Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

010

Buổi sáng hôm sau.

Mười giờ.

Căn nhà yên tĩnh hơn mọi ngày.

Không có tiếng TV.

Không có tiếng cãi nhau.

Cũng không có tiếng Đăng Dương với Minh Hiếu gõ cửa gọi dậy.

...

Hoàng Hùng mở mắt.

Đầu vẫn hơi đau.

Cậu ngồi dậy.

Tóc rối tung.

Ngồi đơ mất một lúc mới nhớ ra.

*À.*

*Tối qua đi bar.*

*Say.*

*Rồi...*

Đăng Dương tới đón.

...

"Đm."

Hoàng Hùng ôm đầu.

Tai hơi nóng.

...

Cậu lạch bạch đi xuống nhà.

Vừa xuống cầu thang.

Đã ngửi thấy mùi đồ ăn.

...

Hoàng Hùng khựng lại.

Bàn ăn.

Có cháo.

Trứng.

Bánh mì.

Còn có...

Matcha latte.

...

Cậu ngơ ngác.

"Ai làm vậy?"

...

Trong bếp.

Đăng Dương đang đứng chiên trứng.

Nghe tiếng.

Anh quay đầu.

Tóc vàng sáng

Áo thun đen.

Rất đơn giản.

...

Thấy Hoàng Hùng.

Anh cười.

"Dậy rồi?"

...

Hoàng Hùng đứng im.

Mắt mở to.

...

Ủa?

...

"Sao nhìn anh?"

Đăng Dương nhướng mày.

...

Hoàng Hùng chậm rãi.

"Anh bị bệnh à?"

...

Đăng Dương:

"..."

"Cút."

...

Hoàng Hùng bật cười.

Đúng rồi.

Vẫn là Đăng Dương.

...

Nhưng.

Lại có gì đó khác.

...

Bình thường.

Anh sẽ bảo:

*"Dậy trễ thế?"*

*"Mặt ngu vãi."*

*"Hôm qua say như chó."*

...

Hôm nay.

Lại chỉ hỏi.

*"Dậy rồi?"*

...

Lạ thật.

...

Đăng Dương tắt bếp.

Múc cháo ra tô.

Rồi đặt trước mặt cậu.

"Ăn đi."

...

Hoàng Hùng ngồi xuống.

Nhìn tô cháo.

Lại nhìn anh.

"Sao anh nấu?"

...

Đăng Dương kéo ghế ngồi cạnh.

"Bị say."

"Đau đầu."

"Quản lý bảo ăn cháo."

...

Hoàng Hùng ngơ ngơ.

Rồi hỏi.

"Anh lo cho em à?"

...

Đăng Dương đang uống nước.

Suýt sặc.

"Hả?"

...

"Không."

"Anh sợ em chết."

...

Hoàng Hùng bĩu môi.

"Xạo."

...

Đăng Dương nhìn cậu.

Rồi giơ tay.

Gõ nhẹ trán.

"Ăn đi."

...

Không đau.

Chỉ nhẹ nhẹ.

...

Hoàng Hùng xoa trán.

Ngẩng đầu nhìn anh.

Trong lòng.

Có chút lạ.

...

Bên trên.

Tiếng dép kéo lê.

...

Thành An cũng đi xuống.

Mắt nhắm mắt mở.

...

Vừa xuống.

Đã thấy Minh Hiếu đang ngồi sofa.

Trên bàn.

Là ly nước ấm.

Cùng thuốc đau đầu.

...

Minh Hiếu ngẩng đầu.

"Dậy rồi?"

...

Thành An đứng khựng.

...

Ủa?

...

Anh không chửi?

...

Không mắng?

...

Thành An đi tới.

Ngồi xuống.

Rồi lấy tay sờ trán Minh Hiếu.

...

Minh Hiếu giật mình.

"Làm gì?"

...

"Xem anh sốt không."

...

Minh Hiếu:

"..."

...

"Không sốt."

...

Thành An nhíu mày.

"Vậy sao nay dịu vậy?"

...

Minh Hiếu bật cười.

"Dịu cái đầu em."

...

Anh đẩy ly nước tới.

