Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

4

Bên bờ sông xuất hiện thêm một chiếc ghế gấp và một cần câu, một người biến thành hai người. Bóng bọn họ phản chiếu trên mặt nước, vài bông lau ở bên cạnh khẽ đung đưa trong gió.

Chúc Kinh Nho không vội vã bắt chuyện. Địch bất động thì ta cũng bất động. Y tiếp tục nhàn nhã đếm chim trên trời, lắng nghe tiếng gió bên tai, tiện nghe cả tiếng thở cách y tầm một mét.

Bách Thanh Lâm đã cởi đôi găng tay đen, đang vặn nắp bình giữ nhiệt. Da anh trắng tới bất thường, mặc một chiếc khoác sẫm màu được là phẳng phiu. Dáng người anh thẳng tắp, tư thế ngay ngắn mang phong thái của người tri thức, kiểu "trẻ ngoan" thời đi học vẫn hay ngồi hàng đầu chăm chú, nghe lời. Mà Chúc Kinh Nho thời điểm đó thì hư đốn vô cùng, chẳng ngày nào là chịu yên thân, giáo viên cứ thấy y là lại đau đầu.

.

Mười phút trôi qua, Bách Thanh Lâm đã hoàn toàn coi người dư ra bên cạnh là không khí. Cần câu đặt bên cạnh chân, khuỷu tay chống trên đầu gối, khuôn mặt không chút cảm xúc nhìn đăm đăm mặt nước, thật sự không hề có ý định mở miệng nói chuyện.

Chúc Kinh Nho dần điều chỉnh dáng ngồi như người không xương của mình. Dù chính thức bắt chuyện thì y cũng không quá căng thẳng hay mất tự nhiên, chọn chủ đề khiến người ta có hứng thú.

"Cá khu này bị ông chủ Bách câu hết mất rồi. Tôi tới đây từ sớm, tới giờ vẫn chưa thấy bóng dáng con cá nào cả."

"Không thể dùng giun đỏ làm mồi." Bách Thanh Lâm liếc qua Chúc Kinh Nho: "Phải đổi."

"Nghe lời anh, đổi." Chúc Kinh Nho chậm rãi đứng dậy, đi tới bên Bách Thanh Lâm rồi ngồi xuống, nắm bắt đúng thời cơ, không khiến người ta khó chịu mà vẫn kéo gần được khoảng cách. Y ngước lên hỏi: "Có thể cho tôi mượn chút mồi không?"

"..."

Chúc Kinh Nho hỏi lại lần nữa: "Được không?"

"..." Bách Thanh Lâm có thể trông thấy nốt ruồi son được đặt tại vị trí rất tài tình nơi đuôi mắt Chúc Kinh Nho. Một hương thơm đặc biệt quẩn quanh bên chóp mũi anh, tựa như vodka pha cùng trầm hương, rất nhẹ, mát rượi, thơm ngát. Anh tiếp tục nhìn chằm chằm mặt nước, trả lời với chất giọng trầm: "Tự lấy đi."

.

Rất nhanh đã có cá cắn câu. Bách Thanh Lâm thuần thục kéo dây, thu lưỡi câu rồi lại thả mồi. Lực chú ý của anh đều đặt hết tại đây, chẳng hề liếc về phía Chúc Kinh Nho dù chỉ một chút.

Chúc Kinh Nho cũng không thất vọng. Y trở về với tư thế ngồi thoải mái, mắt cũng không ngơi nghỉ, lúc thì nhìn về phía bàn tay đang cầm cần câu của Bách Thanh Tâm, lúc lại nhìn cặp chân thẳng tắp khi đứng lên của anh. Góc nghiêng của anh cũng rất tuấn tú, ngắm mà vui mắt vui lòng.

Trước khi câu được, đâu cần bận tâm nó bơi như nào trong hồ.

.

Sau khi kiểm tra lồng cá, đếm số lượng và khoá chúng lại, Bách Thanh Lâm ngước lên, cuối cùng cũng để ý tới Chúc Kinh Nho đã ngồi cuộn mình trên ghế, chiếc mũ lưỡi trai che đi nửa khuôn mặt y. Anh đứng đó, lần đầu chủ động hỏi: "Lạnh sao?"

Chúc Kinh Nho nhấc mũ lên. Sáng sớm mùa thu khó tránh có gió lớn. Mũi y đã bắt đầu sụt sịt, vành mắt cũng hơi ửng đỏ: "Ừm..."

