Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

05

Buổi chiều.

Trong bếp thơm mùi matcha.

Hoàng Hùng đang đứng trước quầy bar nhỏ, tay cầm cây đánh sữa, chăm chú khuấy ly matcha latte vừa pha.

Cậu rất thích uống matcha.

Nên cũng rất biết pha.

Bọt sữa được đánh mịn, màu xanh nhạt đẹp mắt.

Thành An thì đang nằm dài trên sofa.

Một tay lướt điện thoại.

Một tay cầm bánh.

Miệng còn lẩm bẩm.

"Đm."

"Sao người ta đi du lịch nhiều thế."

Đúng lúc đó.

"Kính coong."

Tiếng chuông cửa vang lên.

Hoàng Hùng ngẩng đầu.

"Ủa?"

Ai vậy?

Cậu đặt ly matcha xuống.

Lạch bạch chạy ra cửa.

Mở ra.

Rồi hơi khựng lại.

Trước mặt cậu là hai cô gái.

Trông đều rất xinh.

Nhưng mắt đỏ hoe.

Như vừa khóc rất lâu.

Cô gái tóc dài đứng bên trái nhìn cậu.

"Cậu là Hoàng Hùng?"

Hoàng Hùng gật đầu.

"À đúng rồi ạ."

Phía sau.

Thành An cũng ló đầu ra.

Cô gái còn lại nhìn cậu.

"Cậu là Thành An?"

"Dạ."

Thành An ngơ ngác.

Hai cô gái nhìn nhau.

Rồi cùng bật cười.

"Trời."

"Hai cậu xinh hơn trên mạng."

Thuỳ Minh che miệng.

"Trắng nữa."

Hoàng Trâm cũng gật đầu.

"Nhìn như mèo."

Thành An chớp mắt.

"..."

Hoàng Hùng cũng ngơ.

Được khen.

Nhưng sao thấy lạ lạ.

"Hai cậu là?"

Hoàng Hùng hỏi.

Thuỳ Minh hít sâu.

"Bọn mình..."

"Tìm Minh Hiếu và Đăng Dương."

À.

Hoàng Hùng với Thành An nhìn nhau.

Hiểu rồi.

Người yêu cũ.

Hai đứa gần như nghĩ cùng lúc.

Thành An né sang một bên.

"À."

"Hai cậu vào nhà đi."

...

Phòng khách.

Bốn người ngồi xuống.

Không khí hơi ngượng.

Hoàng Hùng đưa hai ly nước.

Thành An thì ngồi cạnh.

Mắt mở to.

Hóng chuyện.

Thuỳ Minh ôm ly nước.

Nhìn quanh.

Rồi cười buồn.

"Hai cậu sống chung với họ thật à."

Hoàng Hùng gật.

"Ừ."

"Xui."

Thành An phụ họa.

"Rất xui."

Hai cô gái bật cười.

Nhưng cười xong.

Lại đỏ mắt.

Hoàng Hùng nhìn.

Tự nhiên thấy hơi tội.

...

"Để bọn mình gọi."

Hoàng Hùng đứng dậy.

Rồi cùng Thành An chạy lên lầu.

...

Phòng Minh Hiếu.

Thành An gõ cửa.

"Anh."

"Có người tìm."

Minh Hiếu đang đọc tài liệu.

Ngước lên.

"Ai?"

"Không biết."

"Con gái."

Minh Hiếu nhíu mày.

Rồi đứng dậy.

...

Bên phòng Đăng Dương.

Hoàng Hùng đẩy cửa.

"Xuống."

Đăng Dương đang chơi game.

"Hả?"

"Có người tìm."

"Ai?"

"Con gái."

Đăng Dương đang cười.

Bỗng khựng.

"..."

"Đẹp không?"

Hoàng Hùng đảo mắt.

"Đm."

"Em biết đâu."

...

Một phút sau.

Đăng Dương và Minh Hiếu xuống lầu.

