Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

42

Ban đầu Phác Xán Liệt cũng không nghe rõ Đỗ Khánh Tú đang nói gì, trận đấu bóng đá đã tiến vào lúc gay cấn nhất, toàn bộ người hâm mộ trên sân đều gào thét đến mức gần như che mất giọng của Đỗ Khánh Tú.

"Anh nói gì cơ?" Hắn hỏi lại lần nữa.

Đỗ Khánh Tú lần này lại do dự.

Thật ra vừa rồi khi nói ra những lời này, có mang theo một tia xúc động.

Chuyện này không giống anh, nhiều năm như vậy anh đều tuân thủ các quy tắc và kỷ luật, sau khi gặp được Phác Xán Liệt, điểm mấu chốt đã vỡ vụn, hiện tại thế mà anh còn bắt đầu suy nghĩ đến chuyện sống chung, nghĩ như thế nào cũng giống như đầu óc bị hỏng rồi.

Nhưng anh cũng chỉ do dự vài giây trước khi lặp lại những gì mình vừa nói.

"Anh nói, Bá Hiền phát hiện ra cũng không sao," Anh nhỏ giọng nói, "Bởi vì anh đã nghĩ rồi, anh cũng không muốn lừa nó."

Phác Xán Liệt lần này đã nghe rõ.

Hắn nhíu mày, hơi kinh ngạc nhìn Đỗ Khánh Tú.

Hắn thật không ngờ, trải qua hơn một tháng suy nghĩ, Đỗ Khánh Tú lại lựa chọn ngả bài cùng người nhà.

"Anh nghiêm túc đấy chứ?" Hắn hỏi.

Đỗ Khánh Tú gật gật đầu, "Ừ, anh nghiêm túc, nói cho Bá Hiền, thậm chí nói cho người nhà biết, quả thật có khả năng sẽ gặp phải cục diện giống như lúc em come out, nhưng sớm hay muộn, đều phải đối mặt."

Trừ phi bọn họ qua vài năm nữa sẽ chia tay, vấn đề nan giải này không công cũng sẽ tự phá.

Trên thực tế, đây là điều hoàn toàn có thể.

Một nam sinh viên đại học 21 tuổi và một nam bác sĩ 33 tuổi, bất kể nghĩ thế nào đều có một sự không tương đồng tinh tế, giống như một mối nhân duyên lộn xộn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị xáo trộn.

Nếu Đỗ Khánh Tú là người ngoài cuộc, có lẽ anh phải khuyên mình bình tĩnh lại.

Nhưng nửa đời này của anh bình tĩnh đủ rồi.

Hiếm khi có một lần, anh không muốn sống theo lý trí nữa.

Anh nhìn Phác Xán Liệt, "Anh biết em lo lắng, nếu Bá Hiền và cha mẹ anh phản đối, anh sẽ hối hận vì đã ở cạnh em. Nhưng anh hứa với em, không, anh sẽ không từ bỏ em vì bất cứ ai. Tình cảm chỉ là chuyện giữa hai chúng ta, miễn là em không rời bỏ anh, chỉ cần anh còn yêu em, anh sẽ không buông bỏ em."

Đây đã xem như là lời nói tình cảm nhất, ít nhất là đối với Đỗ Khánh Tú mà nói.

Anh hiếm khi hứa hẹn với người khác.

Bởi vì nếu không phải điều gì chắc chắn, anh sẽ không nói ra.

Trong tưởng tượng của anh, những lời hứa, những lời thề thốt nên được dành cho hôn lễ, có lẽ giữa anh và cô dâu chưa từng gặp mặt kia không có một tình yêu sâu sắc, nhưng khoảnh khắc lựa chọn cô ấy, anh sẽ toàn tâm toàn ý làm một người chồng, một người bạn đời tận tụy, mưa gió không bỏ, cùng nhau đi qua nửa đời sau.

Nhưng thực ra, khi anh nói những lời này, là lúc vừa ăn xong bữa tối, ngồi trên ghế sofa, ngồi trong vòng tay của một người khác, trên TV chiếu một trận đấu bóng đá không biết đội nào đã giành chiến thắng.

Một chút cũng không nghiêm túc, ngược lại còn tràn ngập pháo hoa.

Nhưng lúc Phác Xán Liệt nghe thấy lời này, lông mi hơi run rẩy, và cả ánh mắt không thể tin được, lại khiến cho anh có loại cảm giác thỏa mãn kỳ diệu.

Anh lại cười cười với Phác Xán Liệt, nói nốt nửa câu sau, "Sau khi anh nói cho Bá Hiền, nếu như em nguyện ý, em có thể chuyển tới đây sống."

Đây quả thực là một cuộc tấn công kép.

Phác Xán Liệt còn chưa lấy lại tinh thần từ lời thổ lộ của Đỗ Khánh Tú, đã đón một kích tiếp theo, trực tiếp choáng váng tại chỗ.

