chương 33
"Khóc cái gì chứ." Thái Hanh lấy khăn tay, lau nước mắt cho Chính Quốc, "Em khiến tiền bối thành ra như này, tôi còn chưa buồn khóc đây."
Chính Quốc gắt gao nắm chặt hộp nhẫn trong tay, cậu cầm lấy khăn tay, lau mặt, hít sâu một hơi: "Em muốn đồng ý luôn bây giờ, không được sao?"
"Tôi hi vọng em suy nghĩ kĩ thêm chút nữa, tôi cũng không cần gấp câu trả lời từ em." Thái Hanh trầm giọng nói, "Hơn nữa.... Tôi nghĩ muốn để cho em hiểu tôi hơn."
Chính Quốc vội nói: "Em đều hiểu hết rồi....."
"Không có đâu." Thái Hanh bất đắc dĩ ngắt lời cậu, "Cứ ép tôi phải nói thẳng luôn ra sao? Chính Quốc, mỗi lần ở trước mặt em tôi đầu giấu giếm nhiều điều, nói đúng ra là giả vờ tốt đẹp."
"Khi có mặt người ngoài, tôi sẽ sắm vai một ông chồng tốt, làm cho mọi người cảm thấy chồng chồng đôi ta rất hoà thuận, khi chỉ có mình em..... nghĩ em còn nhỏ, mỗi ngày sinh hoạt cùng nhau, sợ em bắt chước, học hư, cho nên phải kiềm chế bản tính." Thái Hanh cười tự giễu, "nếu biết rằng sẽ thích em, tôi khẳng định sẽ không...."
Thái Hanh ngừng lại đôi giây, tiếp: "Thôi, hiện tại nói mấy lời đó chẳng có ý nghĩa gì, nhưng tôi xác định, nếu chúng ta thật sự ở bên nhau, tôi tuyệt đối sẽ không khắc chế bản thân mình như thế nữa, sẽ không dịu dàng như bây giờ..... chưa chắc em đã thích."
Thái Hanh sợ nhắc tới chuyện buồn của Chính Quốc, nên không nói rõ, y lo lắng Chính Quốc vắng cha từ nhỏ, cho nên mới đặc biệt chú ý tới nam giới trung trung tuổi trầm ổn thành thục.
Chính Quốc bình tình nhìn Thái Hanh, giọng nói như tắc nghẹn trong cổ: "Không, em đều thích hết, mặc kệ anh có tin hay không."
Thái Hanh nỗ lực kiềm chế thú tính muốn đè nghiến Chính Quốc lên thường dâm ô, nói thẳng luôn: "Chính Quốc, có nhiều việc có lẽ em chưa suy xét đến, có phải là em cho rằng, sau khi chúng ta xác nhận quan hệ, ngày ngày đôi ta cùng dùng bữa nói chuyện phiếm làm bài tập, sau đó ai về phòng người nấy, hôm sau chờ em xuống lầu lại cùng nhau dùng bữa sáng, rồi đưa em đi học?"
Chính Quốc chớp chớp mắt, sửng sốt.
"Đó là bố và con trai, không phải người yêu."
Thái Hanh nhẹ giọng nói, "Đương nhiên, đợi em lớn thêm chút nữa, chúng ta vẫn có thể duy trì tình trạng này, nhưng đến khi thật sự xác nhận quan hệ..... cần phải trở thành một đôi chồng chồng đúng nghĩa."
"Mà tôi không thể cứ mãi giữ hình tượng một vị tiền bối vô hại như bây giờ."
Chính Quốc đỏ mặt, hiểu ra rồi.
Thái Hanh khẽ nói: "Hai ta cho nhau thêm thời gian, từ từ thích ứng, có được không?"
Thái Hanh cực kì cố gắng kiềm chế thú tính trong người, có trời mới biết khi nghe Chính Quốc nói 'em muốn đồng ý luôn bây giờ' trong lòng y thầm nói may mắn quá thôi, nhưng Chính Quốc còn quá trẻ, chưa đủ để y tin tưởng, có thể chịu trách nhiệm với hành vi của mình.
Thái Hanh là người giám hộ của Chính Quốc, trước khi cậu có thể tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình, Thái Hanh phải thay cậu tránh khỏi phần tổn thương này.
Y muốn cho cậu đủ thời gian suy nghĩ để không hối hận với quyết định của mình.
"Tâm ý của tôi...." Thái Hanh nhìn vào chiếc nhẫn trong tay Chính Quốc, nói: "Đã nằm trong tay em, bất kể lúc nào em trả lời tôi, thì đáp án của tôi vẫn không thay đổi, cho nên không cần lo lắng."
Ánh mắt bình tĩnh mang theo một chút ôn nhu khó thấy, Thái Hanh tiếp lời: "Phần tình cảm này, đã được xác định tôi sẽ bị động hoàn toàn."
