Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

01

Paris ngày đông lạnh giá, cảnh vật phủ kín một màu trắng xóa sau đợt tuyết đêm qua. Cuối tuần, khi những gia đình cùng nhau quây quần bên lò sưởi ấm cúng, thì lại có một chàng trai đứng lại trên cầu, ánh mắt nhìn xa xăm. Cậu muốn đi, đi cho hết ngày thứ bảy nhàm chán này. Đi cho lòng bớt cô đơn...

Jeonghan rẽ vào một nhà hàng sang trọng. Nói là nhà hàng nhưng thật ra đây là quán ăn của người Hàn Quốc mở,mỗi khi đến đây cậu đều cảm nhận rất rõ hương vị quê nhà. Jeonghan vào trong, mỉm cười gật đầu chào ông chủ quán.

Cậu vẫn thường đến đây mỗi ngày cuối tuần để thả lỏng tâm trạng sau một tuần làm việc. Jeonghan hướng tới cây piano đặt trên sân khấu giữa quán, nhẹ nhàng ngồi xuống. Hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay nhỏ nhắn bắt đầu dạo phím đàn...

Tiếng nhạc tha thiết vang lên, lúc trầm lúc bổng ẩn chứa vô vàn tâm sự của người chơi. Jeonghan đưa mình theo tiếng nhạc, đôi mắt nhắm hờ. Những vị khách phía dưới cũng chăm chú lắng nghe.

Tiếng đàn gây ấn tượng với một vị khách trẻ ngồi cuối quán, trong một góc khuất dễ nhìn thấy ở cửa ra vào. Gọi một ly rượu nhẹ, Seungcheol đưa mắt nhìn chàng trai đang chơi đàn. Khóe môi khẽ nhếch lên, anh ta cười khẩy rồi nuốt ngụm rượu vào trong. Sau đó lại gọi thêm một ly.

Bản đàn kết thúc trong tiếng vỗ tay của những người xung quanh. Jeonghan bước xuống sân khấu, cậu định bụng sẽ đi thẳng về nhà đánh một giấc cho xong. Thế nhưng khi lướt ngang qua chàng trai nơi góc bàn, Jeonghan dường như đã nghe thấy âm thanh gì đó.

Tiếng nói thân thuộc, ngôn ngữ quê hương mà đã hơn một năm nay cậu không còn nghe thấy

- Non quá!

Cậu quay người lại, nghiêng đầu nhìn chàng trai vừa nói bằng tiếng Hàn Quốc rất chuẩn. Đôi mắt một mí ánh lên sự thách thức kì lạ

- Biết thì nói là biết, không biết thì là không biết. Không biết thì dựa cột mà nghe!

Jeonghan cũng nhanh chóng đáp lại. Hơn hai mươi năm gắn bó với dương cầm, cuộc sống của cậu chỉ xoay quanh piano và piano. Không phải cậu tự kiêu nhưng cậu tin vào khả năng chơi dương cầm của mình. Đã có biết bao người phải luôn dùng từ "hoàn hảo" để nhận xét về tiếng đàn của cậu. Cớ gì ngày hôm nay lại có người buông lời chê bai. Jeonghan nhanh chóng cảm thấy ấm ức. Không ngờ người chê cậu cũng là người Hàn giữa cái chốn Paris náo nhiệt này.

Trước cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của cậu, anh ta chỉ khẽ cười rồi mời cậu ngồi xuống ghế. Dù không ai nói với ai câu gì nhưng anh vẫn có thể nhìn ra trong mắt Jeonghan một biển hồ đang dậy sóng.

Sau đó anh ta bước về phía cây đàn, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên hàng phím để thử độ vang. Thả lỏng cơ thể, anh ngồi xuống rồi bắt đầu bản đàn của mình.

Bản nhạc không quá xa lạ nhưng cũng đủ thân quen để có thể bóp nghẹn trái tim của cậu.

"River Flows In You" – cả không gian nhanh chóng chìm trong sự tĩnh
lặng và đau thương kì lạ. Jeonghan đưa tay lên nơi ngực trái, cậu cảm thấy khó thở bởi thứ âm thanh mà người đó tạo ra! Thật kì lạ! Anh ta như đang chơi bằng một đôi tay ma quỷ chứ không phải đôi tay của người nghệ sĩ bình thường.

Những khúc cao trầm đều như khiến người ta ngạt thở . Cứ như thể anh ta đang chơi với chính nỗi lòng, nỗi đau của mình.

