Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

06

Hoàng Hùng cười đến đau bụng.

Thành An cũng ôm gối cười ngặt nghẽo.

"Đm."

"Trap mà bị trap ngược."

"Quê vãi."

Minh Hiếu ngồi trên sofa.

Mặt đen như đít nồi.

"Im."

"Không."

Thành An vừa cười vừa lau nước mắt.

"Em tưởng anh đau lòng."

"Hoá ra anh cay."

Hoàng Hùng cười đến run người.

"Đm."

"Nghe mắc cười quá."

...

Minh Hiếu nhíu mày.

"Lúc nãy ai bênh tao?"

Hai đứa lập tức im.

Ủa.

Đúng ha.

Nãy còn đòi bênh.

Giờ cười dữ vậy.

Đăng Dương khoanh tay.

Nhìn Hoàng Hùng.

Rồi nhướng mày.

"Cười đủ chưa?"

Hoàng Hùng nhìn anh.

Tự nhiên nhớ lại...

Lúc nãy.

Cậu vừa mở miệng.

Đã bị Đăng Dương nhìn.

Ánh mắt lạnh tanh.

Không giống bình thường.

Nghĩ tới.

Cậu lại thấy khó chịu.

...

Thành An cũng vậy.

Nhớ lúc Minh Hiếu nhìn mình.

Mặt cậu xụ xuống.

Không cười nữa.

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi đồng loạt đứng dậy.

"Đi đâu?"

Minh Hiếu hỏi.

"Lên phòng."

Thành An đáp.

Đăng Dương nhíu mày.

"Sao?"

Hoàng Hùng ôm ly matcha.

Mặt không vui.

"Ngồi dưới cho bị chửi tiếp à?"

Đăng Dương ngơ.

"Hả?"

Hoàng Hùng bĩu môi.

"Anh nhìn em làm gì?"

"Em nói sai à?"

"Em có biết gì đâu."

"Nói cái mặt như muốn ăn tươi nuốt sống em."

Đăng Dương:

"..."

Ủa?

Anh có vậy hả?

...

Thành An cũng bắt đầu.

"Anh Hiếu nữa."

Minh Hiếu đang uống nước.

Khựng lại.

"Anh làm gì?"

"Lườm em."

"Không."

"Có."

"Không."

"Có!"

Thành An tức.

"Em chỉ muốn nói giúp."

"Anh làm như em mắc nợ anh."

Minh Hiếu cứng họng.

Anh định nói.

Nhưng Thành An đã quay người.

"Hùng."

"Đi."

"Ừ."

Hai đứa cầm ly matcha.

Lạch bạch đi lên cầu thang.

...

Đăng Dương ngơ ngác.

"Ơ?"

"Ê."

Hoàng Hùng không thèm quay đầu.

"Cái gì?"

"Giận à?"

Hoàng Hùng đứng giữa cầu thang.

Quay xuống.

Mặt phụng phịu.

"Đéo."

"Em ghét anh."

Nói xong.

Đi thẳng.

Rầm!

Cửa phòng đóng cái rầm.

...

Phòng bên cạnh.

Rầm!

Thành An cũng đóng cửa.

Minh Hiếu:

"..."

Đăng Dương:

"..."

Hai người nhìn nhau.

Mặt ngơ ngác.

...

Phòng khách lúc này.

Thuỳ Minh và Hoàng Trâm vẫn còn ngồi.

Nhưng nhìn không khí.

Cũng biết không còn cơ hội.

Minh Hiếu đứng dậy.

"Các cô về đi."

Giọng anh bình tĩnh.

Hoàng Trâm lau nước mắt.

"Anh..."

"Đừng tới nữa."

Hoàng Trâm nhìn anh rất lâu.

Rồi cúi đầu.

Nhỏ giọng.

"Em xin lỗi."

Minh Hiếu không trả lời.

...

Thuỳ Minh cũng đứng dậy.

Cô nhìn Đăng Dương.

Mắt đỏ hoe.

"Em biết rồi."

"Xin lỗi anh."

Đăng Dương gật đầu.

"Ừ."

Rồi thôi.

Không giữ.

Cũng không tiễn.

...

Mười phút sau.

Căn nhà yên tĩnh trở lại.