Bách Thanh Lâm cau mày suy nghĩ một chốc, sau đó cúi người vặn nắp bình giữ nhiệt đặt dưới đất, lấy ra một chiếc cốc nhựa dùng một lần trong thùng dụng cụ, rót nước đưa cho y. Anh hờ hững đánh giá: "Mặc ít quần áo quá."

Nước hơi nóng, đầu ngón tay hai người dường như đã khẽ chạm nhau trong thoáng chốc, nhưng cũng dường như chỉ là ảo giác. Chúc Kinh Nho cầm cốc nước, chậm rãi uống, cảm thấy thật sự rất ngon miệng.

"Thế nhưng," Chúc Kinh Nho hơi ngừng lại một thoáng rồi mới nói tiếp: "Mặc vậy đẹp."

Một lúc lâu sau Bách Thanh Lâm vẫn không đáp lại, mãi tới khi hàng bông lau cúi rạp mình lướt nhẹ qua mặt sông tạo thành vô số những gợn sóng, y mới "Ừm" một tiếng thật khẽ phụ hoạ.

Những người không thật sự quen biết thì cũng chẳng có mấy chuyện để nói, nói nhiều ngược lại có vẻ cố ý. Chúc Kinh Nho thấy đủ là dừng, chẳng qua ánh mắt y thỉnh thoảng vẫn dừng lại trên người Bách Thanh Lâm.

Suy cho cùng, câu cá đòi hỏi lòng kiên nhẫn và sự bình tĩnh.

.

Vài giờ thấm thoát trôi qua, ngọn gió đưa hương nước hoa mùi vodka nhàn nhạt trên người Chúc Kinh Nho tới bên chóp mũi Bách Thanh Lâm.

Đến cuối, vẫn chẳng có con cá nào cắn trúng cần câu của Chúc Kinh Nho, xem ra đã phí công cả buổi sáng. Song, y cuối cùng cũng đã biết vì sao đôi lúc buổi sáng tới quán cà phê lại chẳng thấy bóng dáng Bách Thanh Lâm.

Té ra đã tới nhầm chỗ.

Trước khi ai về nhà người nấy, Chúc Kinh Nho cố tình đưa cho Bách Thanh Lâm một điếu thuốc, Trầm Hương Tô Yên[1], nhãn hiệu mà Bách Thanh Lâm hay hút.

Bách Thanh Lâm không nhận.

Chúc Kinh Nho cũng không rút tay về.

Hai người đứng im ở đó phải một phút đồng hồ, Bách Thanh Lâm mới chậm chạp nhận lấy. Anh cúi đầu ngậm lấy điếu thuốc, xương mày giãn ra rồi hơi nhíu lại. Anh nhướn mày, im lặng quan sát Chúc Kinh Nho ở khoảng cách gần, rõ ràng đang chờ đợi điều gì đó.

"Ông chủ Bách, tôi không hay châm thuốc cho người khác đâu." Chúc Kinh Nho rất thức thời. Y giơ tay lên chắn gió, mái tóc cả hai đều bị gió thổi tung, chiếc bật lửa nhóm lên một ngọn lửa xanh lam.

Bách Thanh Lâm thở khói thuốc qua đầu mũ, giọng trầm trầm; "Ừ."

"Có điều vẫn nên là tôi châm thuốc. Anh hơn tôi bốn tuổi, tôi phải gọi anh một tiếng anh Bách." Chúc Kinh Nho nói xong thì lập tức lùi lại, giữ khoảng cách xã giao an toàn. Rõ ràng y chẳng có lời nào mang tính ám chỉ, cũng chẳng có hành vi rắp tâm trêu chọc nào, thế nhưng cặp mắt đào hoa đó lại chẳng hề thành thật, đuôi mắt cứ nhếch lên mang theo ý cười, khiến người khác nhất thời suy nghĩ miên man.

Bách Thanh Lâm là người quay đi trước. Anh im lặng gẩy tàn thuốc, nhớ lại lời Lý Văn Tuyết: "Nghe nói cậu ta là gay."

Xe Chúc Kinh Nho đỗ cách đó không xa, chuyển có mấy món đồ mà lề mà lề mề, cố tình đợi Bách Thanh Lâm dọn dẹp xong hết, ra về trước.

Bách Thanh Lâm đeo lại găng tay da, quay sang gật đầu với Chúc Kinh Nho rồi rời đi, đến mấy lời xã giao khách sáo cũng lười nói.

Chúc Kinh Nho mân mê chiếc cốc nhựa trong tay. Y thu tầm mắt, cởi khoá áo khoác, lấy túi sưởi từ bên trong ra áp lên tay để ủ ấm.

.