"Cho nên để tôi theo đuổi em lâu lâu một chút, không tốt sao?"
"Huống hồ tôi cũng có chút tư tâm..... tôi muốn đối xử với em càng tốt hơn nữa, tranh thủ càng nhiều tình cảm của em, để đến khi hai ta ở cùng nhau, em sẽ vĩnh viễn không nỡ rời bỏ tôi."
Với những đoạn tình cảm trước, Thái Hanh ghét nhất là dây dưa mãi, không thể dễ dàng chấm dứt. Nhưng hiện tại, y hận không thể trói Chính Quốc lại bên cạnh mình, để cậu chẳng thể đi đâu.
Con ngươi vừa nóng vừa đau rát, Chính Quốc cúi đầu chăm chú nhìn ngắm chiếc nhẫn trong tay, nói: "Chiếc nhẫn này.... về sau sẽ không đòi lại chứ?"
Thái Hanh thấy buồn cười, đó là chân tâm của y, không phải cứ muốn là đòi lại được.
Thái Hanh gật đầu: "Kể cả em không quan tâm, không muốn giữ, ném đi, tôi cũng sẽ không lấy lại."
Chính Quốc nghe vậy, tâm trạng thả lỏng, hỏi: "Thế.... anh muốn khảo nghiệm bao lâu?"
Thái Hanh bật cười: "Sao lại biến thành tôi khảo nghiệm em rồi? Chỉ muốn cho em suy nghĩ kĩ mà thôi."
"Giống nhau mà, dù sao anh vẫn chưa hề đồng ý....." Chính Quốc nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, trong lòng nghẹn khuất, chưa thấy màn bày tỏ nào như thế này, thông báo với em rằng, tôi thích em, nhưng đừng vội, em cứ về suy nghĩ một tháng đu, rồi trả lời cho tôi biết có muốn ở bên tôi hay không.
Tôi đã cho em thời gian đủ để em suy nghĩ thật kĩ, em chấp nhận lời tỏ tình của tôi rồi, thì không thể hối hận.
Chính Quốc thô lỗ chà sát nước mắt quanh khoé mắt, tin vào lời Thái Hanh lúc trước đã nói, rằng y chưa từng yêu ai.
Nếu không phải bản thân mình quá quá thích y, một tháng này, biết đâu được bản thân lạu chuyển sang thích người khác.
Chính Quốc giật mình.... có lẽ Thái Hanh sợ bản thân cậu hứng thú nhất thời.
Chính Quốc đã hiểu được băn khoăn trong lòng Thái Hanh, cậu gật đầu: "Em nghe ngài."
"Nhưng mà...." Chính Quốc khẽ mím môi, nhỏ nhẹ: "Ngài vừa mới nói, hiện tại là thời gian thích ứng, có đúng không?"
Thái Hanh gật đầu.
Chính Quốc được cổ vũ, bước một bước hướng tới Thái Hanh, nắm tay y, lỗ tai đỏ ửng, nói: "Trước.... thích ứng việc hôn môi, được không ạ?"
Thái Hanh nhắm mắt, nghiêng đầu đi: "Không được."
"Lúc chiều là nụ hôn đầu của em...." Chính Quốc hạ giọng nói, "Lúc ấy quá sợ hãi, quên mất cảm giác như thế nào rồi."
Thái Hanh nhàn nhạt nói: "Tôi nhớ kĩ là được rồi."
Chính Quốc sửng sốt, nghĩ nghĩ, trong lòng mềm nhũn ra.
Người này, sao lại tốt đến như thế chứ.
"Hun một chút thôi mà." Chính Quốc nói lí nhí, "Ngài chủ động hôn em được không?"
Chính Quốc thảm hề hề xin tiếp: "Lúc chiều em đã chủ động rồi."
Thái Hanh nhịn hết nổi, phì cười: "Cuối cùng cũng chịu thừa nhận?"
"Thừa nhận mà, ngài nói gì em cũng đều thừa nhận hết....." Chính Quốc khẩn trương quá, đầu ngón tay tê dại theo, "Được chưa?"
Thái Hanh thầm thở dài trong lòng, sao có thể nói không được chứ.
Thái Hanh dịu dàng ôm lấy Chính Quốc, cúi đầu hôn lên đôi môi ai kia.
Môi Chính Quốc hơi lạnh, bởi vì hưng phấn mà khẽ run run.
Thái Hanh không thâm nhập vào sâu, nhưng động tác mang tính xâm lược hơn hẳn lúc chiều, Chính Quốc khẩn trương, cho nên đôi tay chẳng biết đặt đâu, buông thõng bên người, Thái Hanh khẽ cười, cầm tay cậu đặt lên eo mình, tiếp tục nụ hôn.
