4
Garosu là một quán bar classic nằm sâu trong tiểu bang Tennevania sầm uất về đêm, nơi đây được xem là thánh địa của các cô cậu ấm không nằm trong vùng kinh tế Châu Âu. Hay nói cách khác, ở đây là chỗ vui chơi hoàn toàn cách biệt dành cho những "du khách" người ngoại quốc ở khắp nơi trên toàn thế giới.
Người đàn ông cắt đầu đinh đứng giữa đám đông, lắc lư trong nhịp moombahton sôi động vừa tự chuyển sang điệu jazz huyền thoại, Sazerac sóng sánh sắc nâu được anh ta xoay nhẹ vài vòng trên tay, môi cười tươi, lịch thiệp trả lời từng câu hỏi từ mấy cô em tóc vàng mắt xanh đang cố ý thăm dò.
Anh diện một chiếc áo thun ba lỗ, khoác ngoài áo sơ mi cộc tay, trông vừa thư sinh vừa có phần lang bạt phong lãng.
Woojoo không cần tìm kiếm đâu xa xôi, thấy rồi cũng chưa chào hỏi, hắn trực tiếp tiến tới quầy rượu ra hiệu cho bartender lấy một ly y trước.
"À, bạn anh tới rồi, hẹn mấy em khi khác nha."
James vốn đã nhìn thấy hắn ở đằng xa, kể từ lúc người đàn ông kia mở cửa quán bar bước vào. Martin E vẫn thế, lạnh lùng, bố đời mà không thèm để ai vào mắt, thay vì gọi một tiếng hoặc nhắn một tin hắn ta lại dửng dưng gọi cho mình một cốc Tequila thấm giọng và mặc anh ta chơi trò cùng mấy cô em ngon lành. Mọi thứ vừa vặn vô cùng, chỉ đơn giản là thủ tục thông thường xem ra cũng chả cần thiết mấy, Woojoo và anh, quá quen thuộc để có thể lịch sự lễ nghĩa như một ai xa lạ.
Mấy cô nàng tiếc nuối nhìn bóng lưng chàng trai quay đi, thì thầm bảo nhau có nên chủ động tới bắt chuyện với cả hai anh chàng Châu Á điển trai cao ráo kia không.
"Sao tới không gọi? Mày có cái gọi là miệng đấy Martin."
James tới quầy rượu ngồi cạnh hắn, phất vạt áo sơ mi, mùi nước hoa đắt tiền xộc vào mũi Woojoo làm hắn nhíu mày.
"Thằng nào cũng có mắt."
Woojoo ngửa đầu cạn sạch ly rượu vừa được rót ra, búng ly rỗng trả ngược về phía bartender: "Có gì nói luôn, ít lời thôi."
James đến chịu, anh bĩu môi, đặt ly rượu xuống bàn rồi ngạo nghễ rút gói Marlboro trong túi, mời Woojoo một điếu và tự đốt lên một điếu ngậm lấy. Woojoo nhìn anh rít vào một hơi thật dài, phả khó mù mịt.
"Tuần sau tao về lại Hàn Quốc, còn gì cần nhờ không nói luôn một thể."
"Mà chắc chả còn đâu hả, vụ của thằng Alex bào tao mém sạch máu, cứ tưởng chuyến này toi đời nơi xứ người rồi."
Alex Natthan là con trai cưng của ngài Richard - chủ sở hữu tập đoàn Refíen trang sức đá quý nức tiếng Châu Âu - cũng chính là nhân vật vừa lên trang nhất báo hình sự, nạn nhân bị rơi tự do từ tầng thượng trường đại học LMU và chưa thể tìm ra nguyên do.
Một nhát dao Woojoo sơ sảy đã dẫn đến những hệ lụy tưởng chừng như chẳng thể cứu vãn. Trong khoảnh khắc phải tự mình ứng biến, James may mắn thoát khỏi sự nghi ngờ của các bên giao thương, nhưng vì là kế hoạch phụ không được chuẩn bị kĩ lưỡng, tóm lại vẫn là từ bãi phế liệu hoang trụi của thằng Martin E tha về nửa cái mạng sắp tàn.
"Thằng nhóc tao nhặt được ở hiện trường, vẫn đang trong quá trình theo dõi."
Woojoo thấy James cười nhếch, rõ ràng anh ta biết Woojoo đang nói gì, và đồng thời hắn cũng hiểu James không hề đề cập tới một nhầm lẫn hay sơ suất nào cả.
Cặp bài trùng làm việc với nhau gần mười năm, gần mười năm là đồng bọn và hơn hai mươi năm là tri kỉ. Woojoo và James thường nói ít, trong lúc trò chuyện sẽ tự động lượt bỏ vài chi tiết dư thừa và đối phương sẽ tự động gật gù hiểu ý.