Đăng Dương nằm xuống sofa.

Thở dài.

Minh Hiếu ngồi cạnh.

Mở lon coca.

"Ê."

"Gì?"

"Mày thấy..."

"Nó giận thật à?"

Minh Hiếu ngẩng đầu.

Nhìn lên tầng.

Hai cánh cửa đóng kín.

Im phăng phắc.

Anh nhún vai.

"Chắc."

Đăng Dương ngồi dậy.

"Đm."

"Tao có làm gì đâu?"

Minh Hiếu nhìn anh.

"Mày nhìn nó."

"Nhìn như muốn giết."

Đăng Dương suy nghĩ.

Rồi...

"Ờ."

"Hơi."

...

Minh Hiếu bật cười.

"Còn tao."

"Nó bảo tao lườm nó."

"Mày có."

"Không."

"Mày có."

"Đm."

...

Hai người im lặng.

Rồi cùng ngẩng đầu nhìn lên tầng.

Đăng Dương chống cằm.

"Như mèo vậy."

Minh Hiếu gật đầu.

"Nhạy cảm ghê."

"Hơi nặng lời tí."

"Giận luôn."

Đăng Dương bật cười.

"Con mèo nhà tao còn dễ dỗ hơn."

Minh Hiếu liếc anh.

"Mày có mèo?"

"Không."

"Nhưng Hoàng Hùng giống."

"..."

Minh Hiếu im lặng.

Rồi cười.

"Thành An cũng vậy."

"Mặt thì hỗn."

"Giận là trốn."

...

Đăng Dương đứng dậy.

"Đi xem."

"Xem gì?"

"Dỗ."

Minh Hiếu suýt sặc coca.

"Mày điên?"

"Tao không biết dỗ."

"Tao cũng không."

...

Nhưng rồi.

Hai người vẫn đi lên lầu.

Đứng trước hai cánh cửa.

Im lặng.

Đăng Dương đứng trước phòng Hoàng Hùng.

Gõ cửa.

Cốc cốc.

Im.

"Ê."

Im.

"Hoàng Hùng."

Vẫn im.

Đăng Dương nhăn mặt.

"Đm."

"Giận thật."

...

Bên kia.

Minh Hiếu gõ cửa.

"Thành An."

Im.

"Anh xin lỗi."

Nói xong.

Chính anh còn ngơ.

???

Anh vừa nói gì?

Trong phòng.

Thành An cũng ngơ.

Rồi lập tức hét.

"Em không tin!"

Minh Hiếu:

"..."

Đăng Dương nghe thấy.

Cười muốn xỉu.

...

Hoàng Hùng trong phòng cũng hét.

"Anh xin lỗi cái gì?"

"Anh có sai đâu!"

Đăng Dương:

"..."

Ủa?

Đúng ha?

Anh có sai đâu?

...

Trong phòng.

Hoàng Hùng ngồi ôm gối.

Bĩu môi.

"Có sai."

"Nhìn em."

"Em ghét."

...

Ngoài cửa.

Đăng Dương đứng cứng đờ.

Rồi quay sang Minh Hiếu.

"Mày."

"Gì?"

"Dỗ mèo kiểu gì?"

Minh Hiếu khoanh tay.

"Tao biết chết liền."

Hai người nhìn nhau.

Rồi cùng nhìn cánh cửa đóng kín.

Đồng loạt.

"Phiền vãi."

Nhưng mà.

Không hiểu sao.

Lại chẳng ai bỏ đi cả.

Tối hôm đó.

Đăng Dương đứng ngoài cửa phòng Hoàng Hùng gần mười phút.

Gõ cửa.

Không ai mở.

"Ê."

Im lặng.

"Anh mua matcha cho."

Im lặng.

"Anh không giật snack nữa."

Vẫn im.

Đăng Dương nhíu mày.

"Đm."

"Giận dai thế."

Bên trong.

Hoàng Hùng đang nằm trên giường.

Tai đeo tai nghe.

Nghe rõ mồn một.

Nhưng không trả lời.

Cậu ôm gối.

Bĩu môi.

*Ai thèm.*

...

Bên phòng Thành An.

Minh Hiếu còn thảm hơn.

Anh gõ cửa.

"Thành An."

Im.

