mà... Sao mà có thể nhanh như vậy được... Dù thế nào cũng không thể, đêm nay đã..."
Anh luống cuống muốn chết, nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp, một người đàn ông ba mươi mấy tuổi, cho dù thanh tâm quả dục nhiều năm, nhưng trong đầu dự trữ tri thức cũng tuyệt không ít.
Trong đầu anh chạy qua một đống hình ảnh, nhiệt độ trên mặt chưa từng giảm xuống.
Phác Xán Liệt phản công, bắt lấy tay anh không cho lộn xộn, "Chú suy nghĩ lung tung cái gì vậy, chú Đỗ, ai nói ngủ cùng một chỗ thì nhất định phải làm gì. Chỉ là ngày hôm nay em rất hạnh phúc, không muốn một mình ngủ trên chiếc giường trống không thôi."
Hắn tiến lại gần, giống như chú chó nhỏ lấy lòng chủ nhân, dán chặt với anh, vẻ mặt vô tội, "Chú buông cháu ra trước, cháu cam đoan không làm gì cả."
Đỗ Khánh Tú căn bản không thèm tin.
Tưởng anh là thằng ngốc chắc, đều là đàn ông, ai không biết ai chứ, Phác Xán Liệt phàm là lên giường, chuyện sau đó còn đến phiên anh làm chủ sao?
"Không được, em đừng có một tấc tiến một thước." Anh từ chối thẳng thừng.
Anh nhớ tới lần trước chính là ở trên chiếc sofa này, Phác Xán Liệt ôm lấy anh, ngậm lấy ngón tay anh, nợ cũ thù mới cùng lúc dâng lên trong lòng, nhưng anh còn chưa kịp nói gì, đã bị Phác Xán Liệt hôn tiếp.
Phác Xán Liệt hôn anh sâu đến mức hít thở không thông, đầu lưỡi áp vào hàm trên của anh, càn quét toàn bộ hàm răng, đôi tay lại càng không yên, từ dưới áo sơ mi của anh dò xét đi vào, vốn là một đôi tay đánh đàn, kéo cung, tuy rằng gầy gò xinh đẹp nhưng lại rất có sức lực, trên đầu ngón tay đều là vết chai dày đặc, nhẹ nhàng lướt qua da thịt mềm mại của anh, mang theo từng đợt run rẩy.
Đỗ Khánh Tú bị hôn đến bất ngờ không kịp đề phòng, "ưm" một tiếng, tay đặt trên vai Phác Xán Liệt, giống như là muốn đẩy ra, rồi lại không dùng được tí sức lực gì cả, cuối cùng mềm nhũn buông xuống, chỉ túm lấy quần áo của Phác Xán Liệt.
Phác Xán Liệt buông môi anh ra, vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi của anh.
Hắn coi như đã phát hiện ra, anh thật ra rất thích hôn môi, bị hắn ôm vào trong ngực, hôn đến nồng nhiệt, sẽ mơ mơ hồ hồ, cái gì cũng không thèm để ý. Hiện tại cũng giống như vậy, ánh mắt anh mờ mịt nhìn hắn, một chút cũng không có bộ dáng lãnh đạm, rụt rè thường ngày, ngược lại có hơi mềm mại, nhu thuận.
Vì thế Phác Xán Liệt cũng rất có lý đi thương lượng với anh, "Chú Đỗ, đêm nay chú cho em vào phòng, em cam đoan không làm gì cả, nếu không thì em cũng không ngại trên chiếc sofa mộc mạc này, chúng ta động phòng hoa chúc đâu."
Đương nhiên là hắn đang hù dọa anh thôi. Hắn làm sao nỡ cơ chứ.
Nhưng Đỗ Khánh Tú có lẽ tin, giống như một con mèo bị túm lấy da gáy, cứng đờ ở đó, cùng Phác Xán Liệt nhìn nhau vài giây, mới xấu hổ gật gật đầu.
Nhưng suy nghĩ một chút, anh lại không phục lắm, nhỏ giọng mắng một câu, "Đồ rùa rụt đầu!"
Phác Xán Liệt nghe xong cả người sảng khoái, đáp một tiếng, "Ơi."
Mặc kệ quá trình như thế nào, Phác Xán Liệt cuối cùng cũng bò được lên giường của anh.
Hai người đều đã tắm rửa xong xuôi, trên người có mùi sữa tắm hoa đào giống nhau, tươi mát, hơi ngọt ngào.
Lăn qua lăn lại đến tận bây giờ, Đỗ Khánh Tú thật ra cũng đã mệt mỏi, hôm nay anh vừa tan ca đã chạy tới đón Phác Xán Liệt, ăn cơm tối, tặng quà, tỏ tình, từng việc một, vô cùng hao tổn sức lực.
