13
Cao Ảnh vẫn vô tư nhích mông, cười khúc khích, tinh nghịch nói:
“Anh mau cười đi, Em muốn thấy anh cười…”
Nhưng đột nhiên, cậu cảm giác một thứ gì đó chạm vào mông mình. Ngay lập tức, mặt Cao Ảnh đỏ rực như gấc, tim đập loạn nhịp, cậu lùi lại một chút, hai tay ôm mông, giọng lí nhí:
“Á… cái gì… gì vậy?”
Qua Đình đứng đó, trái tim hắn đang sôi sục, nhịp tim đập mạnh, nhưng mặt vẫn lạnh băng tuyệt đối. Hắn hít sâu, cố gắng bình tĩnh, ánh mắt xanh lục chăm chú nhìn cậu, không một chút biểu lộ cảm xúc ra ngoài. Mỗi cử chỉ vô tư của Cao Ảnh như một ngòi nổ đánh thức những ham muốn mà 300 năm qua hắn chưa từng cảm nhận.
Cao Ảnh lúng túng, giọng run run:
“Anh… anh… sao cái thứ… hừ… hừ… em…”
Nhưng càng nói, càng đỏ bừng, càng lúng túng, và vô tình, cậu lại… nhích mông thêm một lần nữa. Qua Đình hít một hơi thật sâu, nhắm mắt một chút, cố kiểm soát bản thân, nhưng rồi… dương vật của hắn, chưa từng ngóc đầu lên, tự nhiên cương cứng.
Cao Ảnh nhìn thấy ánh mắt hắn khác lạ một thoáng, cậu giật mình, lúng túng.
Qua Đình mặt lạnh băng, cố kìm nén những cảm xúc đang bùng lên, đôi môi mím chặt. Trong lòng hắn, dòng suy nghĩ hỗn loạn vừa muốn trừng phạt, vừa muốn che chở cậu, vừa muốn… kiểm soát hoàn toàn sự vô tư của Cao Ảnh.
Cao Ảnh đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa tò mò, nghĩ bụng: “Sao người này… sao lại có cảm giác… khác lạ vậy nhỉ?”
Cao Ảnh vừa định giãy ra thì một bàn tay rắn chắc, lạnh băng như đá, kéo cậu xuống giường. Cậu trợn tròn mắt nhìn Qua Đình, vừa sợ vừa lo:
“Qua Đình… anh không sao chứ…!”
Qua Đình nhíu mày, ánh mắt xanh lục sắc bén nhìn thẳng cậu, giọng lạnh lùng nhưng trầm trầm:
“Là cậu… nhóm lửa…”
Cao Ảnh mở miệng định thanh minh, nhưng chưa kịp nói gì, thì đôi môi Qua Đình áp sát lên cậu. Một nụ hôn bất ngờ, mạnh mẽ mà đồng thời mang theo sự áp chế, khiến tim Cao Ảnh đập loạn nhịp. Cậu mở to mắt, cảm giác ấm áp từ môi hắn xâm chiếm từng ngóc ngách, vừa hồi hộp vừa ngỡ ngàng, cơ thể tựa như bị hút chặt vào hắn.
Ban đầu Cao Ảnh giật mình, hai tay luống cuống đẩy lên ngực Qua Đình, nhưng cơ thể vẫn bị áp sát, tim đập thình thịch không kiểm soát được. Nụ hôn kéo dài, hơi thở gần như hòa làm một, khiến cậu cảm nhận được sự mạnh mẽ, kiên định nhưng cũng vô cùng ấm áp từ Qua Đình.
Những rung động lạ lẫm khiến Cao Ảnh từ sợ hãi chuyển dần sang một cảm giác vừa thích thú vừa xấu hổ. Cậu run run đáp trả nụ hôn, đôi tay siết nhẹ vai Qua Đình, trong khi lòng căng thẳng tột độ. Từng giây phút đều khiến tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Qua Đình bên kia, dù vẫn giữ nét mặt lạnh băng, nhưng tim hắn cũng lần đầu tiên đập thình thịch. 300 năm sống trên đời, chưa từng ai khiến hắn có cảm giác bối rối, tim đập nhanh đến vậy. Hắn nhận ra cơ thể mình phản ứng sinh lý theo một cách mà hắn chưa từng trải qua, khiến ánh mắt sắc bén pha thêm một chút ngạc nhiên, dường như cũng bị cuốn vào chính nụ hôn này.
Cao Ảnh khó thở, mặt đỏ bừng, cảm giác như sinh lực bị hút dần. Cậu khẽ đẩy Qua Đình ra, nhưng vẫn run rẩy, giọng thút thít:
“Anh… anh… em… em… không biết phải làm sao…!”
