37
Tối hôm qua hoang đường một đêm, Đỗ Khánh Tú hiếm khi ngủ đến hơn mười giờ.
Lúc anh tỉnh lại, trong cổ họng vừa khô vừa rát, giống như bị đặt trên lửa nướng cả đêm, mắt cũng chẳng mở ra nổi, nhắm mắt chống người, ngón tay với lấy cái ly ở đầu giường. Đầu giường anh luôn có một bình nước nhỏ, chỉ cần chạm một cái là có thể có nước ấm, nhưng anh sờ nửa ngày, mãi mà sờ không thấy bình nước, ngược lại còn bị người khác nắm lấy tay, hôn vào lòng bàn tay.
Đỗ Khánh Tú lập tức mở mắt ra. Phác Xán Liệt đang ung dung ngồi ở đầu giường, mắt mỉm cười nhìn anh.
"Muốn uống chút nước sao?" Phác Xán Liệt hỏi anh.
Đỗ Khánh Tú kinh ngạc gật gật đầu.
Phác Xán Liệt đưa ly nước đến tay Đỗ Khánh Tú, anh mím mím vành cốc, chậm rãi uống hơn nửa cốc, ánh mắt vẫn như có như không bay sang bên cạnh.
Anh vẫn chưa quen được việc vừa rời giường, bên cạnh có thêm một người. Nhất là nhớ tới chuyện hoang đường tối hôm qua, trên mặt anh bèn hoảng hốt, Phác Xán Liệt biết anh cũng không bài xích sự thân mật, lấy cớ giúp anh làm giảm sự mẫn cảm, đè anh ra làm không ít chuyện hạ lưu.
Lần này anh cầu xin cũng vô dụng, bị Phác Xán Liệt nắm tay, ngay cả thắt lưng, xương cốt cũng sắp bị ăn sạch sẽ. Cho đến tận sáng nay, phần da đùi của anh vẫn còn hơi ngứa.
Đỗ Khánh Tú không khỏi nhíu nhíu mày, mặt lộ ra vẻ khó chịu.
Phác Xán Liệt cũng biết tối hôm qua mình có chút quá đáng. Đỗ Khánh Tú thật sự rất đáng yêu, khóe mắt hồng hồng gọi tên hắn, hắn vốn là một cao tăng thanh tâm quả dục, cũng phải bị câu đến mức hoàn tục ngay tại chỗ. Hắn nhìn sắc mặt anh, sợ anh có chỗ không thoải mái, muốn xốc chăn lên xem một chút.
Đỗ Khánh Tú không cho, sống chết đè chăn lại.
"Làm nữa là tôi đánh em đấy." Đỗ Khánh Tú đen mặt, khác hoàn toàn với vẻ dịu dàng tối hôm qua, "Bỏ ngay cái tay ra cho tôi."
Phác Xán Liệt hết cách, chỉ có thể giơ tay đầu hàng.
Nhưng hắn không nhịn được cười, thấp giọng nói, "Sao anh lại trở mặt không nhận người như vậy chứ, đêm qua anh có phải vậy đâu."
Còn không biết xấu hổ mà đề cập đến chuyện đêm qua. Đỗ Khánh Tú liếc hắn một cái, xốc chăn lên xuống giường, da đùi tuy rằng có hơi đau, nhưng cũng không đến mức ảnh hưởng đến việc đi lại. Lần sau anh sẽ không bao giờ để Phác Xán Liệt đến làm loạn nữa, Đỗ Khánh Tú ủ rũ đánh răng, trong lòng âm thầm chửi thề.
Phác Xán Liệt cũng đi theo anh vào phòng tắm.
Hôm qua hắn đã cầm theo một bộ đồ vệ sinh cá nhân mới tới, tháo bàn chải đánh răng, cùng Đỗ Khánh Tú đánh răng rửa mặt. Hai người sóng vai đứng trước bồn rửa mặt, trong gương phản chiếu hai người, chiều cao dung mạo đều rất xứng đôi, ai cũng không thua ai.
