chương 36
Hôm sau tỉnh dậy, Chính Quốc đầy vẻ dục cầu bất mãn.
Đêm qua tốn nhiều tâm tư như vậy, chưa sơ múi được gì thì thôi, lại còn bị Thái Hanh đùa giỡn từ đầu tới đuôi, chốt lại là cậu phải chật vật bỏ chạy.
So với Thái Hanh ra vẻ đạo mạo, Chính Quốc càng khát vọng sự thân mật thực chất hơn.
Đáng tiếc Thái Hanh cực kì nhẫn nhịn, mấy chòng ghẹo nghe dâm dục đến mấy cũng có thể thản nhiên nói ra được, nhưng lại không chịu biến thành hành động.
Bạn nói xem như thế đáng giận biết bao!
"Ngủ không đủ?" Tối hôm qua sau khi Chính Quốc về phòng, Thái Hanh tiếp tục công việc thêm một giờ nữa, thế nhưng hiện tại lại thần thanh khí sảng, y nhìn Chính Quốc đờ đẫn, "Xin nghỉ giúp em nhé?"
Chính Quốc vội lắc đầu: "Không cần, em chỉ là....."
Chính Quốc cảm giác Thái Hanh biết rõ mà còn cố hỏi.
"Chỉ là làm sao?" Thái Hanh nhấp một ngụm nước, hỏi.
Chính Quốc nói không nên lời, cậu cảm thấy Thái Hanh hoàn toàn có thể đoán được, nhưng lại cố ý trêu ghẹo mình, ủ rũ ủ rũ đáp: "Không có việc gì đâu...."
"Không có việc gì thì ăn mau đi." Thái Hanh nói, "Con gái lái xe Lý bị bệnh, nay không tới được, Lương Thanh Phong sáng nay phải đi công việc, cũng không có thời gian lại đây, lát nữa tôi sẽ lái xe đưa em đi học."
Hai mắt Chính Quốc sáng ngời, tâm trạng hơi chút khởi sắc.
Ăn sáng xong, Chính Quốc kiểm tra cặp sách, chắc chắn mang sách vở đầy đủ xong, liền leo lên xe Thái Hanh.
Thái Hanh lái chiếc xe đưa tặng Chính Quốc, lâu không đi nên Thái Hanh khởi động xe lâu một chút, thấp giọng nói: "Cài chắc đai vào."
"Ngài..... cài giùm em đi." Tim Chính Quốc như trống trận, mưu tính để cho Thái Hanh nghiêng người cài đai an toàn giùm mình, cậu sẽ hôn trộm một cái.
Ai kêu Thái Hanh chẳng chịu chủ động cơ chứ.
Thái Hanh sửng sốt đôi chút, bật cười: "Nếu tối qua tôi động tay động chân thật, khiến em mệt không có sức nhấc tay thì không sao, Chính Quốc..... tối qua tôi cho em về nghỉ sớm, chưa hề làm bất cứ việc gì cả."
Chính Quốc thật sự muốn gào lên, chính vì anh chẳng chịu làm gì đó! Nên người ta mới muốn làm bù đó!
Chính Quốc bó tay chịu chết, mặt mũi đỏ bừng tự mình thắt dây an toàn.
Dọc đường không hề nói chuyện, khi gần tới trường Han Thiên, Thái Hanh tự nhiên muốn hút điếu thuốc, nghĩ nghĩ một lát lại thôi.
Thái Hanh nghiêng đầu nhìn Chính Quốc, thấy cậu đang chăm chú nhìn điện thoại, không rõ xem cái gì.
Thái Hanh liếc mắt nhìn, Chính Quốc đang hỏi chị gu gồ về biểu hiện của bạo lực gia đình.
Thái Hanh: "....."
Đột nhiên y cảm giác mấy ngày nay sự khắc chế của bản thân đều đổ sông đổ bể rồi.
Xe phía trước tiến lên, nhích được một chút, lại dừng.
Thái Hanh nhấp nhấp môi, đột nhiên lên tiếng: "Chính Quốc..... tôi có hành vi bạo hành lúc nào vậy?"
"A?!" Chính Quốc phản xạ có điều kiện khoá màn hình, giấu đi, "Ngài nói gì cơ...."
Thái Hanh nghiêng đầu nhìn cậu, nhíu mày nói: "Em biết cái gì gọi là bạo lực tinh thần không?"
