8
Hôm sau, lúc Hoành Nguyệt thức dậy đã gần trưa, ăn cơm với Lâm Hành xong, cô ôm máy tính ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách xử lý chuyện của
công ty.
Cuộc sống của cô rất có quy luật, một tuần sẽ có mấy ngày ra ngoài đi một vòng trung tâm thương mại với danh nghĩa thị sát, còn lai phần lớn thời gian cô đều ở nhà.
Nhất là mấy hôm nay Lâm Hành đang phân hóa, cô không yên tâm để cậu ở nhà một mình, vì vậy ngay cả công ty cũng rất ít
Tư thế ngồi của cô không hề đàng hoàng, so sánh với Lâm Hành luôn đứng ngồi như cây thông thì
vô cùng thả lỏng tự tại, cô gấp đôi chân thon nhỏ trắng trẻo lại, dựa vào sô pha mềm mại như không có xương, váy ngủ trượt lên cặp đùi trắng nõn nà, chỗ eo lõm vào, đường cong rõ ràng, eo thon mông mảy.
Lâm Hành ra khỏi phòng bếp, liếc mắt một cái liền thấy cảnh tượng này.
Ngón tay gõ vào bàn phím không ngừng phát ra
tiếng "cạch cạch", Lâm Hành nhẹ nhàng để một ly cà phê trước mặt cô, hai má lại bắt đầu nóng lên.
Cậu ngồi xuống bên canh bàn, mở sách ôn tập ra, thất thần làm đề. Chuyện tối qua cậu không biết nên mở miệng thế nào, vẫn chưa hỏi Hoành Nguyệt.
Nhưng Hoành Nguyệt lại phát hiện sự khác
thường của cậu, cô ngước mắt lên, nhìn Lâm Hành cầm bút trong tay, cúi đầu ngồi đờ ra, cô mở miệng nói, "Sao thế?"
Cô không kêu tên cậu, nhưng Lâm Hành biết cô đang nói chuyện với mình.
Cậu nghiêng người nhìn về phía cô, há miệng, chần chờ hỏi, "Chị ơi, chị còn nhớ... chuyện tối qua không?"
Hoành Nguyệt nghe vậy thì ngần ra một thoáng, phản ứng đầu tiên là mình mộng du, cô nhớ trước đây mình mộng du sang phòng ngủ phụ nghỉ ngơi, bưng cà phê trên bàn lên uồng một hớp, cô suy tư nói, "Tôi qua chị vào phòng em à?"
Lâm Hành không biết vì sao cô lại hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật lắc đầu, "Không, chỉ đi dạo một vòng phòng khách thôi."
Cậu nói, đưa tay lên bóp nhẹ tai trái theo bản
năng, sau đó chợt tỉnh ra, nhanh chóng buông xuống
lại.
Cậu thật sự không biết nói dối, Hoành Nguyệt nhìn dáng vẻ này của cậu, biết chắc mình không chỉ là
"Đi dạo phòng khách một vòng", nhưng cô cũng không truy hỏi.
Cô không có ý định gạt Lâm Hành chuyện mình
mắc chứng mộng du, thành thật nói, "Chất lượng giấc ngủ của chị không tốt lắm, có chứng mộng du, mặc dù sẽ không làm ra chuyện, nguy hiểm, nhưng mà sẽ đi lung tung trong nhà.
Cô "ờm" một tiếng, nhắc nhở, "Buổi tối em ngủ nhớ khóa kỹ cửa."
Không phải tự nhiên Hoành Nguyệt kêu Lâm
Hành khóa cửa, thật sự là vì trước đây đã có rất nhiều lần thức giấc, cô phát hiện mình ngủ trong phòng ngủ
phụ.
Đó cũng là nguyên nhân cô phát hiện mình mộng
du.
Nhưng Lâm Hành không biết, nghe thấy vậy, cậu nghi hoặc giương mắt nhìn cô, hiền nhiên không hiểu vì sao Hoành Nguyệt muốn cậu khóa cửa, nhưng vẫn nghe lời gật đầu, "Dạ.