Quán cà phê rất yên tĩnh. Lúc Đông Ngâm vào bếp sau dọn dẹp thì bỗng ngửi thấy một mùi hương, thuận miệng hỏi: "Chủ quán, anh xịt nước hoa sao?"

"Không." Bách Thanh Lâm cụp mắt. Bàn tay cầm khay hơi gồng, đường gân nơi cổ tay căng lên thấy rõ.

Tối qua lúc ngồi trên xe Chúc Kinh Nho, Đông Ngâm cảm thấy hương nước hoa này rất thơm, hỏi nhãn hiệu là gì thì nhận được câu trả lời: "Anh tự chế chơi ấy mà."

Bây giờ có thể xác định địa chỉ cô cho không sai, hai người này câu cá câu tới bên nhau rồi.

Bách Thanh Lâm hờ hững hỏi: "Mấy giờ rồi?"

"Mười giờ đúng ạ."

"Ừ."

Chỗ ngồi cạnh cửa sổ ở bên ngoài vẫn trống không.

Phải mất một lúc Đông Ngâm mới nhận ra. Lạ thật đấy, bình thường giờ này anh Chúc đã uống xong cà phê, chuẩn bị rời đi rồi.

Trước đó mới đi câu cùng nhau, bây giờ lại chẳng thấy tới luôn.

.

Tối đến, đơn hàng giao tới địa chỉ là quán bar "Perfumum" không xuất hiện.

Bách Thanh Lâm hạ cửa cuốn, ngậm điếu thuốc vào miệng. Anh cúi đầu loay hoay cố bật bật lửa mấy lần nhưng mãi chẳng thể châm lửa, gió to quá.

Đường Trầm đúng lúc đó đang cùng người khác đi ngang qua. Hắn bén lấy điện thoại chụp trộm lại bóng lưng Bách Thanh Lâm rồi gửi ngay cho Chúc Kinh Nho: "Mày tinh mắt thật đấy. Ngón tay dài, sống mũi cao, chắc chắn rất dũng mãnh trong tình dục."

Chúc Kinh Nho không trả lời, chỉ đặt tấm hình đó thành ảnh nền màn hình khoá.

Lúc sau, Chúc Kinh Nho pha một lúc hơn chục loại lá trà mới mua. Một mình y uống thì thôi, đây còn ép Đường Trầm uống cùng. Đường Trầm cảm thấy tình hình không ổn: "Mày giày vò tao làm gì? Hay là mày thả tao đi, tao sẽ cho người trói anh ta mang tới tận giường cho mày ngay trong đêm nay, mày đi mà giày vò anh ta."

"Bây giờ là xã hội pháp trị, suy nghĩ của Tiểu Đường nguy hiểm lắm đó." Chúc Kinh Nho nếm thử trà mấy lần vẫn không hài lòng, nhỏ giọng nhủ thầm: "Không ngon bằng nước sôi để nguội."

Ly nước buổi sáng Bách Thanh Lâm đưa cho là ngon nhất.

Cái cảm giác hưng phấn khó nhẫn nhịn tận trong xương tủy, nóng lòng muốn thử kéo mãi tới ba giờ sáng vẫn chẳng thể vơi bớt. Chúc Kinh Nho khoác áo khoác rồi ném Đường Trầm vào ghế phụ lái, lái xe rời khỏi khu vực nội thành, lên đường cao tốc. Y phóng xe vun vút, doạ Đường Trầm hồn bay phách tán.

Giữa đêm hôm lái xe nửa tiếng đồng hồ, leo lên ngọn núi cao hơn hai nghìn mét chỉ để hóng gió, ngắm sao tiện bứt cỏ, cái loại chuyện ngớ ngẩn, ăn no đau dái này cũng chỉ có Chúc Kinh Nho mới làm.

Chúc Kinh Nho cầm điện thoại nửa ngày, cuối cùng không gửi hình chụp trời sao cho Bách Thanh Lâm. Không gấp, muốn ăn cá cả, phải thả câu dài. Y ném mũ xuống, hơi thở nóng hổi phả ra từ mũi ngập trong mùi hương của những tươi non. Y nói với giọng điệu giả đò tiếc nuối: "Tiểu Đường à, sau này tao không thể chở mày đi ngắm cảnh nữa rồi."

Đường Trầm: "..."

Chúc Kinh Nho tự độc thoại: "Cũng không thể để mày ngồi ở ghế lái phụ nữa."

Đường Trầm nhắm mắt, chỉ muốn chết: "..."

.