"Ra ăn trái cây."

Im.

"Anh mua bánh."

Im.

Minh Hiếu nhíu mày.

"Em chết rồi à?"

Lập tức.

Một cái gối bay ra cửa.

Rầm!

"Anh mới chết!"

Minh Hiếu giật mình.

Rồi bật cười.

"Chưa chết."

"Vậy là tốt."

"Cút!"

"Ừ."

Nhưng anh vẫn đứng đó.

Thành An tức muốn xì khói.

"Đm."

"Sao lì thế?"

...

Hôm sau.

Bảy giờ sáng.

Hoàng Hùng dậy rất sớm.

Xuống bếp pha matcha.

Thành An cũng xuống.

Tóc còn rối tung.

Mắt nhắm mắt mở.

"Chào."

"Chào."

Hai đứa ngồi xuống bàn ăn.

Lặng lẽ ăn bánh.

Lặng lẽ uống matcha.

Không ai nhắc đến hai ông anh trên lầu.

...

Mười phút sau.

Đăng Dương xuống.

Mái tóc sáng còn hơi rối.

Áo thun đen.

Mắt ngái ngủ.

Anh nhìn Hoàng Hùng.

Hoàng Hùng nhìn ly matcha.

Không nhìn anh.

Đăng Dương:

"..."

Anh ngồi xuống.

"Của anh đâu?"

Hoàng Hùng đáp tỉnh bơ.

"Không có."

"Sao không pha?"

"Em ghét anh."

Đăng Dương:

"..."

Được.

Rõ ràng.

...

Minh Hiếu cũng xuống.

Anh kéo ghế ngồi cạnh Thành An.

"Ăn gì?"

Thành An dịch ghế ra.

"Không liên quan."

Minh Hiếu:

"..."

Anh lại kéo gần.

Thành An lại dịch.

Minh Hiếu nhíu mày.

"Em bị gì?"

"Em ghét anh."

"Anh biết."

"Biết thì tránh xa."

Minh Hiếu bật cười.

"Trẻ con."

"Anh mới trẻ con."

...

Bầu không khí.

Rất kỳ lạ.

Đăng Dương nhìn Hoàng Hùng.

Hoàng Hùng nhìn điện thoại.

Minh Hiếu nhìn Thành An.

Thành An nhìn TV.

Ai cũng bị bơ.

...

Đúng lúc đó.

Quản lý nhắn tin.

**"Hùng với An chiều nay live bán hàng nhé."**

**"Hai đứa tự đi."**

Hoàng Hùng mắt sáng lên.

"Được!"

Thành An cũng vui.

"Cuối cùng không phải đi chung."

Hai đứa đập tay.

Rồi chạy lên phòng chuẩn bị.

...

Đăng Dương ngồi dưới.

Nhíu mày.

"Live gì?"

Minh Hiếu cầm điện thoại đọc.

"Mỹ phẩm."

Đăng Dương gật.

Rồi nhìn lên tầng.

"Không ai rủ mình?"

Minh Hiếu cũng thấy lạ.

"Ừ."

...

Một lúc sau.

Hai đứa nhỏ đi xuống.

Hoàng Hùng mặc áo len màu kem.

Tóc đen được vuốt nhẹ.

Da trắng.

Mặt xinh.

Thành An mặc hoodie xanh nhạt.

Trông rất ngoan.

Hai đứa đeo túi.

Mang giày.

Rồi đi thẳng ra cửa.

Đăng Dương ngơ ngác.

"Ê?"

Không ai trả lời.

"Đi đâu?"

Hoàng Hùng mang giày.

"Live."

"Anh biết."

"Nhưng..."

"Thì đi live."

Hoàng Hùng đứng dậy.

Đi ngang qua anh.

Không nhìn.

...

Minh Hiếu nhìn Thành An.

"Sao không chào?"

Thành An kéo khẩu trang lên.

"Không thích."

"Anh làm gì em?"

"Anh lườm em."

Minh Hiếu bật cười.

"Giận tới giờ?"

"Ừ."

"Trẻ con."

"Anh mới trẻ con."

...

Đăng Dương đứng dậy.

"Anh đưa đi."

"Không cần."

Hoàng Hùng đáp ngay.

"Em tự đi."

"Anh rảnh."

