10
Trên đường, những ngọn đèn nơi xa lục tục sáng lên, chiếu sáng bồn hoa bị tuyết tàn phá không còn gì cùng với một đứa trẻ gầy gò cầm ô ngơ ngác nhìn cửa tiêu khu không chớp mắt. Ánh mặt trời nhanh chóng lụi tàn ở điểm cuối chân trời, qua một lát, bóng người quen thuộc bước nhanh ra khỏi tiều khu, đi vòng đến trước mặt cậu bé.
Là Hoành Nguyệt vừa mới rời khỏi..
Từ lúc cô biến mất đến khi xuất hiện lại chỉ hơn
mười phút ngắn ngủi, nhưng bầu trời đã tối như sắp vào đêm. Cô hơi nhíu mày, nhìn cậu bé bị che lấp dưới tán ô to rộng, phát hiện trong khoảng thời gian cô đi, cậu không hề di chuyển, từ xa nhìn qua, cậu giống như một cục nấm lớn mọc rễ dưới tuyết.
Cậu bé không ngờ cô sẽ quay lại, lúc Hoành Nguyệt ngồi xồm xuống trước mắt cậu, hiển nhiên cậu hiểu lầm gì đó, luống cuống trả ô lại cho cô, một tay khác dụi áo, đang muốn lấy bao tay trên tay xuống, rõ ràng là muốn trả bao tay lại cho cô luôn.
Hoành Nguyệt sửng sốt, sau khi hoàn hồn thì giúp cậu đeo bao tay lại, cô nói nhỏ, "Chị không phải quay lại lấy dù, bao tay cũng không."
Hoành Nguyệt sửng sốt, sau khi hoàn hồn thì giúp cậu đeo bao tay lại, cô nói nhỏ, "Chị không phải quay lại lấy dù, bao tay cũng không."
Hoành Nguyệt không để ý dáng vẻ mờ mịt trên
mặt cậu, không giải thích gì, dù sao thì chính cô cũng không biết lòng tốt bao la dư dã hôm nay đến từ đâu.
Cô đi qu đi lại mt chuyến, trên vivà nh đầu đã chất một lớp tuyết mỏng, hiển nhiên cậu bé cũng thấy, cậu không đưa ô cho cô nữa, nhưng chân lại cần thận dịch một bước đến trước mặt, nhẹ nhàng che ô lên đầu cô.
Hoành Nguyệt nhìn cậu, đưa tay xoa nhẹ đầu cậu một cái rồi hỏi, "Đi lạc à, tìm được đường về nhà chứ?
Có cần chị giúp em báo cảnh sát không, nhờ cảnh sát tới giúp em."
Giọng cô trời sinh êm ái, khiến người nghe rất an lòng, nhưng hiển nhiên cô chưa từng làm việc thiện, hỏi han người ta không mấy thuần thục.
Cậu bé vẫn ngậm miệng không nói lời nào, nhưng r rg l hiểu ý Hoành Nguyệt, cậu lắc đầu trước, sau đó gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Không đi lạc, tìm đường về nhà được, không cần báo cảnh sát.
Suy luận xem như còn rõ ràng. Hoành Nguyệt gật
đầu, chỉ xem là cậu bé con bị câm.
Cô cởi khăn quàng cổ của mình xuống, tay vòng ra sau gáy cậu, từ từ quấn lại hai vòng, sợ siết cậu chặt quá, cô đưa tay kéo khăn quàng lỏng ra chút.
Chiếc khăn len mềm mịn màu trắng mang theo
hương thơm ấm áp, che lại hơn nửa gương mặt cậu bé, chỉ để lộ đôi mắt đen nhánh đang trừng to.
Quả nhiên nhìn thế nào cũng giống chú chó con.
Khăn quàng len vỗ về hai má bị thương do giá rét của cậu, cảm giác ngứa ập đến, cậu bé chớp mắt, như là chưa từng choàng khăn quàng, cậu nghiêng đầu không mấy thích ứng, năm ngón tay nắm chặt cán ô.
Hoành Nguyệt không để ý đến động tác nhỏ của cậu, lấy cái chụp tai xuống up lên đầu cậu luôn, miếng chụp tai đầy nhung tơ mềm mại, còn mang theo nhiệt độ cơ thể trên người Hoành Nguyệt, như hai đốm lửa ấm áp bao lại đôi tai lạnh băng sưng đỏ của cậu.
Lúc thu tay lại, Hoành Nguyệt nắm vành tai mềm mai của cậu, nhẹ nhàng xoa nốt ruồi bé xíu đó một
cái. Cậu cũng không tránh, chỉ ngây ngô nhìn cô, nhưng dâu gì cậu cũng chỉ là một đứa bé con, cảm giác tủi thân chợt trào dâng, đôi mắt cậu nhanh chóng rưng rưng, khiến người nhìn mềm lòng.
Vẫn chưa khóc, nhưng có vẻ sắp rồi.
Hoành Nguyệt thở ra một hơi thật chậm. Cậu bé con nhìn ngoan ngoãn thể này, cũng may trị an khu
vực này tốt, không thì e là đã bị người ta bắt cóc bán vào núi thắm cho mấy ông bà lão góá bụa để chăm sóc trước lúc lâm chung rồi.
Nhưng cô không quản được nhiều như thế, cô tự nhận làm đến nước này là tận tình tận nghĩa, dùng hết tấm lòng lương thiện nửa đời rồi.
Cô vỗ nhẹ đầu cậu, lấy một xấp tiền đỏ trong ví tiền ra, không đểm bao nhiêu, chỉ kéo áo cậu, tìm đại một cái túi nhét vào.
"Chị ơi..."
Đột nhiên, cậu bé lặng im nãy giờ mở miệng, giọng nói run rấy, vẫn còn sự non nớt của trẻ con tám, chín tuổi.
Cậu cúi đầu lấy xấp tiền Hoành Nguyệt vừa đưa
cho cậu ra, giơ tay muốn trả cho cô, tuy không biết xấp tiền Hoành Nguyệt đưa có giá trị bao nhiêu, nhưng cậu có thể nhận ra đây là tiền.
Đối với cậu mà nói, số tiền này quá quý giá.
Hoành Nguyệt nhìn thoáng qua, không nhận lại,
chỉ nói, "Về sớm một chút, đừng đi lung tung bên ngoài.".
Rồi sau đó đứng lên, cô bước đi mà không quay đầu nhìn lại.
Khi ấy Hoành Nguyệt không hiếu một đứa bé như cậu sao lại xuất hiện ở đó, sau này nghe thôn trưởng kể năm bà nội Lâm Hành bệnh nặng, cậu lên thành phố tìm bố, bây giờ cô mới hiểu, chắc là cậu một mình vượt qua ngàn dặm xa xôi tới tìm Lâm Thanh Nam.
Ánh mặt trời xuyên qua khe hở giữa tấm rèm, tạo thành tia sáng chiếu vào phòng, trên sàn nhà, trên giường đệm đều có vệt sáng dài.
Hoành Nguyệt bừng tỉnh khỏi giấc mơ, cô thẳng thốt ngồi trên giường, không nhịn được mà nghĩ, nếu như năm ấy, cô hỏi thêm chỉ một câu thôi cũng được, liệu rằng mấy năm qua, Lâm Hành có thể sống tốt hơn dẫu chỉ một chút không...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com