Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

09

Buổi chiều.

Sau khi bị ép ăn thêm được vài miếng.

Hoàng Hùng và Thành An nhìn nhau.

"Tao muốn đi chơi."

"Tao nữa."

...

Hai đứa lập tức chạy lên phòng thay đồ.

Hoàng Hùng mặc áo sơ mi trắng rộng.

Quần jean xanh nhạt.

Tóc đen rũ xuống.

Thành An mặc áo thun xanh navy.

Đội nón lưỡi trai.

Nhìn rất trẻ.

Rất ngoan.

...

Hai đứa chạy xuống nhà.

Đăng Dương đang nằm sofa.

Thấy vậy liền ngẩng đầu.

"Đi đâu?"

"Đi chơi."

Hoàng Hùng vừa mang giày vừa đáp.

"Với ai?"

"Với An."

...

Minh Hiếu ngồi bên cạnh.

Nhíu mày.

"Mấy giờ về?"

Thành An ngẩng đầu.

Mặt ngơ.

"Hả?"

"Thì hỏi."

"Không biết."

...

Minh Hiếu:

"..."

Đăng Dương:

"..."

Sao nghe khó chịu vậy?

...

Hoàng Hùng đeo túi.

Rồi quay đầu.

"Ở nhà ngoan nha."

Đăng Dương bật cười.

"Em nói ai?"

"Anh."

...

Thành An cũng gật đầu.

"Không được đi bar."

Minh Hiếu nhíu mày.

"Anh lớn rồi."

"Không."

"Anh hư."

...

Nói xong.

Hai đứa cười khanh khách.

Rồi mở cửa chạy đi.

...

Cánh cửa vừa đóng.

Căn nhà yên tĩnh.

Đăng Dương ngồi im.

Minh Hiếu cũng im.

Một lúc.

Đăng Dương quay qua.

"Tự nhiên."

"Gì?"

"Thấy chán."

Minh Hiếu gật đầu.

"Ừ."

...

Bình thường.

Nhà yên.

Là thích.

Giờ.

Lại thấy trống trống.

...

Trong khi đó.

Hai đứa nhỏ đang tung tăng ngoài đường.

Đi ăn.

Đi uống cà phê.

Đi chụp ảnh.

Mỗi góc đều phải đứng lại chụp.

...

Hoàng Hùng ngồi trong quán.

Ánh nắng chiếu vào mặt.

Cậu chụp đại một tấm.

Rồi đăng story.

Bên cạnh là chiếc ghế trống.

Caption:

**"Anh ngồi ở đây ạ 🐻"**

...

Mười giây sau.

Đăng Dương thấy.

Anh đang nằm sofa.

Lướt điện thoại.

Bỗng khựng lại.

Mắt nhìn chằm chằm story.

Chiếc ghế trống.

Caption ngọt ngọt.

Bình thường.

Anh sẽ lướt qua.

...

Nhưng hôm nay.

Anh nhíu mày.

"Anh nào?"

...

Minh Hiếu ngẩng đầu.

"Hả?"

Đăng Dương chìa điện thoại.

"Cái này."

Minh Hiếu nhìn.

Rồi cười.

"Thả thính thôi."

"Biết."

...

Biết.

Nhưng.

Vẫn thấy khó chịu.

Đm.

...

Minh Hiếu cúi xuống điện thoại.

Lướt thêm một cái.

Rồi.

Khựng luôn.

Story của Thành An.

Một bàn đồ ăn.

Bánh.

Mì.

Gà rán.

Matcha latte.

Và dòng chữ.

**"Nhớ anh không ăn nổi 🥺"**

...

Minh Hiếu nhìn.

Im lặng.

Ba giây.

Năm giây.

Mười giây.

...

Đăng Dương thấy anh im.

Liền ngó qua.

Rồi cười.

"Ủa."

"Ghen à?"

Minh Hiếu ngẩng đầu.

"Điên."

...

Nhưng.

Anh vẫn nhìn story.

Nhìn cái icon 🥺.

Rồi lại nhìn bàn đồ ăn.

...

*Nhớ anh nào?*

...

Minh Hiếu nhíu mày.

Đm.

Liên quan gì tới mình.

...

Nhưng.

Vẫn thấy bực.