Đỗ Khánh Tú không khỏi nghiêng đầu nhìn Phác Xán Liệt một cái, trước kia trong phòng tắm của anh, bàn chải đánh răng, khăn mặt, cốc đều là một chiếc, bây giờ đều biến thành hai. Bất cứ ai bước vào, có thể nhận ra đây không còn là phòng ngủ của một người đàn ông độc thân. Nhưng cũng may, phòng ngủ của anh ngay cả dì giúp việc gia đình cũng ít khi vào, anh không thích người khác động vào đồ của mình, nên dặn dò dì vô cùng cẩn thận chỉ cần lau nhà là được, những thứ khác không được động đến.
Đỗ Khánh Tú rửa mặt sạch sẽ cúi đầu nhìn đồng hồ, cũng sắp đến mười một giờ, đã đến lúc nấu cơm trưa rồi.
Anh nói với Phác Xán Liệt, "Tôi xuống trước đây, em lát nữa xuống thì cứ vào thẳng phòng bếp nhé."
Đỗ Khánh Tú nói xong rồi ra khỏi phòng, bởi vì hôm nay không đi làm, anh cũng không thay quần áo, chỉ khoác bên ngoài áo ngủ một chiếc áo choàng mỏng manh, lúc đi xuống cầu thang, vẫn còn đang suy nghĩ xem trong tủ lạnh còn đồ gì, nhưng khi cách tầng một còn vài bước, anh lại ngây ngẩn cả người. Chỉ thấy trên sofa trong phòng khách, có một nam sinh trẻ tuổi đang khoanh chân, hai má phồng lên như con cá nóc, trên tay còn có chiếc bánh ngọt ăn được một nửa, mặc một chiếc áo len rộng thùng thình, đáng yêu như một chú sóc chuột nhỏ.
Đây không phải là cháu trai bảo bối của anh thì còn có thể là ai.
Nghe thấy có động tĩnh, Biên Bá Hiền quay lại, thấy Đỗ Khánh Tú bèn nở nụ cười, "Ủa, chú dậy rồi đấy à?"
Đỗ Khánh Tú đột nhiên nhìn thấy Biên Bá Hiền, cả người toát mồ hôi lạnh.
"Cháu về bao giờ đấy?" Anh miễn cưỡng bình tĩnh hỏi.
Ngàn vạn lần đừng nói với anh là tối hôm qua về đấy nhé, hiệu quả cách âm nhà của anh tuy rằng tốt, nhưng anh cùng Phác Xán Liệt ở trong phòng làm loạn, nói không chừng sẽ bị bên ngoài nghe thấy. Anh nghĩ tới đây, lòng nóng như lửa đốt, hận không thể lập tức bay về phòng, đóng gói Phác Xán Liệt ném ra ngoài.
Cũng may, Biên Bá Hiền nuốt miếng bánh ngọt xuống, nói, "Sáng nay cháu mới về, hôm qua cháu ra ngoài chơi với bạn."
Đỗ Khánh Tú thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thấy an tâm hơn rất nhiều.
Nhưng còn chưa kịp định thần lại, đã nghe Biên Bá Hiền hỏi, "Chú ơi, nhà chúng ta có ai tới à? Sao cháu lại thấy giày Phác Xán Liệt ở trong tủ?"
Cậu hơi nghi ngờ nhìn Đỗ Khánh Tú.
Buổi sáng lúc mở cửa cậu còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng đó rõ ràng chính là giày thể thao phiên bản giới hạn của Phác Xán Liệt, không đưa ra thị trường được mấy đôi, không dễ dàng đụng hàng như vậy được.
Nhưng tối hôm qua Phác Xán Liệt không phải nói còn có việc sao, còn nói là phải làm cả đêm, sao có thể xuất hiện ở nhà cậu được.
Cậu nghiêng đầu nhìn Đỗ Khánh Tú, lại suy đoán, "Chẳng lẽ là bạn của chú à?"
Đỗ Khánh Tú: "..."
