2
Không lâu sau đó, cà phê được bưng tới. Lúc đặt xuống, tách cà phê chạm nhẹ mặt bàn tạo tiếng khe khẽ.
"Quý khách dùng thong thả."
Chúc Kinh Nho có một đam mê bí mật. Y lặng lẽ ngắm bàn tay đặt cạnh chiếc tách kia, có thể ngửi thấy hương nước xà phòng rửa tay nhè nhẹ.
Vì nước da trắng nên những đường gân xanh trên mu bàn tay hiện lên rõ nét. Lòng bàn tay lớn, ngón tay thon dài, các khớp nối nhô ra ửng hồng, những vết chai tượng trưng cho sự mạnh mẽ, rất thích hợp để cắm vào hay vào sâu nơi cuống họng.
Nghĩ tới đây, Chúc Kinh Nho lập tức cầm lấy tách cà phê vừa được đặt xuống, ngửa đầu ực hết chỉ trong vài giây. Giọng nói khàn đi vì bị bỏng nhưng nét mặt y vẫn không chút suy suyển: "Cho thêm một Americano đá, cảm ơn."
Hành động bất thình lình được thực hiện một cách trơn tru, trôi chảy khiến nhân viên phục vụ ở bên cạnh mắt chữ O, mồm chữ A.
Người bình thường nếu làm vậy sẽ bị nghi là kẻ thần kinh, thế nhưng cách ăn vận của Chúc Kinh Nho thật sự không giống người đầu óc có vấn đề.
"Được." Người đàn ông kia ngay cả khi ngạc nhiên cũng rất bình thản, đặt chiếc tách không lên khay rồi xoay người rời đi.
Chúc Kinh Nho chờ người ta quay lưng lại mới há miệng hà hơi không ngừng, cảm giác lục phủ ngũ tạng đều muốn tan chảy cả rồi. Đuôi mắt vì phản ứng sinh lý mà hơi ươn ướt, y rút giấy lau nước mắt rồi buộc phải đưa ra kết luận.
Uống đồ uống nóng không chữa được bệnh thấy sắc sinh mê.
.
Tầm chập tối cổ hỏng vẫn nóng rát như cũ, giọng nói y cũng khàn đi rất nhiều. Để miệng quạ đen không thành sự thật, Chúc Kinh Nho đành phải tới bệnh viện lấy số.
Trên đường đi nhìn chằm chằm mặt tường trắng của bệnh viện, y lại không kìm được mà nhớ về quán cà phê.
Bác sĩ kiểm tra xong, kê đơn thuốc, kêu Chúc Kinh Nho thời gian tới hạn chế uống nước nóng, phải giữ gìn cổ họng, cố gắng chỉ uống thức uống ấm.
Chúc Kinh Nho không biết đang suy nghĩ cái gì, lỡ miệng nói: "Không uống có sờ được không..."
"Gì cơ???"
Chúc Kinh Nho bình tĩnh trả lời: "Không có gì."
Trước ánh mắt ngay thẳng và chân thành của Chúc Kinh Nho, bác sĩ bắt đầu nghi ngờ liệu anh ta có phải bị ảo giác nên nghe nhầm hay không.
.
Sáng hôm sau, vì để tỉnh táo nên Chúc Kinh Nho cố tình nhai đá viên. Cơn đau họng cũng không thể ngăn cản y ăn diện hệt một chú chim công sặc sỡ, sau đó một lần nữa tới quán cà phê, ngoan ngoãn chọn món cà phê ấm, ngồi tại vị trí cạnh cửa sổ gần quầy đặt món nhất, phơi nắng trọn một tiếng đồng hồ.
.
Hai tuần thấm thoát trôi qua, Chúc Kinh Nho mỗi ngày đều tới uống cà phê. Vào quán gọi món, uống xong thì rời đi, không thể nhìn ra có ý đồ gì.
.
Ngày thứ mười lăm, trời mưa lất phất.
Chúc Kinh Nho ngồi đó, vẻ mặt chăm chú, dùng bút than phác từng nét cẩn thận lên cuốn sổ phác hoạ, hình ảnh trên trang giấy sống động như thật - Bàn tay cầm ly thuỷ tinh khớp xương rõ ràng, vẻ đẹp nam tính được miêu tả sinh động, bên cạnh có viết vài chữ nhỏ.
Họ Bách tên Thanh Lâm.
Là nhân viên phục vụ nói cho Chúc Kinh Nho biết.
