Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

o6.

cứ như vậy, qua một thời gian triển khai dự án, dinh thự đã hoàn thiện phần khung thô. đứng từ xa, nó giống như một dải lụa bằng kính và thép xuyên qua trái tim của vách đá rỉ sét. giới kiến trúc bắt đầu tụ họp về đây, tán dương juhoon như một vị thánh của sự đổi mới. nhưng giữa những lời tung hô ấy, juhoon lại cảm thấy một nỗi cô độc lạ kỳ.

cậu nhận ra, mình đã dành cả đời để xây "nhà" cho người khác, xây những biểu tượng cho thiên hạ nhìn vào, nhưng chưa bao giờ xây một tổ ấm đúng nghĩa cho chính mình và người đang đứng phía sau ống kính kia.

trong khi martin mải mê chụp lại những tia nắng cuối ngày xuyên qua các kẽ đá, juhoon thường lén lút ở lại công trường muộn hơn. cậu cầm theo bản vẽ gốc, nhưng tay lại cầm một cây bút mực đỏ, thứ mà trước đây cậu từng ghét cay ghét đắng.

tại khu vực lõi của dinh thự, phía sau một bức tường thép rỉ vĩnh cửu, juhoon đã âm thầm yêu cầu đội thi công để lại một khoảng trống rộng lớn không nằm trong hồ sơ trình lên hội đồng.

"kiến trúc sư kim, chỗ này... không có góc vuông nào cả. cậu chắc chứ?" người thợ trưởng gãi đầu nhìn bản phác thảo tay của juhoon.

"tôi chắc." juhoon mỉm cười, đôi mắt cậu lấp lánh sự tự do.

"ở đây không cần sự đối xứng. hãy để nó tự nhiên như vậy đi."

cậu thiết kế căn phòng đó với những vách tường uốn lượn như sóng biển, sàn gỗ không đánh bóng để giữ nguyên mùi hương mộc mạc. cậu tự tay đặt những kệ sách cao sát trần nhưng lại sắp xếp chúng lệch lạc, không theo trật tự nào. và quan trọng nhất, trung tâm căn phòng là một studio ảnh với hệ thống ánh sáng được tính toán để tôn vinh từng hạt bụi, từng vệt muội than, thứ nghệ thuật mà martin tôn thờ.

một buổi tối, khi chỉ còn tiếng sóng biển và tiếng gió rít qua khe cửa, juhoon dắt martin đi qua dãy hành lang lộng lẫy của dinh thự chính.

"xinh yêu đưa anh đi đâu thế? công trình xong phần thô rồi, anh định về ngủ một giấc." martin ngáp dài, bàn tay to lớn vẫn nắm chặt tay juhoon.

juhoon không nói gì, cậu đưa tay nhấn vào một gờ thép ẩn trên bức tường rỉ. cánh cửa bí mật từ từ xoay trục, mở ra một không gian hoàn toàn khác biệt với vẻ lạnh lùng bên ngoài.

martin sững người. bước chân gã khựng lại khi nhìn thấy mớ hỗn độn đầy chủ ý bên trong. hắn thấy những kệ sách bừa bãi mà juhoon đã kỳ công thiết kế, thấy chiếc bàn gỗ dài đầy vết xước tự nhiên, và thấy cả những chiếc khung ảnh trống đang chờ hắn lấp đầy.

"đây là..." giọng martin nghẹn lại.

"đây là căn phòng duy nhất trên thế giới này không cần sự tối giản của em." juhoon quay lại nhìn gã, đôi gò má khẽ đỏ lên dưới ánh đèn vàng ấm áp.