"Em không rảnh."

Đăng Dương:

"..."

Anh quay sang Minh Hiếu.

"Mày."

Minh Hiếu khoanh tay.

"Tao còn thảm hơn."

...

Hai đứa nhỏ mở cửa.

Đi ra ngoài.

Không quay đầu.

Đăng Dương đứng giữa phòng khách.

Nhìn theo.

Cửa đóng lại.

Rầm.

Anh im mất mấy giây.

Rồi quay sang Minh Hiếu.

"Nó giận thật rồi."

Minh Hiếu gật.

"Ừ."

"Tao tưởng giỡn."

"Tao cũng vậy."

...

Căn nhà đột nhiên yên tĩnh.

Không còn ai chửi.

Không còn ai đòi matcha.

Không còn ai cãi nhau.

Đăng Dương nằm lên sofa.

Lăn qua lăn lại.

Chán.

Minh Hiếu ngồi bấm điện thoại.

Một lúc.

Lại ngẩng đầu.

"Ê."

"Gì?"

"Nhà yên tĩnh ghê."

Đăng Dương thở dài.

"Ừ."

"Phiền."

"Đúng."

...

Nhưng cả hai đều biết.

Cái "phiền" này.

Là vì...

Hai con mèo hay xù lông kia.

Đang không thèm để ý đến mình nữa.

Mà kỳ lạ là.

Bị ghét thì quen rồi.

Nhưng bị bơ...

Lại thấy khó chịu vãi.

Căn nhà yên tĩnh đến lạ.

Đăng Dương nằm dài trên sofa.

Lướt điện thoại năm phút.

Chán.

Mười phút.

Vẫn chán.

Anh quăng điện thoại lên bàn.

Ngồi dậy.

Nhìn quanh.

Rồi chửi.

"Đm."

Minh Hiếu đang uống nước.

Liếc sang.

"Gì?"

"Nó giận thật."

Minh Hiếu gật đầu.

"Ừ."

"Phiền."

"Ừ."

Hai người im lặng.

...

Ba giây sau.

Đăng Dương ngồi thẳng dậy.

"Đi."

"Đi đâu?"

"Dỗ."

Minh Hiếu suýt sặc.

"Mày điên?"

"Tao có làm gì đâu."

Đăng Dương khoanh tay.

"Nhưng nó giận."

"Thì kệ."

"Mày kệ được?"

Minh Hiếu im.

...

Ừ ha.

Không hiểu sao.

Lại thấy khó chịu.

...

Đăng Dương lập tức đứng dậy.

"Mua bánh."

Minh Hiếu ngẩng đầu.

"Mày dỗ người yêu à?"

"Đéo."

"Nó là con nít."

"Ờ."

Minh Hiếu đứng lên.

"Mua matcha."

Đăng Dương nhìn anh.

Rồi cười.

"Đm."

"Mày cũng chịu dỗ?"

Minh Hiếu nhíu mày.

"Phiền."

"Nó giận."

"Nhà ồn ít hẳn."

"Tao không quen."

Đăng Dương cười.

"Ừ."

"Tao cũng thế."

...

Hai người chạy xe ra ngoài.

Đăng Dương đứng trước quầy bánh.

Mặt ngơ.

"Cái nào?"

Minh Hiếu cũng ngơ.

"Tao biết à?"

"Cái Hoàng Hùng thích?"

"Biết chết liền."

...

Hai ông cao mét tám.

Đẹp trai.

Đứng giữa tiệm bánh.

Ngơ ngác.

Chị nhân viên cười.

"Anh mua cho người yêu hả?"

Đăng Dương lập tức lắc đầu.

"Không."

"Em trai."

Minh Hiếu cũng gật.

"Ừ."

"Em trai."

Chị nhân viên cười.

"Vậy chắc thích đồ ngọt lắm."

...

Mười phút sau.

Hai người ôm một đống bánh.

Matcha latte.

Bánh dâu.

Bánh kem.

Bánh su.

Thậm chí còn có pudding.

Đăng Dương nhìn đống đồ.

Rồi nhíu mày.

"Đm."

"Sao tao mua nhiều vậy?"

Minh Hiếu bình tĩnh.

"Ăn không hết tao ăn."

...

Chiều.