Chúc Kinh Nho có đôi mắt tinh tường, vừa gặp đã phải lòng ông chủ quán nhà người ta. Vẽ xong, y lặng lẽ chăm chú nhìn theo bóng lưng Bách Thanh Lâm cách đó không xa.
Anh đang đứng gọi điện thoại sau cánh cửa, giọng nói được hạ thấp nên khó có thể nghe rõ. Cơ bắp trên cánh tay đeo dây đai[1] trông thật cân đối, hẳn là thường xuyên luyện tập, vóc dáng và thể trạng đều mang tính kỷ luật cao.
Cuộc gọi hôm nay kéo dài khá lâu. Bách Thanh Lâm bình thường kiệm lời nhưng rất giỏi kiểm soát tình hình, mọi chuyện lớn nhỏ trong quán cà phê dường như đều cần anh xử lý.
Chúc Kinh Nho canh đúng thời gian ra về. Trước lúc rời đi, y quay lại nhìn Bách Thanh Lâm thêm một chốc.
Chẳng rõ ngọn gió nào thổi qua, cả chuông gió lẫn trái tim cùng rung động.
.
Khi màn đêm buông xuống, Chúc Kinh Nho đỗ xe bên đường trước cửa chính của quán cà phê, hàng ghế sau chất đống hơn chục ly cà phê giao hàng đã được rửa sạch sẽ. Sáng tới quán uống, tối còn đặt giao tới, ủng hộ hết lòng.
Đường Trầm ngồi ở ghế phụ lái ngáp dài: "Tao còn bảo sao dạo này mày ngày nào cũng chạy tới quán này, té ra là công xòe đuôi. Cuối cùng đã nhắm trúng ai đó rồi."
"Hợp gu thật."
"Hợp gu mày cũng vô dụng, phải người ta hợp gu mới được. Nhỡ có đối tượng rồi thì sao?"
"Anh ấy không có."
"Được. Theo như lời mày, anh ta không chỉ độc thân, mặt đẹp dáng ngon, hơn nữa còn là người nghiêm túc, học vấn cao. Một tên chó ẻ bỏ học như mày làm nổi không?" Đường Trầm lảm nhảm: "Nếu theo đuổi không được thì để tao..."
Chuông báo thức trên điện thoại kêu vang, vừa đúng chín giờ.
Quán cà phê của Bách Thanh Lâm đóng cửa lúc chín giờ, còn quán bar của Chúc Kinh Nho lại mở cửa đúng chín giờ. Cách nhau chỉ một con đường nhưng tách biệt rõ ràng, khác nhau hoàn toàn.
Sau khi đóng cửa, bước xuống cầu thang, Bách Thanh Lâm chắc chắn sẽ đi qua phía trước xe của Chúc Kinh Nho.
Ánh đèn đường chiếu xuống khiến ánh sáng bao phủ cả người anh. Bách Thanh Lâm cúi đầu ấn bật lửa, ngón tay thon dài cầm một điếu Tô Yên[2], toàn bộ trang phục trên người đều sẫm màu, cổ áo gọn gàng, mang thứ khí chất cô đơn của người đàn ông trưởng thành, mọi cử động đều đẹp mắt.
Chúc Kinh Nho nắm lấy vô lăng, mắt nhìn không rời, bảo: "Tao lúc nào nói muốn theo đuổi anh ấy."
Đường Trầm: "???"
Bách Thanh Lâm đi càng lúc càng xa, Chúc Kinh Nho lúc này mới thu lại ánh nhìn, chậm rãi nói: "Phải nghĩ cách khiến anh ấy theo đuổi tao."
Chú thích:
[1] Đai giữ tay áo:
Tấm lịch để bàn đặt trên tủ đầu giường của Chúc Kinh Nho đỏ tươi cả mảng, mười bốn ngày vừa qua đều bị đánh dấu X. Chỉ gặp thôi vẫn là chưa đủ, hai tuần chỉ nói được mấy câu lặp đi lặp lại.
"Chào buổi sáng, bạn muốn uống món gì?"
"Được."
"Thong thả dùng."
Bách Thanh Lâm quý chữ như vàng, vừa khách sáo vừa xa cách, có đôi lúc ánh mắt họ chạm nhau thì anh cũng sẽ rất tự nhiên mà nhìn sang nơi khác.
Mà Chúc Kinh Nho lại rất thích kiểu vậy. Y gõ nhẹ chiếc bút dạ đỏ trên tay lên tấm lịch.
Vẽ một vòng tròn lên ngày thứ mười lăm tượng trưng cho một khởi đầu mới.
.
Sáng hôm sau.
