3
Trước khi ra khỏi nhà, Chúc Kinh Nho đeo chiếc nhẫn bạc kia vào ngón tay. Lúc cúi xuống xỏ giày, y do dự hơn mười giây, sau cùng vẫn quay lại vào trong, xịt chút nước hoa lên cổ tay. Nhưng y cũng không muốn để người ta nhận ra mình quá chăm chút, vậy nên suốt quãng đường, cửa sổ xe luôn để mở, cố gắng làm nhạt bớt hương nước hoa.
.
Chúc Kinh Nho bước từng bước lên bậc thang, lớp kính của quán cà phê phản chiếu bóng hình y. Y mặc một chiếc áo lông đen dáng rộng với những đường cắt may độc đáo, phối cùng quần cargo. Nếu chỉ nhìn vào khuôn mặt và dáng người thì hoàn toàn không có vẻ gì của người đã ngoài ba mươi. Thêm vào đó, y còn sở hữu một đôi mắt giỏi gạt người, không chứa chút dục vọng nào nhưng cũng dường như tràn đầy ham muốn.
Chẳng qua, kế hoạch của Chúc Kinh Nho lần này đã thất bại, muốn gạt cũng chẳng có cơ hội gạt. Y ngồi ở vị trí sát cửa sổ, ngón tay nhẹ nhàng mân mê mặt bàn, khớp xương hơi cong lại, đuôi mắt khẽ liếc về phía Bách Thanh Lâm đang đứng cúi đầu đọc sách ở quầy.
Cuối cùng y đã hiểu vì sao Bách Thanh Lâm lại đồng ý gặp mặt bàn chuyện. Vì anh chỉ phụ trách pha chế và bỏ vốn, quán cà phê có tài vụ chuyên nghiệp đứng ra móc mối.
"Hợp tác vui vẻ." Người đẹp tóc dài gợn sóng ngồi phía đối diện đưa tay qua.
Coi như tạo chút quan hệ, cũng không lỗ. Hai người bắt tay, ký hợp đồng. Nữ tài vụ xinh đẹp bỗng hỏi: "Tôi nghe họ kể cậu rất thích cà phê do chủ quán chúng tôi pha."
"Thật sự rất thích." Chúc Kinh Nho chẳng hề do dự, nghiêng đầu nhìn về phía Bách Thanh Lâm: "Trước đây tôi không thích uống."
.
"Chất lượng hạt cà phê bên cậu ta cung cấp tốt hơn ngoài thị trường không chỉ gấp ba lần, thế nhưng giá cả lại vẫn vậy." Lý Văn Tuyết đưa hợp đồng cho Bách Thanh Lâm: "Thật không ngờ đấy. Kẻ lãng tử như vậy lại từng sống ở Nam Mỹ, Châu Phi, hơn nữa còn có bạn bè trồng cà phê. Mỗi tháng đều dư một mẻ hạt cà phê tươi mới, vừa hay có thể cung cấp cho chúng ta."
"Ừm." Bách Thanh Lâm nhìn chữ ký của Chúc Kinh Nho. Nét chữ như người, rất khoa trương, nét bút sắc nét. Nhìn xuống dưới, khoảng trắng trống trên trang giấy có hai chữ cái rất nhỏ, "Hi".
Lý Văn Tuyết cũng chú ý tới: "Có đánh tiếng với ông rồi à?"
Bách Thanh Lâm ngẩng đầu lên theo phản xạ, nhìn về vị trí bên cửa sổ.
Người kia đã đi rồi. Anh bèn dọn dẹp giấy tờ, vừa định đeo chiếc tạp dề nâu vào thì nhân viên phục vụ bên cạnh tò mò hỏi: "Chị Văn, sao lại là lãng tử?"
"Muốn ăn chơi tới mức nào thì có thể ăn chơi tới mức đó. Hơn nữa với khuôn mặt đấy, có ai trông thấy mà không mê muội." Lý Văn Tuyết trả lời xong thì chợt bắt gặp ánh mắt Bách Thanh Lâm, lập tức sởn da gà. Thế nhưng, cô nghĩ chắc do Lão Bách không thích nghe mấy lời đồn nhảm, chỉ đơn giản bỏ qua sự khó chịu, tiếp tục tám chuyện cùng nữ phục vụ: "Cậu ta rất nổi tiếng. Mười năm trước từng tham gia một ban nhạc rất hot, về sau không rõ làm gì... Không ngờ quán bar đối diện lại do cậu ta mở, hôm nay coi như được gặp người thật rồi."
