chương 32
Thái Hanh không làm sâu sắc thêm nụ hôn này, y làm như trấn an Chính Quốc, lặp đi lặp lại, hôn lên đôi môi bị mình cắn.
Lí trí nói cho y biết, đây không phải thời điểm phù hợp cùng Chính Quốc trao nụ hôn đầu.
Chưa nói rõ tình cảm trong lòng nhau, Chính Quốc còn chưa hiểu rõ những ái muội của y đối với cậu. Trước lúc hôn cũng không tạo được bầu không khí lãng mạn, địa điểm lại là trong sân vườn nhà, xung quanh đầy người không liên quan, bao nhiêu đôi mắt đang đổ dồn về đây.
Thiên thời không đúng, địa lợi không có, con người bất hoà.
Là Chính Quốc khiêu khích trước.
Thái Hanh đã nhiều lần cảnh báo bản thân, chỉ cần Chính Quốc không muốn mối quan hệ này đi xa hơn, thì y sẽ không bất chấp tất cả để tiến về phía trước.
Nhưng vừa rồi, là do Chính Quốc hôn y trước.
Nếu như cái chạm môi đó được tính là nụ hôn.
Thái Hanh căn bản chẳng tin vào mấy vụ không cẩn thận chạm môi linh tinh gì đó, Chính Quốc là cố ý, y chắc chắn thế.
Có lẽ là do những vấn đề riêng tư thân mật kia được hỏi nhiều quá, khiến nó ám ảnh vào trong đầu Chính Quốc, có lẽ bởi lần đầu đối diện ống kính máy ảnh, cho nên có xúc động muốn thể hiện..... Thái Hanh không dám dựa vào một cái chạm môi này phán đoán Chính Quốc yêu mình, nhưng hành vi vừa rồi của Chính Quốc, thật sự là chủ động.
Thái Hanh dù cho định lực có tốt đến đâu, cũng nào có kháng cự được chút ngọt ngào này.
Nhưng hoặc nhiều hoặc ít, trong lòng Thái Hanh vẫn có chút ít tức giận.....
Không ngờ lại để Chính Quốc chiếm trước.
Tuy rằng hiện tại Chính Quốc đã bị doạ choáng váng, thành thật, mặc y thân mật.
Một lát sau, Thái Hanh buông Chính Quốc ra, cậu xấu hổ lén nhìn mọi người, tất cả đều nở nụ cười thiện ý, sắc mặt Thái Hanh không có gì thay đổi, gọi Lương Thanh Phong tới, thay mình tiễn khách.
Trong lúc đó, thậm chí còn không quên dặn dò Lương Thanh Phong, nói anh đánh ý sang bên toà soạn gửi ảnh chụp trước.
Chính Quốc hốt hoảng, không dám nhìn Thái Hanh, vội vàng trốn về phòng.
Mấy giờ sau, Chính Quốc vẫn cứ trong trạng thái mơ mơ màng màng.
Đến giờ cơm tối, cậu chẳng dám nhìn sang, Chính Quốc cắm mặt ăn cơm, thậm chí chẳng biết mình ăn những gì.
Dùng bữa xong, theo thường lệ hai người sẽ tới thư phòng, ai bận việc người nấy, Chính Quốc do do dự dự, mặt đỏ bừng, ánh mắt né tránh, nhỏ giọng nói vu vơ: "Ờm.... Chú Kim, hôm nay con hơi khó chịu, con về phòng đọc sách nhé..... muốn nằm trên giường xem sách ạ."
Thái Hanh đặt chén canh xuống, lẳng lặng nhìn bàn ăn..... mấy món Chính Quốc thích nhất, hôm nay lại chẳng hề động đũa.
Quả nhiên là do xúc động nhất thời.
Nhưng như vậy cũng không phải kế lâu dài, Thái Hanh sẽ không để Chính Quốc xa cách mình chỉ vì chuyện này.
Y cầm lấy khăn ăn, đè lên khoé miệng, bình tĩnh nói: "Trốn tôi như vậy, là bởi vì hôm nay tôi hôn cậu sao?"
Nhiệt độ trên mặt thoáng cái tăng thêm mấy độ. Chính Quốc lắ bắp, luống cuống chân tay vội vàng giải thích: "Hôm nay con.... hôm nay là do con không cẩn thận, lúc ấy con..."
Thái Hanh cười, nói: "Nếu lúc ấy là vì không cẩn thận, vậy thì người ngượng ngùng nên là tôi mới phải, cậu chột dạ cái gì?"
Chính Quốc nghẹn lời.
Thái Hanh đứng dậy, nói: "Không cần giải thích, tới thư phòng, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Chính Quốc thấp thỏm bất an đi theo Thái Hanh lên lầu.
Thái Hanh vẫn như thường ngày, ngồi vào chỗ của mình, nói: "Ngồi đi."
Chính Quốc tâm thần bất an, ngồi xuống.
Thái Hanh nghĩ nghĩ, mở lời: "Chính Quốc, lát nữa.... hi vọng em không cần chen lời, để tôi nói cho hết."