Vài phút sau, Thái Hanh buông tha cho Chính Quốc, y dùng mu bàn tay đặt lên môi, trầm giọng nói: "Được rồi, cũng không còn sớm nữa.... em nên đi ngủ."
Thái Hanh hạ lệnh tiễn khách, Chính Quốc hốt hoảng, chỉ nhớ nắm chặt hộp nhẫn, mơ mơ màng màng trở về phòng.
Một đêm không nói chuyện.
Hôm sau tỉnh dậy, Chính Quốc ngồi trên giường ngẩn người nửa ngày, nếu không phải chiếc nhẫn có khắc tên Thái Hanh nằm im trên gối bên cạnh, cậu sẽ cho răngg mọi chuyện tối qua chỉ là một giấc mộng do cậu thích Thái Hanh quá mà ra thôi.
Thái Hanh tỏ tình với cậu.
Sau đó kêu cậu về phòng, cẩn thận suy nghĩ.
Chính Quốc nhìn ngó nắng sớm ngoài cửa sổ, đầu óc mông lung.
Đêm qua cậu không bị mộng du mò sang phòng Thái Hanh.
Quả là kì tích.
Chính Quốc cẩn thận cất kĩ chiếc nhẫn, rửa mặt xuống lầu.
Lúc cả hai cùng dùng bữa sáng, Chính Quốc dần dần cảm giác thấy Thái Hanh có chút biến hoá.
Thái Hanh không xem báo, không nhìn điện thoại, toàn bộ sự chú ý đặt hết lên người Chính Quốc, thay cậu múc canh, phết mứt trái cây lên bánh mì giùm cậu, cứ làm thay cậu cái này cái kia, đều phải chọc ghẹo vài câu.
Y luôn luôn lưu ý Chính Quốc, còn lên tiếng nhắc nhở khi cậu uống chưa hết sữa bò, tất nhiên không hề mang giọng điệu của bậc trưởng bối.
Nếu là trước đây, Thái Hanh căn bản chẳng hề chú ý mấy thứ này, dù có thấy, cũng chỉ nói đúng 1 câu: "Thời điểm phát dục, đừng kén ăn."
Hoặc là: "Từ khi nào lại có tật xấu ăn còn để thừa như vậy?"
Mà hiện tại....
Thái Hanh bình tĩnh nhìn Chính Quốc: "Để lại một chút kia, muốn tôi uống nốt sao?"
Chính Quốc cùng dì giúp việc: "......"
Dì giúp việc mừng thầm trong lòng, rất tinh ý trở về phòng, đem thời gian buổi sáng tốt lành để lại cho đôi chồng chồng dù đã qua honey moon nhưng vẫn ngọt ngào đến chết người kia.
Thái Hanh nhìn tới li sữa bò của Chính Quốc, Chính Quốc sợ y thật sự cầm lấy uống nốt, mặt mũi đỏ bừng, vội vàng cầm cốc lên tu một hơi hết sạch.
Thái Hanh vẫn thản nhiên như trước, bình luận: "Uống chậm một chút."
Chính Quốc gian nan gật đầu, trong lòng thầm kêu gào..... rốt cuộc là ai làm hại hả!
Ăn xong bữa sáng tràn ngập ái muội kiều diễm, nhân là chủ nhật, hai người tiếp tục ở trong thư phòng làm việc của mình, Chính Quốc làm tiếp bài tập còn chưa làm xong, Thái Hanh gọi video cùng Lương Thanh Phong trao đổi công việc.
Lương Thanh Phong thông báo cho Thái Hanh về lịch trình ngày mai xong, nói: "Bên Tấn Đạt hôm qua có hỏi tôi, đêm nay ngài có rảnh để qua dự tiệc khánh thành hay không."
Nếu là như bình thường, Thái Hanh đi hay không đều sẽ nói rõ luôn, hôm nay Thái Hanh chẳng hề nghĩ ngợi liền nói: "Ở nhà cùng chồng nhỏ, không đi."
Chính Quốc – đang ngập đầu trong núi bài tập- ngẩng đầu lên: "!"
Thái Hanh liếc cậu một cái, nói với Lương Thanh Phong: "Bên em ấy có chuyện quan trọng hơn chút."
Có không ít đề làm sau y cần phải giảng đó.
Lương Thanh Phong tạm dừng một giây sau đó gật đầu: "Đó là đương nhiên."
Chính Quốc vội chôn khuôn mặt đỏ bừng giấu trong núi bài tập, khóc không ra nước mắt.
Giờ cậu đã hiểu Thái Hanh nói muốn để cậu thích ứng là thích ứng cái gì rồi......
Quả thật phải thích ứng dần dần, suốt ngày bị thả thính thế này, mẹ nó ai còn tâm tư làm chuyện khác nữa!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com