Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Tách trà đã thấy đáy, Chúc Kinh Nho cũng không có ý định rót thêm, dừng lại ở mức vừa đủ là tốt nhất. Y đứng dậy, sửa soạn chuẩn bị tiễn Bách Thanh Lâm xuống cổng vườn hoa dưới tầng.

Trên đường đi có vị khách say xỉn lại bắt chuyện. Cậu ta nhào về phía Chúc Kinh Nho, lèm bèm mấy câu không rõ tiếng. Xung quanh quá ồn ào. Tiếng nhạc, tiếng DJ liên tục không dứt, Bách Thanh Lâm không nghe được câu hoàn chỉnh, chỉ bắt được vài từ.

"Bên trên" và "liếm".

Chúc Kinh Nho đưa tay đẩy gã say kia trở lại sàn nhảy, sau đó y ngước lên nhìn Bách Thanh Lâm, vẻ mặt có chút vô tội: "Khiến anh chê cười rồi."

"Không sao." Đứng cạnh bên Chúc Kinh Nho, trông Bách Thanh Lâm càng thêm lạnh lùng và đứng đắn, rõ ràng không phải loại người chơi bời tùy tiện. Anh cụp mắt, hơi cau mày, nhìn Chúc Kinh Nho vài giây. Đoán chừng đối phương không nghe thấy, Bách Thanh Lâm bèn cúi người, vẫn duy trì khoảng cách, nói bên tai y: "Không cần tiễn nữa, chỉ còn vài bước, cậu về đi."

"Được, vậy anh Bách đi thong thả nhé." Chúc Kinh Nho đứng im tại chỗ, cảm nhận hơi thở nóng ấm của người đàn ông lướt qua vành tai với làn da gần cổ. Cảm giác rung động râm ran, tim đập quá ngưỡng cho phép.

Người đã đi rồi, Chúc Kinh Nho vẫn ngẩn ngơ ở đó. Y đưa tay chạm lên vành tai mình, chớp chớp mắt nghĩ tới tình huống xấu: Nhỡ đâu Bách Thanh Lâm là trai thẳng?

.

Bách Thanh Lâm đẩy cánh cửa kính, nhìn bốn phía xung quanh. Trong vườn trồng rất nhiều hoa cỏ. Đóa hướng dương vô cùng nổi bật, ngoài ra các màu trắng, hồng, tím đều đủ cả, thi nhau đua nở. Thế nhưng tất cả đều không đẹp bằng hình xăm trên cổ tay Chúc Kinh Nho.

Hình xăm hoa màu đỏ sẫm với thiết kế phức tạp, khéo léo quấn quanh cổ tay, mang thứ cảm giác khiêu khích tà đạo. Còn về phần lưng, eo, ngực, xương quai xanh mà anh nhìn thấy... Gia đình Bách Thanh Lâm theo nếp xưa, các vấn đề liên quan giáo dục giới tính gần như là không được đề cập. Bảo ngượng ngùng thì cũng không đến nỗi, chẳng qua anh quen duy trì khoảng cách đúng mực với người khác. Hôm nay là lần đầu tiên vô tình trông thấy người lạ khỏa thân, dù chỉ có phần thân trên.

Bách Thanh Lâm hờ hững nhìn những cây hoa kia, không hiểu sao lại nhớ đến người đàn ông lúc nãy bắt chuyện với Chúc Kinh Nho. Thái độ và nét mặt tán tỉnh đều có cảm giác không bình thường, cũng không quan trọng nên chắp vá "bên trên" và "liếm" thành câu kiểu gì.

Chỉ có một điều có thể chắc chắn.

Khi từ chối gã ta, Chúc Kinh Nho vẫn giữ nụ cười trên miệng.

Hẳn là anh đã nghĩ nhầm.

.

Sau khi trở về căn hộ, Bách Thanh Lâm đi tắm nước nóng như thường lệ rồi ngồi ngay ngắn trên sofa xem thời sự. Đôi con ngươi đen láy như mặt giếng không gợn sóng, tay cầm cốc giữ nhiệt không động đậy.