Chính Quốc theo bản năng gật gật đầu.
Không ai biết, trong lòng cậu đang mưa to bão giật sấm chớp đùng đoàng.
Sự việc hôm nay, thật sự quá rõ ràng.
Hiện tại, Chính Quốc không rõ lúc ấy cậu là nghĩ cái gì, tại sao lại xúc động mà làm như vậy....
Chính Quốc cắn răng, bây giờ Thái Hanh kêu cậu tới thư phòng, có lẽ là muốn đuổi mình đi rồi.
Đây là lần thứ một trăm cậu thầm mắng bản thân, sao lại chẳng có tí định lực gì, yếu quá đi mất, tự dưng đi hôn Thái Hanh, rõ ràng đến như vậy, Thái Hanh mà không nhìn ra cái gì mới là chuyện lạ!
Trong lòng trăm mối tơ vò, nỗ lực suy nghĩ, nếu mà lát nữa Thái Hanh nói muốn giải trừ hôn ước, cậu phải nói gì để giữ lại bây giờ.
"Muốn nói với em chuyện này....." Thái Hanh trầm mặc một lát, nói: "Điều kiện lúc ấy chưa đủ, lại chưa dự tính những chuyện sau này, hôm nay căn bản không phải là thời cơ tốt, nhưng.... tôi muốn vì hành động lúc chiều mà phụ trách."
Thái Hanh nhìn thẳng vào Chính Quốc: "Miễn cho em tiếp tục mất hồn mất vía."
Chính Quốc thầm nghĩ, quả nhiên, cậu lắp bắp che giấu tâm trạng: "Không có, chỉ là con...."
"Trước hãy nghe tôi nói hết." Thái Hanh bất đắc dĩ thở dài, "Đừng ngắt lời tôi, tôi không muốn nói cho em biết tôi tốn bao nhiêu dũng khí mới quyết định nói ra việc này..... nể tình tôi là trưởng bối của em, lưu cho tôi chút tự tôn đi."
Dù cho thực hiện một dự án không hề chắc chắn, y cũng chưa từng do dự như này.
Trong lòng Thái Hanh có một thanh âm nói cho y biết, đây có thể là một hồi đánh cuộc lớn nhất trong đời y, bất kể là thắng hay thua, đều là cả đời.
Chính Quốc không hiểu sao tự dưng thấy khẩn trương, trong tiềm thức cảm giác chuyện Thái Hanh sắp nói ra có chút khác với dự đoán của mình, trái tim không khỏi đập dồn dập.
Chính Quốc khẽ gật đầu, lẳng lặng nhìn Thái Hanh.
"Tôi thích em."
Chính Quốc trợn to nhìn y.
"Là loại thích của tình nhân." Câu mở đầu khó nhất đã nói xong, Thái Hanh ngược lại nhẹ nhõm một chút, y bình tĩnh nói tiếp, "Không cần phải tìm cớ lí giải khác đi, không phải loại tình cảm trưởng bối dành cho vãn bối, tôi thích em, là muốn cùng em lên giường trao đổi tình cảm."
Tâm Chính Quốc như nổi trống.
Trời cao thương xót.
Rốt cuộc ông trời cũng nghe thấy tâm tư nguyện vọng của cậu sao.
"Cụ thể bắt đầu từ khi nào thì tôi không nói rõ được, đến khi ý thức được tình cảm của mình....." Thái Hanh ngẫm nghĩ một lát, nói, "Là lần ở trong phòng giải trí chỗ khách sạn của Đỗ Trạch, khi em ném cây gậy bi-a về phía tôi."
Cho nên, y mới nhất quyết mang cây gậy kia về.
Chính Quốc không muốn chen ngang lời Thái Hanh, nhưng lại chẳng nhịn nổi mở miệng: "Vậy sao ngài không nói sớm....."
"Nếu không vì chuyện chiều nay, hiện tại tôi sẽ không nói gì hết." Thái Hanh lẳng lặng nói, "Thời cơ chưa tới, tôi dự định chờ các phương diện đều hoàn hảo.... dưa chín mới hái."
Thái Hanh suy nghĩ quá chu toàn, cũng quá ích kỉ.
Y muốn chờ tới khi Chính Quốc yêu mình rồi, mới bày tỏ tâm ý.
Y muốn mình luôn là người nắm thế chủ động.
Nếu Chính Quốc thích y, đây là điều tốt đẹp nhất. Nếu ông trời không chiều lòng người, Chính Quốc không có tâm tư nào với y, hoặc chỉ là hảo cảm nhất thời, cảm nắng cuối thu, thì y vẫn có thể khắc chế bản thân, không quấy rầy phần tình cảm này, không phá tan chút bình tĩnh kia, chỉ cần mọi chuyện không nói ra, y vẫn có thể lấy thân phận trưởng bối chăm sóc Chính Quốc, làm cả đời thúc chất.