...

Bên ngoài.

Hai đứa nhỏ vẫn đang vui.

Thành An vừa ăn vừa cười.

"Ê."

"Gì?"

"Ông Hiếu nhắn."

Hoàng Hùng ngẩng lên.

"Hả?"

...

**Minh Hiếu:**

*"Anh nào?"*

...

Thành An nhìn.

Rồi cười muốn xỉu.

"Đm."

"Cái gì vậy?"

...

Hoàng Hùng cũng nhìn.

Rồi cười lớn.

"Trả lời đi."

...

Thành An gõ.

**"Bí mật 🥺"**

Gửi.

...

Trong nhà.

Minh Hiếu nhìn tin nhắn.

Mặt đen hẳn.

"Bí mật cái đầu em."

...

Anh bấm gọi.

Thành An nhìn màn hình.

Cười.

Rồi tắt.

...

Minh Hiếu:

"..."

Đăng Dương ngồi bên cạnh.

Cười muốn chết.

"Đm."

"Bị bơ."

"Im."

...

Chưa hết.

Điện thoại Đăng Dương cũng rung.

Là story mới.

Hoàng Hùng.

Ly matcha latte.

Bàn tay nhỏ cầm ly.

Caption:

**"Đi chơi vui ghê."**

Kèm icon trái tim trắng.

...

Đăng Dương nhìn.

Rồi lướt xuống.

Một đống người trả lời story.

*Cho anh ngồi ghế bên cạnh nhé.*

*Tim em còn trống không?*

*Anh đưa em đi chơi được không?*

...

Đăng Dương:

"..."

Mặt càng lúc càng khó coi.

...

Anh bấm nhắn tin.

**Đăng Dương:**

*"Mấy thằng trả lời story em là ai?"*

...

Hoàng Hùng đang ăn bánh.

Điện thoại rung.

Cậu mở ra.

Rồi cười.

**"Fan."**

...

Đăng Dương:

*"Không rep."*

...

Hoàng Hùng:

*"Sao?"*

...

Đăng Dương:

*"Phiền."*

...

Hoàng Hùng cười tới run vai.

Rồi chụp màn hình gửi Thành An.

"Coi nè."

...

Thành An nhìn.

Rồi cười lớn.

"Đm."

"Ông Dương kỳ ghê."

...

Hai đứa tiếp tục ăn.

Không để ý.

...

Còn ở nhà.

Đăng Dương ném điện thoại lên sofa.

Minh Hiếu cũng quăng điện thoại.

Hai người nhìn nhau.

...

Một lúc.

Đăng Dương lên tiếng.

"Tao thấy."

"Gì?"

"Mấy cái story đó."

"Phiền."

...

Minh Hiếu gật đầu.

"Ừ."

"Tao cũng thấy."

...

Rồi cả hai im.

...

Bởi vì.

Lần đầu tiên.

Có người chỉ đăng một tấm ảnh thôi.

Mà làm hai ông trap nổi tiếng.

Ngồi ở nhà.

Khó chịu cả buổi chiều.

Mười giờ tối.

Căn nhà vẫn sáng đèn.

TV vẫn mở.

Nhưng chẳng ai xem.

Đăng Dương nằm dài trên sofa.

Điện thoại để trên ngực.

Mở rồi tắt.

Tắt rồi lại mở.

Anh nhìn cái khung chat với Hoàng Hùng.

Dòng tin nhắn cuối cùng vẫn là:

**Đăng Dương:**
*Về chưa?*

Không seen.

...

"Đm."

Anh chậc lưỡi.

Quăng điện thoại sang bên.

Nhưng chưa tới mười giây.

Lại cầm lên.

...

Bên kia.

Minh Hiếu đang ngồi ăn nho.

Ăn được hai trái.

Lại nhìn điện thoại.

Không có tin nhắn.

Anh nhíu mày.

"Sao đi chơi dai thế?"

Đăng Dương nhắm mắt.

"Có khi đi ăn nữa."

"Mười giờ rồi."

"Ừ."

...

Im lặng.

...

Mười giờ hai mươi.

Minh Hiếu nhắn.

**Đang đâu?**

Không ai trả lời.

...

Mười giờ ba mươi.