"Uống."

...

Thành An nhìn.

Không uống.

...

Minh Hiếu thở dài.

"An."

...

Thành An ngẩng đầu.

Rồi khựng.

...

Lại nữa.

...

Dạo này.

Minh Hiếu hay gọi ngắn tên cậu.

...

Nghe.

Hơi kỳ.

...

"Sao?"

...

"Uống đi."

"Không."

...

"Sao không?"

...

Thành An khoanh tay.

"Anh lạ."

...

"Lạ gì?"

...

"Anh không mắng em."

"Không chửi em."

"Còn chuẩn bị thuốc."

...

Minh Hiếu ngơ mất hai giây.

Rồi nhíu mày.

"Anh quan tâm."

"Có gì lạ?"

...

Thành An với Hoàng Hùng nhìn nhau.

...

Ừ.

Lạ thật.

...

Đăng Dương cũng nghe thấy.

Anh đang ăn.

Tự nhiên khựng lại.

...

Ờ ha.

...

Bình thường.

Anh đâu có vậy.

...

Hoàng Hùng nhìn anh.

Rồi cười cười.

"Anh có ý với em hả?"

...

Phụt.

...

Đăng Dương sặc nước.

Ho liên tục.

...

"CÁI GÌ?"

...

Hoàng Hùng cười lớn.

"Anh đỏ mặt kìa."

...

"Đỏ cái đầu em."

...

Đăng Dương lau miệng.

Mặt nóng bừng.

...

Hoàng Hùng vẫn cười.

Nhưng trong lòng.

Lại có chút tò mò.

...

*Tại sao anh ấy lại lo vậy?*

...

Bên kia.

Thành An cũng chống cằm.

Nhìn Minh Hiếu.

...

"Anh thích em à?"

...

Minh Hiếu đang ăn bánh mì.

Khựng luôn.

...

"Hả?"

...

"Em đùa."

...

Thành An cười.

Mắt cong lên.

...

Minh Hiếu nhìn cậu.

Một lúc.

Rồi véo má.

...

"Ăn đi."

...

"Đau!"

...

"Cho chừa."

...

"Anh thích em thật à?"

...

"Đm."

"Câm."

...

Thành An ôm má cười ngặt nghẽo.

...

Nhưng.

Lúc cười xong.

Cậu lại ngồi im.

...

Rồi quay sang Hoàng Hùng.

Nhỏ giọng.

...

"Ê."

...

"Gì?"

...

"Tao thấy."

...

"Gì?"

...

"Hai ông này."

"Hình như."

"Thích tụi mình thật."

...

Hoàng Hùng đang uống matcha.

Suýt phun.

...

"Điên."

...

"Thiệt."

...

"Không có đâu."

...

Nhưng nói vậy.

Cậu lại vô thức nhìn Đăng Dương.

...

Anh đang ngồi chơi điện thoại.

Tóc vàng hơi rũ xuống.

Ánh nắng chiếu vào.

Đẹp trai thật.

...

Đăng Dương ngẩng đầu.

Bắt gặp ánh mắt cậu.

...

"Sao?"

...

Hoàng Hùng giật mình.

Lập tức quay đi.

...

"Không gì."

...

Tai lại hơi đỏ.

...

Cậu bĩu môi.

*Đm.*

*Mình bị gì vậy trời?*

Buổi chiều.

Hai giờ.

Quản lý gọi tới.

Đăng Dương vừa nghe máy vừa nhăn mặt.

"Hôm nay á chị?"

...

Minh Hiếu nằm sofa.

Nghe thấy liền ngồi dậy.

"Có job?"

Đăng Dương gật đầu.

"Ừ."

"Event khai trương."

...

Hai người nhìn nhau.

Rồi cùng thở dài.

Hôm nay.

Tự nhiên lại không muốn đi.

...

Bình thường.

Chỉ cần có lịch.

Hai người sẽ chuẩn bị rất nhanh.

Hôm nay.

Lại ngồi ì ra.

...

Hoàng Hùng ngồi dưới thảm.

Đang ôm mèo.

Ngẩng đầu nhìn.

"Sao?"

...

Đăng Dương vò tóc.