Trên danh nghĩa James vốn dĩ là tay trái của boss, chuyên xung phong lãnh mấy job role ngầm, hào hứng nhất là những job phải soạn đồ lên máy bay, đến những nơi mà con mồi phải thốt lên rằng mình được chết dưới tay một thằng quốc ngoại đẹp trai lai láng, hoặc là job đặc biệt không bao giờ được ghi nhận từ những cuộc điện thoại bất chợt của vị luật sư Park Woojoo nức tiếng.
"Ừm đấy, tao về chuyến này sớm, muốn thì tao thu xếp giúp cho."
"Để tao tự giải quyết."
"Ok."
James gật đầu, ấn đầu lọc thuốc vào gạt tàn trước mặt. Một lát sau nữa, khi bản jazz không lời đã đi đến hồi kết, anh rút thẻ vip và yêu cầu một bản nhạc của Westlife. Tuy không hợp không khí cho lắm nhưng thay kệ mẹ, James nào có quan tâm, sở thích là sở thích, hợp hay không đó là vấn đề thuộc về phương diện điều kiện, và James Chao là một thanh niên không có gì ngoài điều kiện tiêu chuẩn.
"Nhưng mà coi về củng cố lại em nhà đi nhé, tao thấy nó sắp không trụ nổi trước màn ảo thuật của thằng khốn Sihun rồi đấy."
James vừa nhắc về một vấn đề hắn đã rõ mười mươi, rượu mạnh khiến đầu lưỡi Woojoo tê đắng, hớp vào ngụm to nuốt xuống bụng và việc nóng ran là chuyện của cổ họng và dạ dày. Woojoo híp mắt nhìn lượng cồn còn một ít dưới đáy ly, hơi làn do ánh sáng mập mờ nhưng lại phản chiếu dáng hình một bên mắt rõ ràng.
"Mà ê, cái em mày cất trong nhà ấy...-"
Woojoo liếc James một cái sắc lạnh, anh tự hiểu mím môi lập tức, giơ hai tay đầu hàng như tội phạm, nguýt ngoắt lè lưỡi cười chịu.
"Ok ok, coi như tao chưa nói gì."
Bọn họ là những tên khốn đột lốt quân tử, chuyên lấy chính nghĩa làm bình phong cho cái thói hư quái gở, nếu việc tìm kiếm niềm vui và tiền tài trên mạng sống của người khác là bản chất thật sự của gã dân chơi, thì nên nói James là tay cộng sự đắc lực khó thiếu.
Trên thực tế anh không có lí do gì để sát cánh cùng Woojoo gây nên những tàn cục chấn động chỉ vì sở thích cá nhân của hắn. James không có động cơ, anh làm không vì mục đích gì cả, khả năng cao vì nể tình bạn bè cho suông, chắc thế. Anh ta giàu, với bề ngoài sáng sủa nhã nhặn và cách cư xử ôn hoà, James có rất nhiều mối liên kết, lấy lòng biết bao nhiêu lão danh gia ở mọi tầng lớp, James giao thiệp rộng, một số thứ so với Woojoo thì chẳng kém cạnh là bao.
Một kẻ không chuộng đánh đấm nhưng vẫn tung hoành trong thế giới ngầm bằng các mối quan hệ song đương.
Điều quan trọng để cả hai có sự ăn ý tuyệt đối không chỉ nằm ở việc biết rõ bản chất đối phương, chính vì James là một tay ăn chơi trác táng điển hình, trai gái không kiên, sống với châm ngôn miễn là vừa miệng.
Woojoo biết thừa lời ngỏ của James mang theo hai hàm nghĩa, ngoài lo lắng cho đại cục anh ta còn muốn ám chỉ tới điều gì, xúc tích, ngắn gọn và lao thẳng đến trọng tâm.
"Cút, nó chưa đủ tuổi thành niên."
James hơi trố mắt, ngón tay chạm khẽ vào môi:
"Ouch, mày vừa dạy tao đạo lí làm người hả thằng chuyên chơi hàng nóng?"
Nói rồi anh lơ đễnh đá vào chân ghế Woojoo, ẩn ý giấu trong tiếng cốp giòn tan lẫn với tầng âm nhạc xập xình: "Chưa đầy một tuần mà coi bộ tình cảm không tồi ha."
Chung quy chỉ là trêu, vậy mà James xem nhẹ trò đùa khỉ gió của mình quá đỗi, điếu thuốc kẹp trên ngón tay bị cướp mất, ngay sau đó mu bàn tay đột nhiên nhói điếng, bỏng rát cháy da. James bật thốt câu chửi thề ra miệng, rút về xoa lấy để.
"Cẩn thận cái miệng vào."