"Đáng tiếc là cậu ta không hứng thú với phụ nữ, nghe bảo là gay."
...
Bách Thanh Lâm quay người đi rửa tay, rửa tay xong thì lau thật sạch. Anh đã quen kiểm soát toàn bộ quá trình theo đúng tuần tự. Lau tay xong, anh đi tới chỗ xe tải đỗ bên ngoài quán, bê hạt cà phê vào.
Ra ra vào vào đều phải đi qua một chiếc ô tô màu bạc. Khu tấc đất tấc vàng như này xuất hiện xe sang cũng là chuyện bình thường, chẳng qua rõ ràng gần đó có bãi gửi xe.
Chủ xe ngồi ở ghế lái hình như đang ngủ, đắp chăn che cả người lẫn mặt.
Tới lần cuối Bách Thanh Lâm đi qua để chuyển thùng hàng cuối cùng, chiếc xe đó mới từ từ hạ cửa kính, một bàn tay đeo nhẫn bạc thò ra, đặt trên mép cửa.
"Trưa anh có rảnh đi ăn cùng tôi một bữa không?"
Thật bất ngờ, lại gặp nhau rồi.
Giọng nói của Chúc Kinh Nho cũng giống như ngoại hình của y, rất dễ nhận biết. Chất giọng thư thái và thoải mái, tựa như lời mời bình thường dành cho người bạn cũ, chẳng hề khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Bách Thanh Lâm nghe tiếng thì dừng bước. Anh cúi đầu nhìn xuống chóp mũi bị bịt chăn tới ửng hồng của Chúc Kinh Nho. Anh rất thẳng thắn, giọng điệu không lên không xuống, chỉ như đang kể lại sự thật: "Tôi không quen ăn bên ngoài."
Ngụ ý rất rõ ràng: Uống cà phê thì hoan nghênh, liên lạc riêng tư thì không cần thiết.
Khi Bách Thanh Lâm hờ hững nhìn người khác sẽ khiến người ta cảm thấy vô cùng áp bức. Mí mắt anh hơi nheo lại, màu đồng tử rất sẫm, hơn nữa mấu chốt ở đây là anh nói chuyện quá thẳng thừng, khiến người khác uất nghẹn.
"Vậy sao." Chúc Kinh Nho chẳng hề ngại ngùng, tỏ vẻ từ chối thì từ chối, dù sao y cũng chỉ tiện miệng hỏi.
Bách Thanh Lâm đứng đó, nhìn theo Chúc Kinh Nho rời đi. Khoảnh khắc cửa sổ lướt ngang qua anh, Chúc Kinh Nho cố ý quay sang nhìn thoáng qua Bách Thanh Lâm. Khuôn mặt đào hoa ấy quả rất phong lưu, hơn nữa còn bỏ lại một câu trêu chọc đầy hớn hở.
"Ông chủ Bách, hợp tác vui vẻ nhé."
Buổi tối, Hoàng Sâm mang cà phê lên phòng riêng trên tầng ba, vừa vào đã thấy Chúc Kinh Nho đang đứng ngoài ban công. Dưới ánh đèn, nốt ruồi son ở đuôi mắt y mang đến một thứ cảm xúc khó tả rất đặc biệt. Khuỷu tay y gác hờ trên mép lan can, người hơi cúi, ánh nhìn chăm chú, dường như đang nhìn ra bên ngoài tới ngẩn người.
Từ đây có thể trông thấy quán cà phê chuẩn bị đóng cửa phía đối diện.
"Ông chủ, cà phê hôm nay tới rồi." Hoàng Sâm ân cần đặt ly cà phê được giao tới lên chiếc bàn nhỏ, sau đó đi tới bên cạnh Chúc Kinh Nho: "Cuối tuần anh có rảnh không? Em mời anh đi ăn. Lẩu hay thịt nướng, bít tết hay hải sản?"
"Có tiền từ trên trời rớt xuống à?"
Hoàng Sâm hớn hở trả lời: "Đúng là từ trên trời rớt xuống thật!"