Quán cà phê đông khách nên phải xếp hàng. Thứ Hai ngày đi làm, quán cà phê nằm tại ngã tư của một con phố đi bộ sầm uất, khách lui tới chủ yếu là dân công sở từ mấy toà nhà văn phòng.
Giữa đám đông chỉ ba màu đen, trắng, xám, Chúc Kinh Nho trở nên cực kỳ nổi bật, từ ngoại hình tới phong thái đều khiến người khác nhìn qua là khó quên. Quần áo y không bao giờ trùng lặp, màu sắc đa dạng, theo phong cách tiên phong táo bạo. Ngoài ra, khác với dân đi làm, y trước giờ đều không vội vã, tự do đến đi như một cơn gió.
.
Buổi tối trước khi quán đóng cửa kiểu gì cũng sẽ nhận được đơn giao hàng từ quán bar bên cạnh, món cà phê gọi giao tới giống y hệt buổi sáng, cũng không khó để đoán ra là cùng một người.
Tên, địa chỉ, số điện thoại... Bách Thanh Lâm đã đọc hơn chục lần, hiện tại đã thuộc lòng. Mà không chỉ anh, tất cả mọi người trong quán đều có ấn tượng sâu sắc đối với vị khách đặc biệt này.
Bách Thanh Lâm quay người đi, rửa sạch tay, chuẩn bị pha chế món của Chúc Kinh Nho. Những giọt nước ẩm ướt men theo ngón tay thon dài của anh chảy xuống, sau đó được khăn tay lau sạch.
Một lúc sau, cà phê được nhân viên phục vụ mang tới cho khách. Bách Thanh Lâm cởi tạp dề, vô tình liếc qua Chúc Kinh Nho đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ.
Tư thế mang vẻ biếng nhác, lưng hơi ngả ra sau, nửa người được bao trùm trong ánh nắng rọi xuyên qua ô cửa sổ kính, hốc mắt đổ bóng sâu hút. Người đẹp trai có rất nhiều, thế nhưng vẻ đẹp của y lại có chút không giống sản phẩm của nền văn minh xã hội. Dáng vẻ lười nhác, tùy hứng, đường nét khuôn mặt tựa như bức tranh sơn dầu bí ẩn với đầy những nét mực đen cùng sắc màu đậm, kể cả khi nhắm mắt cũng vô cùng nổi bật.
Chẳng hề ăn khớp với chữ "Nho" trong tên.
(Nho trong nho nhã)
Liếc mắt như này không lịch sự cho lắm, Bách Thanh Lâm vừa tính nhìn sang chỗ khác thì ngay giây sau, Chúc Kinh Nho lại bất thình lình mở mắt nhìn anh.
Hai người yên lặng nhìn nhau một hồi.
Bách Thanh Lâm vẫn chẳng thể hiện cảm xúc gì.
Chúc Kinh Nho lịch sự gật đầu với Bách Thanh Lâm, sau đó quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ngón tay đặt trên bàn khẽ gõ đều từng nhịp. Đây là hành động nhỏ chỉ xuất hiện khi tâm trạng y vui vẻ.
Vốn định đếm nhịp tim đập, kết quả đếm mãi đếm hoài lại thành trật nhịp.
.
Đợi sau khi Chúc Kinh Nho rời đi, Bách Thanh Lâm mới nhắc nhân viên phục vụ bên cạnh: "Giảm nhiệt độ điều hoà đi."
"Nóng lắm sao ạ?"
"Ừ."
Thật ra không phải Bách Thanh Lâm thấy nóng, chẳng qua trước đó khi Chúc Kinh Nho quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vành tai trái có đeo hai chiếc khuyên vòng bằng bạc của y dường như đã ửng đỏ.
Nhân viên phục vụ chỉnh nhiệt độ xong thì đi dọn dẹp những bàn đã qua sử dụng. Lúc lau tới chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, cậu ta phát hiện ra có một chiếc nhẫn.
"Chủ quán, cái này chắc là của anh Chúc. Anh ấy đi được khá lâu rồi."
"Thấy mất sẽ quay lại tìm thôi."
"Cũng phải." Nhân viên phục vụ ngày thường khá quen thân với Chúc Kinh Nho, khẽ cảm thán: "Trang phục của anh ấy phối theo phong cách đúng ngầu."
"Đừng tùy tiện bàn luận về khách hàng." Bách Thanh Lâm cúi đầu bỏ chiếc nhẫn vào trong hộp gỗ cạnh quầy, cất cẩn thận chờ người đến lấy.