Woojoo rút về ghế ngồi, khuôn mặt không một chút biến sắc, hắn thản nhiên nhìn vệt tàn thuốc cháy xén trên mu bàn tay rộp đỏ của James, hơi chồm tới khép mắt nói lời cảnh cáo nhẹ như lông hồng.
"Nói chuyện nhớ suy nghĩ."
Trả phần còn lại về tay chủ nhân của nó, thiếu chút nữa James đã vung tay đấm vào mặt gã đàn ông đối diện, nhưng sau đó không biết nghĩ thế nào, James bật cười trào phúng.
"Tao nói thế đấy, linh hoạt lên, dạo này tao cả bố tao đều rất bận."
Hay dịch nom na ý muốn nói là, hành động trên sự trục lợi và điểm tín nhiệm đôi khi cũng có hạn sử dụng tạm thời, tranh thủ nắm bắt thời cơ sẽ không bao giờ bất lợi. Cho dù đó có là người chịu hỗ trợ mày không điều kiện và có thừa khả năng hoàn thành trong một nốt nhạc, nhưng nếu mày không cho họ lí do thuyết phục và thời gian cần thiết, mày lose.
Giấy tờ sổ sách không phải là thứ muốn thì có thể làm ngay, mẹ, cái gì liên quan đến pháp lý mà không rắc rối, chưa kể nếu đó bao gồm cả thủ tục xuất cảnh và các chứng từ xác định một cá thể thiếu hụt thông tin. James là kẻ thù không đội trời chung với những điều như thế, bất cứ thứ gì cũng không được phép tồn tại nếu như nó khiến anh ta phiền hà, nhờ vả cũng giống sợi ria mép lâu ngày không cạo, trừ phi nó được nhổ phăng khỏi cằm, nếu không lúc nào cũng làm con người ta để tâm mà sờ hoài sờ mãi.
Bỏ cho Woojoo một đống đắn đo lẫn ngờ vực, James ra hiệu gọi bartender:
"Hey boi, cho một fancy để kết thúc buổi tối hôm nay nào."
Để James nói hộ, thêm một lucky shot cho em silly sắp sửa bị đá văng khỏi thành phố nào.
_____
Woojoo mở cửa căn chung cư, thứ chào đón hắn là một mảng tối tăm đã mất cách đây gần tuần.
Không tốn một giây suy nghĩ, Woojoo liếc nhìn kệ giày vẫn còn đôi bata xanh dương cũ kỹ, đầu lập tức chuyển đề tài, đoán xem thằng nhỏ rắc rối kia lại muốn bày thêm trò gì với cái tật thích làm chuyện lạ.
Tích tắc, coong coong, vẫn là âm thanh vô tri phát ra từ chiếc đồng hồ quả lắc và mấy viên kẽm đặc có điện từ, đèn bàn vốn phải thắp sáng giờ đây cũng tắt ngóm, gian phòng khách chìm vào khoảng tối đen như mực, giơ bàn tay lên không thấy ngón, thứ ánh sáng duy nhất để Woojoo xác định phương hướng chính là con trăng mờ căm sau tấm mành mỏng mắc ngoài ban công.
Đỡ hơn chứ chẳng khá khẩm là bao, Woojoo thay dép trong nhà mò mẫm theo trí nhớ muốn bật đèn trần. Trong lúc đó, chân liên tục đá trúng mấy dị vật nhỏ nhỏ nằm rãi rác dưới sàn nhà, lộn xộn mấy cốc nước và muỗng đĩa, Woojoo mấp máy chửi tục, cái thằng nhỏ kia quậy cái nhà hắn không biết thành cái dạng gì rồi.
Chợt nghe tiếng động ở phía sô pha, Woojoo bình tĩnh nhíu mắt hồi lâu, cái cục đen thui nằm dài ườn trên đấy bắt đầu rục rịch nhúc nhích, trên dưới chuyển động, nó vươn vai, ngái ngủ, ló cái đầu tròn vo như quả trứng cút khỏi chăn bông, cất giọng khản đặc của người đang mê man:
"Về rồi đó hả."
Rồi nó tốc chăn ngồi dậy, dụi mắt, xỏ đôi dép loẹt xoẹt đi bật đèn. Khác với chủ nhân thực sự của ngôi nhà, Woojoo đứng trân đó nhìn nó quen đường thuận nẻo đi một mạch tới chỗ công tắc, bóng đêm chưa thể thành vấn đề mà sải bảy tám bước, mắt nhắm mắt mở quay trở về sô pha.
"Về chi sớm vậy, mới có hơn mười giờ."
Nhìn mâm cơm nguội ngắt trên bàn Juhoon chộn rộn cả ruột gan, bảo đi tí về, tí trong miệng hắn là đi một mạch từ một giờ trưa cho tới mười giờ tối.