Nhưng anh nằm ở trên giường, nghĩ đến Phác Xán Liệt cách mình chưa đến nửa bước chân, hoàn toàn không thấy buồn ngủ. Anh đã nhiều năm không cùng ai ngủ chung gối, khi Biên Bá Hiền còn nhỏ, bởi vì mất đi cha mẹ luôn dính lấy anh, anh mới mang theo Biên Bá Hiền ngủ vài lần, sau khi Biên Bá Hiền lớn, anh cũng quen ngủ một mình. Bây giờ có hai người đàn ông trưởng thành cùng nằm trên chiếc giường này, giường tùy không nhỏ nhưng có vẻ hơi chật, nếu lăn một chút là có thể lăn vào trong vòng tay của Phác Xán Liệt.
Đỗ Khánh Tú không khỏi hối hận, lúc trước anh quả thật nên mua cái giường kingsize kia. Cũng may Phác Xán Liệt coi như giữ lời hứa, lên giường thật sự rất thành thật.
Vừa rồi ở dưới tầng, vẻ mặt hắn không đứng đắn, cưỡng ép, dụ dỗ, cái gì cũng làm, hiện giờ thật sự nằm bên cạnh anh, lại rất quy củ, không có động tĩnh gì, chỉ là nằm nghiêng, nhìn anh.
Đỗ Khánh Tú bị hắn nhìn đến không được tự nhiên, "Em nhìn cái gì?"
Phác Xán Liệt giơ tay lên, ôm anh vào trong ngực, "Không có gì, chỉ là muốn nhìn một chút."
Đỗ Khánh Tú đột nhiên dán lên ngực Phác Xán Liệt, nhiệt độ cơ thể anh luôn thấp, nhiệt độ cơ thể hắn lại cao, da thịt hai người kề sát nhau, Phác Xán Liệt giống như một mặt trời nhỏ, cuồn cuộn không ngừng truyền nhiệt lên người anh.
Anh không quen việc thân cận như vậy, nhưng cũng không đẩy Phác Xán Liệt ra.
Hai người dựa rất gần nhau, giữa gối đầu đều không có khe hở, đèn trong phòng chỉ còn lại một ngọn đèn, ánh sáng ảm đạm, cứ nhìn nhau như vậy, hô hấp đều quấn lấy nhau.
Phác Xán Liệt nắm lấy ngón tay anh, nhớ tới màn pháo hoa mà bọn họ cùng nhau xem ở núi nghỉ mát. Khi đó hắn thừa dịp pháo hoa tắt, len lén nắm lấy ngón cái của anh, Đỗ Khánh Tú rõ ràng đã phát hiện ra, nhưng lại không nỡ đẩy hắn ra.
Hiện giờ cũng mới qua một tháng, hắn đã có thể quang minh chính đại nắm lấy tay anh.
Hắn cười rộ lên, lồng ngực nhẹ nhàng chấn động.
Đỗ Khánh Tú hỏi, "Em cười gì vậy?"
"Không có gì, đang vui vẻ thôi." Phác Xán Liệt nói.
Đỗ Khánh Tú cũng không truy vấn, anh đại khái có thể đoán được Phác Xán Liệt đang nghĩ gì.
Anh nằm trên gối một lát, mặc cho Phác Xán Liệt đùa giỡn ngón tay mình, một lát sau lại nhớ tới cái gì đó, cầm lấy điện thoại di động bên cạnh, phát hiện chỉ còn vài phút là đến mười hai giờ.
Chỉ còn vài phút nữa, sinh nhật của Phác Xán Liệt sẽ trôi qua.
Anh suy nghĩ một chút, từ trên giường ngồi dậy, dưới tầm mắt nghi hoặc của Phác Xán Liệt, kéo tủ đầu giường ra, lấy cái hộp quà màu lam không tặng được kia ra.
Anh vỗ vỗ gối gối bên cạnh, ra hiệu cho Phác Xán Liệt. Sắc mặt hắn do dự, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi dậy.
Đỗ Khánh Tú mở hộp, lấy chiếc đồng hồ bảo phách kia ra, cũng không vội vàng đeo vào cho Phác Xán Liệt, đặt ở trong tay quan sát vài lần.
Anh không thể không thừa nhận, lúc trước khi mua chiếc đồng hồ này, anh có mang theo tư tâm. Tuy rằng anh Phác Xán Liệt không thân cũng chẳng quen, không cần đối với Phác Xán Liệt mang áy náy gì, thế nhưng vừa nghĩ đến mình phải từ chối hắn, về sau sẽ không bao giờ gặp lại, anh lại thấy khó chịu đến mức không thể hô hấp. Cho nên anh muốn chọn một món quà quý trọng một chút, có thể để cho Phác Xán Liệt mang theo bên người, ít nhiều cũng coi như là kỷ niệm.