Qua Đình nhíu mày, đôi tay vẫn giữ cậu sát mình, ánh mắt lạnh lùng nhưng ẩn sâu là một chút mềm lòng:
“Im lặng.” sau đó lại cúi xuống hôn cậu thật sâu.
Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận cơ thể nóng bừng, tim đập rộn ràng, nhưng không còn sợ hãi mà là cảm giác vừa hồi hộp vừa ngọt ngào, vừa xấu hổ vừa muốn tiếp tục gần bên Qua Đình. Hai người cứ thế, nhịp thở hòa làm một, nụ hôn kéo dài, khiến thời gian như ngừng lại. Cao Ảnh thút thít, đôi tay bấu vào áo hắn, trong lòng rối bời nhưng lại cảm thấy an toàn kỳ lạ.
Khi nụ hôn kết thúc, Cao Ảnh thở hổn hển, mắt mở to, đỏ bừng như đang cháy, còn Qua Đình vẫn giữ nguyên tư thế, nét mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt xanh lục không rời cậu, một cơn sóng cảm xúc mới lạ len lỏi trong hắn – vừa lạ lẫm, vừa khó chịu, lại vừa… muốn gần gũi.
Khoảnh khắc ấy, cả phòng 404 dường như chỉ còn hai người, nhịp tim hòa vào nhau, hơi thở gần kề, vừa hồi hộp, vừa ngọt ngào, vừa đầy xấu hổ…
Cao Ảnh hốt hoảng đẩy mạnh Qua Đình ra, cơ thể vẫn run run, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Cậu hốt hoảng, giọng lạc đi, thốt ra những lời loạn xạ:
“Em… em xuống lầu tìm… tìm quan thúc!”
Chưa dứt câu, cậu đã quay người chạy thục mạng, mỗi bước đều vội vàng, như muốn trốn khỏi chính cảm giác vừa trải qua. Khuôn mặt đỏ bừng, đôi tai nóng hừng hực, cả người như vừa bị lửa đốt, trong khi đôi môi vẫn còn vương chút hương vị khó tả – khiến lòng dạ cậu vừa bối rối vừa… nhớ nhung.
Qua Đình đứng im trên giường, ánh mắt xanh lục lạnh lùng nhìn bóng lưng nhỏ bé của cậu lao vọt xuống cầu thang. Hắn nhíu mày, trong lòng vừa lạ lùng vừa khó chịu: cái cảm giác vừa rồi – nụ hôn, sự gần gũi – vẫn còn vẹn nguyên trong cơ thể hắn, khiến hắn phải thở dài.
Cao Ảnh lao ra tới phòng khách, vừa thở hổn hển vừa nhìn quanh. Quan thúc đang bận sắp xếp vài thứ, thấy cậu thở hỗn hển
“Ôi trời… bảnh trai… sao cháu lại thế này?”
Cao Ảnh chỉ biết, lắp bắp, tim vẫn còn đập rộn ràng. Trong khi đó, từ trên tầng, Qua Đình đứng lặng lẽ nhìn, ánh mắt lạnh băng nhưng trong đáy mắt thoáng chút… lo lắng, có lẽ lần đầu tiên hắn cảm thấy bản thân muốn bảo vệ một người đến vậy.
Bóng lưng nhỏ nhắn của Cao Ảnh chạy quanh phòng khách, vừa bối rối vừa hồn nhiên, khiến không khí vốn trầm lặng bỗng nhiên tràn ngập một nét hài hước, xấu hổ, và… đầy rung động.
Cao Ảnh vội vàng ngoảnh sang nhìn Qua Đình, người vẫn đứng trên lầu như một bức tượng lạnh lùng, ánh mắt xanh lục sắc bén dõi theo cậu từng cử động. Cậu lập tức cúi mặt xuống, cố giữ bình tĩnh nhưng tim vẫn đập loạn nhịp, từng hơi thở gấp gáp:
“Anh… anh ấy… anh ấy… ở trên lầu, đang… đang quan sát cháu…”
Quan thúc lắc đầu, nửa trách nửa cười:
“Đúng là bảnh trai, mỗi lần gặp tổ tông là lại làm mặt đỏ bừng như quả cà chua… Quả này cháu chạy trốn ngài ấy hả?”
Cao Ảnh đỏ bừng hơn, cúi gằm mặt, vừa gật đầu vừa lắp bắp:
“Vâng… cháu… cháu chỉ… chỉ hơi bối rối thôi… không sao đâu…”
Qua Đình trên lầu vẫn giữ im lặng, ánh mắt lạnh băng nhưng thoáng chút dò xét, dường như đang “quan sát” cậu một cách tỉ mỉ, khiến Cao Ảnh vừa ngại, vừa hồi hộp, vừa cảm thấy… một chút an toàn kỳ lạ. Nhưng rồi cũng lên lầu.