"Phải đi."

...

"Thì đi."

...

"Không muốn."

...

Hoàng Hùng trợn mắt.

"Hả?"

...

Đăng Dương cũng ngơ.

Ủa.

Mình vừa nói gì vậy?

...

Anh ho khan.

Rồi đứng dậy.

"Ý là."

"Lười."

...

"Ờ."

Hoàng Hùng gật gù.

"Em cũng lười."

...

Bên kia.

Minh Hiếu đang thay đồ.

Anh thay áo sơ mi đen.

Đeo khuyên tai bạc.

Vuốt tóc lên.

...

Thành An nhìn.

Rồi phải công nhận.

"Đẹp trai dữ."

...

Minh Hiếu quay lại.

Nhướng mày.

"Anh biết."

...

"Anh tự tin ghê."

...

"Anh đẹp thật."

...

Thành An bĩu môi.

"Xí."

...

Nhưng vẫn nhìn.

...

Đăng Dương cũng xuống.

Áo khoác da đen.

Tóc vàng sáng.

Cao ráo.

Đeo thêm dây chuyền bạc.

...

Hoàng Hùng đang vuốt mèo.

Ngẩng đầu.

Khựng vài giây.

...

Đm.

...

Đẹp trai thật.

...

Đăng Dương thấy cậu nhìn.

Liền cười.

"Anh đẹp không?"

...

Hoàng Hùng lập tức cúi đầu.

"Không."

...

"Em nói dối."

...

"Không."

...

Đăng Dương cười.

Không chọc nữa.

Chỉ ngồi xuống cạnh cậu.

...

Một lúc.

Anh mới lên tiếng.

"Hôm nay."

"Anh với Hiếu về muộn."

...

"Ừ."

...

"Ở nhà."

"Không được đi đâu."

...

Hoàng Hùng ngẩng đầu.

"Ủa?"

...

"Em có phải con nít đâu."

...

Đăng Dương chống cằm.

"Anh thấy có."

...

"Anh bị điên."

...

"Ừ."

...

Anh cười.

Rồi rất tự nhiên.

Xoa đầu cậu.

...

Hoàng Hùng khựng.

...

Bình thường.

Nếu là trước đây.

Cậu đã gạt tay ra rồi.

...

Nhưng hôm nay.

Lại ngơ mất hai giây.

...

Đăng Dương cũng nhận ra.

Anh vội rút tay về.

Ho khan.

...

Không khí hơi kỳ.

...

Hoàng Hùng giả vờ nhìn mèo.

Tai hơi đỏ.

...

Đăng Dương nhìn thấy.

Khóe môi cong lên.

...

Bên kia.

Minh Hiếu cũng đang dặn.

...

"An."

...

"Gì?"

...

"Không được đi bar."

...

Thành An bật cười.

"Em có đi đâu."

...

"Không được uống rượu."

...

"Biết rồi."

...

"Không mở cửa cho người lạ."

...

"Biết rồi."

...

"Không..."

...

Thành An ôm bụng cười.

"Anh bị gì vậy?"

...

Minh Hiếu im.

...

Anh cũng không biết.

...

Chỉ là.

Hôm qua.

Thấy Thành An say.

Mặt đỏ bừng.

Ngồi giữa quán bar.

...

Tự nhiên thấy khó chịu.

...

Anh chưa từng lo cho ai như vậy.

...

Minh Hiếu vò tóc.

Rồi chậc lưỡi.

"Anh nói vậy thôi."

...

Thành An nhìn anh.

Rồi cười.

...

"Anh lo cho em hả?"

...

Minh Hiếu lập tức quay mặt.

"Không."

...

"Xạo."

...

"Không."

...

"Thích em rồi đúng không?"

...

Minh Hiếu đứng hình.

...

Rồi lập tức nhéo má cậu.

...

"Đm."

"Em ảo tưởng."

...

"A đau!"

...

Thành An ôm má.

Cười khanh khách.

...

Nhưng.

Lúc Minh Hiếu đứng dậy.

Đi ra cửa.

...

Cậu lại nhìn theo.

...

Nhìn cái lưng cao cao.