Chính Quốc bị bắt tại trận, lắp bắp giải thích: "Không hiểu.... cho nên tra thử."
Thái Hanh vừa tức vừa buồn cười, hỏi: "Thế đã tra được chưa? Tôi có hành vi bạo hành với em sao?"
Chính Quốc tự tiếp thêm can đảm, đáp: "Ngài.... Đầu tiên khống chế kinh tế của em, sau đó, cố ý không thoả mãn em... ừm, nhu cầu, kì thật, xem như.....là thế đi?"
Khống chế kinh tế —ngẫu nhiên sẽ cắt xén tiền tiêu vặt. Nhưng khi cậu không phạm lỗi, thì lại đưa cho rất nhiều, cái đó thì bỏ qua.
Còn không thoả mãn nhu cầu ấy à— Chính Quốc ngầm ám chỉ moah moah, nhưng Thái Hanh lại chẳng đáp án.
Từ hồi thành niên đến giờ, Thái Hanh cũng đã trải qua vài lần kiện cáo, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống khó giải quyết như này.
Thái Hanh gật đầu: "Tìm hiểu kĩ vào..... Rồi tôi giới thiệu luật sư cho em nhé? Nếu mà không phải, thì cũng coi như là chuẩn bị sẵn, biết đâu sau này lại thật sự trở thành bạo hành gia đình ấy chứ."
Ví như hiện tại, Thái Hanh rất muốn tẩn cho Chính Quốc một trận.
"Không cần không cần đâu." Chính Quốc chột dạ cười làm lành, "Em chỉ tuỳ tiện tìm hiểu một chút thôi.... Với lại, giữa chúng ta có cơ sở dựa trên tình cảm, nếu có mời luật sư thì chắc họ cũng sẽ hoà giải trước nhỉ?"
Có cơ sở dựa trên tình cảm à.... Thái Hanh mỉm cười, cởi dây an toàn, nói, "Thế sao? Tôi còn tưởng em muốn tố cáo tôi cơ, vậy em tính giải quyết như thế nào?"
"Giải quyết riêng đi...." Chính Quốc nuốt nước miếng cái ực, nói, "Nhưng mà, chuyện như này, không có hai cái hôn thì khẳng định không xong.... ưhm....."
Thái Hanh không đợi Chính Quốc nói xong, đã cúi xuống ngấu nghiến hôn.
........
Đoàn xe phía trước rốt cuộc thông, Thái Hanh buông tha cho Chính Quốc, thản nhiên lái xe, Chính Quốc đỏ mặt, cố gắng ra vẻ bình tĩnh, cầm điện thoại, xoá sạch vết tích vừa tra.
Sau khi đưa Chính Quốc tới trường học, tình hình giao thông càng kém hơn, Thái Hanh lâu không lái xe, lần này tự mình lái xe lại bị kẹt đến hơn một tiếng, may là hôm qua đã xử lý một phần công việc rồi, lúc đến công ty, cũng không bị trễ lịch.
Bận bịu gần một tiếng mới xong, Lương Thanh Phong đẩy cửa phòng Thái Hanh ra, cầm một cuốn tạp chí, đi vào.
Kì tạp chí có đăng bài phỏng vấn Thái Hanh hôm trước, dự kiến phát hành vào cuối tháng, bên toà soạn gửi qua bản thảo, khách khí một chút— để xem Kim tổng có muốn chỉnh sửa chỗ nào không.
Có Lương Thanh Phong trấn ải, tất nhiên là không có gì không hợp ý, Thái Hanh xem lướt qua một lượt, nhìn bìa tạp chí, ra điều suy tư.
Lương Thanh Phong nghĩ Thái Hanh có chỗ không hài lòng, nói: "Ngài xem thấy có chỗ nào không ổn, tôi sẽ liên hệ toà soạn sửa lại, hoặc là.... để người bên mình trực tiếp biên soạn."
Thái Hanh lắc đầu: "Không phải vấn đề này...."
Trước khi tiếp nhận phỏng vấn, Thái Hanh đã suy nghĩ xem, nên làm như thế nào để Chu Vận có thể tiếp thu chuyện này.
Đương nhiên, không chỉ riêng về kì tạp chí này, mà chuyện giữa y và Chính Quốc, cần phải có được sự tán thành của Chu Vận mới được.