Thế nhưng, chờ tới 20 giờ 55 phút, quán cà phê đã chuẩn bị đóng cửa, người mất đồ vẫn chẳng hề xuất hiện, ngược lại đơn đặt cà phê giao đi lại tới rất đúng giờ.
Địa chỉ vẫn là quầy bar của quán bar bên cạnh. Tai vách mạch rừng, đồ cá nhân vẫn nên nhắc nhở người ta một tiếng.
Bách Thanh Lâm làm xong ly mocha thì đóng gói lại, kêu nhân viên của quán bỏ chiếc nhẫn lúc trước nhặt được vào trong túi giấy rồi mang cùng với ly cà phê qua.
Sau đó, anh đứng ở quầy, lấy điện thoại ra bấm số.
Đầu bên kia rất nhanh đã nhấc máy.
"Cậu Chúc, tôi đã kêu nhân viên mang chiếc nhẫn cậu để quên ở quán qua cho cậu rồi." Qua lớp cửa kính, Bách Thanh Lâm có thể trông thấy bảng đèn sáng rực rỡ bên ngoài quán bar, anh dường như có thể thấy được cả sự ồn ào và náo nhiệt bên trong.
Âm thanh truyền qua điện thoại lại không hề ầm ĩ. Chất giọng có chút uể oải nghe rất thư thái, có vẻ như mới tỉnh dậy: "Cảm ơn ông chủ Bách. Tôi tìm mãi, hoá ra rơi ở quán anh. Làm phiền anh rồi."
"Không phiền. Chào mừng cậu lần sau lại tới." Bách Thanh Lâm không thích tán gẫu.
Đầu bên kia cũng không để bụng: "Nhất định rồi."
Chúc Kinh Nho lúc này đang đỗ xe bên ngoài quán cà phê, loa bluetooth đang phát một bài tình ca sầu triền miên. Hôm qua y có thấy điện thoại cố định chỗ quầy order bị hỏng.
Chúc Kinh Nho không kìm được khẽ mỉm cười. Thông tin liên lạc thôi mà, dễ như bẫng.
Chương 03 <<
Căn hộ của Bách Thanh Lâm cách quán cà phê không quá xa. Khoảng thời gian sau khi tan làm về nhà là khoảng thời gian riêng tư thật sự chỉ thuộc về mình anh. Anh cởi áo khoác ngoài cùng áo len, quần dài và thắt lưng, treo gọn gàng tất cả lên chiếc giá gỗ chắc chắn.
Sau khi tắm nước nóng, anh bật TV. Trên bàn nước có tờ báo đang để mở.
Năm nay, hệ thống sưởi ấm của thành phố Nam Hải được đưa vào hoạt động từ rất sớm. Bách Thanh Lâm từ trong phòng tắm đi ra, chỉ mặc quần đùi, đang dùng khăn lau mái tóc ướt của mình, những đường gân xanh gồ lên trên cổ tay thẳng tắp.
Bách Thanh Lâm ngồi trên sofa, chăm chú theo dõi bản tin thời sự phát lại. Anh sở hữu đường nét cơ bắp rắn rỏi, săn chắc. Anh ngồi đó, hơi cúi người, bên tai ngoài tiếng vải loạt xoạt thì chỉ còn giọng đọc tin rành mạch của người dẫn chương trình.
Căn hộ của Bách Thanh Lâm là căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách với diện tích khá lớn. Trên tường phòng khách có treo vài bức thư pháp cùng tranh vẽ truyền thống Trung Quốc. Đồ đạc quanh nhà theo tông đen, trắng và xám, được bài trí ngăn nắp, tiện nghi, có thể thấy chủ nhà là người ưa sạch sẽ, biết cách thu xếp cuộc sống.
9h40′, màn hình điện thoại của Bách Thanh Lâm bỗng bừng sáng, xuất hiện một yêu cầu kết bạn trên Wechat.
Bách Thanh Lâm tính làm cho chấm đỏ biến mất, thế nhưng vừa nhấn vào thì phát hiện người trong ảnh đại diện anh từng gặp qua.
(Chấm đỏ góc trên bên phải các app di động khi có thông báo mới)
.
Chúc Kinh Nho chờ cả nửa ngày mới chờ được một thông báo từ chối cùng tin nhắn: [ Cậu Chúc không cần cảm ơn. ]
Sáu chữ khiến kẻ gửi cả một đoạn tin nhắn yêu cầu kết bạn dài dằng dặc trước đó ức nghẹn muốn chết. Y vuốt nhẹ tách trà nóng rồi nhắn tin trả lời ngay tắp lự: [ Chiếc nhẫn đó rất quan trọng với tôi. Mời ông chủ Bách bữa cơm là việc tôi nên làm mà. ]
Sau đó tiếp tục gửi yêu cầu kết bạn.