Anh lại nhắn.

**Khi nào về?**

Vẫn im.

...

Đăng Dương cười đểu.

"Gì?"

"Lo à?"

Minh Hiếu liếc anh.

"Lo cái đầu mày."

"Anh đây sợ hai đứa nó bị bắt cóc."

...

Đăng Dương cười.

"Ờ."

"Vậy tao cũng sợ."

...

Nói xong.

Hai người cùng im.

Rồi đồng loạt nhìn điện thoại.

...

Mười một giờ.

Minh Hiếu bắt đầu đứng ngồi không yên.

Anh đứng lên.

Đi lấy nước.

Rồi ngó ra cửa.

...

Đăng Dương thấy buồn cười.

"Như bố đợi con."

"Cút."

...

Nhưng.

Đăng Dương cũng ngó đồng hồ.

11 giờ 05.

...

*Hai đứa này chưa bao giờ về trễ vậy.*

...

Anh nhíu mày.

Rồi gọi điện.

*Tút...*

*Tút...*

Không ai bắt máy.

...

Lần thứ hai.

Vẫn vậy.

...

"Đm."

Đăng Dương ngồi bật dậy.

"Sao không nghe?"

...

Minh Hiếu lập tức gọi Thành An.

Không nghe.

Gọi nữa.

Không nghe.

...

Cả hai nhìn nhau.

Lần này.

Không ai cười nữa.

...

"Mày nghĩ..."

Đăng Dương mở miệng.

Minh Hiếu cắt ngang.

"Không sao đâu."

Nhưng anh nói xong.

Lại tự thấy không chắc.

...

11 giờ 30.

Minh Hiếu đi ra ban công.

Gió đêm khá mát.

Anh khoanh tay.

Nhìn xuống đường.

...

Đăng Dương cũng đi theo.

Hai người đứng cạnh nhau.

...

Một lúc.

Minh Hiếu lên tiếng.

"Tao thấy."

"Gì?"

"Tao phiền thật rồi."

...

Đăng Dương bật cười.

"Phiền gì?"

"Từ lúc có hai đứa đó."

"Đi đâu."

"Làm gì."

"Ăn chưa."

"Ngủ chưa."

"Tao đều để ý."

...

Anh nhăn mặt.

"Đm."

"Khó hiểu."

...

Đăng Dương cười.

"Chắc già."

"Cút."

...

Nhưng.

Anh cũng thấy vậy.

...

Trước kia.

Hoàng Hùng có làm gì.

Anh cũng mặc.

...

Giờ.

Không thấy cậu ở nhà.

Lại thấy thiếu thiếu.

...

Đm.

Phiền thật.

...

11 giờ 50.

Điện thoại Đăng Dương rung.

Anh lập tức bắt máy.

"Hùng?"

...

Bên kia rất ồn.

Tiếng nhạc.

Tiếng cười.

Rồi giọng Hoàng Hùng vang lên.

"Dương..."

...

Đăng Dương đứng thẳng dậy.

"Em đang ở đâu?"

"Em..."

Hoàng Hùng cười.

"Không biết."

...

"Đm."

Anh nghiến răng.

"Em uống à?"

"Ít."

...

Cái giọng kéo dài.

Nghe là biết say.

...

Đăng Dương day trán.

"Đưa điện thoại cho An."

...

Một lúc.

Tiếng Thành An vang lên.

"Anh Hiếu..."

...

Minh Hiếu lập tức giật điện thoại.

"Em đâu?"

"Ở..."

Thành An im.

Rồi quay sang hỏi ai đó.

"Ê."

"Đây đâu?"

...

Minh Hiếu:

"..."

...

Anh nhắm mắt.

Hít sâu.

"Đưa nhân viên."

...

May mà nhân viên biết.

Nói địa chỉ rõ ràng.

...

Chưa đầy năm phút.

Hai người đã ra xe.

...

Trên đường.

Không ai nói gì.

...

Đăng Dương lái xe.

Mặt rất khó coi.

...

Anh không hiểu.

Sao mình lại bực vậy.

...

Chỉ là hai đứa nhỏ đi chơi.

Say chút thôi.

...

Nhưng nghĩ tới cảnh.

Hoàng Hùng uống rượu.