Juhoon nói chuyện mà không thèm mở mắt, bốc mẻ người khác chứ bản thân cũng đâu tốt hơn, nó nấu cơm xong là đánh một giấc từ lúc sáu giờ hơn tới giờ là bao nhiêu, hơn mười giờ đêm rồi, cổ họng khô khào suýt thì mất luôn tiếng, nó rướn tới tự rót cho mình cốc nước uống cho thông họng.
"Sao không bật đèn?"
Lúc nãy khát quá rót hơi nhiều nước, với cái thói quen ăn uống không bỏ thừa, Juhoon cố nốc cho bằng sạch mặc dù da bụng đã căng lên, bàng quang kêu gào tối nay hết sống yên với số chất lỏng rót đầy trong bao tử.
"Ngủ mà bật đèn? Thế đợi ngày đi rồi ngủ, tội gì đợi đêm."
Ừ nhỉ, reset lại thế giới có khi con người nửa bên kia bán cầu lại chọn ngủ ban ngày thay vì ban đêm.
Thằng nhỏ gãi đầu ngáp dài, than thở thêm mấy câu, cũng như củng cố cho thói quen trước giờ:
"Tiết kiệm điện cho còn hỏi, tôi đang thực hiện giờ trái đất trên hình thức cá nhân."
Cá nhân hay không giống người thì chưa biết, chỉ biết thằng nhỏ này trong mấy tiếng hắn rời nhà đã thành công biến cái nơi hắn gọi là nhà thành một cái ổ gà đúng nghĩa.
Woojoo nhìn Juhoon rồi nhìn lại bãi chiến trường dưới chân, hộp lego hắn cất trong tủ giờ đây vứt lung tung trên sàn nhà, trông tình trạng thì đang xếp dở. Bên cạnh có ly ngũ cốc và đĩa mì xào đã được xơi sạch bóng, một chiếc đũa bay tới chân sô pha, còn có hộp kẹo cao su đã khui nằm lăn lốc.
Còn thủ phạm thì vẫn đầu bù tóc rối khù khờ ngồi trên ghế, gãi mũi gãi mặt mà chẹp miệng say ke. Juhoon giục hắn đi ăn cơm, mình thì ngồi lì ra đấy, kể cả dọn dẹp kể cả xách đích về phòng ngủ tiếp cái nào cũng lười ngang ngửa nhau.
"Ai cho phép cậu lục lọi lung tung?"
"Lục lọi?" Nó chậc lưỡi liền, mắt to mắt nhỏ huếch cằm ngó hắn.
Woojoo: "Nghĩ mình đúng à?"
Nghe mắng xong khỏi mơ về một cốc cà phê hay một ly trà gừng, vì nóng máu đến mức đứt hết số dây thần kinh ngủ.
Nó thọt ngón út ngoáy lỗ tai, trong lòng bất mãn biết bao nhiêu:
"Con người với nhau sao nói nhiều câu khó nghe ghê? Muốn gì nói luôn đừng nói móc."
Nó lại bắt đầu vận dụng mọi vốn liếng mà nó có để tự bào chữa cho bản thân, Juhoon tự tin nhất trên đời chính là khả năng thao túng, với điều kiện đối phương không động thủ, nó có thể lật ngược thế cờ chỉ bằng một cái miệng, cho nó mười phút và chủ động sẽ biến thành bị động, hoặc đẳng cấp hơn, nguyên chủ từ cố ý gây sự trở thành người bị hại mà trên mình chả cần tổn thất gì.
Ở đây nguyên chủ không ai khác ngoài chính bản thân nó.
"Lục lọi là không thấy phải cất công đi tìm, còn cái này ngay từ ban đầu tôi đã cần tìm đâu? Ai biểu chú cất không kĩ, nó ở ngay trước mắt tôi chớ."
Thấy và chạm được với thấy không chạm được là hai định nghĩa hoàn toàn khác nhau. Thấy - lấy, và thấy - mở cửa tủ - dời dụng cụ - lấy - đặt lại dụng cụ - đóng cửa tủ, công cuộc thứ hai so với ban đầu cách biệt từ ba đến bốn thao tác. Juhoon thành công đánh tráo khái niệm gọn gàng không để vụn, dùng tay không mà nắn hình vuông nhét vào cái khuôn hình tròn một phát vừa y.
"..."
Woojoo chẳng trả lời ngay, khoảng lặng kéo dài làm Juhoon lần nữa nếm qua dư vị khiến người ta cứng họng, nó không cho đó là ngang ngược, đó là vận dụng kĩ năng sống giữa cuộc đời đầy rẫy những biến động.
"Trước giờ cậu đều sống như thế này à? Tự ý chạm vào tài sản của người khác mà chưa có sự đồng ý, với trường hợp bị tra cứu trách nhiệm thì?"