Hai đứa nhỏ live xong.

Mệt rã người.

Hoàng Hùng vừa mở cửa.

Thì khựng lại.

Bàn ăn.

Đầy bánh.

Matcha.

Trái cây.

Hoàng Hùng chớp mắt.

"Ủa?"

Thành An cũng ngơ.

"Ai mua?"

Đăng Dương đang ngồi sofa.

Giả bộ bình thản.

"Không biết."

Hoàng Hùng nhìn anh.

Rồi nhìn túi bánh.

Tên tiệm còn nguyên.

Cậu hừ một tiếng.

"Xạo."

Đăng Dương:

"..."

Bị phát hiện.

...

Minh Hiếu từ bếp đi ra.

Trên tay còn cầm ly matcha.

Đưa cho Thành An.

"Của em."

Thành An nhìn.

Rồi nhìn anh.

Không nhận.

"Em tự mua được."

Minh Hiếu nhíu mày.

"Anh mua rồi."

"Kệ anh."

Thành An quay đi.

Minh Hiếu:

"..."

Đm.

Khó dỗ vậy?

...

Bên này.

Đăng Dương đẩy hộp bánh tới trước mặt Hoàng Hùng.

"Ăn đi."

Hoàng Hùng khoanh tay.

"Không."

"Ngon."

"Không."

"Anh xin lỗi."

Hoàng Hùng đang định nói.

Bỗng khựng.

Hả?

Cậu ngẩng đầu.

Nhìn Đăng Dương.

Mặt anh hơi khó ở.

Như thể nói câu này rất ngượng.

Hoàng Hùng ngơ ngác.

"..."

"Anh bị gì?"

Đăng Dương nhíu mày.

"Xin lỗi."

"Vì?"

"Nhìn em."

"..."

Hoàng Hùng nhìn anh.

Rồi bật cười.

"Đm."

"Anh xin lỗi thật à?"

"Ừ."

"Trời đất."

"Anh bị nhập à?"

Đăng Dương:

"..."

Anh bắt đầu thấy hối hận.

...

Bên kia.

Minh Hiếu còn thảm hơn.

Anh đưa ly matcha.

Lần thứ ba.

Thành An vẫn không nhận.

"Em giận dai thế?"

"Ừ."

"Anh xin lỗi."

Thành An lập tức quay lại.

Mắt mở to.

"Hả?"

Minh Hiếu ho khan.

"Anh..."

"Xin lỗi."

Thành An đứng hình.

Rồi chạy qua lay Hoàng Hùng.

"Ê!"

"Hùng!"

"Ông Hiếu xin lỗi tao!"

Hoàng Hùng cũng sốc.

"Đm."

"Thiệt?"

Minh Hiếu mặt đen.

"Không cần la lớn."

...

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi...

Cười.

Cười tới đau bụng.

"Đm!"

"Minh Hiếu biết xin lỗi!"

"Đăng Dương nữa!"

Hai ông anh đứng đó.

Mặt càng lúc càng đen.

Đăng Dương nghiến răng.

"Đủ chưa?"

"Chưa."

Hoàng Hùng ôm bụng.

"Em quay video lại mới được."

"Đm."

Đăng Dương đưa tay định đánh.

Hoàng Hùng lập tức chạy.

"Anh đánh em!"

"Anh mất dạy!"

...

Căn nhà lại ồn.

Lại có tiếng cãi nhau.

Minh Hiếu ngồi xuống sofa.

Thở dài.

"Tao ngu."

Đăng Dương cũng ngồi xuống.

"Tao nữa."

Minh Hiếu nhìn Thành An đang cười lăn lộn.

Rồi nhìn Hoàng Hùng đang ôm bánh chạy khắp nhà.

Anh chậc lưỡi.

"Phiền."

Đăng Dương gật đầu.

"Ừ."

"Rất phiền."

Nhưng mà...

Cả hai đều chẳng nghĩ gì nhiều.

Chỉ đơn giản là.

Hai đứa nhỏ giận.

Nhà yên tĩnh quá.

Khó chịu.

Nên dỗ thôi.

Chứ thích?

Không đời nào.

Ít nhất...

Lúc này.

Đăng Dương và Minh Hiếu đều nghĩ như thế.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com