Vừa nhìn thấy hai cô gái.

Mặt cả hai lập tức lạnh đi.

Hoàng Hùng đang uống matcha.

Suýt sặc.

*Ủa?*

Bình thường hai người này cười suốt mà?

Minh Hiếu đứng dưới chân cầu thang.

Nhíu mày.

"Đến đây làm gì?"

Giọng rất lạnh.

Hoàng Trâm ngẩng lên.

Mắt lập tức đỏ hơn.

"Em nhớ anh..."

Minh Hiếu khoanh tay.

"Chia tay rồi."

"Nhớ cái gì?"

Cả phòng im lặng.

Hoàng Trâm mở to mắt.

Như không tin được.

Rồi đứng bật dậy.

Chạy đến.

Nắm lấy tay Minh Hiếu.

Nước mắt rơi xuống.

"Em xin lỗi."

"Em biết sai rồi."

"Anh đừng như thế..."

Minh Hiếu rút tay ra.

Rất nhanh.

Rất dứt khoát.

"Tôi nói rồi."

"Kết thúc là kết thúc."

Giọng anh không lớn.

Nhưng lạnh tới mức Thành An rùng mình.

*Đm.*

*Lạnh vậy luôn?*

...

Bên kia.

Đăng Dương nhìn Thuỳ Minh.

"Còn cô?"

Thuỳ Minh cắn môi.

"Em muốn tìm anh."

Đăng Dương thở dài.

"Tôi nói cô không hiểu à?"

Thuỳ Minh đứng dậy.

Mắt đỏ hoe.

"Em biết em sai."

"Em không nên cãi nhau với anh."

"Nhưng..."

"Em nhớ anh."

Đăng Dương nhìn cô.

Mặt không biểu cảm.

"Tôi không."

Thuỳ Minh đứng chết lặng.

Nước mắt rơi xuống.

Cô lắc đầu.

"Anh nói dối."

"Trước đó anh còn nói thích em."

Đăng Dương cười nhạt.

"Trước đó."

"Bây giờ không."

...

Hoàng Hùng đang uống matcha.

Bỗng thấy đắng miệng.

Cậu nhìn Đăng Dương.

Rồi nhìn Thuỳ Minh.

Tự nhiên thấy cô gái kia đáng thương thật.

Thành An bên cạnh cũng im.

Không còn hóng nữa.

Cậu ghé sát Hoàng Hùng.

Thì thầm.

"Đm."

"Lạnh quá."

Hoàng Hùng gật.

"Ừ."

"Em tưởng ổng đùa thôi."

"Chứ không nghĩ..."

Thành An nhìn Minh Hiếu.

Hoàng Trâm đang khóc.

Còn anh.

Vẫn đứng đó.

Mặt lạnh.

Không dỗ.

Không an ủi.

Cũng chẳng có vẻ đau lòng.

Giống như...

Đó là người xa lạ.

"Em xin anh."

Hoàng Trâm khóc.

"Cho em cơ hội."

Minh Hiếu lắc đầu.

"Không."

"Vì sao?"

"Vì tôi hết thích rồi."

Câu nói quá đơn giản.

Nhưng khiến Hoàng Trâm bật khóc.

...

Thuỳ Minh cũng không khá hơn.

Cô ngồi xuống sofa.

Khóc tới run vai.

"Em biết anh không thích ràng buộc."

"Em sẽ không làm phiền anh nữa."

"Chỉ cần..."

"Cho em ở cạnh."

Đăng Dương ngồi xuống đối diện.

Anh nhìn cô.

Mắt rất bình tĩnh.

"Tôi không cần."

Thuỳ Minh bật khóc lớn hơn.

Hoàng Hùng nhìn.

Rồi nhăn mặt.

*Đm.*

*Sao nói được câu đó vậy trời.*

...

Cả căn nhà yên lặng.

Chỉ còn tiếng khóc.