"Kể anh nghe. Em với A Ngâm ở quán cà phê đối diện quen nhau rồi. Cà phê toàn do cô ấy mang qua. Tính thời gian, em với cô ấy đã liếc mắt đưa tình với nhau được hơn chục ngày. Nãy ở dưới tầng em vừa tặng hoa và tỏ tình với cô ấy, cô ấy nhận lời làm bạn gái em rồi!"
"..."
"Ông chủ, trước đây mấy lần anh làm mai làm mối, nối sợi tơ tình đều chẳng đáng tin cậy, ai ngờ lần này vô tình cắm liễu, liễu lại xanh. À đúng rồi, mai ăn gì đây?"
Mấy lời bô lô ba la của Hoàng Sâm, Chúc Kinh Nho chẳng nghe lọt tai được câu nào. Y mỉm cười, hỏi: "Cô ấy còn dưới tầng không?"
"Vẫn còn đó."
"Hôm nay cho phép cậu về sớm, tôi sẽ lái xe đưa hai người đi hẹn hò. Vòng đu quay ở phía Nam thành phố rất phù hợp cho thế giới hai người. Ngồi vòng đu quay xong thì đi xem phim, tôi bao nguyên rạp cho hai người, thầu luôn cả ăn khuya."
Chúc Kinh Nho nhẹ nhàng liệt kê hết tất cả, Hoàng Sâm chết lặng toàn tập. Cậu ta quá rõ tính cách của ông chủ, không những mạch não quái gở mà còn ngày ngày ăn no xong thích kiếm chuyện náo nhiệt.
Chuông báo nguy hiểm kêu vang, dứt khoát muốn từ chối.
"Lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui là một đức tính tốt, cậu không cần cảm ơn tôi." Chúc Kinh Nho vỗ vai Hoàng Sâm: "Dẫn tôi đi gặp bạn gái cậu đi, đừng để cô ấy chờ quá lâu. Cậu làm việc cũng vất vả, tôi cũng tính là nửa người lớn trong nhà, thấy cậu tìm được bạn gái thì đương nhiên là vui cho cậu."
Chỉ vài câu đã gạt cho Hoàng Sâm vốn số nơron chẳng nhiều nhặn gì trở nên ngơ ngác.
Bốn bỏ làm năm, ông chủ tương đương với người lớn trong nhà. Bốn bỏ làm năm thêm nữa, y với ông chủ Bách là thông gia.
Chúc Kinh Nho tưởng tượng cũng đến là đẹp. Lúc định quay người để xuống tầng thì chợt y nhận ra điều gì đó. Cách đó không xa, có một ánh mắt đang chăm chú quan sát y.
.
Bách Thanh Lâm xoắn tờ hợp đồng sáng nay trong tay. Gió khẽ thổi, lá cây ngân hạnh đung đưa phát ra tiếng xào xạc xào xạc, bóng cây dưới ánh đèn loang lổ lốm đốm.
Anh vừa bước xuống bậc thang cuối cùng thì trông thấy Chúc Kinh Nho đang nói chuyện với một cậu trai trẻ trên ban công phía đối diện.
Chẳng biết vì sao, anh lại đứng nhìn thêm một lúc.
.
Ánh đèn đường sau khi sửa trở nên sáng rõ.
Chúc Kinh Nho rất giỏi làm thân với người khác. Trên khuôn mặt y luôn mang nét cười, bộ dạng lơ đãng nhưng lại chiếm thế chủ động, sở hữu một thứ sức mạnh không thể giải thích.
Khi ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt Chúc Kinh Nho, Bách Thanh Lâm chẳng hề né tránh, vẫn tiếp tục ngước mắt công khai nhìn về phía bọn họ. Miệng anh ngậm điếu thuốc, ánh lửa rọi xuống đường xương cằm, miệng nhả từng đợt khói trắng.
Dưới ánh đèn đường, có thể thấy cực kỳ rõ hành động này của anh. Từ lần đầu gặp, Chúc Kinh Nho đã biết Bách Thanh Lâm có hút thuốc. Chiếc họng khàn ấy phải được thuốc lá liếm láp ngày qua ngày mới có thể tạo nên.
Dáng vẻ Bách Thanh Lâm khi hút thuốc thật khác so với vẻ xa cách người lạ ngày thường của anh. Biểu cảm có chút chán chường và buông thả, đầy nét tương phản, hấp dẫn người khác muốn tìm hiểu.