Cái áo đen rất hợp.

...

Rồi nhỏ giọng.

...

"Đẹp trai thật."

...

Minh Hiếu đi trước.

Không nghe.

...

Nhưng Đăng Dương nghe.

Anh quay lại.

Cười muốn chết.

...

"Mày nói ai?"

...

Thành An giật mình.

"Không."

...

"Anh méc Hiếu."

...

"Đm anh!"

...

Hai người lại cãi nhau.

...

Trước khi đi.

Minh Hiếu còn quay lại.

Nhìn Thành An.

...

Đăng Dương nhìn Hoàng Hùng.

...

Cả hai đều định nói gì đó.

...

Nhưng rồi.

Chỉ nói.

...

"Ở nhà ngoan."

...

"Biết rồi."

Hoàng Hùng đáp.

...

"Về sớm nha."

Thành An nói.

...

Minh Hiếu khựng lại.

...

Đăng Dương cũng thế.

...

Hai người nhìn nhau.

...

Rồi cùng bật cười.

...

"Ừ."

...

"Về sớm."

...

Lên xe rồi.

Đăng Dương vẫn nhìn về phía căn nhà.

...

Minh Hiếu cài dây an toàn.

Rồi liếc anh.

...

"Mày."

...

"Gì?"

...

"Thấy không."

...

"Gì?"

...

"Trước đây."

"Mình đi mấy giờ về."

"Có ai quan tâm đâu."

...

Đăng Dương im.

...

Ừ.

...

Trước đây.

Đi ba ngày cũng chẳng ai hỏi.

...

Bây giờ.

Lại có người đứng ở cửa.

Nói.

...

*"Về sớm nha."*

...

Đăng Dương nhìn ra ngoài cửa kính.

Khóe môi hơi cong lên.

...

"Đm."

...

"Sao tự nhiên."

...

"Thấy muốn về sớm thật."

Chiếc xe dần khuất khỏi cổng.

Hoàng Hùng đứng trước cửa thêm vài giây.

Rồi quay vào.

...

Thành An ngồi phịch xuống sofa.

Ôm gối.

"Ê."

"Gì?"

...

"Mày có thấy."

"Hai ông đó dạo này kỳ không?"

...

Hoàng Hùng đi lấy nước.

Nghe vậy thì khựng lại.

...

"Kỳ gì?"

...

"Thì..."

Thành An ngồi nghĩ.

"Nhẹ hơn."

...

"Ít chửi."

...

"Ít cà khịa."

...

"Còn dặn dò."

...

Hoàng Hùng im.

Rồi gật đầu.

...

"Ừ."

...

"Đáng sợ."

...

Thành An bật cười.

"Đúng."

...

"Như kiểu."

"Đột nhiên đổi tính."

...

Hoàng Hùng uống nước.

Rồi nhìn ra cửa.

...

"Hay..."

...

"Gì?"

...

"Thích ai rồi?"

...

Thành An mở to mắt.

...

"Hả?"

...

"Biết đâu."

...

"Thích ai nên mới hiền."

...

Hoàng Hùng nói xong.

Tự nhiên thấy hơi khó chịu.

...

*Thích ai?*

...

Mấy cô gái xinh đẹp ngoài kia?

...

Hay ai khác?

...

Đm.

Liên quan gì tới mình.

...

Cậu lắc đầu.

Đi lên phòng.

...

Nhưng vẫn nghĩ.

...

Bên kia.

Thành An nằm dài trên sofa.

Cũng ngẩn người.

...

Nếu Minh Hiếu thích ai thật.

...

Chắc.

Nhiều người vui lắm.

...

Anh nổi tiếng.

Đẹp trai.

Lại rất có sức hút.

...

Mỗi lần đi diễn.

Con gái đứng dưới hét muốn thủng màng nhĩ.

...

Thành An nhớ lần trước.

Có cô gái khóc vì được Minh Hiếu ký tên.

...

Anh chỉ cười một cái.

Người ta đã đỏ mặt.

...

Nghĩ vậy.

Cậu lại nhăn mặt.

...

"Đẹp trai cái gì."

...

"Khó ưa."

...

