Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 5

Chiếc Maybach dừng trước phòng khám.
Joon Goo gần như lập tức mở cửa, ôm Byul bước xuống.
"Park Jinyoung!"
Cánh cửa phòng khám mở ra.
Park Jinyoung vừa nhìn thấy Goo đã lập tức bước tới.
Nhưng khi nhìn thấy người đi phía sau...
Ông khựng lại.
"...Park Jong Gun?"
Gun chỉ gật đầu.
"Lâu rồi không gặp."
Jinyoung không có thời gian hỏi thêm.
Ông nhìn Byul trong vòng tay Goo.
"Đưa thằng bé vào."
Joon Goo lập tức đi theo.
Jong Gun cũng bước vào.
Jinyoung nhanh chóng kiểm tra cho Byul.
Một lúc sau, ông mới thở ra.
"Phản ứng dị ứng."
Goo vẫn ôm chặt Byul.
"Dị ứng gì?"
"Cái đó phải hỏi cậu."
Park Jinyoung nhìn Goo.
"Hôm nay thằng bé đã ăn những gì?"
Goo cố nhớ lại.
"Bữa tối... Byul ăn riêng...."
"Nó không thích canh rong biển nên tôi nấu món khác cho nó."
Goo khựng lại.
Mắt cậu mở lớn.
"...Khoan."
Cậu nhớ ra.
Món ăn đó....Có đậu phộng.
Goo cúi đầu nhìn Byul, sắc mặt càng khó coi.
"Trong đó có đậu phộng..."
Jinyoung gật đầu.
"Vậy thì tìm ra nguyên nhân rồi."
Gun đứng bên cạnh từ đầu đến giờ không nói gì.
Nhưng khi nghe đến hai chữ đậu phộng, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
"...Đậu phộng?"
Jinyoung nhìn hắn.
"Ừ."
Gun im lặng.
Rõ ràng hắn cũng không ngờ đến.
Jinyoung tiếp tục kiểm tra Byul rồi nói.
"Thằng bé có thể mang cơ địa dị ứng từ cha hoặc mẹ."
Joon Goo khẽ siết tay.
"Tôi không bị."
Cậu vừa nói xong thì chợt khựng lại.
Ánh mắt vô thức lướt về phía Gun.
Chỉ một thoáng.
Goo lập tức dời mắt đi, giả vờ cúi xuống chỉnh lại áo cho Byul.
Jong Gun vẫn nhìn cậu.
Hắn nhận ra vẻ chột dạ ấy, nhưng không nói gì.
Một giây sau, chính Gun cũng nhớ ra.
Hắn bị dị ứng đậu phộng.
Gun nhìn Byul đang nằm trong lòng Goo.
Rồi nhìn lại Goo.
Ánh mắt hắn hơi trầm xuống.
"...Trùng hợp thật."
Goo im lặng.
Gun cũng không nói thêm.
Trong đầu hắn chỉ đơn giản xuất hiện một suy nghĩ.
"Đứa nhỏ này cũng dị ứng đậu phộng giống hắn."
Chỉ vậy thôi.
Ít nhất, hiện tại hắn vẫn chưa nghĩ đến khả năng nào khác.

Sau xử lý phản ứng dị ứng rồi theo dõi thêm một lúc.
May mắn là phản ứng đã được kiểm soát.
"Không còn nguy hiểm nữa."
Goo lúc này mới thở phào.
"Tạm thời ổn rồi."
Park Jinyoung lấy một mũi tiêm ra.
Goo lập tức ôm Byul chặt hơn.
"Cái này...?"
"Thuốc hỗ trợ. Tiêm xong thằng bé sẽ dễ chịu hơn."
Byul nhìn mũi kim, lập tức mếu máo.
"Ba... con không muốn."
"Ngoan, bánh bao nhỏ. Một chút thôi."
Gun đứng bên cạnh nhìn cảnh hai ba con, khóe mắt khẽ động.
Đến khi mũi tiêm kết thúc, Byul mệt mỏi tựa vào vai Goo, chẳng còn sức nghịch nữa.
Cả người cậu như vừa mất hết sức.
"Thật sự ổn rồi?"