Chúc Kinh Nho giơ tay lên chào, trông tràn đầy sức sống, môi mấp máy hình như nói gì đó.
Bách Thanh Lâm nghe không rõ. Sau khi gật đầu ra hiệu, anh dùng bàn tay đang cầm điếu thuốc gấp tờ hợp đồng lại rồi quay người, rời đi theo đại lộ Ngân Hạnh. Lá cây theo gió chầm chậm rơi xuống. Gió càng lúc càng lớn, cả con đường trở nên vắng lắng.
Chúc Kinh Nho bám chặt lấy lan can ban công mấy giây rồi mới thả ra. Y căng thẳng làm cái khỉ gì cơ chứ, bao nhiêu tuổi mà rồi còn như vậy.
Hoàng Sâm ở bên cạnh cảm thán: "Anh đẹp trai kia chân dài ghê. Bạn bè của ông chủ người này đẹp trai hơn người trước."
"Không phải bạn bè."
"Nhẽ nào là họ hàng?"
Chúc Kinh Nho xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên tay, lời nói cuộn tròn nơi đầu lưỡi nghe đầy ám muội: "Tôi yêu thầm anh ấy, hiểu chưa?"
Chương 06 <<
Sau khi ngồi lên xe của Chúc Kinh Nho, Hoàng Sâm mới tỉnh ngộ, thậm chí còn dự cảm rằng bản thân đã lên phải thuyền giặc, có lẽ không thể bước xuống được nữa!
Vì bạn gái cậu ta đã hoàn toàn bị ông chủ của cậu ta dẫn dắt tới chệch hướng. Rõ ràng nhân vật chính của buổi hẹn hò là bọn họ nhưng bây giờ lại toàn nói về người đàn ông mà ông chủ yêu thầm.
...
"Không chấp nhận là chuyện rất bình thường. Tài khoản Wechat đó anh chủ quán chẳng mấy khi dùng cả, hơn nữa mới lập cách đây chưa lâu, đến em cũng chưa kết bạn."
Chúc Kinh Nho từ tốn hỏi, tỏ vẻ không mấy để tâm: "Thế bình thường anh ấy liên lạc với mọi người bằng cách nào?"
"Chẳng liên lạc gì cả. Ngày nào cũng gặp ở quán, có vấn đề gì thì cứ gặp mặt giải quyết. Anh ấy ngoài lúc gọi điện thì cũng chẳng mấy khi dùng tới điện thoại di động. Cơ mà TV thì hay xem. Bản tin thời sự với báo giấy là không ngày nào bỏ cả, cứ như ông già ấy."
"Không già, rất tốt." Chúc Kinh Nho xoay vô lăng: "Anh nghe giọng anh ấy không giống người bản địa Nam Hải."
"Nhà cũ của chủ quán ở Tô Châu. Có lần em tình cờ nghe thấy anh ấy nói tiếng địa phương, giọng rất dịu dàng, khuôn mặt băng đá trông cũng không còn lạnh lùng nữa."
Chúc Kinh Nho bất giác nhớ tới ánh mắt lúc hút thuốc của Bách Thanh Lâm, đặt câu hỏi với hàm ý sâu xa: "Liệu có thể tan chảy không?"
Đông Ngâm: "Rất khó xác định."
"Khó đến mức nào?" Chúc Kinh Nho nhân lúc dừng đèn đỏ quay lại nhìn cặp tình nhân trẻ ngồi ở hàng ghế sau. Đôi mắt y cực kỳ quyến rũ, dù nhìn ai cũng rất tình.
Đông Ngâm có chút ngại ngùng: "Anh không phải muốn giới thiệu ai đó cho chủ quán em đấy chứ?"
Chúc Kinh Nho tiếp tục nhìn về phía trước, không thừa nhận cũng không phủ nhận: "Em đoán thử xem."
Đông Ngâm vỗ mạnh lên cái chân đang rung của bạn trai, thẳng thắn đáp: "Hoàng Sâm kể lúc rảnh rỗi anh hay thích tìm đối tượng cho bạn bè xung quanh, em đoán chắc chắn là vậy rồi!"
.