"hội đồng có thể sở hữu dinh thự này, thế giới có thể chiêm ngưỡng nó... nhưng căn phòng này chỉ thuộc về anh. nó là nơi anh có thể làm đổ mực vẽ, có thể vứt mọi thứ linh tinh, và có thể là chính anh bên cạnh em."

martin buông chiếc máy ảnh quý giá xuống sàn, hắn tiến tới ép juhoon vào bức tường gỗ. hắn nhìn sâu vào mắt cậu, giọng trầm khàn đầy xúc động: "em đã xây một cái thế giới thu nhỏ cho anh, hay là xây một trái tim cho chính mình hả, juhoon?"

"em xây một nơi... để chúng ta không bao giờ phải trốn chạy nữa." juhoon vòng tay qua cổ martin, kéo hắn xuống một nụ hôn nồng nàn.

giữa một công trình triệu đô cứng nhắc, có một vết nứt mềm mại và bừa bãi mang tên tình yêu. juhoon đã dùng kiến trúc để thổ lộ tình cảm của mình, một lời thổ lộ vĩnh cửu và chắc chắn hơn bất kỳ lời nói suông nào.

;

lễ khánh thành dinh thự là một sự kiện bùng nổ của giới thượng lưu. ánh đèn flash từ cánh phóng viên rực sáng cả một vùng vách đá cô độc. ở sảnh chính, nơi pha lê và thép bóng loáng phản chiếu sự giàu sang, ông choi cùng các cổ đông đang nâng ly chúc tụng cho một kỷ nguyên mới của kiến trúc.

nhưng chủ nhân thực sự của bữa tiệc lại... biến mất.

phía sau bức tường thép rỉ vĩnh cửu, trong căn phòng bí mật không có tên trên bản đồ thi công, không khí hoàn toàn trái ngược. không có nhạc giao hưởng, không có sâm panh đắt tiền. juhoon đã cởi bỏ chiếc cà vạt lụa gò bó, ngồi bệt trên sàn gỗ mộc, lưng tựa vào kệ sách lệch lạc. bên cạnh là martin, gã vẫn mặc bộ vest nhưng cổ áo đã phanh rộng, tay cầm chai vang rẻ tiền mua ở cửa hàng tiện lợi dưới chân đồi.

"uống cái này vào lúc này... đúng là một sự sỉ nhục cho cái sảnh sáu sao ngoài kia đấy xinh yêu ạ." martin cười khà khà, đưa chai rượu lên môi tu một ngụm rồi chuyển cho juhoon.

juhoon đón lấy, nhấp một ngụm vị chát nồng, đôi mắt cậu lấp lánh nhìn qua ô cửa sổ tròn, thứ duy nhất cho phép họ ngắm nhìn đại dương mà không bị ai soi mói.

"kệ họ đi. ngoài kia là của thế giới, còn ở đây là của chúng ta." juhoon tựa đầu vào vai martin, cảm nhận hơi ấm từ lớp vải áo truyền sang. cậu thấy mình chưa bao giờ tự do đến thế.

martin đặt chai rượu xuống, xoay người lại ôm lấy juhoon. giữa những kệ sách bừa bãi và mùi gỗ mới, hắn bắt đầu hôn lên cổ cậu, những nụ hôn vụn vặt và nóng hổi. juhoon khẽ cười, tiếng cười khúc khích vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, tràn đầy sự đắc ý của một kẻ vừa thực hiện xong một vụ trộm vĩ đại.

trong lúc thiết kế, juhoon vì muốn căn phòng bí mật này luôn thoáng khí nên đã vô tình kết nối nó với hệ thống thông gió trung tâm của sảnh chính. tiếng cười đùa của hai người, tiếng va chạm của chai rượu, và cả tiếng martin thầm thì "anh yêu em chết mất" bị luồng khí đẩy thẳng ra sảnh chính, ngay đúng lúc ông choi đang chuẩn bị bài phát biểu cảm ơn. không gian sảnh chính bỗng im bặt. mọi người ngơ ngác nhìn lên trần nhà.

"tiếng gì thế? hình như có ai đó đang... ở bên trong bức tường?" một thành viên hội đồng thốt lên, mặt biến sắc.