Hoàng Hùng với Thành An ngồi một góc.

Không dám nói gì.

Lần đầu tiên.

Hai đứa thấy Đăng Dương và Minh Hiếu như vậy.

Không đùa.

Không cười.

Không trêu chọc.

Mà lạnh lùng đến đáng sợ.

Thành An ôm ly matcha.

Nhỏ giọng.

"Đm."

"Em vẫn ghét anh Hiếu."

"Nhưng..."

Hoàng Hùng nhìn Đăng Dương.

Rồi thở dài.

"Ừ."

"Em cũng ghét."

"Nhưng tự nhiên..."

"Thấy hai ổng sống kiểu này."

"Cũng cô đơn vãi."

Nói xong.

Hoàng Hùng lập tức lắc đầu.

"Không."

"Em nói nhảm."

"Đáng đời."

Thành An gật mạnh.

"Đúng."

"Đáng đời."

Nhưng cả hai.

Đều không uống nổi ly matcha nữa.

Vì tự nhiên.

Thấy hơi buồn.

Phòng khách yên tĩnh đến khó chịu.

Chỉ còn tiếng khóc.

Hoàng Trâm ngồi sát Minh Hiếu.

Hai tay nắm lấy cổ tay anh.

Khóc đến mức mắt sưng đỏ.

"Em xin anh..."

"Em biết sai rồi."

"Em không muốn chia tay."

"Em sẽ sửa."

Minh Hiếu ngồi tựa lưng vào sofa.

Mắt nhìn điện thoại.

Không trả lời.

Cũng không rút tay ra nữa.

Chỉ đơn giản là...

Không quan tâm.

...

Bên kia.

Thuỳ Minh cũng đang khóc.

Cô ngồi sát Đăng Dương.

Nước mắt rơi liên tục.

"Em biết em trẻ con."

"Em biết em hay giận dỗi."

"Nhưng em thật sự thích anh."

"Em xin lỗi..."

Đăng Dương dựa đầu vào sofa.

Mặt lạnh.

Không nhìn cô.

Giống như những lời kia.

Anh đã nghe quá nhiều lần rồi.

...

Hoàng Hùng ngồi đối diện.

Ly matcha trên tay nguội mất.

Cậu nhìn hai cô gái.

Rồi nhìn hai ông anh.

Mày nhíu chặt.

*Đm.*

*Lạnh thật.*

Thành An cũng ngồi ôm gối.

Nhìn Minh Hiếu.

Rồi nhìn Hoàng Trâm.

Cậu thấy hơi khó chịu.

Người ta khóc vậy rồi.

Ít nhất cũng phải nói gì đó chứ?

...

Hoàng Trâm nắm chặt tay Minh Hiếu hơn.

"Em xin anh."

"Cho em cơ hội nữa."

"Em sẽ không kiểm soát anh."

"Không hỏi anh đi đâu."

"Không làm phiền anh nữa."

Minh Hiếu cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Anh nhìn cô.

Ánh mắt rất lạnh.

"Muộn rồi."

Hoàng Trâm bật khóc.

"Vì sao chứ?"

Minh Hiếu im lặng.

Rồi nhếch môi.

"Em hỏi thật?"

Hoàng Trâm gật đầu liên tục.

"Ừ..."

Minh Hiếu nghiêng đầu.

Giọng đều đều.

"Hai tháng yêu nhau."

"Em ngủ với bao nhiêu thằng rồi?"

Cả căn phòng.

Im bặt.

Hoàng Hùng đang uống matcha.

Suýt sặc.

"Hả?"

Thành An cũng mở to mắt.

Hoàng Trâm lập tức tái mặt.

"Anh..."

Minh Hiếu cười nhạt.

"Nói đi."

"Sao không nói?"

Hoàng Trâm run lên.

"Em..."

"Em say."

"Em lỡ."

Minh Hiếu gật đầu.

"Ừ."