Mười phút trôi qua, [ Không cần. ]
Chúc Kinh Nho trầm ngầm nhìn đăm đăm màn hình điện thoại. Không chấp nhận dù chỉ là yêu cầu kết bạn trên Wechat, không thích xã giao, rất có ý thức lãnh thổ, tâm lý phòng bị cũng rất mạnh mẽ.
[ Không chỉ để cảm ơn thôi đâu, ông chủ Bách. Tôi còn có vụ làm ăn này muốn bàn với anh. ]
[ Kết bạn tiện liên lạc, đi mà. ]
Hai tin nhắn đã được gửi đi.
Ở đầu bên kia, ngón tay Bách Thanh Lâm khựng lại vài giây, sau đó bình tĩnh tắt máy. Có rất nhiều nhân viên công sở tới quán anh mua cà phê tiện đường đưa con đến trường, mấy đứa nhóc lúc xin mua bánh cũng hay dùng cụm "đi mà" để làm nũng.
Cái từ nũng nịu này dường như chẳng liên quan gì với người gửi tin nhắn trong điện thoại cả. Đúng lúc này, bản tin thời sự phát lại cũng đã tới hồi kết. Mười giờ đúng, Bách Thanh Lâm đúng giờ lên giường đi ngủ.
Chúc Kinh Nho cũng chẳng vội vàng. Y đặt chiếc nhẫn vào giữa lòng bàn tay, sau đó tung lên không trung tựa như một đồng xu, rồi bắt lấy, rồi lại tung lên.
Tạm thời không trả lời hẳn là do đang bận việc khác, cũng bình thường.
Trừ những lúc tới quán cà phê, y gần như không hề bắt gặp Bách Thanh Lâm ở bất kỳ địa điểm nào khác. Lần duy nhất tình cờ gặp là ở gần siêu thị.
Cả hai đều mua thuốc lá, một người chọn Marlboro[2], người còn lại chọn Tô Yên.
Lúc thanh toán, Chúc Kinh Nho có mỉm cười chào hỏi, thế nhưng Bách Thanh Lâm lại như thể chẳng nhớ ra y, thờ ơ gật đầu một cái lấy lệ rồi quay người rời đi, chẳng nói câu nào.
Lúc này đây, Chúc Kinh Nho nhặt chiếc nhẫn mình không bắt được lên.
Cà phê rất ngon, ảnh đại diện cũng rất đẹp. Ảnh đại diện của Bách Thanh Lâm vô cùng đơn giản, chỉ là một bàn tay đang cầm ly cà phê với khớp xương thon gọn cùng một nốt ruồi nhạt màu chỗ cổ tay. Bàn tay ấy đã nghiền nát mọi quan điểm thẩm mỹ của kẻ có thâm niên nghiện tay như Chúc Kinh Nho.
.
Bảy giờ sáng, quán cà phê mở cửa. Bách Thanh Lâm bước vào quán, bắt đầu bận rộn với công việc. Anh đúng giờ mở điện thoại lên, bật chế độ tắt tiếng. Bách Thanh Lâm mắc chứng ám ảnh cưỡng chế khá nghiêm trọng, sẽ lần lượt xóa từng tin nhắn. Trong đống tin nhắn rác xuất hiện thêm tin nhắn do Chúc Kinh Nho gửi tới.
Nhân viên tới làm việc chào hỏi anh: "Chào buổi sáng, chủ quán."
"Chào."
"Sữa đặc và nước cốt dừa lát nữa sẽ được giao tới."
"Được."
Bách Thanh Lâm tắt điện thoại, tiếp tục làm việc.
Ở phía bên kia, âm thanh thông báo vang lên rất to. Chúc Kinh Nho lật người rồi tiếp tục nằm úp sấp trên gối, không nhúc nhích hệt như xác chết. Hơi thở của y ngày một dồn dập, mãi tới khi chóp mũi ửng đỏ, y mới nghiêng đầu mở điện thoại lên, cố gắng hé mắt nhìn màn hình.
[ Có thể gặp bàn. ]
Một, hai, ba, bốn, bốn chữ.
Chúc Kinh Nho ném điện thoại sang một bên rồi rúc vào chăn ngủ tiếp, trong lòng làu bàu: Xương cứng đúng là cứng thật, người bình thường gặm không nổi.
Gặp bàn thì gặp bàn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com