Anh buồn bực nghĩ, bình thường cũng đâu có thấy Biên Bá Hiền nhạy cảm như vậy, sao lúc này đầu óc lại nhanh nhạy thế.
"Phác Xán Liệt đến đây." Đỗ Khánh Tú hiếm khi ấp úng, không biết nên bịa như thế nào, "Đêm qua, nó..."
Anh còn nghĩ chưa xong. Phác Xán Liệt đã thong thả từ trên tầng đi xuống, trên người cũng mặc áo ngủ, dây đai buộc vô cùng lộn xộn, quần áo rộng lộ ra cả mảng ngực, dễ dàng có thể nhìn thấy một khối cơ ngực rõ ràng, cùng với vài vết trầy xước trên làn da.
Đều là tối hôm qua bị Đỗ Khánh Tú cào.
Nhưng mà Phác Xán Liệt căn bản không nhìn thấy trong phòng khách còn có Biên Bá Hiền, nhìn thấy anh theo bản năng nở nụ cười, "Chú Đỗ."
Đỗ Khánh Tú trong lòng than một tiếng, xoay người, đưa lưng về phía Biên Bá Hiền, liều mạng nháy mắt với Phác Xán Liệt.
Phác Xán Liệt ra vẻ khó hiểu, còn chưa kịp hỏi Đỗ Khánh Tú làm sao, lại vượt qua bả vai anh, nhìn thấy vẻ mặt mê man của Biên Bá Hiền đứng dưới cầu thang.
Phác Xán Liệt: "..."
Móe nó, hắn quên mất nhà này vẫn còn có một người chủ nhân khác. Hắn nhanh chóng kéo áo ngủ lên, che chắn nghiêm ngặt "huân chương" trước ngực. Cho dù da mặt hắn dày nhưng sau khi ngủ với chú người ta xong, cũng khó mà xưng huynh gọi đệ với người ta được.
Hắn ho khan một tiếng, trầm mặc vài giây mới nói với Biên Bá Hiền, "Sớm."
Biên Bá Hiền cũng buồn bực trả lời một câu, "Sớm."
Cậu nhìn Phác Xán Liệt mặc áo ngủ, lại nhìn Đỗ Khánh Tú mặc đồ ở nhà, trong lòng luôn cảm thấy có chút kỳ quái. Phác Xán Liệt đến nhà cậu cũng không phải là lần đầu tiên, nhưng hai người này đứng ở một chỗ, lại có loại cảm giác rất vi diệu, nhất là chú của cậu, tóc tai rối bời, môi hình như cũng bị sưng lên, giống như tối hôm qua trong phòng hanh khô quá, môi bị nẻ ra một xíu...
Cậu cảm thấy hai người này nhất định có chuyện gạt cậu. Nhưng cậu còn chưa kịp nghĩ kĩ đã bị Phác Xán Liệt làm phân tâm.
Phác Xán Liệt hai bước đi tới trước mặt cậu, giải thích, "Hôm qua làm xong việc thì đi qua nhà cậu, gặp chú của cậu, chú ấy mời tôi ăn bữa cơm, sau đó lại thấy đã muộn, nên tôi ở lại. Ngại quá, quên mất không nói với cậu."
Biên Bá Hiền chớp chớp mắt nhìn người anh em tốt của mình. Cậu vốn là người đơn giản, lý do này cũng không phải không có lý, rất nhanh đã bị Phác Xán Liệt dắt như dắt bò đi.
"Tôi vừa về đã nhìn thấy giày thể thao của cậu, còn đang nghĩ xem có phải cậu không cơ." Biên Bá Hiền cười cười, gãi đầu, "Nhưng vừa rồi đột nhiên nhìn thấy cậu từ trên tầng đi xuống, tôi hơi sợ nha. Cậu ở đây cũng không phải là chuyện gì lớn, không nói cho tôi biết cũng không sao cả."
Đỗ Khánh Tú nghe Biên Bá Hiền nói chuyện với Phác Xán Liệt, rốt cục cũng yên lòng.