ông choi nheo mắt nhìn về phía bức tường thép rỉ. với kinh nghiệm lão luyện, ông nhận ra có điều gì đó không ổn về mặt âm học. ông cùng đoàn cổ đông tiến lại gần vách tường, gõ nhẹ. tiếng kêu đục ngầu cho thấy phía sau không phải là khối bê tông đặc.

"kiến trúc sư kim đâu? mở ngay khu vực này ra kiểm tra!" tiếng ông choi vang lên, nghiêm nghị và đầy nghi hoặc.

bên trong, juhoon giật mình bật dậy khi nghe tiếng quát. martin cũng biến sắc, hắn nhìn xung quanh, không có lối thoát nào khác ngoài cánh cửa bí mật.

"chết tiệt, chúng ta bị lộ rồi sao?" martin thầm thì, tay vớ lấy chiếc máy ảnh.

juhoon hít một hơi thật sâu, bộ não thiên tài của cậu hoạt động với tốc độ ánh sáng. cậu nhanh tay vơ lấy vài xấp bản vẽ dở dang, quăng bừa lên bàn, rồi đổ nốt chỗ rượu vang còn lại vào một chiếc cốc pha lê đặt cạnh đó. cậu ra hiệu cho martin đứng vào góc tối nhất của studio ảnh, sau đó nhấn nút mở cửa.

khi cánh cửa thép từ từ xoay ra, cả hội đồng sững sờ. juhoon hiện ra trong làn khói mờ ảo của máy tạo ẩm, tóc tai hơi rối, tay cầm cây bút vẽ, gương mặt đầy vẻ cuồng sảng của một nghệ sĩ đang lên cơn cảm hứng.

"ồ, giám đốc... mọi người đến đúng lúc lắm." juhoon nói, giọng cậu hơi khàn và tràn đầy vẻ say mê giả tạo.

"cậu... cậu làm gì ở cái xó xỉnh này? đây là cái gì?" ông choi ngơ ngác nhìn vào căn phòng.

juhoon bước ra, thản nhiên cầm lấy ly rượu, đưa lên cao: "đây chính là hộp đen của sự sáng tạo. tôi đã âm thầm giữ lại một khoảng trống để làm buồng vang âm học cho toàn bộ dinh thự. tiếng động mọi người nghe thấy chính là bài kiểm tra độ rung của thép mà tôi và cộng sự martin đang thực hiện. chúng tôi đang đo lường xem âm thanh của đại dương có thể 'thấm' vào bên trong kiến trúc như thế nào."

cậu chỉ vào martin đang đứng nghiêm chỉnh với chiếc máy ảnh trong góc tối: "anh ấy đang ghi lại tần số rung động của ánh sáng trong bóng tối để điều chỉnh hệ thống đèn sảnh. chúng tôi gọi đây là 'sự bừa bãi có tính toán', một phần của nghệ thuật sắp đặt mà tôi định tặng riêng cho hội đồng vào phút cuối."

juhoon bắt đầu tuôn ra một loạt các thuật ngữ kiến trúc siêu hình về "khoảng không vô định", "áp suất âm thanh trong khe đá" và "sự đối thoại giữa vật chất và phi vật chất". cậu nói hăng say và logic đến mức ông choi và những cổ đông chỉ biết gật đầu lia lịa, ánh mắt chuyển từ nghi ngờ sang thán phục cực độ.

"hóa ra là vậy! thật là một ý tưởng thiên tài! ngay cả lúc khánh thành mà cậu vẫn còn trăn trở với sự hoàn thiện của công trình sao?" một cổ đông trầm trồ.

ông choi nhìn sâu vào mắt juhoon, rồi nhìn thoáng qua martin đang cố nén cười phía sau. ông nhếch mép, dường như đã hiểu ra điều gì đó nhưng quyết định không vạch trần: "được rồi, thiên tài. ra ngoài tiếp khách đi. đừng để cái 'hộp đen' này nuốt chửng cậu."

khi cánh cửa đóng lại một lần nữa và đám đông đã rời đi, martin thở phào nhẹ nhõm, hắn lao đến bế bổng juhoon lên, xoay vài vòng.