Sống chung?

Trong đầu hắn chỉ hiện ra hai chữ này, ánh mắt hắn nhìn Đỗ Khánh Tú, đã không thể dùng từ phức tạp để hình dung.

Hắn giống như một người hái sao, vốn tưởng rằng phải trải qua muôn vàn khó khăn, hiểm nguy, mới có thể hái được ngôi sao của mình.

Nhưng đột nhiên, không hề báo trước, ngôi sao mà hắn muốn tự mình rơi vào lòng bàn tay của hắn.

Đỗ Khánh Tú không chú ý tới thần sắc Phác Xán Liệt, nói xong lời này thì cảm thấy không thích hợp lắm, lập tức bổ sung, "Đương nhiên nếu em không muốn cũng không sao, anh không ép em ..."

Nhưng anh còn chưa nói xong, Phác Xán Liệt đã cho anh câu trả lời.

"Em nguyện ý."

Câu trả lời vô cùng rõ ràng.

Nửa câu sau chưa nói hết của Đỗ Khánh Tú tiêu tán trong không khí.

Anh nâng mắt lên nhìn Phác Xán Liệt, Phác Xán Liệt cũng đang nhìn anh.

Hoa đỗ quyên trong phòng khách vừa mới nở nụ hoa đầu tiên, hồng nhạt hồng đậm liên miên thành một mảng.

Trận đấu đã kết thúc, tất cả người hâm mộ đứng dậy và hét lên những bài hát lộn xộn.

Thời gian đã trôi qua 12 giờ, một ngày mới lại bắt đầu.

"Em nguyện ý." Phác Xán Liệt nói lại một lần nữa, ánh mắt khẽ động, đôi mắt màu hổ phách giống như một mảng biển sao thâm thúy, "Em nằm mơ cũng muốn cùng anh sống chung."

Hắn nắm tay Đỗ Khánh Tú, hai má khẽ cọ vào mu bàn tay của Đỗ Khánh Tú.

Hắn không cho Đỗ Khánh Tú nói cho Biên Bá Hiền biết, thật ra là có tư tâm.

Hắn quá rõ chuyện Đỗ Khánh Tú yêu thương Biên Bá Hiền bao nhiêu, nếu Biên Bá Hiền mà kịch liệt phản đối, kiên quyết không đồng ý, hắn không tin Đỗ Khánh Tú sẽ lựa chọn hắn. Hắn không tự tin trước người nhà của anh, nhất là Biên Bá Hiền. Biên Bá Hiền là ông trời con của nhà họ Đỗ nhưng cũng chính là cái vảy cá ngược, một khi hắn động tay vào, con cá sẽ cựa mình gây nên một trận mưa máu gió tanh.

Cho nên hắn mới lảng tránh vấn đề này, cam tâm tình nguyện làm một người yêu ngầm.

Nhưng hắn không nghĩ tới, hắn nguyện ý, Đỗ Khánh Tú lại không muốn thế.

Đỗ Khánh Tú vừa kiên định vừa nghiêm túc nói cho hắn biết, mặc kệ mọi người phản đối, tình cảm là chuyện giữa hai người bọn họ.

Đỗ Khánh Tú là một người nói là làm, nếu anh đã nói như vậy, thì nhất định sẽ làm như vậy.

Hắn chưa bao giờ rõ ràng như bây giờ, thì ra hắn cũng được Đỗ Khánh Tú thiên vị.

Phác Xán Liệt hôn lên mu bàn tay Đỗ Khánh Tú, rồi nở một nụ cười nhẹ nhàng, "Chú Đỗ, cho chú một cơ hội cuối cùng, chú sẽ không hối hận chứ?"

Hắn rất tham lam.

Đỗ Khánh Tú một khi đã đồng ý với hắn, hắn sẽ được một tấc tiến một thước.

Nhưng Đỗ Khánh Tú lại không quý trọng cơ hội này.

"Không." Đỗ Khánh Tú nhẹ nhàng nói ra, nhưng thần sắc lại vô cùng nghiêm túc.

Phác Xán Liệt cười thành tiếng.

Đã quá muộn rồi, hắn nghĩ, Đỗ Khánh Tú muốn chui vào trong lưới của hắn, vậy cả đời này hắn sẽ không để Đỗ Khánh Tú rời đi nữa.

"Cháu thấy vui, chú Đỗ." Hắn nói.

Hắn cúi đầu, cọ cọ vào cổ Đỗ Khánh Tú, giống như đang làm nũng, lại giống như đang ngạo mạn.

Đỗ Khánh Tú đột nhiên bị Phác Xán Liệt cọ cọ, suýt chút nữa ngã xuống sofa, nhưng môi anh lại không kiềm chế được mà cong lên.