Anh kéo Biên Bá Hiền lại rồi nháy mắt với Phác Xán Liệt, ý bảo không được nói lung tung, sau đó đi xuống bậc thang vào phòng bếp.
Anh mở tủ lạnh, lấy cánh gà và thịt bò ra để rã đông, rồi lấy thêm một ít đĩa sạch, chuẩn bị nấu bữa trưa. Nhưng không bao lâu, cửa phòng bếp bị đẩy ra, Phác Xán Liệt cũng đi vào.
Phác Xán Liệt đi đến bên cạnh Đỗ Khánh Tú, bận tâm Biên Bá Hiền vẫn ở bên ngoài, hắn cũng không làm gì, chỉ cầm lấy một giỏ khoai tây đem đi rửa sạch dưới vòi nước.
"Vừa rồi có phải là sợ rồi không?" Hắn cười hỏi Đỗ Khánh Tú.
Đỗ Khánh Tú đến bây giờ vẫn còn thấy sợ hãi, anh nhìn ra bên ngoài, nghe thấy tiếng TV, mới nhìn về phía Phác Xán Liệt, "Em nói xem?"
Anh cũng không còn là thiếu niên mười tám mười chín tuổi, chịu không nổi sự kinh hách, vừa rồi lên lên xuống xuống, tim anh cũng thấy không khỏe lắm. Anh ngẫm lại vẫn thấy hơi buồn bực, trên tay dính nước, búng một ít vào cái ót của Phác Xán Liệt.
"Đều tại em." Anh nói, hiếm khi không nói lý.
Phác Xán Liệt nhận lỗi luôn.
"Quả thật là do em." Hắn cười cười, "Trách em quyến rũ anh, hại anh bây giờ chỉ có thể lừa gạt Biên Bá Hiền vụng trộm với em."
Vụng trộm, từ này khiến Đỗ Khánh Tú đỏ từ cổ đến tận lỗ tai. Quả thật rất giống.
Anh và Phác Xán Liệt rõ ràng đều là đàn ông trưởng thành, không phải người nhà, cũng không cùng huyết thống, nhưng vừa nghĩ đến Biên Bá Hiền ngồi ở bên ngoài, không hiểu sao lại có thêm cảm giác thiếu đạo đức.
Anh mím môi, xấu hổ chấp nhận lời này, tiếp tục rửa một nắm cần tây.
Nhưng Phác Xán Liệt lại không chịu buông tha, ngón tay dưới làn nước thăm dò, cầm lấy ngón tay của anh.
Nước lạnh, nhưng bàn tay của Đoàn Cầm lại rất ấm áp.
Đỗ Khánh Tú chỉ cho rằng Phác Xán Liệt lại muốn làm nũng, ngẩng đầu, lại thấy ánh mắt Phác Xán Liệt nhìn chằm chằm mình, góc mặt nghiêng xinh đẹp đột nhiên bình tĩnh lại.
"Sao thế?" Anh hỏi.
Phác Xán Liệt lại lắc đầu, cái gì cũng không nói.
Bữa trưa rất nhanh đã làm xong, xuất phát từ sự áy náy với cháu trai hoàn toàn không biết gì, Đỗ Khánh Tú còn làm thêm món bí ngô phô mai mà Biên Bá Hiền yêu thích.
Biên Bá Hiền cũng hoàn toàn quên mất chuyện vừa rồi, vui vẻ cùng Đỗ Khánh Tú nói chuyện xảy ra ở trường học trong tuần này, hồn nhiên không biết bạn cùng phòng đang ngồi đối diện chú mình, ở dưới bàn dùng cổ chân cọ vào bắp chân chú của cậu, vẻ mặt nghiêm trang, lại giống như tên lưu manh vô lại.
Đỗ Khánh Tú đứng ngồi không yên, lại không thể răn dạy Phác Xán Liệt, chỉ có thể yên lặng uống canh.