Juhoon chán nản gãi đầu, phiền ghê, luật sư phải là người trong đầu luôn có lí lẽ, chứ không phải là những kẻ chuyên kéo dài thì giờ để tìm lí lẽ đôi chối cho tới cùng.
"Ài ngài luật sư, ngôn ngữ chuyên ngành thì để dành xài dịp khác đi được không, thời gian là vàng là bạc mà."
"..."
Woojoo nghiêng đầu nhìn theo, Juhoon trườn khỏi sô pha bắt tay vào dọn dẹp, ngáp ngắn ngáp dài nhặt từng mảnh lego bỏ vào trong hộp.
"Biết thì sao mà không biết thì sao? Con người ta muốn biết thì đâu có đợi tới khi người khác hỏi, nhân loại gọi đó là tư duy."
Còn nếu ban đầu đã không quan tâm thì có ai rảnh rỗi mà đi tìm hiểu, phí thời gian lại thêm tốn công sức.
"Ai cũng có tính tự giác hết, quan trọng là ý thức."
Một mảnh lego bị cọ văng ra tít đằng xa, Juhoon bực mình tằng hắng một cái, thái độ thì thái độ nhưng rồi cũng phải bò đi nhặt về.
Woojoo nhếch mép, không biết thì có tội, mà biết nhưng vẫn làm thì tội nặng gấp đôi, thế thôi.
"Làm không nhìn tới hậu quả, đầu óc đơn giản, bất chấp lí lẽ, tai ngược ương ngạnh." Hắn gật gù: "Suy nghĩ giống một thằng nhóc mười ba tuổi rồi đấy Kim."
Juhoon thoáng dừng, môi bắt đầu giần giật, quyết tâm hỏi một đối mười với tay luật sư:
"Thế giờ phải nghĩ phức tạp thì hậu quả nó không tới hả? Nói như chú vậy kêu luật đời xoá sổ cái tương lai gì đó đi, rồi con người tự lên kế hoạch mà chung đụng với nhau."
Như bất mãn với xã hội u minh thối nát từ ngàn kiếp, nó cười khinh:
"Hơi thô nhưng mà, thế gian này không có mấy người như tôi thì nghĩ coi mấy người như chú có tồn tại được không, có cũng thất nghiệp cả lũ hết."
Nói trắng ra thì câu tội phạm là bát cơm của người làm luật cũng đâu có sai, phỏng chừng còn là niêu cơm của thạch sanh vét hoài không hết, vừa được tiếng thơm vừa kiếm được tiền, hên xui một bước lên mây, làm giàu đổi đời.
Kẻ mang tội thì gọi là phạm nhân, nhưng nếu trên tay cầm theo vài ba tấm thẻ ngân hàng đến và yêu cầu một sự bảo hộ thì lại được gọi bằng cái tên thân thương là khách hàng. Thay vì cố đưa chân tướng ra ánh sáng, con người lại gắng sức che đậy sự tàn tật trong lương tâm, bôi đen nỗi ô uế và tẩy trắng tất thảy những lỗi lầm bằng mọi khả năng.
Có tiền rồi thì bắt tay vào bẻ cong chân lí, quấy cỡ nào cũng thành lao động chân chính, sống trách nhiệm và nhiệt huyết với nghề hết.
Đắc thắng không nổi nữa, đối chất với một cá thể thèm đòn 24/7 Woojoo phải kiềm chế lắm mới không giơ nắm đấm.
Song, Woojoo nhận ra Juhoon rất hợp ở vị trí một người trợ thủ.
Juhoon vốn dĩ không cần xét đến ý nghĩa việc nó đang làm, ngang tàng xốc nổi, dành trọn ngạo mạn của mình cho chủ nghĩa YOLO mà giới trẻ đang ca tụng phải cùng nhau sống cuộc đời rạng ngời như thế. Juhoon không theo xu hướng, nó đi trước xu hướng và có những cái nhìn phổ quát hơn cả một người mong muốn được đổi mới, thích là triển không đợi chờ, chấp nhận trả giá cho bất cứ xung đột nào miễn quyết định của mình là xuất phát điểm.
Điều này dễ giải thích vì trong quá khứ Juhoon đã trãi qua một lần "chết", lần này "sống" lại nó chẳng mảy may gì, chữ đời nó nhẹ tênh, hay nên nói nó đã buông thả từ lâu, trên tâm thế dễ dàng đón nhận những điều tự nhiên xảy đến.
Cố chấp điều khiển vòng quay vận mệnh sẽ chẳng thay đổi được gì ngoài tệ hại và tệ hại hơn, trên đời chẳng ai đáng tin bằng chính bản thân mình, đạo lí này đã đi theo Juhoon từ lúc nó ngộ ra loài người vẫn có thể ruồng bỏ nhau vì những tờ đô la không biết nói.