Trễ mười lăm phút, bỏ lỡ biết bao tin phát lại, tất cả chỉ vì một ly sữa nóng. Cũng thật trùng hợp, màn hình điện thoại anh bật sáng, hiện lên một tin nhắn.

"Anh Bách về tới nhà chưa?"

.

Chúc Kinh Nho đứng trên ban công đếm lá cây ngân hạnh. Có quỷ mới biết đã có bao chiếc lá rụng xuống. Chuyện xu hướng tính dục không tiện hỏi Đông Ngâm, dù sao cô nhỏ cũng không biết nhiều.

Đúng như dự đoán, tin nhắn gửi đi không có hồi âm.

Chúc Kinh Nho buông thõng tay, suy tính cả nửa ngày vẫn chưa nghĩ được gì. Lần đầu có người khiến y bó tay như vậy.

Chẳng qua, vô tình cắm liễu, liễu lại xanh.

9 giờ 59 phút, lời mời kết bạn Wechat bị từ chối trước đó bất ngờ được chấp nhận.

Bách Thanh Lâm gửi qua tin nhắn đầu tiên trước: [ Tin nhắn miễn phí rồi. ]

Chúc Kinh Nho đứng hình mất mấy giây, không đỡ được một câu đơn giản, phải cẩn thận suy nghĩ một lúc mới hiểu có ý gì. Sau đó y chẳng khác nào con cáo vừa trộm thịt thành công, sự bức bối tích tụ trong lồng ngực đã tan biến.

Y nhấn vào trang Khoảnh khắc của Bách Thanh Lâm, quả nhiên không có gì, ngón tay cầm điếu thuốc vẫn đeo chiếc nhẫn bạc đó.

Chúc Kinh Nho vội vội vàng vàng ẩn hết những video lẳng lơ của mình cũng như mấy bức hình khoe lưng, khoe xương quai xanh. Mấy phát ngôn không đứng đắn cũng ấn đi hết, chỉ còn lại mấy thành tích to lớn thời trẻ, cố gắng làm trang Khoảnh khắc giống người bình thường.

Sau đó, Chúc Kinh Nho mới từ tốn trả lời: [ Anh Bách ngủ ngon, mai gặp nhé. ]

Y nhìn chằm chằm màn hình khóa hồi lâu, không kìm được mà khẽ mỉm cười.

Nước ấm nấu ếch, kẻ nóng vội là kẻ thua.

Ai ngờ ngày hôm sau lại chẳng thể gặp được. Một lần nữa Chúc Kinh Nho gặp xui, cơn cảm lạnh thật sự đã ập tới dữ dội.

Người xưa nói không sai, tự tạo nghiệt sống sao nổi. Nửa đêm leo núi ngắm sao, sáng sớm đi câu cá vì ham đẹp nên mặc đồ mỏng tang, cộng thêm cái họa do cởi đồ mang lại, từng việc từng việc đều không phải việc người bình thường sẽ làm.

Ngủ một giấc tới trưa mới dậy, Chúc Kinh Nho lấy mu bàn tay che đi cặp mắt đỏ hoe, chẳng nghĩ tới chuyện chữa bệnh mà chỉ nghĩ tới một chuyện: Đã có được thông tin liên lạc cá nhân của Bách Thanh Lâm, lần ốm này cũng không lỗ.

Đuôi tóc ướt dính vào da khiến y không thoải mái, Chúc Kinh Nho bèn bò dậy đi tắm tiện gội đầu. Dù đầu óc quay cuồng thì y cũng không quên sấy tóc tạo kiểu cho đẹp.

Chỉnh trang xong, Chúc Kinh Nho cuộn mình trong chăn, ngậm nhiệt kế vào miệng. Sau khi đo nhiệt độ, y chụp ảnh gửi cho Bách Thanh Lâm. Góc chụp cũng ẩn chứa đầy toan tính, chỉ lộ phần cằm, môi và cổ, đầu hơi ngửa lên để lộ trái cổ đỏ ửng vì bị chà xát.

Wechat có 99+ tin nhắn chưa đọc, Chúc Kinh Nho chẳng xem cái nào. Ghim trên đầu là Bách Thanh Lâm, biệt danh đã được đổi thành "Tảng băng lớn".