Ban đêm, ánh trắng như nước chảy vào phòng khách, rọi lên một bóng dáng mờ mờ xinh đẹp.
Lâm Hành ra khỏi phòng, thấy Hoành Nguyệt ngồi cuộn tròn trên số pha, đang cúi đầu đọc tạp chí.
Bên cạnh là một ngọn đèn nhỏ, nhìn không có gì khác so với ban ngày, Lâm Hành cho là cô mất ngủ thôi, cậu đến gần hỏi cô, "Chị ơi, chị không ngủ được..."
Còn chưa dứt lời, thiếu niên đột nhiên im lặng, vì cậu phát hiện tạp chí trong tay Hoành Nguyệt cầm
ngược.
Lâm Hành ngồi xồm xuống cạnh ghế sô pha, ngẩng đầu nhìn cô, quả nhiên thấy ánh mắt cô như đêm mộng du đó, cũng không có tiêu cự.
Lâm Hành ra khỏi nhà vệ sinh, không về phòng ngay mà ngồi xuống bên cạnh Hoành Nguyệt.
Cậu không nói lời nào, cũng không hề động đậy, cứ ngồi với cô như vậy, hiển nhiên là tính chờ Hoành Nguyệt an toàn quay về phòng rồi mới đi ngủ.
Lâm Hành từng tìm hiểu về chứng mộng du trên điện thoại, tuy Hoành Nguyệt nói với cậu cái này không nguy hiểm, nhưng cậu thấy, lúc mộng du
Hoành Nguyệt không có ý thức tự chủ, đề phòng xẩy ra chuyện ngoài ý muốn, trông chừng cô vẫn tốt hơn.
Cô bị muỗi cắn chút cũng khó chịu, nếu như va chạm, sợ sẽ cau mày đau đớn mầy ngày....
Bầu không khí giữa hai người yên ằng an ổn,
Lâm Hành nhìn mái tóc lòà xòà trước mặt cô, cậu đưa
tay, nhẹ nhàng vén ra sau tai cho cô.
Ngọn đèn màu vàng quất sáng lên giữa bức tường trên ghế sôn pha, không được sáng sủa lắm,
Lâm Hành bật đèn trên đỉnh đầu, suy nghĩ một chút, cậu cầm lấy tạp chí trong tay Hoành Nguyệt, xoay lại cho đúng rồi để lên tay cô lại.
Đầu ngón tay bất cần cạ vào lòng bàn tay của cô, người lặng yên nãy giờ bỗng nhiên cựa quậy.
"Chị ơi?" Lâm Hành gọi.
Hoành Nguyệt để tạp chí lên đùi, ánh mắt từ từ đi theo cánh tay rắn chắc lên đầu vai Lâm Hành, sau đó tiếp tục hướng lên trên. Cô vươn tay, ngón tay lướt qua mái tóc ngắn, cũng như đêm đó, nắm lấy vành tai của cậu.
Hơi thở thiều niên dừng lại, lập tức cứng đờ như tảng đá.
Ngón tay trên tai động đậy, hàng mi Lâm Hành không ngừng run rẩy, bị cô xoa đến mức muốn trốn.
Đây đã là lần thứ hai rồi..
Câu hỏi từng sai một lần cậu sẽ không làm sai lần
thứ hai, nhưng tới chỗ Hoành Nguyệt thì đầu óc không còn minh mẫn nữa, không rút kinh nghiệm gì cả.
Tai bị người ta nắn bóp sờ soạng hai lần, cũng không biết làm sao để trốn.
Cậu mấp máy môi, muốn mở miệng kêu Hoành Nguyệt dừng lại, nhưng lại ý thức giờ phút này cô nghe không hiểu gì cả.
Cũng may lần này Hoành Nguyệt không xoa bao lâu, bóp một lát rồi buông ra, cô đứng lên, như chưa từng có gì xảy ra, từ từ về phòng.
Để lại một mình thiếu niên, che vành tai đang nóng lên ngồi yên trên sô pha một lát, sau đó lại quay
người chui vào nhà vệ sinh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com