Cao Ảnh bước vào phòng, thấy Qua Đình đi theo cậu vào, ánh mắt lạnh lùng nhưng sắc xanh lục ấy khiến tim cậu đập mạnh. Cậu hít một hơi thật sâu, cố lấy can đảm, giọng lắp bắp:
“Lúc nãy… sao… tự dưng… anh lại hôn em?”
Qua Đình vẫn đứng im, ánh mắt không chớp, nhìn thẳng vào cậu, giọng điệu bình thản đến mức khiến Cao Ảnh run rẩy:
“Sao lại không?”
Cao Ảnh trợn mắt, cả người co rúm lại, mặt nóng rực:
“Nhưng… nhưng… chúng ta… chúng ta đều là đàn ông mà… anh… anh không thấy… hơi… hơi… kỳ à?”
Qua Đình nhíu mày nhẹ, hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn sắc lạnh, giọng trầm và đều đều:
“Đối với ta… không có gì là kỳ lạ cả. Chỉ là… đó cậu nhóm lửa.”
Cao Ảnh đỏ bừng như muốn cháy, toàn thân run lên. Cậu nhìn vào mắt Qua Đình, lắp bắp:
“Nhóm lửa… nghĩa là… nghĩa là sao…?” Cậu cúi gằm mặt, cố kìm nhịp tim đang đập rộn ràng.
Qua Đình bước tới gần một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài tấc. Ánh mắt xanh lục ấy khiến tim Cao Ảnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng mang theo một chút trầm ổn lạ thường:
“Cậu… làm tim ta… loạn nhịp.”
Cao Ảnh há hốc mồm, tim đập thình thịch, toàn thân run rẩy, vừa sợ vừa ngơ ngác. Mặt đỏ rực, cậu lắp bắp:
“Em… em… em… xin lỗi, em không cố ý…”
Qua Đình chỉ nhếch mép một chút, rất nhanh, rồi quay lưng đi, vẫn giữ khoảng cách an toàn, nhưng ánh mắt không rời khỏi cậu. Cao Ảnh cảm thấy tim mình vừa sợ vừa lo lắng, vừa muốn chạy tới ôm hắn thêm lần nữa.
Cậu nghiêng người, vội vàng đưa tay lên chạm nhẹ vào tay Qua Đình, lúng túng nói:
“Em… em… … anh… anh giận em sao?”
Qua Đình quay đầu, ánh mắt vẫn lạnh, nhưng giọng trầm hẳn xuống:
“Ta không giận. Chỉ… cậu khiến ta… không biết nên làm gì.”
Cao Ảnh đỏ mặt đến mức tưởng như cháy cả mặt, hai tay run run, mắt long lanh nhìn hắn:
“Anh… anh nói thật chứ… không đùa…”
Qua Đình chỉ nhíu mày, ánh mắt vẫn lạnh nhưng sâu thẳm, giọng thấp hơn một nấc:
“Ta không nói dối. Chỉ là… cậu…”
Cao Ảnh càng bối rối, cảm giác như tim bị siết chặt, cậu không biết nên làm gì, chỉ biết mặt nóng rực, chân tay mềm nhũn, cứ đứng lì nhìn hắn.
Qua Đình tiến tới thêm một bước, bàn tay đặt lên vai cậu, lực vừa đủ để nhắc nhở nhưng không hề làm đau, khiến Cao Ảnh rùng mình. Cậu vô thức ngẩng đầu nhìn thẳng vào khuôn mặt hắn, mắt tròn xoe, miệng hơi há ra, tim đập rộn ràng:
“Anh… anh… thật sự… không ghét… em sao?”
Qua Đình nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt xanh lục lạnh băng nhưng giọng trầm và chắc:
“Ta không ghét..”
Cao Ảnh đỏ mặt, cúi gằm mặt, cả người run rẩy, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường. Cậu bước lại gần, hơi run run, giọng nghẹn ngào:
“Vậy… vậy… em… em có thể… gần anh chút được không?”
Qua Đình nhíu mày, đứng im vài giây, rồi chậm rãi gật đầu, bàn tay vẫn đặt trên vai cậu, giữ khoảng cách nhưng không rút đi. Cao Ảnh cảm thấy tim mình như muốn nổ tung, mặt nóng rực, lòng ngập tràn cảm giác vừa sợ vừa hạnh phúc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com