Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 4

Jong Gun vẫn ngồi trên bàn ăn
Hắn không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát Joon Goo.
Cậu gắp thức ăn cho Byul, thỉnh thoảng lại lau miệng cho thằng bé, nhắc nó ăn chậm.
"Bánh bao nhỏ, ăn từ từ thôi."
"Dạ."
Byul ngoan ngoãn ăn tiếp.
Gun nhìn cảnh đó, ánh mắt thoáng trầm xuống.
Đứa trẻ này rõ ràng đã quen với việc được Goo chăm sóc.
Một lúc sau, Byul ngẩng đầu nhìn Gun.
"Ba."
"Hửm?"
"Chú này là ai vậy?"
Joon Goo khựng lại một chút.
"Bạn thân của ba."
Byul nhìn Jong Gun chăm chú.
"Con chưa từng gặp chú bao giờ."
Rồi thằng bé thành thật nói.
"Con chỉ thấy chú trên báo thôi."
"..."
"Ăn đi."
"Dạ."
Byul cúi xuống tiếp tục ăn.
Sau bữa tối, Byul chạy lên phòng chơi.
Căn phòng khách chỉ còn lại Joon Goo và Gun.
Không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ.
Joon Goo nhìn hắn im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng.
"Ngày đó... tại sao cậu không cho tôi vào thăm?"
Jong Gun nhìn cậu nhưng hắn vẫn im lặng.
"..."
"Suốt thời gian cậu ở trong đó, tôi chưa từng được gặp cậu."
Giọng Goo rất bình tĩnh, nhưng bàn tay đang đặt trên đầu gối lại siết nhẹ.
Mi mắt Jong Gun khẽ cụp xuống.
"..."
"Vì tôi không có đủ dũng khí đối mặt với cậu."
Joon Goo khựng lại.
Jonh Gun tiếp tục nói.
"Sau khi mãn hạn, tôi về Nhật."
"Ở đó bảy tháng để xử lý công việc."
"Sau đó mới trở lại Hàn Quốc."
Joon Goo im lặng.
Một lúc sau, Gun mới nhìn lên.
"Còn cậu?"
"Khi đó...cậu ở đâu?"
Joon Goo không trả lời.
Jong Gun cũng không ép.
Ánh mắt hắn vô thức hướng lên cầu thang, nơi Byul vừa chạy lên.
"Đứa bé đó-"
Joon Goo lập tức đứng dậy.
"Muộn rồi..."
Jong Gun nhíu mày.
"Tôi còn chưa hỏi."
"Byul phải uống sữa."
Joon Goo đi thẳng về phía bếp.
Jong Gun nhìn theo bóng lưng cậu.
"Goo."
Nghe hắn gọi cậu lập tức quay đầu.
"Muộn rồi"
"Cậu về đi."
"..."
"Ngày mai muốn đến thì đến."
Goo nói rất nhẹ, nhưng rõ ràng là đang đuổi khách.
Gun nhìn cậu vài giây.
Cuối cùng đứng dậy.
Hắn biết Goo đang cố tránh câu hỏi của mình.
Nhưng càng tránh...
hắn lại càng tò mò.
Jong Gun rời khỏi căn nhà.
Cánh cửa đóng lại.
Joon Goo đứng yên vài giây, rồi mới thở ra.
Cậu biết rất rõ.
Nếu để Gun tiếp tục hỏi về Byul...
sớm muộn gì hắn cũng sẽ tìm ra sự thật.
....

Ngày hôm sau.
Khoảng năm giờ chiều, tiếng chuông cửa lại vang lên.
Byul đang ngồi dưới sàn chơi với con gấu bông, nghe tiếng chuông liền ngẩng đầu.
Cậu bé nhìn về phía cửa, rồi quay sang nhìn Goo.
"Ba ơi, có người tới."
"Con cứ chơi đi, để ba mở."
Joon Goo lau tay rồi bước ra cửa.
Vừa mở cửa, cậu đã thấy Gun đứng bên ngoài.
Trên tay hắn còn cầm một chiếc túi giấy.
Goo nhìn chiếc túi, rồi nhìn Gun.
"Lại đến?"
"Ừ."
Gun đưa chiếc túi cho cậu.
"Cho thằng bé."
Goo hơi ngạc nhiên.
"Cái gì vậy?"
"Quà."
"Cậu không cần phải-"
"Cứ nhận đi."
Goo nhìn hắn vài giây rồi nhận lấy.
"...Cảm ơn."
Gun bước vào nhà.
Byul từ xa tò mò nhìn hắn.
Goo đặt túi quà xuống trước mặt thằng bé.
"Quà chú ấy tặng con."
Byul nhìn món quà, rồi nhìn Gun.
"Cho cháu thật ạ?"
"Ừ."
Cậu bé lập tức ôm lấy chiếc túi, đôi mắt sáng lên.
"Cảm ơn chú!".
Cậu bé chợt kiễng chân, chụt một cái lên má Gun.
Gun khựng lại.
Byul đã chạy về phía Goo từ lúc nào.
Goo nhìn cảnh đó, bật cười.
"Con trai tôi đúng là biết cách cảm ơn người khác mà."
Gun đưa tay chạm nhẹ lên má mình.
"..."
Hắn không nói gì, nhưng cũng không khó chịu.