Nhưng ăn cơm trưa xong, trước mặt Biên Bá Hiền, bọn họ không thể làm gì nữa, hai người như không có chuyện gì xảy ra, giống như một đôi người quen không quen biết, mà không phải là đôi yêu nhau tối hôm qua râu râu cọ xát.
Vừa vặn bài tập lớn môn dự án thông tin của Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền tuần này chưa làm xong, hai người bọn họ cùng nhau ngồi bên cửa sổ thảo luận. Đỗ Khánh Tú thì ngồi bên cạnh đọc tài liệu, không khí vô cùng hòa thuận.
Nhưng không biết vì sao, Đỗ Khánh Tú vẫn cảm thấy Phác Xán Liệt hình như vẫn có tâm sự trùng trùng, nhiều lần anh quay đầu lại, đều phát hiện ra Phác Xán Liệt như có điều suy nghĩ nhìn về phía anh.
Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền ở nhà đến tối chủ nhật, rồi cả hai mới quay trở về trường học. Phác Xán Liệt lái xe máy tới, nên không cần Đỗ Khánh Tú đưa về, hắn có thể chở Biên Bá Hiền về.
Đỗ Khánh Tú tiễn hai người bọn họ ra đến cửa.
Biên Bá Hiền còn đang tìm đồ trong phòng khách, dưới hành lang chỉ có hai người là anh và Phác Xán Liệt.
"Xin lỗi, tôi không nghĩ tới Bá Hiền tuần này sẽ về, nó rõ ràng nói tuần này sẽ ra ngoài chơi." Đỗ Khánh Tú bất đắc dĩ nhìn Phác Xán Liệt.
Một buổi hẹn hò nóng bỏng cứ thế mà bị ngâm nước nóng, tuy rằng Phác Xán Liệt không nói gì, nhưng trong lòng anh lại thấy áy náy.
"Lần sau bồi thường cho em nhé." Anh cười cười, lại có chút ngượng ngùng.
Phác Xán Liệt lắc đầu, "Không sao đâu mà."
Nhưng khi hắn ngẩng đầu, xuyên thấu qua cửa lớn nhìn về phía Biên Bá Hiền vẫn còn đang bận rộn trong phòng khách, trong lòng có chút ngũ vị tạp trần.
Biên Bá Hiền làm gián đoạn một buổi hẹn hò của hắn cũng không quan trọng, hắn cũng không để ở trong lòng, nhưng điều này không có nghĩa là hắn không có băn khoăn khác.
Hắn cúi đầu, nhìn Đỗ Khánh Tú, "Chú, thật ra cháu có một vấn đề vẫn muốn hỏi chú. "
"Hửm?" Anh nghiêng nghiêng đầu nói, "Em nói đi."
Phác Xán Liệt rũ mắt xuống, do dự trong chốc lát mới hỏi, "Chú nói sẽ không giấu Biên Bá Hiền mối quan hệ của chúng ta. Nhưng nếu chú ngả bài, cậu ấy không thể chấp nhận, chú sẽ làm gì?"
Vấn đề này, hai ngày nay vẫn luôn quanh quẩn trong lòng hắn. Đỗ Khánh Tú lúc trước còn nói anh sẽ ngả bài với Biên Bá Hiền, bảo hắn không cần lo lắng, chuyện này rất tốt, hắn thấy rất cảm động. Nhưng tính hắn thẳng thắn, bằng không còn chưa cùng Đỗ Khánh Tú hẹn hò, hắn đã trực tiếp come out với người trong nhà. Sau khi yêu anh, hắn cũng tuyên bố mình không còn độc thân nữa, không để người lạ làm phiền.
Nếu như không phải lý trí của hắn vẫn còn, có lẽ một ngày hắn phải đè anh ra làm một trăm lần.
Nhưng sau sự phấn khích ban đầu qua đi, các vấn đề thực tế dần xuất hiện.
Hắn nhìn Đỗ Khánh Tú, "Chú Đỗ, chú luôn lo lắng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa cháu và Biên Bá Hiền. Nhưng người có khả năng bị ảnh hưởng nhất là chú và Biên Bá Hiền. Nếu cậu ấy không thể chấp nhận, chú có thể chịu được hậu quả này không?"