Hôm sau, khi đồng hồ báo đã tới chín giờ, Bách Thanh Lâm đang đọc báo, nhẹ tay lật sang trang mới. Anh có hơi cận, tuy độ cận không cao nhưng có tật loạn thị. Dạo gần đây, ban đêm và rạng sáng sương mù dày đặc, ảnh hưởng ít nhiều tới đời sống, phỏng chừng tương lai anh sẽ phải đeo kính thường xuyên hơn.

Đông Ngâm lén nhắn tin cho Chúc Kinh Nho: [ Hôm nay chủ quán đeo kính đẹp trai lắm. Cơ mà tối qua hình như ngủ không ngon giấc, đã tiến hoá từ đá viên thành núi băng rồi, nãy còn doạ ba sinh viên muốn hỏi xin tài khoản Wechat chạy mất. ]

Chúc Kinh Nho ngay lập tức nhắn tin trả lời bằng một chiếc mặt cười.

Đông Ngâm: [ Anh Kinh Nho, thế mà anh cũng không lo à? Nhẽ nào hôm nay cũng không tính tới? ]

Ở phía bên này, Chúc Kinh Nho đang đứng trước gương, tháo chiếc khuyên bạc trên tai xuống, miệng ngậm nhiệt kế. Y rửa tay rồi lau sạch, sau đó thong thả gõ chữ.

[ Anh có hơi cảm, sợ lây cho anh ấy. Buổi tối anh định đặt một ly sữa ấm, tới lúc đó lại phải làm phiền em đi một chuyến. Vất vả rồi, lần sau sẽ mời em và Hoàng Sâm đi ăn nhé. ]

Quả nhiên không lâu sau đó, Đông Ngâm nhắn: [ Anh yên tâm, tối em nhất định sẽ nhờ chủ quán để anh ấy tự mình mang sang. ]

Bình thường toàn là Đông Ngâm đi giao cà phê cho quán bên nhưng hôm nay đến giờ đó cô lại có việc gấp phải đi. Nghĩ tới chuyện Bách Thanh Lâm chưa từng đặt chân qua đó, cô bèn tận tình chỉ đường: "Anh đi qua đường cái rồi rẽ, sẽ thấy một khu vườn nhỏ trồng đầy hoa. Cứ đẩy cửa kính là vào được, sau khi vào thì đi thang máy lên thẳng tầng ba."

Bách Thanh Lâm đang cúi người mày mò máy ghi âm và điện thoại cố định: "Ừ."

"Đúng rồi, chủ quán. Nhỡ có ai bắt chuyện thì anh không được nhận thuốc lá hay rượu người ta đưa đâu đấy."

Bách Thanh Lâm siết chặt anten, sau đó cởi chiếc tạp dề dáng dài màu nâu.

Đông Ngâm nói tiếp: "Làm vậy đồng nghĩa với việc bằng lòng đi cùng người ta, tình một đêm không trốn được đâu."

Bách Thanh Lâm rửa tay lại hai lần rồi mới đưa mặt nhìn ly sữa đã được đóng gói hoàn chỉnh đặt trên mặt bàn.

.

Đến khi thật sự bước chân vào quán bar "Perfumum", Bách Thanh Lâm cảm thấy có phần khó thích ứng. Nơi đây quá ồn ào, quá hỗn loạn. Đang từ một không gian cực kỳ yên tĩnh đột nhiên chuyển sang nơi đám đông cuồng loạn, anh bỗng chợt phải đối mặt với hai chục con người.

"Chào buổi tối, anh đẹp trai." Một "nữ" nhân viên phục vụ tóc dài tiến lại, vừa cất tiếng đã nghe thấy chất giọng khá thô ráp.

"Xin chào, tới giao đồ." Bách Thanh Lâm không dừng lại, đi thẳng lên tầng.

Tầng một của quán bar được trang trí theo phong cách retro cổ điển độc đáo, bốn mặt tường lung linh lấp lánh treo đầy những món đồ trang trí độc lạ. Dưới ánh đèn vàng mờ, khung cảnh nơi đây mang cảm giác dèjá vu như trong một thước phim xưa cũ. Đám nhạc cụ đặt ở sàn nhảy chính giữa cũng vô cùng lạ kỳ.

(dèjá vu: hiện tượng cảm thấy như đã từng trải qua tình huống, hoàn cảnh này trong quá khứ)

Bách Thanh Lâm đi lên tầng ba, đập vào mắt là hai cánh cửa gỗ. Anh không rõ nên chọn bên trái hay bên phải, mãi tới khi nghe thấy tiếng ho loáng thoáng.

Anh vừa nhấc tay lên gõ cửa, động tác rất nhẹ nhưng cánh cửa vốn không đóng, "cạch" một tiếng là mở toang.