Rồi ôm gối.

Lăn qua lăn lại.

...

Mà chẳng hiểu sao.

Lại hơi bực.

...

---

Bảy giờ tối.

Event vẫn chưa xong.

...

Minh Hiếu đang đứng chụp hình.

Ánh đèn flash sáng liên tục.

...

Nhưng.

Cứ chụp xong.

Anh lại nhìn điện thoại.

...

Không có tin nhắn.

...

Đăng Dương đứng cạnh.

Nhìn thấy.

Liền cười.

...

"Mày chờ ai nhắn?"

...

"Không."

...

"Xạo."

...

Minh Hiếu nhíu mày.

"Anh đây xem giờ."

...

"Xem mười lần?"

...

"Đm."

...

Đăng Dương cười.

...

Nhưng.

Chính anh.

Cũng vậy.

...

Lúc make up.

Mở điện thoại.

...

Lúc thay đồ.

Mở điện thoại.

...

Lúc nghỉ giữa giờ.

Lại mở.

...

Hoàng Hùng không nhắn.

...

Bình thường.

Anh đâu để ý.

...

Nhưng giờ.

Lại cứ thấy thiếu thiếu.

...

Đúng lúc đó.

Điện thoại rung.

...

Story mới.

Hoàng Hùng.

...

Đăng Dương lập tức mở.

...

Là hình ly matcha latte.

Bên cạnh là bàn tay trắng trắng.

Caption:

**"Ở nhà chán ghê."**

...

Đăng Dương nhìn.

Khóe môi cong lên.

...

Rồi lập tức nhắn.

...

**Đăng Dương:**

*Biết chán rồi à?*

...

Seen ngay.

...

**Hoàng Hùng:**

*Ừ.*

...

**Đăng Dương:**

*Nhớ anh?*

...

Bên kia.

Hoàng Hùng đang nằm trên giường.

Đọc xong.

Lập tức ngồi bật dậy.

...

"Đm."

...

Cậu nhắn lại.

...

**Không.**

...

Đăng Dương cười.

...

**Anh chưa hỏi ai.**

...

Hoàng Hùng:

...

...

Đm.

...

Cậu úp điện thoại xuống.

Tai hơi đỏ.

...

---

Bên kia.

Minh Hiếu cũng nhận được story.

...

Thành An.

...

Là ảnh cậu đang ôm mèo.

Mặt xị.

Caption:

**"Mèo nhớ người."**

...

Minh Hiếu nhìn.

Rồi bật cười.

...

**Nhớ ai?**

...

Thành An trả lời rất nhanh.

...

**Không nhớ anh đâu.**

...

Minh Hiếu:

...

Anh còn chưa nói gì.

...

**Anh cũng chưa hỏi.**

...

Lần này.

Tới lượt Thành An im.

...

Minh Hiếu bật cười.

...

Tự nhiên.

Tâm trạng tốt lên hẳn.

...

Đăng Dương nhìn.

Nhướng mày.

...

"Gì cười dữ vậy?"

...

Minh Hiếu giơ điện thoại.

...

Đăng Dương đọc.

Rồi cười theo.

...

Hai người nhìn nhau.

...

Một lúc.

Đăng Dương mới lên tiếng.

...

"Mày."

...

"Gì?"

...

"Hay là..."

...

"Sao?"

...

Đăng Dương vò tóc.

...

"Tao thấy."

...

"Hai đứa đó."

...

"Hơi đáng yêu."

...

Minh Hiếu im.

...

Rồi gật đầu.

...

"Ừ."

...

"Nhưng chắc."

...

"Nó ghét mình lắm."

...

Đăng Dương cười.

...

"Ừ."

...

"Ghét thật."

...

Nhưng.

Hai người đều biết.

...

Dạo gần đây.

Ánh mắt Hoàng Hùng nhìn Đăng Dương.

Không còn khó chịu như trước.

...

Thành An nhìn Minh Hiếu.

Cũng hay cười hơn.

...

Có vài thứ.

Đang thay đổi rất chậm.

...

Chậm tới mức.

Không ai dám gọi tên.

...

Nhưng.

Ai cũng cảm nhận được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com