"Rồi?"

Hoàng Trâm bật khóc.

"Em biết sai rồi."

"Em hối hận."

Minh Hiếu nhìn cô.

Ánh mắt không chút dao động.

"Nhưng anh hết thích rồi."

...

Bên kia.

Thuỳ Minh cũng cứng người.

Đăng Dương cuối cùng cũng nhìn cô.

Ánh mắt rất bình tĩnh.

"Em nghĩ anh không biết?"

Thuỳ Minh run run.

"Anh..."

Đăng Dương cười.

"Nói anh bận."

"Xong đi với người khác."

"Xóa tin nhắn."

"Rồi khóc lóc với anh."

Thuỳ Minh lắc đầu.

"Em sai rồi."

"Em thật sự sai rồi."

Đăng Dương nhắm mắt.

Thở dài.

"Em biết."

"Nhưng lúc đó em vẫn làm."

Thuỳ Minh khóc lớn hơn.

"Em xin lỗi."

Đăng Dương nhìn cô.

Rồi hỏi một câu.

"Hai cô ngủ bao nhiêu thằng rồi?"

Hoàng Hùng lập tức trợn mắt.

"Ê!"

Thuỳ Minh cũng chết lặng.

Mặt trắng bệch.

Hoàng Trâm cúi đầu.

Nước mắt rơi xuống váy.

Đăng Dương ngồi thẳng dậy.

Mặt không đổi sắc.

"Còn đến đây tỏ ra nạn nhân?"

...

"Anh!"

Hoàng Hùng bật dậy.

Cậu nhíu mày nhìn Đăng Dương.

"Dù gì cũng đừng nói vậy chứ!"

Thành An cũng gật đầu.

"Đúng."

"Người ta khóc từ nãy giờ rồi."

Hoàng Hùng nhìn Thuỳ Minh.

Rồi nhìn Đăng Dương.

"Có gì từ từ nói."

"Cần gì phải..."

Chưa nói hết.

Cậu đã im bặt.

Đăng Dương nhìn cậu.

Không phải ánh mắt hay trêu chọc.

Không cười.

Không đùa.

Chỉ là một ánh nhìn rất lạnh.

Hoàng Hùng khựng lại.

Lần đầu tiên.

Cậu thấy anh như vậy.

Minh Hiếu cũng quay sang nhìn Thành An.

Ánh mắt không giận.

Nhưng rất nghiêm túc.

"Không biết chuyện."

"Thì đừng xen vào."

Giọng anh không lớn.

Nhưng Thành An lập tức im.

...

Cả hai đứa ngồi xuống.

Mặt ngơ ngác.

*Đm.*

*Hai ông này sao vậy?*

...

Thuỳ Minh ôm mặt khóc.

"Em biết anh hận em."

"Nhưng em thật sự thích anh."

Đăng Dương bật cười.

Lần này.

Tiếng cười rất nhạt.

"Thích?"

"Em thích anh."

"Hay thích cảm giác có anh?"

Thuỳ Minh ngẩng lên.

Nước mắt đầy mặt.

"Em..."

Đăng Dương nhìn cô.

Rồi lắc đầu.

"Anh không phải người tốt."

"Anh chưa từng hứa sẽ cưới ai."

"Nhưng anh cũng không chấp nhận phản bội."

...

Hoàng Hùng ngồi im.

Đầu óc hơi loạn.

Từ trước tới giờ.

Cậu luôn nghĩ.

Đăng Dương và Minh Hiếu là đồ trap.

Là mấy người ăn chơi.

Thay người yêu như thay áo.

Không thật lòng với ai.

Nhưng giờ...

Hình như.

Mọi chuyện không đơn giản vậy.

...

Thành An kéo áo Hoàng Hùng.

Thì thầm.

"Ê."

"Gì?"

"Em thấy..."

"Hai ổng đáng sợ."

Hoàng Hùng gật.

"Ừ."