Byul ôm chặt túi quà Gun mang tới, đôi mắt sáng rỡ.
"Ba, con mở được chưa?"
"Ăn tối xong mới được mở."
"Nhưng con muốn xem..."
"Không."
Byul lập tức xị mặt.
"Dạ..."
Jong Gun nhìn cảnh đó, khóe môi hắnhơi nhếch lên.
Bữa tối bắt đầu.
Byul vừa ăn vừa liếc túi quà, rõ ràng chẳng tập trung được bao nhiêu.
Joon Goo bật cười.
"Ăn đi rồi mở."
"Dạ."
Byul vừa ăn vừa luyên thuyên kể chuyện ở nhà trẻ.
"Ba, hôm nay con-"
Cậu bé đột nhiên dừng lại.
Bàn tay nhỏ đưa lên gãi cổ.
Goo lập tức quay sang.
"Byul?"
"Con... ngứa."
Goo nhìn xuống cổ con.
Những mảng đỏ bắt đầu nổi lên.
Sắc mặt cậu lập tức thay đổi.
"Byul?"
"Ba..."
Giọng Byul nhỏ dần.
Cậu bé bắt đầu khó thở, bàn tay nhỏ vô thức túm lấy áo Goo.
"Ba... con khó chịu..."
"Byul!"
Goo lập tức bế thốc con lên.
Sắc mặt cậu thay đổi hoàn toàn.
"Không sao, không sao... Ba ở đây."
Nhưng giọng Goo đã run lên.
Gun đứng bên cạnh cũng nhận ra ngay.
"Dị ứng."
Goo gần như không nghe thấy.
"Byul, nhìn ba."
Cậu ôm chặt con hơn"
"Thở đi... ngoan, thở đi con."
"Ba..."
"Không sao."
Goo nói liên tục, nhưng chính cậu lại đang hoảng loạn.
Gun chưa từng thấy Goo như vậy.
Kim Joon Goo mà hắn biết luôn kiêu ngạo, bình tĩnh đến mức gần như chẳng sợ bất cứ thứ gì.
Dù bị thương, dù đứng trước nguy hiểm, cậu cũng chưa từng để lộ vẻ hoảng hốt như thế.
Nhưng lúc này...
Chỉ vì Byul khó chịu, Goo gần như không còn giữ được bình tĩnh.
Cậu vội kiểm tra mặt, cổ và tay Byul.
Những nốt đỏ tiếp tục lan ra.

Goo đang cố giữ bình tĩnh nhưng đôi tay đã bắt đầu run.
"Byul, nhìn ba."
"Con khó chịu..."
"Ba biết."
"Không sao. Ba đưa con đi."
Jong Gun lập tức cầm chìa khóa xe.
"Bệnh viện gần nhất ở đâu?"
"Bệnh viện?"
Goo khựng lại.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, cậu lấy điện thoại ra.
"Không... đến chỗ Park Jinyoung."
Gun nhìn cậu.
"Phòng khám?"
"Ừ."
Goo lập tức gọi điện.
Cuộc gọi được kết nối sau vài tiếng chuông.
"Là tôi đây"
Âm thanh truyền từ đầu dây bên kia.
Goo cố giữ giọng bình tĩnh.
"Ông đang ở phòng khám chứ?
"Đang ở đây. Có chuyện gì?"
"Byul bị khó thở".
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
"Đưa thằng bé tới ngay."
"Ừ."
Goo liền cúp máy.
Gun đã mở cửa xe.
"Lên xe."
Chiếc Maybach lao đi trong màn đêm.
Goo ngồi phía sau, ôm Byul trong lòng.
Cậu liên tục vuốt lưng con.
"Bánh bao nhỏ, cố chịu một chút."
Byul dụi mặt vào ngực Goo.
"Ba..."
"Ba đây."
Gun nhìn qua gương chiếu hậu.
Hắn chưa từng thấy Goo như thế.
Một Joon Goo luôn cao ngạo, chẳng sợ trời chẳng sợ đất...
giờ đây chỉ vì một đứa trẻ khó chịu mà gần như mất hết khả năng suy nghĩ.
"Goo."
"..."
Gì?"
"Bình tĩnh."
"Tôi đang bình tĩnh."
Nhưng bàn tay đang ôm Byul của Goo lại run lên.
Gun im lặng.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một Joon Goo như vậy.
Không phải người luôn cười nhạo nguy hiểm.
Không phải kẻ có thể đứng giữa một đám người mà vẫn bình thản.
Chỉ là một người cha đang sợ mất đứa con duy nhất của mình.
Và điều đó khiến Gun lần đầu tiên hiểu được...
Byul có ý nghĩa với Goo đến mức nào.




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com