Thân thích máu mủ thì đã sao, cơ bản chỉ giống nhau mỗi khúc ruột, xui xẻo còn là khúc ruột thừa, bán đi rồi đau cũng chẳng đến lượt họ đau. Toan tính nhiều chỉ thêm mệt não, luật pháp thì cũng là một dạng thanh trừng do chính con người đặt ra, luật lệ như có lệ, rồi cũng sẽ sơ sót, vô tình hữu ý bỏ lỡ một vài sự kiện có mùi tiền.
"Nhiều người biết nhưng vẫn làm thì sao, tại họ biết thừa cái hậu quả mà chú nói một là không tới, hai là tới nhưng không có đáng kể."
Juhoon bĩu môi, được nước nói tới.
"Mấy người như chú không biết mới bị cười, còn như tôi biết mới là chuyện lạ, chúng ta khác nhau mà?"
Juhoon nhìn hắn bằng cặp mắt khiêu khích, cố tình nhếch môi thách thức: "Bằng tốt nghiệp cầm bao lâu rồi, ngành luật chứ gì?" Nó xí một cái: "Còn tôi đến hình dạng tờ chứng nhận hoàn thành bậc sơ cấp còn chả biết vuông tròn thẳng méo ra làm sao."
Juhoon ngẩn đầu, đá lưỡi lấc cấc:
"Đời người sinh ra một đống nghịch lí và cứ bắt nhau phải rút ra bài học từ nó, chú nghĩ khả thi không, khi một số khuyết thiếu lại trở thành thế mạnh."
Thì trong quy luật của nhân loại, tư duy hạn hẹp không nghiêm trọng tới mức bị quy thành tội trạng, nhưng lại có thể giảm án nặng thành nhẹ, cộng thêm bệnh khờ đi đôi cùng mức án treo.
Để ý sẽ thấy Juhoon hay phân biệt giữa bản thân và nhân loại, đại khái là tư tưởng có thành kiến từ lâu.
"..."
"Con người dùng pháp luật để uốn nắn lẫn nhau, xong cũng vì nó mà đột biến thành những tên tội phạm tinh vi hơn cả nhà khoa học."
Juhoon nói như một nhà triết học sáu mươi tuổi.
"Rào trước nếu chú thấy tôi khó ưa quá mà muốn trị tôi vụ này, cục cảnh sát chỉ mở đèn xuyên đêm nếu chú đến và đập vào mặt họ một xấp tiền, gãy sống mũi thì phạt thêm chút đỉnh, cứ cười hề hề bo ít tiền thuốc là xong."
Juhoon vỗ mu bàn tay bem bép, nói đạo lí tức mình: "Còn hơn là cứ báo án suông rồi để mặc cái án đó nó chìm nghỉm dưới trăm ngàn vụ khác, niềm tin mình đặt sai bét thì lỗi tại ai, chú nghĩ họ xem hình phạt là gì, là lời uy hiếp bằng mực hay là cuộc mặc cả như mấy bà bán cá ở chợ, anh năm năm tôi năm trăm, một nghìn cũng không bớt."
"Còn nhiều mối ngon hơn mà, bình đẳng nhưng cũng phải kiếm ăn chớ."
Giọng nó mỉa mai thấy rõ, nghe là biết hai từ pháp luật đối với nó chẳng có tí trọng lượng gì, hay ít nhất là một mối răng đe cũng chưa tới.
"Xin lỗi vì múa rìu qua mắt thợ, nhưng để một người rõ luật như chú chơi trò hình nhơn thì cũng phải có lí do chứ hả?"
Đem ra doạ có con nít nó sợ, mấy tấm gương đi trước chỉ đủ khả năng giảm thiểu chứ đâu có diệt trừ, một bộ phận lớn người trên thế giới đều có phản xạ ngược, càng cấm cản họ càng ham muốn làm.
Woojoo tốt nghiệp ngành Luật với tấm bằng loại tốt, trên thực tế, hắn có thừa năng lực để trở thành một viên luật sư trung thực ngay thẳng. Nhưng ở thời đại này, năng lực vẫn được đánh giá bằng những con số hẳn hoi, sự hiểu biết đôi khi đánh lẻ với mong muốn, hoặc ngược lại. Người ta có xu hướng sẽ tìm mọi cách để đầu tư cho tương lai thật tươi đẹp mà quên mất thứ họ thực sự ao ước là gì.
Họ gọi đó là lối suy tính thường tình, là nhìn xa trông rộng, lo lắng cho quãng đời còn tồn tại để tạo bệ phóng vững chắc cho thế hệ tiếp nối. Dần dà như thế, ý kiến số đông biến thành thiên kiến xã hội, cái gì lạ lùng quá cũng méo mó thành hình thù đại trà trong mắt người ta.