Ngày hôm qua suýt chút nữa thì bị Biên Bá Hiền phát hiện, Đỗ Khánh Tú đã sợ hãi như vậy, đợi đến khi thật sự cùng Biên Bá Hiền ngả bài, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Đỗ Khánh Tú không nghĩ tới Phác Xán Liệt lại nói điều này, sững sờ tại chỗ. Anh quả thật không nghĩ tới khả năng này, Biên Bá Hiền là do một tay anh nuôi lớn, anh chỉ lo Biên Bá Hiền có thể vì vậy mà khi ở chung với Phác Xán Liệt sẽ thấy xấu hổ hay không, lại không nghĩ tới Biên Bá Hiền sẽ xa lánh anh.
"Bá Hiền sẽ không làm vậy đâu," Anh thấp giọng nói, nhưng cũng không kiên định, "Nó không phải là một người bướng bỉnh."
Phác Xán Liệt lẳng lặng nhìn anh, không phản bác, bởi vì hắn cũng từng nghĩ như vậy.
Một lúc sau hắn mới thấp giọng nói, "Trước khi bị đuổi ra khỏi nhà, cháu cũng nghĩ như vậy."
Hắn cũng từng cho rằng người trong nhà luôn luôn thương hắn, tức giận cũng chỉ là nhất thời, nhưng chớp mắt đã gần nửa năm, người trong nhà hắn thủy chung không mềm đi chút nào, đối với hắn còn tỏ vẻ không quan tâm.
Đỗ Khánh Tú nhíu mày, quan hệ giữa Phác Xán Liệt và gia đình cứng nhắc bao nhiêu, anh biết.
Hoa giấy trong sân nở rộ, theo gió đưa tới một trận hương hoa thanh đạm, chắc cũng sắp vào đông rồi, hoặc có lẽ là đứng ngoài trời lâu, Đỗ Khánh Tú tự dưng cảm thấy có hơi lạnh.
Thấy Đỗ Khánh Tú không nói lời nào, Phác Xán Liệt vẫn không nhịn được, nhanh chóng ôm lấy anh.
"Em không phải đang ép anh, em chỉ nghĩ em có thể nghĩ kĩ lại một chút, không cần vội nói với cậu ấy," Hắn nói, "Gạt Biên Bá Hiền, thậm chí gạt người trong nhà của anh, cũng không hắn là chuyện xấu."
Ánh mắt Đỗ Khánh Tú có hơi mờ mịt, anh ngẩng đầu nhìn Phác Xán Liệt, muốn nói cái gì đó, nhưng Biên Bá Hiền đã thu dọn xong, xách ba lô nhỏ lăng xăng đi ra, "Cháu xong rồi, có thể đi được rồi."
Đỗ Khánh Tú chỉ có thể nuốt lời định nói về.
Phác Xán Liệt nhìn anh rất lâu, "Vậy bọn cháu đi đây, chú Đỗ."
Đỗ Khánh Tú "Ừ" một tiếng, đưa Biên Bá Hiền và Phác Xán Liệt ra ngoài cổng.
"Đi đường cẩn thận." Anh thì thầm.
"Con biết rồi chú, tuần sau con lại về." Biên Bá Hiền vui vẻ xua tay.
Đỗ Khánh Tú nghe thấy những lời này cũng không biết nên khóc hay cười, cũng phất phất tay với cậu.
Phác Xán Liệt lái xe máy đi.
Đỗ Khánh Tú đứng ngoài cửa một lát, mới trở lại trong sân.
Khi xuyên qua giàn hoa giấy trong sân, anh nhớ tới Biên Bá Hiền và Phác Xán Liệt vừa rồi, hai người sóng vai đứng một chỗ, tuổi tác tương tự nhau, tính cách cũng tương xứng.
Không ai có thể nhìn ra, bọn họ một người là cháu trai của anh, một người lại là bạn trai của anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com