"Nhưng..."

"Chắc bị tổn thương thật."

Thành An nhìn Minh Hiếu.

Anh vẫn ngồi đó.

Mặt lạnh.

Nhưng bàn tay cầm điện thoại đã siết chặt.

Rồi cậu nhìn Đăng Dương.

Anh đang nhìn ra ngoài cửa kính.

Ánh mắt rất xa.

Giống như...

Đã từng tin ai đó.

Rồi bị người ta làm đau.

...

Hoàng Hùng lập tức lắc đầu.

"Đm."

"Nghĩ nhiều rồi."

"Đáng đời."

Thành An gật mạnh.

"Ừ."

"Đáng đời."

Nhưng nói thì nói vậy.

Hai đứa vẫn ngồi im.

Không đùa nữa.

Cũng không uống nổi ly matcha.

Chỉ lặng lẽ nhìn hai ông anh mà mình vẫn ghét.

Rồi lần đầu tiên tự hỏi.

**Có phải...**

**Đằng sau cái vẻ ăn chơi ấy.**

**Cũng có chuyện gì đó mà bọn họ chưa từng kể không?**

Hoàng Hùng ngồi im một lúc.

Rồi tự dưng lắc đầu.

"Không."

Thành An quay sang.

"Hả?"

"Em nghĩ nhiều rồi."

Hoàng Hùng nhìn Đăng Dương.

Rồi nhìn Minh Hiếu.

Bĩu môi.

"Hai ông này làm gì có chuyện tổn thương."

"Đúng."

Thành An gật đầu cái rụp.

"Em cũng thấy vậy."

"Kiểu..."

"Trap mà bị cắm sừng."

"Nhục nên cay."

"Chứ đau lòng gì."

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi đồng loạt.

"Đáng đời."

...

Cùng lúc đó.

Đăng Dương quay đầu.

"Nói gì đấy?"

"Không."

Hoàng Hùng uống ngụm matcha.

"Mắng anh."

Đăng Dương cười nhạt.

"Quen rồi."

...

Thuỳ Minh vẫn ngồi đó.

Mắt đỏ hoe.

"Anh thật sự không tha thứ cho em sao?"

Đăng Dương chống cằm.

Nhìn cô.

"Tôi hỏi cô."

"Lúc cô đi với thằng kia."

"Có nghĩ đến tôi không?"

Thuỳ Minh cứng họng.

"Em..."

"Không."

Đăng Dương gật đầu.

"Thế thôi."

"Đến giờ lại khóc."

"Đòi tôi hiểu cho cô."

Thuỳ Minh bật khóc.

"Em biết em sai rồi."

"Ừ."

"Tôi cũng biết."

Đăng Dương nhún vai.

"Nhưng liên quan gì đến tôi?"

...

Hoàng Hùng ngồi nghe.

Mắt mở to.

*Đm.*

*Lạnh thật.*

Nhưng cậu vẫn không thấy Đăng Dương đau khổ gì cả.

Chỉ thấy...

Anh rất ghét.

Ghét đến mức chẳng muốn nhìn mặt người ta.

...

Bên kia.

Hoàng Trâm nắm tay Minh Hiếu.

Khóc nghẹn.

"Anh Hiếu..."

"Em xin lỗi."

"Em chỉ lỡ một lần thôi."

Minh Hiếu cuối cùng cũng nhìn cô.

Rồi cười.

Lần này.

Nụ cười rất khó chịu.

"Một lần?"

"Anh nổi tiếng."

"Đi đâu cũng bị chụp."

"Em nghĩ anh ngu à?"

Hoàng Trâm lập tức tái mặt.

Minh Hiếu rút điện thoại.

Bấm vài cái.

Rồi ném lên bàn.

Một tấm ảnh hiện ra.

Hoàng Trâm đang đi cùng một người con trai khác.

Ôm eo.

Cười rất vui.

Thành An ngồi xa cũng ngó.