Nhưng hiển nhiên Park Woojoo không phải dạng người như thế, hắn sẽ không phản bác suy nghĩ của Juhoon, cũng sẽ không thanh minh cho bất cứ thứ gì thuộc phạm trù pháp luật đều sạch sẽ công bằng. Tuy nhiên, hắn không đeo bám cái nghề này chỉ vì tiền, Woojoo không thiếu tiền, càng không mưu cầu địa vị, nó chỉ là thứ vật phẩm dùng để trao đổi, hoàn trả giá trị tương đương giúp hắn có cảm giác được làm.
"Rồi giờ định ở đó mãi hay sao? Ăn cơm không?"
Juhoon gom cốc đĩa đi tới bồn rửa, ngoái đầu nhìn lồng cơm còn úp trên bàn, rồi ngó đồng hồ treo trên tường, theo trình tự là nhìn tới ông chú đứng sững giữa nhà:
"Lát vô phòng gác tay lên trán nghĩ cả đêm cũng không ai nói gì, giờ ăn lẹ cho người ta dẹp."
"Tôi đã bảo không ăn cơm nhà."
Woojoo bỏ hết ra sau đầu, cởi đồng hồ và tháo cúc áo sơ mi, vốn đã mở hai cúc ban đầu, giờ gỡ thêm một cúc là ba cúc, hắn thả mình xuống sô pha dang hai tay gác lên lưng tựa, vạt áo bung ra, bờ ngực săn chắc bán lộ.
"Không biết, ăn không ăn thì đ- ê nè nè!"
Juhoon vừa đeo xong tạp dề, định mở lavabo lên nhưng mới quay lại check var xong lập tức vặn đóng, Woojoo cũng hơi giật mình, môi vẫn ngậm điếu thuốc, tay cầm bật lửa, động tác đang với tới kéo gạt tàn thuốc cũng ngưng ngang.
"Biết mấy giờ rồi chưa mà đem cái đó ra hút? Bộ tính khỏi ngủ đêm nay hả?"
Gã đàn ông ngớ ra giây lát, nhưng chỉ trong một thoáng, Woojoo cười hắt, xác định rằng mình (lại) vừa bị thằng nhóc vắt mũi chưa sạch gank vì lối sống.
"Số lần tôi hút thuốc đêm chắc còn nhiều hơn số cơm cậu ăn trong đời."
Hắn thản nhiên bật lửa châm mồi.
"Không có cơ sở thì bớt so sánh."
Chuyên gia đem tuổi tác ra làm tấm bia đỡ cho mọi cuộc tranh luận, Juhoon chưa bao giờ xem tư tưởng này có tính ứng dụng cao.
Nó để mặc cho hắn ta đốt lên điếu thuốc phì phèo đằng kia, dặn lòng không thèm nhắc nhở nữa nhưng nhìn vẫn ngứa mắt vô cùng.
"Mấy thằng nguy hiểm thường không có mập."
"Đừng tưởng sinh trước thì cái gì cũng đúng, tôi thấy chú có nhiều thói quen kì cục lắm đấy."
"Tại tôi không thèm nói thôi."
Không thèm nói mà đã phiền muốn điên lên, đến lúc thèm rồi chắc những người xung quanh phải dọn đồ rời khỏi nhà lánh nạn hết mất. Woojoo nghĩ mình phải tập quen dần cái thói lải nhải không biết mệt của Juhoon, tất cả vì đại cục, vì tấm thẻ được làm gấp rút ngay trong đêm nằm trong túi áo. Chả có vấn đề gì bởi chấp nhận trở thành một player cừ khôi của canh bạc này thì chuyện liều là điều tất yếu, xác suất tương đối được tính toán chi li dựa trên mức độ thành công của dự án nuôi lính mà Woojoo sắp sửa triển khai, được ăn cả ngã thì thôi, dầu sao Park Woojoo cũng là kẻ chưa từng nguôi những ý tưởng điên rồ.
Cậu nhỏ trong bếp lục đục rửa bát, miệng liên tục cằn nhằn về mọi thứ nó không hài lòng, nào là quần áo giày dép Woojoo về quăng tứ tung, bát đũa ăn xong để luôn trong phòng, cơm nước dọn ra không chịu ăn đúng giờ, cứ bắt nó hâm tới hâm lui...
"Lớn rồi, hai tám tuổi đầu rồi nhỏ nhích gì để người ta nói hoài."
"..."
"Lương thì ba cọc ba đồng, việc làm thì quần quật hết ngày chưa xong, còn phải quản luôn nếp sống không ra gì, nói riết cũng đuối vậy, con người mà chứ có phải rô bốt đâu."