Không ngoài dự đoán, đến trạng thái "Đang nhập..." cũng không xuất hiện trong khung trò chuyện. Chúc Kinh Nho uống thuốc rồi úp mặt lên gối, hoàn toàn không sốt ruột, vẫn nhàn nhã đăng lên trang Khoảnh khắc: Đi câu cá tới mức đổ bệnh, lần sau vẫn cứ câu.

Đính kèm là bức ảnh mặt hồ Chúc Kinh Nho đã chụp sáng hôm đó, lộ ra hai chiếc cần câu. Bên dưới ngay lập tức có năm, sáu bình luận.

Viên Dã: Mày chắc chắn không phải nhảy vào sông mò cá đấy chứ?

Chúc Ỷ Ni: Không ngờ ông vẫn còn sống, 6.

Đổng Vực: Đi với ai đấy, Đường Trầm hả?

Đường Trầm: Phía trên đừng có hiểu lầm. Cậu ta không phải đi câu cá đâu, là chim công xòe đuôi, mùa xuân tới rồi đó.

...

Chúc Kinh Nho quay lại khung trò chuyện với Bách Thanh Lâm. Đối với người chậm chạp trong chuyện tình cảm thì không thể tấn công quá dồn dập, thêm vào đó người y để mắt tới có khả năng còn chưa từng có tình cảm với ai bao giờ.

Chúc Kinh Nho không thiếu thời gian và kiên nhẫn. Tuy nhiên, y không sốt ruột nhưng Đông Ngâm lại sốt ruột, sốt ruột đến độ thấp thỏm không yên.

"Anh Kinh Nho, đã ba ngày rồi, không có anh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, mọi người đều thấy không quen. Đúng rồi, chủ quán cũng tưởng anh sẽ tới, sữa đã hâm nóng cả rồi."

Chúc Kinh Nho nhắm mắt vùi mặt vào trong gối. Sữa cùng ly nước mang tới hôm đó đều khiến tim người ta đập rộn. Đúng là trong nóng ngoài lạnh.

Tảng băng lớn không chỉ chu đáo mà còn biết quan tâm tới người khác.

.

Buổi trưa quán cà phê sẽ do Bách Thanh Lâm cùng một người trông quán. Hôm nay vừa hay tới lượt Đông Ngâm, Hoàng Sâm tí tởn mang cơm hộp tới.

Tối qua ánh đèn chói mắt, Bách Thanh Lâm chẳng thấy rõ ai ngoại trừ Chúc Kinh Nho, vậy nên anh không nhớ về Hoàng Sâm. Anh lịch sự chào một tiếng rồi cởi tạp dề, rửa tay. Sau khi rửa đi rửa lại mấy lần, anh mới nhớ ra điện thoại có rung.

Cặp tình nhân đang anh một miếng, em một miếng ở bàn bên trong.

Chiếc kính không gọng gác trên sống mũi của Bách Thanh Lâm, bóng kính hắt xuống, khiến đường nét khuôn mặt anh càng thêm sắc sảo và hờ hững. Anh ngồi ở vị trí bên cửa sổ mà Chúc Kinh Nho vẫn hay ngồi, chỗ này có ánh sáng và view đẹp nhất.

Khi Chúc Kinh Nho không thường xuyên tới, vị trí này luôn là nơi Bách Thanh Lâm ngồi đọc sách mỗi khi rảnh rỗi.

Ngón tay thon dài lật mở cuốn sách dày rồi lại khép lại. Bách Thanh Lâm liếc mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ánh nắng không đẹp lắm. Anh cầm lấy chiếc bật lửa trên bàn ấn nhẹ, đầu gối co lên, tư thế thoải mái hơn bình thường.

Có tin nhắn tới điện thoại, Bách Thanh Lâm vẫn như cũ chẳng để tâm.

.

"Trưa mai em với Hoàng Sâm mời mọi người đi ăn tại tiệm bếp riêng, có món lẩu đặc sản. Chủ quán cũng đi nhé." Đông Ngâm ăn xong cất công tới mời.

