9
Lâu thật lâu trước đây khi mà Hoành Nguyệt
chưa gặp Lâm Hành, là chuyện của bảy, tám năm trước rồi, cô cứ tưởng mình đã sắp quên, nhưng giấc mơ đêm qua khiến cô phát hiện nó vẫn còn ghi tạc
sâu trong tâm trí.
Vì công việc của mẹ, Hoành Nguyệt vừa lên lớp 10 đã theo mẹ định cư ở thành phố Nam Hà, cũng chính là thành phố mà Lâm Hành ở.
Cô và mẹ ở Nam Hà gần mười năm, cũng trong
lúc này, mẹ Hoành Nguyệt quen bố của Lâm Hành.
Lúc gặp Lâm Hành, Hoành Nguyệt đang học cao trung, lớp mấy thì không nhớ nữa rồi, chỉ nhớ khi đó đang là kỳ nghỉ đông, gần Tết Âm Lịch, Nam Hà đổ một trận tuyết lớn hiếm có.
Một buổi chạng vạng mùa đông, ráng chiều biến mất như vẫn ngủ sâu chưa tỉnh lại, cơn gió lạnh thấu xương thổi qua mặt như dao cắt
Hết giờ ngoại khóa, lúc Hoành Nguyệt đạp tuyết thong thả về nhà, cô gặp được một cậu bé cúi đầu ngồi trên bồn hoa ở cửa tiểu khu.
Cũng chính là Lâm Hành.
Khi đó cậu mặc bộ đồ bình thường đơn giản màu
xám, đôi giày thể thao dưới chân đã xù lông, trên lưng đeo một cái túi lớn hoàn toàn không phù hợp với thân
hình nhỏ gầy.
Cái túi lớn không đựng bao nhiêu, xẹp lép dẫn vào khung xương gầy gò, nhưng trông vẫn rất nặng.
Cậu cúi đầu, hình như đang chờ ai đó.
Đây là đoạn đường đi vào khu biệt thự sang
trọng, người ra vào không giàu cũng sang, một cậu bé có vẻ chưa tới mười tuổi ngồi đó một mình không ai trong nom, hiển nhiên là không bình thường.
Cơn gió mùa đông rét lạnh thấu xương, giờ còn là chạng vạng, bốn phía yên lặng không có mấy bóng người, nếu có người đi đường thì cũng bước vội vàng, muốn về nhà sớm chút để sưởi ấm.
Chỉ có một mình cậu ngồi lẻ loi ở đó, nhìn như
không có nhà để về.
Trời đông giá rét, cậu lại mặc đồ mỏng manh, trên đầu cũng không che ô, bông tuyết nho nhỏ rơi trên người cậu, thấm ướt mái tốc, cả người như sắp vùi cậu vào tuyết.
Bên cạnh cậu đã chất một lớp tuyết mỏng, bóng dáng nho nhỏ cuộn tròn như tôm, không đung đưa chân khi ngồi trên cao như mấy đứa trẻ hoạt bát, cậu
vô cùng yên lặng, cứ như một bức tượng đồng không biết động đây.
Hoành Nguyệt từ xa đền gần, nhìn thấy nửa gương mặt được cổ áo che lại của cậu đã cóng đến mức đỏ bừng, hai vành tai lộ giữa không khí rét lạnh càng không tốt hơn bao nhiêu.
Trên vành tai trái cậu có nốt ruồi đen rất nhỏ, như giọt mực nhỏ xuống da thịt, nổi bật trên vành tai tốn thương do giá rét, muốn người ta không chú ý cũng khó.
Hoành Nguyệt tự nhận bản thân không phải
người tốt tâm địa lương thiện, nhưng cảm giác như có sợi dây thừng vô hình chặn lại dưới chân, đôi ủng màu trắng giẫm lên nền tuyết mềm mại, quỷ thần xui khiến, Hoành Nguyệt cứ vậy mà dừng lại trước mặt cậu.
Cái bóng từ đâu chụp xuồng, cậu bé chậm chạp ngầng đầu nhìn về phía cô. Đôi mắt cậu to tròn, hai má còn bụ bẫm trẻ con, tròng mắt đen nhánh trong veo như thuỷ tinh, nhìn rất ngoan ngoãn.
Chỉ là hốc mắt ứng đỏ, hình như vừa khóc.
Hoành Nguyệt cụp mắt nhìn cậu, trên mặt không hề có sự niềm nở khi giúp đỡ người ta, giọng cô xuyên qua khăn quàng cổ, "Sao em ngồi ở đây?"
Hình như cậu hiểu sai ý Hoành Nguyệt, cho là chỗ này không được ngồi, hai tay cậu nắm chặt cái túi đeo trên vai, lúng túng nhảy khỏi bồn hoa xuống đất.
Hai bên bồn hoa chất đầy tuyết lạnh như băng, cậu không kịp phủi tuyết đi, hai bàn tay nhỏ bé trực tiếp chống lên bồn, cứng đờ nhảy xuống đường.
Hoành Nguyệt thấy vậy, cô hơi nhíu mày.