"mẹ kiếp xinh yêu ơi, em là thiên tài lừa đảo thì có! 'buồng vang âm học'? 'áp suất âm thanh'? anh suýt nữa thì quỳ xuống lạy em đấy!"

"thì đúng là buồng vang mà. tiếng anh nói yêu em lúc nãy chẳng vang khắp cái sảnh đó thôi?" juhoon bật cười rạng rỡ, ôm chặt lấy cổ martin.

martin đỏ mặt, gã vừa thẹn thùng vừa buồn cười, liền đặt juhoon xuống chiếc ghế xoay rồi đẩy cậu một vòng quanh căn phòng lộn xộn. hắn vớ lấy chiếc máy ảnh, quỳ một chân xuống trước mặt juhoon, nhưng lần này hắn không chụp bằng ống kính, mà chỉ dùng đôi mắt hổ phách nheo lại như đang thu trọn hình bóng người yêu vào tim.

"được rồi, thưa kiến trúc sư đại tài. vậy để 'cộng sự' này kiểm tra xem nhịp tim của em có đang 'đối thoại' đúng với tần số của căn phòng này không nhé."

hắn áp tai vào lồng ngực juhoon, lắng nghe nhịp đập rộn ràng đang dần bình ổn sau màn kịch kịch tính. juhoon bật cười, đôi bàn tay thanh mảnh lùa vào mái tóc rối của martin, cảm nhận sự yên bình thực sự sau những giông bão. cậu nhận ra, dù ngoài kia có là sảnh đường rực rỡ hay danh vọng phù hoa, thì chỉ cần trong căn phòng bí mật này, giữa những kệ sách bừa bãi và mùi vang rẻ tiền, họ mới thực sự là chính mình.

lần này, juhoon đã khôn ngoan với tay khóa chặt van thông gió, để bí mật nhỏ bé này mãi mãi chỉ thuộc về hai người họ, một khoảng lặng tuyệt mỹ giữa lòng vách đá rỉ sét.

;

dinh thự đã đi vào vận hành, trở thành biểu tượng mới của sự thịnh vượng. nhưng khi ánh hào quang rực rỡ nhất vây quanh họ, martin lại nhận được một bức thư phong ấn bằng sáp đen. đó là lời mời từ một tổ chức quốc tế, đề nghị hắn tham gia chiến dịch nhiếp ảnh tại một vùng đất vừa trải qua cơn địa chấn kinh hoàng, nơi những thành phố nghìn năm tuổi giờ chỉ còn là những mảnh vụn trơ trọi dưới bầu trời xám xịt.

hắn muốn đi. hắn muốn tìm kiếm vẻ đẹp của sự đổ nát thật sự; thứ nghệ thuật rỉ sét tận cùng mà không một công trình nhân tạo nào có thể mô phỏng được.

bên trong căn phòng bí mật, lần đầu tiên giữa họ không có tiếng vang rẻ tiền hay những nụ hôn ngọt ngào. chỉ có sự im lặng đến nghẹt thở.

"anh điên rồi sao?" juhoon ném tờ thư mời xuống bàn, đôi mắt cậu run rẩy.

"nơi đó vẫn còn dư chấn, vẫn còn bom đạn bị chôn chưa được tìm thấy. anh định bỏ lại tất cả những gì chúng ta vừa gây dựng để đi chụp ảnh những đống đổ nát đó à?"

martin đứng bên cửa sổ tròn, bóng lưng hắn hằn lên sự cương quyết đầy hoang dại. hắn không quay lại, giọng trầm buồn: "juhoon, em dành cả đời để xây dựng, để chống lại sự sụp đổ. nhưng anh thì khác. anh muốn ghi lại khoảnh khắc khi vật chất buông tay, khi cái chết và sự tàn lụi lộ ra vẻ đẹp nguyên thủy nhất của nó. đó là nơi anh thực sự thuộc về."

