Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 7

Trận giông biển đêm qua đã vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng của cả người trao đi dương khí lẫn kẻ nhận lấy sự sống. Khi bình minh ló rạng trên bến Gành Đỏ, không gian trong căn phòng biệt lập vẫn bao phủ bởi một mùi hương hỗn tạp: mùi nồng nặc của Dạ Lý hương, mùi tanh tao của sứa lửa và mùi mằn mặn của mồ hôi lạnh thấm đẫm vào sớ vải lụa.

Hoài An tỉnh dậy khi nắng đã lên cao, rọi những vệt vàng vọt qua khe cửa gỗ. Cô thấy mình vẫn nằm trên chiếc sập gụ, nhưng lạ thay, trên người cô là một tấm chăn gấm thêu hình sóng nước mềm mại, ấm áp. Cơn đau buốt ở hõm cổ và bờ vai đã dịu đi rất nhiều, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng, hụt hẫng lan tỏa trong từng huyết mạch.

Bên cạnh cô, Mộc Miên vẫn chưa rời đi.

Vị đại tiểu thư cao ngạo của Lê gia đang ngồi tựa lưng vào thành sập, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi cực độ. Nàng không mặc áo choàng đỏ thẫm như đêm qua, chỉ mặc một chiếc yếm lụa đen và chiếc quần đũi* ống rộng. Dưới ánh sáng ban mai, làn da của nàng không còn trắng bệch kinh dị mà đã có chút hồng hào yếu ớt, như một đóa hoa quỳnh vừa được tưới tắm bằng sương sớm.

Nhìn Mộc Miên lúc này, Hoài An bỗng thấy nàng nhỏ bé đến lạ. Không có danh phận đại tiểu thư, không có bí thuật tà môn, nàng cũng chỉ là một người con gái trạc tuổi cô, đang phải gồng mình chống chọi với một định mệnh nghiệt ngã.

Hoài An khẽ cựa mình định ngồi dậy, nhưng vừa động đậy, một bàn tay lạnh ngắt đã nhanh như cắt nắm lấy cổ tay cô.

Mộc Miên mở mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm không còn sự điên dại của độc sứa, mà là một sự tỉnh táo đến đáng sợ, nhưng sâu bên trong đó là một gợn sóng dao động mà nàng cố tình che giấu.

"Tỉnh rồi?" Giọng Mộc Miên khàn đặc, nhỏ đến mức gần như tan biến vào tiếng gió rì rào ngoài hiên.

Hoài An gật đầu, vội vàng kéo chăn che kín lồng ngực trần. Cô né tránh ánh nhìn của nàng, lý nhí đáp: "Dạ... tỉnh rồi. Cô hai... cô đã đỡ hơn chưa?"

Mộc Miên không trả lời ngay. Nàng buông tay Hoài An ra, bàn tay vẫn còn vương vất chút hơi ấm từ da thịt cô gái mạng Hỏa. Nàng nhìn chằm chằm vào vệt máu đã khô trên hõm cổ Hoài An, dấu vết của sự tàn nhẫn mà nàng đã gây ra đêm qua.

"Đêm qua... cô bảo tôi tội nghiệp?" Mộc Miên bất ngờ hỏi, câu nói của Hoài An lúc nửa đêm dường như vẫn đang ám ảnh tâm trí nàng.

Hoài An khựng lại, cô bậm môi, can đảm ngước lên nhìn thẳng vào mắt Mộc Miên: "Phải. Tôi nói cô hai tội nghiệp. Một người xinh đẹp như cô, giàu có như cô, nhưng lại phải sống dựa vào sinh mạng của người khác, phải chịu đau đớn mỗi đêm trăng lặn... Chẳng lẽ đó không phải là tội nghiệp sao?"

Một tiếng cười nhạt vang lên từ khóe môi tím tái của Mộc Miên. Nàng đứng dậy, khoác chiếc áo dài màu xám tro lên người, vẻ lãnh đạm thường ngày lại một lần nữa bao phủ lấy nàng như một lớp giáp sắt.

"Võ Hoài An, cô lo cho bản thân mình trước đi. Lòng trắc ẩn của cô đêm qua đã cứu mạng tôi, nhưng nó không giúp cô thoát khỏi cái nhà này đâu."

Nói đoạn, Mộc Miên bước tới chiếc lu gốm nuôi Xích Sứa. Con quái vật đỏ rực đêm qua bơi điên cuồng bao nhiêu thì giờ đây lại nằm im lìm bấy nhiêu, những xúc tu buông thõng xuống đáy lu đầy cam chịu. Mộc Miên vục tay vào lòng nước lạnh, cảm nhận sự kết nối vô hình giữa nàng và sinh vật ấy.

"Trong cái Lê gia này, người ta không cần lòng trắc ẩn. Người ta chỉ cần sức mạnh và sự sinh tồn. Cô đã chọn cứu tôi, thì từ nay về sau, mạng của cô gắn chặt với mạng của tôi. Nhớ lấy!"