Mà Chu Vận không tín nhiệm cũng không tán thành y, là điều hiển nhiên.
Đây cũng là lí do đầu tiên, khiến y cố gắng bảo trì khoảng cách giữa hai người, đồng thời cho cậu 'suy nghĩ thêm'.
Chính Quốc chỉ còn mỗi một người thân như thế, Thái Hanh không muốn vì bản thân, khiến cậu và Chu Vận xảy ra mâu thuẫn.
Thái Hanh không dám kết luận xem lực ảnh hưởng của Chu Vận đối với Chính Quốc là bao nhiêu, nếu như Chu Vận không đồng ý mình với Chính Quốc ở bên nhau, Chính Quốc sẽ thế nào?
Thật ra trong lòng Thái Hanh đã có một cái kế hoạch.
Đó là khiến người viết càng ái muội, càng lộ liễu một chút. Rồi cả mấy tấm ảnh hôn môi trước bị lệnh cắt bỏ, nay cứ thêm vào, thuận tiện bóng gió toà soạn thả ra chút tiếng gió, lại biên tập một vài lời nói khiến người suy tư, hấp dẫn tròng mắt, khiến sự việc người người đều biết, kích thích Chu Vận.
Mặt khác, y sẽ không khắc chế nữa, dù sao Chính Quốc vốn dĩ dính y, hôn môi ôm ấp sờ mó hay làm việc gì khác đều không khó, ăn sạch sẽ Chính Quốc luôn, chỉ cần một tuần, hai người sớm chiều ngọt ngào dính lấy nhau, sau đó khi Chu Vận nổi cơn thịnh nộ đòi gặp Chính Quốc, y sẽ không ngăn cản, thẳng thắn đưa Chính Quốc về bên đó.
Lửa giận của Chu Vận, sẽ do Chính Quốc chống đỡ.
Nam sinh tầm tuổi Chính Quốc, đang trong thời kì tình cảm mãnh liệt, mới vừa cùng người yêu thân mật tiếp xúc, cực kì lưu luyến, vì người mình yêu có thể lên núi đao xuống biển lửa. Nếu Chu Vận không đồng ý, nhất định sẽ tung tuyệt chiêu: khóc lóc kể lể cầu xin, phá phách làm loạn, tuyệt thực uy hiếp..... bất kể chuyện gì cũng đều có thể làm được, làm cho tới khi Chu Vận mềm lòng mới thôi, coi như thuận lợi qua cửa.
Sau đó chăm sóc tốt cho Chính Quốc, chuyện tình cảm hai người sẽ thuận buồm xuôi gió.
Chu Vận kiên quyết được đến đâu cơ chứ, Chính Quốc là con trai bà, lại còn là đứa con duy nhất, Chu Vận sẽ không làm gì quá đáng với cậu, cùng lắm là đạn mấy bạt tai cho nhịn đôi bữa, thật sự không được nữa, đến mức giam lại, thì Thái Hanh cũng sẽ có cách cứu Chính Quốc ra, sau đó lấy thân phận anh hùng, khiến Chính Quốc càng thêm dựa dẫm vào mình.
Nếu Chu Vận đủ thông kinh sẽ không làm như vậy, nếu mà làm đến mức đó, chẳng khác nào chính tay bà đẩy con mình vào vòng tay y.
Như vậy cũng tốt, không có mẹ quan tâm, Chính Quốc sẽ chẳng khác gì con chim non bị lạc tổ, gặp được nơi ấm áp là y, sẽ mù quáng dựa dẫm cả đơi
Dù cho sự việc có phát triển theo chiều hướng nào, kẻ thắng vẫn chính là y, từ đầu đến cuối, kẻ thương gân động cốt, lại chẳng phải y.
Thái Hanh nhắm mắt, thở một hơi dài.
Lương Thanh Phong thấy Thái Hanh nửa ngày không lên tiếng, không rõ ý của y ra sao, thấy vậy liền hỏi: "Kim tổng? Có điều gì yêu cầu tôi làm sao? Có..... có kế hoạch gì sao?"
"Có kế hoạch. Nhưng mà....." Thái Hanh khe khẽ vuốt ve chiếc nhẫn cưới trên tay, cười trào phúng, "Lương Thanh Phong, có phải tôi càng lúc càng lớn tuổi rồi không? Một thương vụ một vốn bốn lời, không sợ thất bại, hiện đang bày ra trước mắt, thế nhưng tôi lại không dám làm gì."