Người bên trong đang đứng cởi áo, nửa thân trên lộ ra bên ngoài. Cổ y vươn nhẹ thành một đường xinh đẹp, cơ bắp phân bổ cân đối, ở vị trí xương bướm[1] có vài vết sẹo nhưng cũng không hề làm giảm bớt vẻ đẹp.

Chiếc quần bò rộng ôm quanh vòng eo gọn gàng của y, có thể thấy rõ hai hõm nhỏ[2] sau lưng. Cánh tay đang kéo ống tay áo hơi căng ra, đường gân xanh nổi rõ, hình xăm đỏ sẫm quanh cổ tay dường như sống dậy dưới ánh đèn.

Đến khi cởi xong chiếc áo len xám, Chúc Kinh Nho hơi ngẩng đầu, khẽ thở hắt, lồng ngực nhấp nhô. Sau đó, y chợt khựng lại.

Chúc Kinh Nho dường như nhận ra điều gì đó. Y chầm chậm quay đầu nhìn về phía Bách Thanh Lâm. Nơi đôi con ngươi đen thẫm màu mực ấy ẩn chứa cơn sóng ngầm, giấu kín tới mức tạm thời chẳng ai phân biệt được.

Bách Thanh Lâm nắm chặt tay nắm cửa, thất thần mất mấy giây rồi mới đóng cửa lại.

"Xin lỗi." Cách một lớp cửa gỗ, giọng Bách Thanh Lâm càng trầm khàn hơn, rất thú vị.

Chúc Kinh Nho tiện tay với lấy chiếc áo khoác bên cạnh rồi mặc vào, sau đó thong thả ra mở cửa: "Anh Bách, sao hôm nay anh lại đích thân mang qua vậy?"

"Mọi người trong quán đều có việc."

Chúc Kinh Nho nhận lấy cốc sữa, tiện thể húng hắng ho nhẹ: "Lại làm phiền anh rồi."

Bách Thanh Lâm: "Không đâu."

"Anh vào ngồi một chút chứ? Em pha trà mới, hàng của Brazil." Chúc Kinh Nho thấy môi Bách Thanh Lâm khẽ mấp máy là biết anh muốn từ chối, y bèn nói tiếp: "Em cảm nhẹ, không uống được cà phê, trà cũng không được nốt. Không biết quán anh có đang thiếu không?"

Nói tới vậy, Bách Thanh Lâm mới nhận lời: "Làm phiền rồi."

.

Tư thế rót trà của Chúc Kinh Nho uyển chuyển như mây trôi nước chảy: "Anh nếm thử xem."

Đầu ngón tay Bách Thanh Lâm chạm nhẹ lên tách sứ. Nước trà nóng ấm khi vào miệng có vị đắng nhẹ, để lại hậu vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi: "Lá trà rất ngon."

"Mới được gửi đến tháng trước."

Bách Thanh Lâm hờ hững nói: "Hơi non lửa."

"Chẳng còn cách nào khác. Em chỉ biết uống chứ không quá thông thạo pha trà." Chúc Kinh Nho hỏi đùa: "Khi nào rảnh, anh Bách dạy em được không?"

Xưng hô rất tự nhiên, tạo sự gần gũi vô hình.

Bách Thanh Lâm không nhận lời cũng không từ chối. Căn phòng này chứa rất nhiều đồ nhưng lại không được sắp xếp ngăn nắp, bừa bộn tới mức khiến anh không thoải mái. Thế nhưng dường như trời sinh đã phải vậy, rất phù hợp với phong cách con người Chúc Kinh Nho: bí ẩn, không biết nên khám phá từ đâu, phức tạp mà hoang đường.

Anh chuyển tầm mắt tới bức thư pháp trên bức tường phía sau lưng Chúc Kinh Nho. Bốn chữ "Đúng giờ nhấp rượu" được viết một cách tinh nghịch. Khi nuốt trà, đường gân trên cổ Bách Thanh Lâm khẽ chuyển động. Anh nói với giọng điệu vẫn đầy xa cách, vô cùng khách sáo: "Nét chữ cậu khá được."

"Bình thường rảnh rỗi viết linh tinh cho vui thôi." Chúc Kinh Nho giả vờ khiêm tốn, thực tế dái tai đã nóng rực. Y cúi đầu nhìn trộm bàn tay đang cầm tách trà của Bách Thanh Lâm, đột nhiên nhớ tới một câu nói chẳng hề hợp thời điểm.

Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.

Viết câu này lên giấy, khi đó chữ y mới thật sự là đẹp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tho