Thái Hanh tính kế quá nửa đời, dù cho rung động, cũng muốn tìm cho mình một đường lui, bất kể thắng thua, y đều phải nắm bắt được hết thaye những gì có thể bắt được, giữ lại bất cứ thứ gì có thể giữ.
Nhưng khi thật sự thích một người, căn bản chẳng thể khống chế như y hằng tưởng.
Ví như nụ hôn do mất khống chế kia chẳng hạn.
"Là do hôm nay tôi không kiềm chế được bản thân....." Thái Hanh nhìn Chính Quốc, bình tĩnh nói, "Đương nhiên, cũng do em một phần."
Thái Hanh tạm dừng hai giây, rồi mới nói tiếp: "Đừng nghĩ rằng tôi suy nghĩ quá nhiều, Chính Quốc, tôi nhiều tuổi hơn em nhiều.... không những tôi phải có trách nhiệm với cảm giác của bản thân, mà tôi còn phải có trách nhiệm với cuộc đời em nữa."
"Cho nên lúc đầu tôi chỉ coi em như một đứa cháu trong nhà, không ngờ rằng....."
Đánh giá quá cao tự chủ của bản thân.
Mấy tháng trước, nếu có ai nói với Thái Hanh rằng, y sẽ bại bởi Chính Quốc, Thái Hanh sẽ cười to không tin.
Nhưng hiện tại y thích cậu, thích đến mức phải đi trước thổ lộ cho cậu hay.
Thái Hanh không thấy được dáng vẻ hoảng hốt của Chính Quốc.
Nếu trong hai người dây dưa mập mờ, nhất định phải có một người khắc khoải chờ được đáp lại, y tình nguyện người đó là mình.
Chính Quốc mấp máy môi, định lên tiếng, Thái Hanh vội chặn lại.
"Nói những lời này với em, không phải vì muốn em trả lời tôi, trái lại..... tôi hi vọng em càng trả lời muộn một chút, tôi không muốn vì chút rung cảm nhất thời mà quyết định ở bên tôi, rồi mấy tháng sau lại hối hận." Thái Hanh nhìn Chính Quốc, lí trí nói, "Đương nhiên, ở bên nhau rồi, cũng có thể ra đi, tôi sẽ không trói buộc em, nhưng tôi không hi vọng chuyện đó xảy ra, ít nhất không thể bởi vì xúc động nhất thời mà tiến tới hay rời đi."
Chính Quốc vội vàng nói: "Em sẽ không....."
"Suỵt......" Thái Hanh mỉm cười, "Vừa mới nói, em suy nghĩ càng lâu càng tốt, Chính Quốc, bây giờ em đồng ý ở bên tôi, chắc chắn là thật tâm, nhưng về sau..... em còn quá trẻ, còn nhiều thứ em chưa trải qua."
Đôi mắt Chính Quốc đều đỏ lên rồi.
Cậu đâu có trẻ con đến vậy.
Cậu biết nói sao đây, nói cho Thái Hanh biết cậu thích y lắm, thích y còn lâu hơn so với y thích cậu cơ.
Thích đến không kiềm chế nổi.
"Cho tôi một chút thời gian nhé, giữa chúng ta.... kì thật còn có rất nhiều vấn đề chưa giải quyết." Thái Hanh rất rõ ràng, Chu Vận không thích y, hoặc nói đúng hơn là không thích mình thân mật với Chính Quốc, tuy rằng bà không thích cũng không ảnh hưởng gì, nhưng Thái Hanh muốn làm mọi cách để người thân chúc phúc cả hai, còn có bên Nghiêm Lệ Hoa.... Rất nhiều vấn đề, Thái Hanh muốn giải quyết hoàn toàn.
Thái Hanh sẽ giải quyết hết thảy những trở ngại ảnh hưởng tới mình và Chính Quốc.
"Cũng đã lỡ rồi, nếu đã nói, coi như có thể danh chính ngôn thuận theo đuổi em." Thái Hanh mỉm cười, "Yên tâm, tôi sẽ không làm gì em đâu, tôi muốn đối xử thật tốt với em, khiến em hoàn toàn thích tôi, sau đó..... cho tôi một câu trả lời chắc chắn nhất."
"Chỉ có điều, cái này có thể trước tiên cho em." Thái Hanh đứng dậy, mở ngăn kéo tủ, lấy ra một hộp nhẫn.
Thái Hanh đưa hộp đựng cho Chính Quốc: "Coi như trái tim tôi đã đóng gói lại..... hiện tại giao cho em. Đừng suy nghĩ nhiều, cứ coi như một món quà nhỏ, giữ chơi."
Chính Quốc mở hộp ra, bên trong có một chiếc nhẫn cưới, bên trong, khắc tên Thái Hanh.
Cùng với chiếc nhẫn Thái Hanh đeo trên tay, mà một cặp.
Chính Quốc nhớ tới chiếc hộp nhung quý giá trong phòng mình, chật vật quay đầu, nước mắt đột nhiên liền rơi xuống.
Thái Hanh cười dịu dàng: "Chính Quốc, cọc sinh ý này, tôi đã đưa át chủ bài của mình cho em rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com