"vẻ đẹp? anh gọi nỗi đau và sự tan rã là vẻ đẹp?" juhoon nghẹn ngào, bước tới xoay người hắn lại.

"em xây dinh thự này là để chúng ta có nơi nương tựa, chứ không phải để anh lấy nó làm bàn đạp rồi lao mình vào chỗ chết!"

martin nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của juhoon, ánh mắt hắn chứa đựng một nỗi u sầu sâu thẳm: "em có biết vì sao bản thiết kế của em trở nên vĩ đại không? vì nó chấp nhận được vết nứt. nhưng ngoài kia, có những vết nứt mà kiến trúc không bao giờ chữa lành được. đi với anh, juhoon. hãy đi để thấy rằng dù kiệt tác của em có vĩ đại đến đâu, nó cũng chỉ là một hơi thở tạm bợ trước sự tàn khốc của thời gian. đừng chỉ đứng trong khung kính và vẽ nữa."

juhoon lùi lại, cảm thấy thế giới quan của mình bị lung lay tận gốc rễ. một người khao khát xây dựng sự vĩnh cửu, một người tôn thờ sự hoang phế. hai đường thẳng tưởng chừng đã song hành, giờ đây lại rẽ lối trước vực thẳm của sự thật.

"nếu em không đi thì sao?" juhoon hỏi.

"thì anh vẫn sẽ đi. vì nếu không nhìn thấy tận cùng của sự tan rã, anh sẽ mãi mãi chỉ là một gã nhiếp ảnh gia hạng bét chụp những bức ảnh nịnh mắt người đời. anh cần điều này để thực sự hiểu em, và để em thực sự hiểu anh."

;

sau ba ngày im lặng, juhoon xuất hiện trước cửa container với một chiếc balo leo núi cũ kỹ và một xấp giấy vẽ trắng tinh. cậu không mang theo thước kẻ, không mang theo những bản tính toán tỉ lệ vàng.

"em đi không phải để vẽ một ngôi nhà mới." juhoon nhìn thẳng vào mắt martin, ánh mắt cậu giờ đây không còn sự sợ hãi, mà là một sự chấp nhận can trường.

"em đi để thấy cái cách mà anh yêu thế giới này. em muốn hiểu tại sao anh lại chọn sự rỉ sét thay vì pha lê."

hành trình đưa họ đến một thung lũng chỉ còn là những khung xương bằng thép cong queo và những bức tường đổ nát. giữa làn khói bụi mịt mù, martin say sưa bấm máy, ghi lại hình ảnh những bông hoa dại mọc lên từ giữa kẽ gạch vỡ vụn.

juhoon đứng giữa đống đổ nát, lần đầu tiên cậu thấy kiến trúc thật nhỏ bé. cậu cầm bút lên, nhưng không vẽ một tòa nhà nào cả. cậu vẽ lại bóng dáng của martin đang lấm lem cát bụi, vẽ lại sự kiên cường của một mầm xanh đang vươn lên từ cái chết.

đó chính là bản vẽ thứ 21; bản vẽ duy nhất không bị ràng buộc bởi các góc vuông, không có tính toán, chỉ có sự ghi chép về sự sống nảy sinh từ tàn tro.

dưới bầu trời hoàng hôn đỏ rực như máu tại vùng đất chết, juhoon nắm lấy bàn tay chai sần của martin. cậu hiểu rồi. martin không yêu sự sụp đổ, hắn yêu cái cách mà sự sống cố gắng bám trụ lại sau khi mọi thứ đã sụp đổ. và đó cũng là cách hắn yêu cậu, một juhoon đã từng vụn vỡ trong quá khứ.

_____

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com