Ngồi giữa đám đông.

Lại thấy bực.

...

Minh Hiếu cũng vậy.

Anh chống cằm.

Nhìn ngoài cửa kính.

Rồi chửi nhỏ.

"Đm."

"Về tao mắng."

...

Đăng Dương liếc.

"Mày mắng nổi?"

...

Minh Hiếu im.

...

Ờ.

Chắc không nổi.

...

Mười hai giờ.

Hai người bước vào quán.

...

Hoàng Hùng đang nằm úp mặt xuống bàn.

Mặt đỏ hồng.

Tóc rối tung.

Ly cocktail trước mặt còn hơn nửa.

...

Thành An thì dựa lưng ghế.

Mắt nhắm nghiền.

Hai tay ôm cái túi.

...

Trông.

Rất ngoan.

...

Đăng Dương đi tới.

Gõ đầu Hoàng Hùng một cái.

"Có giỏi."

...

Hoàng Hùng ngẩng đầu.

Mắt mơ màng.

Nhìn anh.

Ba giây.

Rồi cười.

"Anh tới rồi."

...

Giọng rất bình thường.

Nhưng.

Lại làm Đăng Dương đang định mắng.

Tự nhiên quên mất.

...

Anh chậc lưỡi.

"Em uống cái gì?"

...

Hoàng Hùng giơ hai ngón tay.

"Hai ly."

...

"Em điên."

...

Hoàng Hùng bĩu môi.

"Em buồn."

"Buồn gì?"

...

Cậu xị mặt.

"Anh nói em béo."

...

Đăng Dương đứng hình.

Rồi bật cười.

"Đm."

"Còn nhớ nữa à?"

...

"Nhớ."

"Anh tệ."

...

Cậu nói xong.

Lại úp mặt xuống bàn.

...

Đăng Dương nhìn cậu.

Một lúc.

Rồi bật cười bất lực.

...

*Có cái này mà buồn tới đi uống rượu.*

*Trẻ con vãi.*

...

Bên kia.

Minh Hiếu đang kéo Thành An đứng dậy.

...

"Đi về."

"Không."

"Nhanh."

"Không."

...

Thành An nhắm mắt.

Lắc đầu.

...

"Em còn muốn ăn bánh."

...

Minh Hiếu bó tay.

"Mười hai giờ rồi."

"Mai ăn."

...

Thành An mở hé mắt.

Nhìn anh.

Rồi bỗng hỏi.

"Anh có lo cho em không?"

...

Minh Hiếu khựng lại.

"Hả?"

...

"Anh gọi em."

"Ba cuộc."

"Em thấy."

...

Minh Hiếu ngơ.

Ủa.

Say mà còn biết?

...

Thành An cười.

"Hì."

"Anh lo cho em."

...

Minh Hiếu lập tức nhíu mày.

"Anh lo."

"Vì em ngu."

...

"Ồ."

...

Thành An kéo dài giọng.

Rồi cười.

...

Minh Hiếu thấy ngứa mắt.

Muốn cốc đầu cậu.

Nhưng nhìn cái mặt đỏ hồng.

Lại thôi.

...

Anh thở dài.

"Đi về."

...

Rồi cúi xuống.

Đỡ cậu lên.

...

Trong khoảnh khắc.

Thành An vô thức dựa lên vai anh.

...

Minh Hiếu khựng một chút.

...

Nhưng rất nhanh.

Anh lại bình thường.

...

Chỉ là.

Lúc đi ra xe.

Anh thấy.

Người bên cạnh.

Nhẹ thật.

Và.

Cũng ngoan hơn bình thường rất nhiều.

...

Còn Đăng Dương.

Anh vẫn đang cằn nhằn.

"Mai cấm đi bar."

...

Hoàng Hùng nhăn mặt.

"Anh cũng đi mà."

...

"Anh khác."

...

"Khác gì?"

...

Đăng Dương im.

...

Ờ ha.

Khác gì?

...

Anh cũng chẳng biết.

Chỉ là.

Không muốn Hoàng Hùng uống nữa.

Không muốn cậu say nữa.

...

Lý do.

Anh vẫn chưa nghĩ tới.

Hoặc có lẽ.

Anh chưa muốn nghĩ tới thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com