Nàng lẳng lặng bước ra cửa. Tiếng then cài cửa không còn khô khốc như mọi khi, mà dường như có chút chần chừ trước khi sập hẳn.

---

Một canh giờ sau, bà vú già bước vào. Nhưng lần này, thái độ của bà ta thay đổi đến chóng mặt. Bà không còn quăng mâm cơm xuống bàn hay lầm bầm chửi rủa, mà cẩn thận đặt một khay đầy những món tẩm bổ đắt tiền: tổ yến chưng đường phèn, bát canh thuốc bắc nồng mùi nhân sâm và những lát gừng tươi cay nồng để giữ nhiệt cho cơ thể.

"Đại tiểu thư dặn mợ phải dùng hết chỗ này. Từ nay mợ không cần phải làm việc nặng, chỉ cần nghỉ ngơi và tịnh thân cho tốt," bà vú cúi đầu, giọng nói mang theo một sự kính trọng gượng ép.

Hoài An nhìn mâm cao cỗ đầy, lòng không thấy vui mà chỉ thấy một nỗi chua xót dâng trào. Cô biết, đây là cách Mộc Miên "vỗ béo" vật hiến tế của mình. Nàng cần cô khỏe mạnh, cần dương khí của cô luôn dồi dào để phục vụ cho những đêm thanh tẩy sắp tới. Cô giống như một ngọn đèn dầu được tiếp thêm dầu để cháy rực hơn, nhưng mục đích cuối cùng cũng chỉ là để bị người ta tiêu thụ.

Buổi chiều, khi nắng nhạt dần trên mặt hồ sen tàn, Hoài An được phép ra ngoài đi dạo. Lần này, hai gã gia đinh không đi sát bên cạnh nữa, họ đứng ở xa, vẫn quan sát nhưng không còn tạo cảm giác bức bối như trước.

Đi qua những dãy hành lang hun hút, Hoài An vô tình bước lạc vào phía tây của Lê gia – nơi đặt gian thờ tổ tiên và các bực trưởng lão. Qua khe cửa hé mở của một căn phòng gỗ lim, cô nhìn thấy Mộc Miên đang quỳ thụp dưới chân một ông lão râu tóc bạc phơ, da dẻ nhăn nheo hệt như vỏ cây khô. Đó là Lê Hữu – người lớn tuổi nhất và cũng là kẻ nắm giữ quyền lực thực sự của tộc họ Lê.

"Mộc Miên, con đã quá nhân nhượng với con bé đó rồi," giọng ông lão khàn đặc nhưng đầy uy quyền. "Ta nghe nói đêm qua con không chỉ hút khí mà còn để nó chạm vào người? Con có biết quy tắc không? Vật tế chỉ là công cụ, con không được phép nảy sinh bất kỳ cảm xúc nào với nó."

Mộc Miên vẫn cúi đầu, giọng nàng đều đều: "Thưa bác, con bé đó mạng Thuần Hỏa rất mạnh. Nếu ép nó quá sớm, nó sẽ kiệt sức mà chết. Con cần nó sống lâu hơn để hoàn thành bí thuật luyện thuốc năm nay."

"Hừ, ta hy vọng con nói thật," Lê Hữu gõ mạnh cây trượng gỗ xuống sàn. "Đừng quên cha con đã chết như thế nào. Lời nguyền Xích Sứa không chừa một ai. Nếu con không luyện thành thuốc trường sinh trước năm hai lăm tuổi, con sẽ biến thành tro bụi giống như ông ấy. Con bé đó chỉ là một cái bình chứa, khi nào dùng xong, cứ việc quăng xuống biển cho cá ăn. Đừng để lòng thương hại đàn bà làm hỏng đại sự!"

Hoài An đứng ngoài cửa, toàn thân run bắn vì kinh hãi. Những lời của ông lão như những nhát búa đóng đinh vào hy vọng mỏng manh của cô. "Khi nào dùng xong, cứ việc quăng xuống biển cho cá ăn" . Hóa ra, cái kết cuối cùng của cô đã được định sẵn tàn khốc đến như vậy.

Cô vội vàng quay người bỏ chạy, chạy thục mạng về phía căn phòng tối của mình. Cô không muốn nhìn thấy ai, không muốn nghe thấy bất cứ điều gì nữa.

Vừa chạy đến hành lang hồ sen, Hoài An va phải một bóng người. Là Mộc Miên.

Mộc Miên nhìn thấy gương mặt tái mét và đôi mắt ngập ngụa nước mắt của Hoài An, nàng lập tức đoán ra cô đã nghe thấy những gì. Nàng vươn tay định giữ lấy vai cô, nhưng Hoài An đã thét lên một tiếng kinh hoàng, gạt phắt tay nàng ra.