Lúc cậu đứng thẳng người dậy, còn chưa cao bằng ngực Hoành Nguyệt, hiển nhiên là rét quá, hai cánh tay cứ run run mãi thôi, Hoành Nguyệt cúi đầu nhìn cậu, phát hiện quần áo trên người cậu lớn hơn vài số, như là trẻ con nhặt quần áo người lớn sửa nhỏ lại rồi mặc lên người, trên cổ tay áo màu xám trắng vẫn còn đường may màu đen thẳng thớm.
Trông cậu như một bé cún con bấn thỉu.
Hoành Nguyệt sợ lạnh, mùa đông ra ngoài phải võ trang đầy đủ, tai đeo chụp tai lông xù màu trắng tinh, cổ choàng khăn quàng len, trên đầu còn đội mũ lông vũ màu trắng, tay nhét trong túi ấm áp, cả người bọc kín mít, chỉ để lộ nửa gương mặt bên ngoài.
Một lớn một nhỏ đứng cạnh nhau, dù là cách ăn mặc hay tuổi tác, đều thể hiện là hai mảnh đời hoàn toàn đối lập với nhau, nhìn thế nào cũng không giống hai chị em, khiền người qua đường tò mò đánh giá hai người mây lân.
Hoành Nguyệt không thèm để ý ánh mắt của
người khác, nhưng một đứa trẻ chưa đến mười tuổi không thể làm như không thấy được, cô thấy cậu cúi đầu không nói lời nào, hỏi, "Bố mẹ em đâu?".
Cậu không trả lời, qua một lúc lâu mới im lặng lắc đầu, Hoành Nguyệt không hiểu ý cậu là gì. Tuyết mịn trên đỉnh đầu ngưng tụ thành giọt nước, chảy dọc theo mái tóc đen rối bù của cậu, lướt qua vành tai đỏ hồng, lung lay chực rơi dưới dái tai.
Hình như cậu không thấy lạnh, cũng có thể tai đã lạnh cóng luôn rồi, giọt nước dính trên tai mười mấy giây mà cậu không phát hiện.
Hoành Nguyệt nhíu mày, đưa tay nhẹ nhàng lướt
qua vành tai cậu, mang đi giọt nước và cả vệt nước để lại. Cô lấy khăn giấy trong túi xách ra, mở lớn rồi lau lung tung mái tóc bị tuyết làm ướt của cậu, một tờ giấy ướt nhẹp, cô lấy thêm tờ khác, lau đến mức mái tóc ngắn của cậu rối tung.
Nhận thấy lực độ trên đầu, cậu bé ngầng đầu lên, ngơ ngác nhìn Hoành Nguyệt, vẻ mặt hơi kinh ngạc, dường như không ngờ cô sẽ làm như vậy.
Chính bản thân Hoành Nguyệt cũng không ngờ
tới.
Cô không giải thích, làm việc thiện như làm theo lời của người ta, cô thấm hết nước tuyết trên mái tóc cậu mới dừng lại.
Gần đây không có thùng rác, cô đành phải vo tròn miềng giấy ướt nhẹp, nhét vào túi áo lại.
"Có ô không?" Cô hỏi.
Hình như hết kiên nhẫn rồi, lần này không đợi cậu đáp lại, Hoành Nguyệt trực tiếp rút ô trong cái túi bên cạnh cặp sách ra, nhét vào tay cậu, "Cầm đi."
Tay cậu đã đông cứng, đầu ngón tay hơi nứt ra vì lạnh, chỉ mấy giây tiếp xúc ngắn ngủi, Hoành Nguyệt đã cảm thấy làn da chạm vào cậu lạnh đến mức chết lặng.
Cậu không từ chối ý tốt của Hoành Nguyệt, chỉ đứng ngây ngẩn mặc cho Hoành Nguyệt làm gì thì làm, nhưng cũng không phải cậu muốn vậy, mà do ở trong tuyết lớn lâu quá, lạnh đến mức suy nghĩ trì trệ, không biết cách đón nhận ý tốt vừa thô bạo vừa đơn giản rõ ràng này..
Hoành Nguyệt lấy bao tay trong túi áo ra, cũng mặc kệ có vừa không, cô nắm tay cậu, tròng lên dù rất lỏng lẻo.
Cô vừa đeo cho cậu vừa nghĩ, lạnh thành thế này rồi, không chừng sẽ sốt mất.
Nhưng lòng tốt đột nhiên xuất hiện của cô chỉ kéo dài đến đây, loại chuyện rắc rối như dẫn cậu đến đồn cảnh sát hay giúp cậu tìm người giám hộ không nằm trong phạm vi cân nhắc của cô.
Chiếc ô to rộng hoàn toàn ngăn cản cậu bé với màn tuyết, làm xong tất cả, Hoành Nguyệt không nói
gì, cho tay vào túi, cũng đột ngột như khi dừng lại trước mặt cậu, lẳng lặng lướt qua cậu đi vào tiểu khu.
Tuyết rơi mịt mù, rào rạt mênh mang phủ cả đất trời, ánh chiều tà buổi đông như lộn ngược dưới những tòa nhà cao tầng, tụ lại ở nơi giao nhau giữa
đất và trời.
Note : Sai chính tả nhiều lắm , đọc thì hoan hỷ dùm sốp nhé.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com