Woojoo có trả tiền cho Juhoon những ngày làm việc chả khác gì osin. Là hắn tự ý trả cho việc Juhoon tự ý làm, một người không thích phiền phức còn một người cứ thấy phiền phức là chẳng thể ở yên.
"..."
"Phận làm công đâu có dám mở miệng chì chiết ai, im miệng chịu thì cứ được đằng chân lên đằng đầu."
"..."
"Hết phát triển nổi thì chuyển sang làm người trưởng thành giùm, chậc, mệt mỏi thực sự."
"..."
Juhoon liếc ra, bắt gặp cảnh tượng khiến nó phải trề môi đánh giá tiếp:
"Mặc áo cởi cỡ đó, người bình thường không ai làm thế cả."
"Này nhóc, miệng nhóc có gắn motor hả?"
Nhỏ con mà nói nhiều phát sợ, nhiều tới mức Woojoo buồn cười, gác tay lên gối chồm tới:
"Bớt nói vài câu không chừng cao thêm chút."
Mỗi lời nói của Woojoo muốn lọt qua lỗ tai Juhoon trước hết đều phải được lọc bởi màn chắn của riêng nó, đối với trường hợp này, nó chọn cách hiểu rằng hắn đang height shaming mình thẳng mặt, móc nghéo nó chỉ vì câu "hết phát triển", chắc kiểu "tôi hết phát triển nhưng đã đạt tới chiều cao vượt tiêu chuẩn, còn cậu trong độ trưởng thành mà chỉ ở phận nhìn mỗi cằm tôi."
Cái đồ ngạo mạn, kiêu căng, chẳng xem ai ra gì!
"Đỡ hơn phận làm công nhà nước mà cứ ăn nói chểnh mảng, rốt cục muốn đối chất hay là vặn ngược trọng tâm hả?"
Xù lông, chuẩn bị xù lông.
"Cậu cứ thích nhấn mạnh cái nghề của tôi nhỉ? Đừng quan tâm, luật sư chứ không phải vẹt, không nhiều lời với vẹt."
Tự dưng nổi lên dã tâm muốn trêu cho nó khóc ré, lần đầu tiên Woojoo có hứng thú bỡn cợt một người tới mức lột bỏ vẻ chín chắn đường hoàng, để bản ngã xấu xa đểu cáng dồn ép thằng nhỏ vào ngõ cụt không đường lui.
Juhoon ngừng rửa bát, cởi găng tay cao su quăng bịch xuống bồn, tia nước bắn lên tạp dề, có vài hạt văng lên cả tóc:
"Thế mong ngài luật sư cắt nghĩa hộ, trên toà người ta có hay mang ngoại hình người khác ra làm tiền đề đối chất không?"
Xét trên mặt thực tiễn cũng như lí luận, việc miệt thị, bình phẩm ngoại hình người khác đều liệt vào hành vi xúc phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín. Tùy vào mức độ khác nhau, người chê bai sẽ bị xử phạt hoặc bồi thường thiệt hại cho nạn nhân, Juhoon không tin Woojoo thân làm dịch vụ pháp lí mà không biết những qui định cơ bản này.
Gã đàn ông rít vào hơi thuốc, tâm trạng coi như thả lỏng:
"Tiếc là toà án không cho phép mang theo thú cưng, cậu chịu khó lên mạng tìm video minh hoạ nhanh hơn."
Juhoon tức muốn nổ phổi nhưng không ngu để lộ cho hắn ta khoái chí, nó không ngờ một tên học, hiểu và làm luật lại có thể trêu tức người khác bằng cách qui phạm các điều kiện ngay trong chính sách luật.
"Này!"
Thế mà trông hắn chả đả động gì, còn gật đầu đồng ý: "Ồ, biết nhưng vẫn làm, để xem cái mà cậu đang nói có tới không, hay là tới nhưng không đáng kể."
"..."
Xuất phát từ chủ nghĩa thực tế, đây là hành vi ăn cắp ý tưởng không ghi nguồn, sử dụng chất xám của người khác chưa có sự đồng thuận, ngoài cơn cáu gắt vì bị gậy mình đập lưng mình, Juhoon còn sâu sắc muốn đòi tiền bản quyền phát ngôn.
"Ờ, tới hay không không cần biết, chỉ biết sắp có người bị thú cưng nổi khùng lên cắn cho biết mùi đời."
"Cún tự phong hả?"
Juhoon muốn đạp vào cái bản mặt đẹp trai kia ghê gớm, nhưng nó nhịn:
"Ừa, cún con bệnh con không, còn tôi cắn chắc chắn chạy nọc."
Lo liệu cái thân già nhà chú đi Park Woojoo, đây là một lời cảnh cáo hẳn hoi đấy.
________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com