"Đừng chạm vào tôi! Cô đồ quỷ hút máu! Các người coi tôi là cái gì? Khi nào dùng xong thì quăng xuống biển sao? Tại sao... tại sao các người lại tàn nhẫn như vậy?"

Hoài An gào lên, bao nhiêu uất ức, hận thù và sự tuyệt vọng tích tụ suốt những ngày qua vỡ òa ra. Cô đấm liên tiếp vào lồng ngực của Mộc Miên, nhưng Mộc Miên vẫn đứng bất động, chịu đựng những cú đấm yếu ớt của cô.

"Đánh đi," Mộc Miên thầm giọng, đôi mắt đen không một chút dao động. "Nếu đánh tôi làm cô thấy khá hơn, cứ việc đánh."

Hoài An đánh cho đến khi hai tay mỏi nhừ, cho đến khi chỉ còn là những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô ngã quỵ xuống hiên nhà, vùi mặt vào đôi bàn tay nhỏ bé mà khóc nức nở.

Mộc Miên lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô. Nàng không ôm cô, không dỗ dành, chỉ ngồi đó như một chiếc bóng im lìm giữa hoàng hôn đang lịm tắt.

"Ông ta nói đúng," Mộc Miên nhìn ra mặt hồ sen tàn đang gợn sóng vì gió biển. "Đối với Lê gia, cô chỉ là một vật tế. Và đối với tôi... cho đến đêm qua, cô cũng chỉ là một phương thuốc cứu mạng."

Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo vị mặn chát của biển cả.

"Nhưng Hoài An này, cô có biết tại sao tôi lại xé áo cô, lại cắn cổ cô mỗi đêm không? Không phải tôi thích hành hạ cô. Mà vì nếu không chạm trực tiếp vào da thịt, dương khí sẽ không thể trung hòa được độc sứa đang sôi sục trong máu tôi. Mỗi lần cô đau một, tôi đau mười. Cái lạnh của tôi xâm chiếm cô, nhưng cái ấm của cô cũng đang thiêu đốt nội tạng tôi."

Mộc Miên xoay người lại, đưa bàn tay thon dài nâng cằm Hoài An lên, buộc cô phải nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự u uất của mình.

"Họ muốn quăng cô xuống biển khi dùng xong. Nhưng tôi chưa nói tôi sẽ làm vậy. Ở cái nhà này, lời của Lê Hữu có trọng lượng, nhưng mạng của tôi là do tôi giữ. Cô đã cứu tôi một lần, tôi sẽ không để cô chết dễ dàng như vậy."

Hoài An nhìn nàng, trong ánh mắt Mộc Miên lúc này không còn vẻ lạnh lùng sắc sảo, mà là một sự cam kết thầm lặng, một sự bảo bọc vụng về của một kẻ chưa bao giờ biết cách yêu thương hay che chở cho ai.

"Tôi sẽ không hứa cho cô sự tự do, vì tôi không làm được," Mộc Miên tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Nhưng tôi hứa, chừng nào tôi còn sống, không ai ở cái bến Gành Đỏ này được phép chạm vào một sợi tóc của cô. Từ nay về sau, cô không phải là vật hiến tế nữa. Cô là người của tôi."

Chữ "người của tôi" thốt ra từ miệng Mộc Miên mang một sức nặng kỳ lạ. Nó vừa là một sự chiếm hữu độc tài, vừa là một chiếc ô che chắn cho Hoài An giữa giông bão gia tộc.

Đêm đó, mưa biển lại rơi.

Hoài An nằm trên sập gụ*, nhìn ánh sáng đỏ của con sứa lửa hắt lên vách tường. Cô biết mình vẫn đang ở trong chiếc lồng kính, nhưng có lẽ, chiếc lồng này đã bớt lạnh lẽo hơn một chút. Mộc Miên không nằm ở sập gụ nữa, nàng ngồi bệt dưới đất, dựa lưng vào thành sập ngay cạnh chỗ Hoài An nằm, tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay cô suốt cả đêm.

Trong bóng tối tịch mịch, hương Dạ Lý hương và mùi biển mặn quyện vào nhau. Hai tâm hồn rách nát đang nương tựa vào nhau theo một cách nghiệt ngã nhất, bắt đầu cho một cuộc hành trình đầy máu, nước mắt và những bí mật kinh hoàng còn ẩn giấu dưới đáy biển Gành Đỏ đang chờ ngày phanh phui.

_____

Chú thích:
(*) Quần đũi: là loại quần được may từ vải đũi (một loại vải có nguồn gốc tự nhiên, làm từ sợi tơ tằm thô dư thừa trong quá trình ươm tơ)
(*) Sập gụ: hay sập gỗ gụ là một loại đồ nội thất truyền thống của người Việt. Đây là một chiếc phản gỗ lớn, thường được chạm khắc tinh xảo, dùng để tiếp khách, ăn cỗ, thưởng trà, hoặc làm nơi nghỉ ngơi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com