Kết thúc bản nhạc, anh ta lại hít một hơi, thở hắt ra rồi mới quay người bước nhanh ra khỏi quán. Trời lại bắt đầu mưa....

.
.
.

Thứ bảy tuần sau...

Anh lại đến nhà hàng hôm nào. Trời cũng bắt đầu lạnh hơn. Đã từ lâu rồi, cuộc sống của anh sẽ chỉ còn là những chuỗi ngày dài tẻ nhạt. Có lẽ chuỗi ngày ấy sẽ còn kéo dài nếu như ngày ấy Jeonghan không xuất hiện...

- Chào anh.

Có chút ngạc nhiên, anh đưa mắt nhìn người con trai vừa chào hỏi mình bằng thứ tiếng mẹ đẻ quen thuộc. Đôi chân mày khẽ nhíu lại như cố tìm ra một hình ảnh.

- Mời ngồi. – theo phép lịch sự anh đáp lại

- Anh có còn nhớ tuần trước...? – Jeonghan gợi mở.

Cậu không muốn nhắc lại sự việc mất mặt của một tuần trước, nhưng để anh ta nhớ ra cậu là ai thì chỉ còn cách này thôi.

"Non quá!" ra là chàng trai này! – âm thanh bỗng vang lên từ tai Seungcheol khiến anh mỉm cười. Thì ra là chàng trai này.

- À có. Nếu hôm đó tôi làm em không vui thì cho tôi xin lỗi.– anh đặt ngay cách xưng hô từ ban đầu

- Chỉ vậy thôi? Em nghĩ mình đã bị xúc phạm và tự tôn của em lên tiếng đòi bồi thường. – Jeonghan cũng mỉm cười đáp lại.

Dưới ánh đèn mờ ảo của quán ăn, Seungcheol thật sự không thể nhìn rõ dung mạo người đối diện. Nhưng giọng nói bất giác lại khiến anh ấm áp lạ thường.

- Vậy em cần gì nào? Nếu là thân xác tôi có thể cho em, còn về tiền thì tôi nghĩ mình không đủ để bù nổi tự tôn đã mất của em.

- Xì!

Jeonghan chu môi rồi quay sang nơi khác. Cậu gọi cho mình một ly cà phê, dường như nơi đây có vẻ đã quá thân thuộc với cậu. Nhận thức được rằng có ai đó vẫn đang chờ câu nói của mình, cậu nhanh chóng quay lại và cất tiếng:

- Cái em cần không phải là thân xác của anh, hay tiền của anh. Cái em cần là đôi tay của anh. Anh hiểu không? Ý em là...em muốn...chơi đàn hay như anh...

Trầm tư, anh dùng ngón tay gõ từng nhịp xuống bàn. Đôi mắt chăm chú nhìn tách cà phê còn quá nửa bên trong, sau đó dừng lại ở gương mặt đã dần tái đi vì lạnh của Jeonghan.

- Em lạnh sao?

- À, một chút thôi. Với câu nói thể hiện sự quan tâm như vậy, có nghĩa là anh sẽ dạy em chơi đàn đúng không? Dù phải công nhận anh là người có một chút kiêu ngạo đó nhưng em vẫn rất vui khi tìm thấy được anh giữa biển người ở Paris xa lạ này.

Seungcheol mỉm cười, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú

- Thôi nào. Tôi sẽ nghĩ khác đi đấy.

- Nghĩ khác? – Jeonghan đảo mắt nhìn anh, sau đó cũng bật cười – Em thích cách suy nghĩ của anh.

Seungcheol nhấp môi tách cafe rồi đứng dậy

- Điều đó không có nghĩa là tôi sẽ dạy em chơi đàn chàng trai ạ. Nếu em đam mê piano, hãy đăng kí một lớp học nào đó đi. Không còn sớm nữa, tôi phải đi rồi. Thật xin lỗi.

Jeonghan gọi với theo tấm lưng anh:

- Ơ !!! Tại sao lại từ chối? Hay vì vốn dĩ anh khó gần như vậy? Em không thấy thế!

Nhún vai, Seungcheol quay lại nhìn cậu rồi, nói vài từ cuối rồi bỏ đi.

-Cứ cho là thế đi. Ai đó đã nói rằng gặp nhau ba lần là định mệnh. Nếu chúng ta còn có duyên gặp lại, tôi sẽ đáp ứng những gì em mong muốn. Chào em.

.
.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com