Lương Thanh Phong đi theo Thái Hanh nhiều năm, cũng coi có thể đoán được đôi phần, thế là thấp giọng nói: "Kim tổng, nếu không trái pháp luật, chỉ hơi vi phạm đạo đức một chút, thì không cần để ý, chúng ta là thương nhân, không phải người làm từ thiện."
Thái Hanh gật đầu: "Trước tôi từng nói như vậy, nhưng mà...."
Mới vừa rồi, bản kế hoạch kia lại hiện lên trong đầu Thái Hanh, trải qua chỉnh sửa, những việc nhỏ không đáng kể cũng đã mượt mà hơn, toàn bộ mạch lạc rõ ràng, hợp tình hợp lý, kể cả những chi tiết nghe ra thấy cố ý, cũng bị Thái Hanh che lấp, gần như hoàn mỹ không dấu vết.
Thái Hanh thoải mái mỉm cười, từ bỏ bản kế hoạch đã hoàn thiện, thở dài: "Nhưng mà, đó là chồng nhỏ của tôi."
Lương Thanh Phong nhìn Thái Hanh đầy kinh ngạc, như đang nhìn một tên xã hội đen đột nhiên canh ba giữa trưa rửa tay gác kiếm, lập địa thành phật vậy.
Lương Thanh Phong chần chừ nói: "Tuy rằng không rõ kế hoạch cụ thể là gì, nhưng chỉ cần chúng ta đủ cẩn thận, an bài chặt chẽ chu đáo, hoàn toàn có thể khiến cho Điền thiếu gia tin rằng ngài không hay biết gì, ngài không cần lo lắng....."
"Tôi không lo em ấy sẽ biết." Thái Hanh nhàn nhạt nói, "Tôi không đành lòng làm vậy."
Thái Hanh tưởng tượng lại bản kế hoạch 'ăn sạch sành sanh Chính Quốc từ trong ra ngoài' trái nghiệm một lần nữa, rồi đóng dấu niêm phong, cất kĩ, "Đừng nhắc lại chuyện này nữa."
Thái Hanh ném cuốn tạp chí lên bàn: "Cậu tự mình đi.... chuẩn bị một ít quà tặng, kèm theo cuốn tạp chí này, mang qua chỗ Chu Vận đi."
Lương Thanh Phong còn chưa kịp tiếc nuối vì Thái Hanh bỏ gần tìm xa, trong tiềm thức anh cảm thấy chuyện này không thể để xảy ra sai sót, châm chước: "Nội dung phỏng vấn có không ít liên quan tới Điền thiếu gia, nếu Chu phu nhân có dị nghị với nội dung...."
Thái Hanh lạnh nhạt nói: "Nhắn bà ấy tới tìm tôi là được, đừng để Chính Quốc biết."
Lương Thanh Phong nhịn không được nóu: "Chu phu nhân và Điền thiếu gia là mẹ con, nếu có chuyện, để Điền thiếu gia ra mặt có lẽ...
"Lời tôi vừa nói không đủ rõ ràng sao?" Thái Hanh liếc Lương Thanh Phong một cái, "Không kinh động Chính Quốc, năm chữ này đủ rõ ràng chưa?"
"Lương Thanh Phong cúi đầu: "Đã rõ."
Lương Thanh Phong cầm tạp chí đi ra ngoài, ngẫm nghĩ một lát, mới nói: "Còn nữa, Kim tổng, ngài mới hơn ba mươi, không hề già,"
Thái Hanh lạnh lùng đáp: "Khỏi cần an ủi tôi, không phải cậu cũng đầu ba rồi à, chẳng ai trẻ trung hơn ai đâu."
Chính Quốc có hảo cảm với Lương Thanh Phong, Thái Hanh vẫn còn ghim vào để đấy, dạo này bận quá, chưa kịp thanh toán mà thôi.
Lương Thanh Phong không rõ tự dưng ăn quả lựu đạn từ đâu ra, hối hận đã lắm mồm, gật đầu đi ra ngoài.
Hai giờ sau, như Thái Hanh dự đoán, Chu Vận liên hệ y, đại ý muốn 'nói chuyện' riêng.
Thái Hanh đồng ý.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com