Anh có thể cảm giác được Phác Xán Liệt đang rất vui vẻ, sự vui vẻ này khiến cho anh cảm thấy hết thảy đều đáng giá.

Anh cũng đưa tay ôm lấy Phác Xán Liệt, "Em có thể chuyển tất cả mọi thứ tới đây, muốn cái gì thì cũng có thể nói cho anh biết, em không phải đang đi ở nhờ, em và Bá Hiền giống nhau, cho dù anh không có ở đây, em cũng có thể tùy ý trở về."

Thân thể Phác Xán Liệt cứng đờ trong chớp mắt, nhưng rất nhanh lại được thả lỏng.

Hắn nhắm mắt lại, nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.

Lúc trước hắn lựa chọn đến thành phố này học đại học, chẳng qua là thông qua một loạt sự cân nhắc, cho rằng nơi này thích hợp để phát triển tương lai.

Khi hắn xách hành lý đi vào ký túc xá, trong lòng đối với thành phố này không có một chút tình cảm nào, chỉ cảm thấy là một điểm dừng chân trong cuộc đời mình.

Nhưng trong nháy mắt, hắn không chỉ gặp lại mối tình đầu của mình trong thành phố này, yêu nhau, thậm chí, hắn còn có một nơi để trở về.

Lần đầu tiên hắn hiểu được từ may mắn.

Hắn rất may mắn.

Có lẽ là bởi vì bầu không khí quá ấm áp, Đỗ Khánh Tú hiếm khi nghĩ Phác Xán Liệt được thả lỏng như vậy, nên mới dung túng Phác Xán Liệt vẫn ôm mình.

Nhưng khi ôm ấp, anh lại cảm giác được chỗ nào đó không đúng.

Anh kéo dài khoảng cách giữa hai người, nhìn chằm chằm bàn tay đang tiến vào quần áo của mình, "Em đang làm gì thế?"

Phác Xán Liệt cười cười, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ánh mắt hơi rũ xuống, nhìn vô cùng nguy hiểm.

"Làm anh." Hắn nói ngắn gọn.

Nói xong bèn đem Đỗ Khánh Tú đè ở trên sofa.

Đỗ Khánh Tú khiếp sợ trong nháy máy, sau khi phục hồi tinh thần lại, mặt đã đỏ lên, cũng không biết là đang xấu hổ hay tức giận.

"Lỗ mãng." Anh khiển trách.

Phác Xán Liệt lại hoàn toàn không thèm để ý, liếm tai anh, "Chú Đỗ, cháu còn có thể lỗ mãng hơn nữa đấy."

Hắn vừa nói, ngón tay vừa lướt trên người Đỗ Khánh Tú, khẽ khàng du ngoạn, giống như đang chơi đàn trên người Đỗ Khánh Tú.

Hơn một giờ trước vừa mới làm, Đỗ Khánh Tú đến bây giờ còn mỏi nhừ, nhưng so với bình thường thì mẫn cảm hơn rất nhiều.

Sức lực của anh vốn không bằng Phác Xán Liệt, lúc này càng tránh thì càng không thoát, chỉ có thể dùng ngôn ngữ để đe dọa.

"Em kiềm chế lại chút đi," Anh lui về phía sau, trên mặt còn làm bộ nghiêm túc, "Tuổi còn trẻ đừng có mà không biết tiết chế, có phải em muốn bị hư thận không?"

Là một bác sĩ, anh cảm thấy mối đe dọa của mình vẫn đang hoạt động.

Nhưng Phác Xán Liệt lại cười nhạo một tiếng, đối với lời nói của anh căn bản không thèm để ý.

"Vậy thì cứ thử xem."

Phác Xán Liệt kiêu ngạo cắn môi anh, phía dưới mập mờ chống đỡ một chút.

Xem ra là mềm cứng đều không ăn.

Đỗ Khánh Tú không còn cách nào khác.

Mắt thấy nòng súng càng ngày càng nóng, cuối cùng anh chỉ có thể nhỏ giọng cầu xin, "Ít nhất thì cũng phải về phòng đã. Không được làm ở đây."

Anh không nói còn tốt, vừa nói máu toàn thân Phác Xán Liệt đều sục sôi.

Đáng yêu quá đi mất thôi, ai còn có thể nhịn được đến lúc trở về phòng cơ chứ.

Phác Xán Liệt vừa hôn Đỗ Khánh Tú vừa dỗ dành, "Em không vào, chỉ cọ ở bên ngoài thôi."

Đỗ Khánh Tú: "..."

Anh lại muốn chửi thề.

Lời thoại quỷ quái này, anh năm mười tám tuổi đã không còn tin nữa rồi.

Nhưng anh còn chưa kịp nói gì, đã bị Phác Xán Liệt chặn miệng lại.

Đêm còn dài, bây giờ mới chỉ là khởi đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com