"Ừ."
Jinyoung nhìn Byul.
"Nhưng tối nay phải để ý. Nếu có dấu hiệu bất thường thì đưa đến ngay."
Goo gật đầu liên tục.
"Được."
Rồi ông nhìn sắc mặt Goo.
"Cậu cũng nghỉ đi."
"Tôi ổn."
"Cậu vừa hoảng đến mức tay run mà còn nói ổn?"
Joon Goo im lặng.
Gun đứng phía sau, không nói gì.
Nhưng hắn nhớ rất rõ cảnh Goo ôm Byul lúc nãy.
Trên đường về, Byul đã ngủ.
Cậu bé nằm trong lòng Goo, hơi thở đều hơn nhưng khuôn mặt vẫn còn mệt mỏi.
Goo dựa đầu vào ghế, sắc mặt cũng nhợt nhạt.
Gun nhìn qua gương chiếu hậu.
"Cậu cũng mệt rồi."
"Không sao."
"Cậu nói câu đó nhiều quá."
Goo không đáp.
Về đến nhà, Goo bế Byul lên phòng.
Cậu bé vẫn còn hơi mệt sau cơn dị ứng, vừa nằm xuống đã nhanh chóng thiếp đi.
Goo kéo chăn lên tận vai con, ngồi bên cạnh thêm một lúc rồi mới đứng dậy.
Nhưng vừa bước ra khỏi phòng, cậu đã khẽ đưa tay lên trán.
Sắc mặt vẫn còn kém.
Gun đứng ở cuối hành lang, nhìn cậu.
"Cậu cũng nên nghỉ đi."
"Tôi ổn."
"Lại câu đó."
Goo không đáp.
Bên ngoài, tiếng sấm bất ngờ vang lên.
Ầm-!
Mưa bắt đầu trút xuống dữ dội, tiếng mưa đập vào cửa kính ngày càng lớn.
Goo nhìn ra ngoài cửa sổ.
"...Mưa lớn thật."
Jong Gun nhìn đồng hồ rồi nhìn màn mưa ngoài kia.
"Đêm nay tôi ở lại."
Goo quay sang.
"Không cần."
"Đường ngập rồi."
"Cậu có thể gọi người đến đón."
Jong Gun bình thản đápm
"Xe đang ở ngoài..."
"..."
"Và tôi không muốn lái xe trong thời tiết này."
Joon Goo im lặng.
Gun nhìn lên phòng Byul.
"Thằng bé vừa bị dị ứng. Nếu đêm nay có chuyện gì, tôi cũng có thể đưa hai người đến chỗ Park Jinyoung."
Goo không nói gì,cậu biết Gun nói có lý.
Một lúc sau, Joon Goo mới thở dài.
"...Tùy cậu ."
Gun gật đầu.
"Phòng khách?"
"Ừ."
Goo quay người đi vào phòng Byul.
Gun đứng lại ngoài hành lang, nghe tiếng mưa ngày càng lớn.
Đêm đầu tiên hắn ở lại căn nhà này.
Và chẳng ai biết rằng, từ đêm đó...
khoảng cách giữa ba người họ sẽ dần thay đổi.
Một lúc sau, Goo từ trên lầu đi xuống.
Trên tay cậu là một chiếc chăn sạch.
Gun đang ngồi trên sofa, nghe tiếng mưa rơi nặng hạt ngoài cửa sổ.
Goo đặt chiếc chăn xuống bên cạnh hắn.
"Chăn."
Gun nhìn chiếc chăn, rồi nhìn Goo.
"Cảm ơn."
"Phòng khách không có máy sưởi."
"Ừ."
Joon Goo định quay lên lầu.
"Goo."
Cậu dừng bước.
"Gì?"
Jong Gun khẽ kéo chiếc chăn lên.
"Cậu vẫn chu đáo như trước."
Goo im lặng vài giây.
"Đừng nghĩ nhiều."
Nói xong cậu quay người đi thẳng.
Gun nhìn theo bóng lưng Goo, rồi cúi xuống nhìn chiếc chăn trong tay.
Khóe môi hắn khẽ cong lên.
"...Vẫn chẳng thay đổi gì."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com