Rồi há hốc.

"Đm."

Hoàng Hùng cũng trợn mắt.

"Anh giữ ảnh luôn à?"

Minh Hiếu nhún vai.

"Tao nhớ mặt."

"Chứ không nhớ người."

...

Hoàng Trâm cúi đầu.

Vai run lên.

"Em sai rồi."

"Anh đánh em cũng được."

"Chửi em cũng được."

"Đừng bỏ em."

Minh Hiếu nghe xong.

Mặt chẳng đổi.

"Anh không đánh phụ nữ."

"Anh cũng không thích chửi."

"Anh chỉ bỏ."

...

Hoàng Hùng nhăn mặt.

"Đm."

"Nghe tức thế."

Thành An gật.

"Nhưng em thấy hợp."

"Em mà bị cắm sừng em cũng bỏ."

"Đúng."

Hai đứa tự nhiên thấy có lý.

...

Đăng Dương dựa vào sofa.

Mặt khó ở.

"Tôi ghét nhất."

"Là phản bội."

Thuỳ Minh ngước lên.

"Anh còn quen bao nhiêu người."

"Em chỉ sai một lần..."

Đăng Dương bật cười.

"Ừ."

"Tôi trap."

"Tôi đểu."

"Tôi quen nhiều."

"Nhưng lúc quen cô."

"Tôi có ngủ với người khác không?"

Thuỳ Minh im bặt.

Đăng Dương nhếch môi.

"Không."

"Tôi chán."

"Tôi sẽ chia tay."

"Rồi mới quen người khác."

"Tôi không đội nón cho ai."

...

Hoàng Hùng nghe tới đây.

Tự nhiên ngớ người.

Ủa.

Nghe mất dạy.

Mà cũng...

Có nguyên tắc ghê.

...

Thành An ghé tai Hoàng Hùng.

"Ê."

"Gì?"

"Trap mà có đạo đức."

"..."

Hoàng Hùng phì cười.

"Đm."

"Nghe buồn cười vãi."

...

Minh Hiếu cũng đứng dậy.

Anh nhìn Hoàng Trâm.

Giọng rất bình tĩnh.

"Anh không buồn."

"Thật."

"Anh chỉ thấy nhục."

Hoàng Trâm sững người.

Minh Hiếu nhíu mày.

"Mang tiếng trap."

"Đi đâu người ta cũng bảo anh đểu."

"Xong bị cắm sừng."

"Anh thấy ngu."

Hoàng Hùng:

"..."

Thành An:

"..."

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi đồng loạt bật cười.

"ĐM HAHAHA!"

Minh Hiếu quay sang.

Mặt lạnh.

"Cười gì?"

Thành An cười đau bụng.

"Em tưởng anh đau lòng!"

Hoàng Hùng ôm bụng.

"Hoá ra anh cay vì quê!"

"Đm!"

Minh Hiếu nhíu mày.

"Không được à?"

Đăng Dương cũng cười.

"Tao cũng thế."

Hoàng Hùng cười tới chảy nước mắt.

"Đm."

"Trap mà bị trap ngược."

"Nhục vãi."

Đăng Dương lập tức đứng dậy.

"Cười nữa anh đấm."

"Anh đấm ai?"

Hoàng Hùng vừa cười vừa chạy ra sau sofa.

"Anh quê nên anh nóng."

"Đm Hoàng Hùng!"

...

Không khí căng thẳng ban nãy.

Bị hai đứa phá sạch.

Ngay cả Thuỳ Minh với Hoàng Trâm.

Cũng ngơ ngác.

Rồi bất lực nhìn nhau.

Hình như...

Hai người này.

Thật sự không đau lòng.

Chỉ là...

Rất ghét bị phản bội.

Và rất cay.

Vì mang tiếng trap.

Mà lại bị người khác cắm sừng trước.

Quê tới mức.

Nhắc lại còn tức.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com