18.
Tuần thứ nhất trôi qua.
Almond vẫn giữ nguyên sự tự cao và bình thản. Hắn đi làm, tiếp đối tác và đưa Nan đến các buổi tiệc của giới thượng lưu. Nhưng mỗi khi trở về căn biệt thự vào buổi đêm, không gian im lìm tĩnh mịch bất giác khiến hắn cảm thấy vắng vẻ một cách khó chịu.
Mỗi lần mở cửa bước vào, ánh mắt hắn lại vô thức lướt qua gian bếp u tối. Không có ly trà thảo mộc ấm đặt sẵn trên bàn, không có người lặng lẽ cầm áo khoác giúp hắn. Almond tặc lưỡi, tự nhủ Progress chỉ đang cứng đầu. Hắn tự cho Progress thêm vài ngày để "biết thế nào là đắng cay ngoài xã hội".
Tuần thứ hai trôi qua.
Sự kiên nhẫn của Almond bắt đầu xuất hiện những vệt nứt. Căn nhà thiếu đi sự chăm sóc của Progress trở nên xa lạ và bừa bộn đến kỳ lạ, dù người làm mới vẫn đến dọn dẹp mỗi ngày. Trà người làm pha không đúng vị hắn quen uống, quần áo là không thẳng nếp như cách Progress tỉ mỉ làm suốt ba năm.
Nan bắt đầu chuyển hẳn đến biệt thự ở. Sự nũng nịu, đòi hỏi liên tục của Nan từng khiến Almond cảm thấy ngọt ngào thì nay lại dần trở thành một áp lực ngột ngạt. Những món ăn Nan nấu ngọt gắt, tiếng cười nói rúc rích của cậu ta trong phòng đọc sách từng là "vùng cấm" giờ đây lại khiến Almond cảm thấy nhức đầu dữ dội.
Hắn bắt đầu vô thức so sánh. Progress trước đây luôn giữ yên tĩnh tuyệt đối khi hắn làm việc, luôn chuẩn bị mọi thứ chu toàn mà không đòi hỏi bất kỳ món quà đắt tiền nào.
Đến cuối tuần thứ ba, Almond không thể giữ nổi vẻ điềm nhiên được nữa.
Tròn 21 ngày.
Một kẻ không tiền bạc, không thân thích, bàn tay trái lại vừa bị gãy... làm sao có thể sống sót ngoài kia suốt ba tuần mà không quay về xin tiền hay cầu cứu?
Sự tự tin ngạo mạn của Almond chính thức sụp đổ. Thay vào đó là một cảm giác bất an u tối, phập phồng gặm nhấm lấy tâm trí hắn mỗi đêm.
Almond mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra chiếc điện thoại cá nhân. Bàn tay hắn khẽ run lên khi bấm vào dãy số quen thuộc đã ba tuần không liên lạc.
Tút- Tút-
Vẫn là giọng nói tự động lạnh ngắt đó.
Almond đập mạnh điện thoại xuống bàn. Hắn gạt phắt sự kiêu hãnh sang một bên, vội vã nhấn số gọi cho thư ký riêng:
"Cung cấp thông tin tài khoản ngân hàng của Progress cho tôi. Kiểm tra xem ba tuần qua cậu ta có rút tiền hay sử dụng thẻ không"
Chưa đầy năm phút sau, tiếng thư ký ngập ngừng vang lên qua điện thoại:
"Sếp... Thẻ ngân hàng sếp đưa cho cậu Progress suốt ba năm qua... chưa từng có bất kỳ giao dịch nào được thực hiện. Toàn bộ số tiền sếp chuyển vào vẫn còn nguyên vẹn."
Sống lưng Almond đột ngột lạnh ngắt. Đột nhiên, hắn nhớ đến xấp tiền dày mà hắn ném xuống sàn đêm đó—vẫn nằm nguyên tại vị trí cũ khi Progress rời đi.
Progress không cầm một xu nào của hắn. Anh dứt áo ra đi tay trắng, cắt đứt toàn bộ liên lạc, không để lại bất kỳ đường lùi nào cho chính mình.
Sự hoảng loạn thực sự như một ngọn sóng ngầm đập tan toàn bộ sự ngạo mạn của Almond. Hắn nhận ra, Progress không hề giận dỗi.
Anh đã thực sự rời bỏ hắn.
❣️❣️❣️
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com