Bây giờ nghĩ lại, ý niệm này của anh sao mà không ích kỷ cơ chứ, đều phải chia tay Phác Xán Liệt, lại còn hy vọng ở trong lòng Phác Xán Liệt chiếm một nơi.
Anh đeo chiếc đồng hồ này cho Phác Xán Liệt, mặt đồng hồ màu vàng hồng, dây đeo màu đen, hoàn toàn phù hợp với cổ tay của Phác Xán Liệt. Anh ngẩng đầu, nhìn thấy hắn mím môi, giống như đang vui vẻ, lại giống như có hơi mất hứng.
Anh cũng không tính là một người có tâm tư tinh tế, nhưng lại đoán được tâm tư Phác Xán Liệt lúc này, dịu dàng nói, "Khi tôi mua cái đồng hồ này, tôi rất muốn để lại cho em một món quà làm kỉ niệm. Tôi cảm thấy mình phải mua một món quà thật đắt tiền, em mới dùng được, cũng miễn cưỡng mới phù hợp với em. Nhưng khi mua nó xong, tôi lại thấy nó không đủ tốt." Anh nhìn Phác Xán Liệt, mặt mày ở trong phòng mông lung giống như bịt kín một tầng ánh sáng, "Hình như những thứ định tặng cho em, đều sợ quá rẻ."
Anh đã thực sự nghĩ như vậy. Anh biết mình đây là thiên vị, là bởi vì anh thích Phác Xán Liệt, cho nên mới cảm thấy người trẻ tuổi này mọi thứ đều tốt, nhưng anh không khắc chế được phần tâm tình này của mình.
Hiện giờ Phác Xán Liệt ở dưới ánh đèn ngoan ngoãn nhìn mình, người thanh niên ngày thường kiêu ngạo bất tuân, ngồi ở trên giường anh, bị anh nhẹ nhàng vuốt tóc, giống như một con sư tử bị thuần phục.
Đỗ Khánh Tú cười một tiếng, "Em không cần phải lo lắng mình không sánh vai được với tôi, tôi lớn hơn em mười ba tuổi, đây là một sự thật không thể chối cãi. Nhưng một ngày nào đó em sẽ vượt qua tôi."
Ánh mắt Phác Xán Liệt khẽ động.
Hắn không thích bị người ta đoán thấu tâm tư, nhưng Đỗ Khánh Tú lại hiểu được tính nết của hắn, vạch trần chút rối rắm trong lòng, hắn chẳng những không tức giận, ngược lại còn cảm thấy được an ủi.
Đỗ Khánh Tú giúp Phác Xán Liệt điều chỉnh dây đeo, ánh mắt đảo qua con lắc bên cạnh, kim phút vừa chỉ đến mười hai giờ.
"Chúc mừng sinh nhật," anh hiếm khi mang theo chút trêu chọc, "Chúc mừng em lại lớn thêm một tuổi, bạn nhỏ Phác."
Phác Xán Liệt rốt cuộc nhịn không được, một tay ôm Đỗ Khánh Tú vào trong ngực.
Đây là sinh nhật lần thứ 21 của hắn.
Người đàn ông trong vòng tay này là món quà sinh nhật tốt nhất của hắn.
"Em sẽ trở nên xứng đáng với anh," Hắn ôm Đỗ Khánh Tú, "Em sẽ cố gắng trở thành một người yêu trưởng thành và đáng tin cậy, để anh không phải hối hận vì đã chọn em."
Đây chính là mong muốn sinh nhật của hắn.
Cho dù Đỗ Khánh Tú không cần, hắn vẫn muốn làm khôi giáp của Đỗ Khánh Tú, làm hậu thuẫn cho Đỗ Khánh Tú.
Đỗ Khánh Tú đã rất nhiều năm chưa từng nghe thấy ai nói muốn làm chỗ dựa cho mình, anh đã sớm là đại thụ che trời cho người khác, nuôi dưỡng Biên Bá Hiền, kế thừa gia nghiệp, chăm sóc cha mẹ, anh đều làm rất tốt.
Nhưng khi Phác Xán Liệt nói ra những lời này, anh lại cảm thấy mình giống như một cây đàn cổ bụi bặm nhiều năm, dây đàn đột nhiên bị người ta gảy một cái.
Anh vỗ vỗ vai Phác Xán Liệt, "Được, tôi sẽ chờ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com