Đưa mọi người tới nơi, Chúc Kinh Nho cũng đã đậu xe vào bãi.
Hoàng Sâm ở bên này vừa lấy hết can đảm định nắm tay thì nào ngờ bạn gái cậu ta lại quá đỗi lịch sự, chạy thẳng tới cảm ơn ông chủ của cậu ta.
"Em cũng không rõ chủ quán thích kiểu người gì, nhưng chắc chắn phải tiếp cận từ từ. Bình thường anh ấy không có sở thích gì khác, chỉ thích câu cá. Em nghe chị kế toán kể vì không bằng lòng với cuộc hôn nhân gia đình sắp đặt nên chủ quán mới từ Tô Châu chuyển tới nơi xa như Nam Hải, chỉ cô độc một mình."
"Cảm ơn em, anh biết rồi." Chúc Kinh Nho chăm chú lắng nghe.
Đông Ngâm nháy mắt với Hoàng Sâm đang ngơ ngác đứng chờ cách đó không xa, ra hiệu cho cậu ta bình tĩnh đừng nôn nóng: "Liệt nữ sợ triền lang, người có lòng không cần chỉ dạy, em đoán chuẩn chứ?"
(Liệt nữ sợ triền lang: ý chỉ dù bên nữ có cương quyết đến đâu thì cũng sợ bên nam lì lợm đeo bám)
"Một nửa, một nửa." Chúc Kinh Nho vươn tay chạm nhẹ bên cạnh tai Đông Ngâm rồi bỗng một bông hồng trắng có gai xuất hiện giữa những ngón tay y. Y nhẹ nhàng trao cho Đông Ngâm: "Lúc đậu xe trùng hợp đi qua một tiệm hoa. Cu cậu nhà anh tặng con gái hoa cẩm chướng, đúng là có hơi ngờ nghệch, em dạy dỗ nó thêm nhé."
Đông Ngâm trợn tròn mắt. Đù, pháp thuật sao?!
"Hoa rất đẹp, rất hợp với hai người." Nói xong câu này, Chúc Kinh Nho quay người, thong thả rời đi. Bóng lưng anh cao ráo, trong gió thoang thoảng mùi đất đặc trưng của mùa thu.
.
"Chú ý tới tiểu tiết một cách đáng sợ như thế, muốn theo đuổi ai chẳng phải dễ như bỡn sao." Đông Ngâm lẩm bẩm với Hoàng Sâm: "Mà cũng không biết người bạn nào của anh ấy thích chủ quán nhỉ. Anh Đường sao?"
"Liệu có thể có khả năng..." Hoàng Sâm ngập ngừng nói: "Là chính anh ấy?"
Đông Ngâm "À" lên một tiếng. Cô thật sự không nghĩ trường hợp này, chủ yếu vì ngoại hình của Chúc Kinh Nho quá lừa đảo, "dạo qua ngàn chốn hương sắc, chẳng để một bóng hồng níu chân" mới là bình thường.
Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Điện thoại chợt kêu, Chúc Kinh Nho gửi tin nhắn Wechat: [ Không cần xếp hàng ở vòng đu quay đâu, đã mua thẻ hội viên rồi, cứ đọc số điện thoại của anh. ]
Đông Ngâm cầm bông hồng, nhìn vòng đu quay rồi lại nhìn cậu bạn trai ngốc nghếch của mình, cảm thấy nợ ân tình càng lúc càng nhiều. Cô tự nhiên cảm thấy khâm phục. Các nước đi đan xen lẫn nhau, muốn đề phòng cũng chẳng đề phòng nổi, đúng là cao nhân.
.
Hôm sau, khi mặt trời còn chưa ló rạng, trời mới tờ mờ sáng, Chúc Kinh Nho đã xuất hiện bên bờ sông, trên người mặc một chiếc áo khoác đen, đầu đội mũ lưỡi trai. Tâm trạng y khá vui vẻ. Y ngồi vươn vai trên một chiếc ghế gấp di động, cần câu đã được lắp đặt xong xuôi.
Đồng hồ trên cổ tay hiển thị vừa đúng sáu giờ.
Chúc Kinh Nho nghe thấy tiếng động thì từ tốn quay đầu lại, giả bộ bất ngờ: "Trùng hợp quá, ông chủ Bách cũng tới đây câu cá sao."
Chương 07 <<
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com