(Tiệm bếp riêng - 私房菜: là một dạng nhà hàng ở Trung Quốc. Các món ăn được phục vụ tại đây thường là món độc, hiếm nơi có, mang hương vị riêng của đầu bếp quán. Những quán tiệm bếp riêng thường nằm trong phố ngõ nhỏ, không quảng bá nhiều, không gian quán nhỏ nên chỉ có thể phục vụ ít thực khách cùng một lúc. Khách hàng tới đây thường là khách quen và phải đặt trước)

Bách Thanh Lâm vừa tính từ chối, Đông Ngâm nói tiếp một câu như đinh đóng cột: "Ông chủ của Hoàng Sâm cũng sẽ tới."

"Hửm?"

Đông Ngâm: "Ông chủ anh ấy là anh Chúc."

Bách Thanh Lâm không rõ việc đó có liên quan gì tới mình, vẫn muốn từ chối, thế nhưng Đông Ngâm nhanh tay lẹ mặt, lập tức kéo Hoàng Sâm rời đi: "Quyết vậy nhé, tạm biệt chủ quán."

Bách Thanh Lâm nhìn theo bóng lưng bọn họ một lúc, cuối cùng cúi đầu dọn dẹp bàn cẩn thận, đường gân trên mu bàn tay nổi lên. Xong xuôi, anh mở điện thoại, tài khoản Wechat không thường dùng tới chỉ kết bạn với năm người.

Vừa định xóa thông báo tin nhắn, nhưng vì dừng lại quá lâu nên vô tình mở tin nhắn của Chúc Kinh Nho.

Bức ảnh đó được phóng to - Đôi môi ngậm nhiệt kế đỏ mướt, đầu ngẩng lên dường như có lấm tấm chút mồ hôi, chiếc cổ tỏa ra ánh sáng trắng ngần. Cả bộ phận nhạy cảm, yếu ớt nhất của động vật có vú cũng lọt vào khung hình.

Bách Thanh Lâm trầm ngâm vài giây rồi đưa tay tháo kính xuống, lồng ngực khẽ phập phồng.

Muốn hút thêm điếu thuốc, có lẽ do cơn nghiện thuốc hành hạ.

Ngày hôm sau nhiệt độ giảm thấp hơn nữa. Theo dự báo thời tiết, có lẽ tuần sau sẽ có tuyết.

Sáu giờ, trời vừa hửng sáng, Bách Thanh Lâm đánh răng rửa mặt rồi ra ngoài chạy vài vòng, mặt ướt đẫm sương, tuổi trẻ sục sôi tràn trề năng lượng. Sau khi vận động, anh thở gấp, vặn mở bình giữ nhiệt uống nước nóng.

Bách Thanh Lâm quen với việc duy trì nhịp thở đều đặn, bản thân bình tĩnh thì hơi thở sẽ vững vàng, bộp chộp thì hơi thở sẽ bồn chồn. Động tác đậy nắp bình hơi chậm lại. Anh ngồi xuống băng ghế, lau mồ hôi chảy xuống từ cằm, đường quai hàm sắc cạnh cùng yết hầu khẽ chuyển động.

Trong thoáng thất thần, điện thoại lại rung lên.

Bách Thanh Lâm vẫn không trả lời tin nhắn của Chúc Kinh Nho. Sau khi gạt bỏ thông báo tin nhắn, anh tiếp tục không để ý.

Chỉ là một vị khách không quan trọng mà thôi.

.

Quán cà phê kinh doanh khá tốt. Bách Thanh Lâm đứng xay cà phê ở quầy, mùi cà phê đăng đắng nhưng thơm dịu, thỉnh thoảng tiếng nói chuyện của Đông Ngâm và thợ làm bánh lại vang tới bên tai.

"Bạn trai tao cao mét tám, anh Chúc đẹp trai trông có vẻ cao hơn anh ấy."

"Cao hơn đấy."

"Dáng người cũng đẹp. Đúng rồi, anh ấy từng có bao nhiêu bạn trai?"

Đông Ngâm bật cười thành tiếng: "Tao bảo chưa có ai, mày tin không."

"Không tin. Bảo mỗi ngày đổi một người tao còn thấy bình thường, đẹp trai quá đáng mà."

...

Vừa đúng chín giờ, Đông Ngâm đã hỏi thăm: "Có cần hâm nóng sữa cho anh Chúc không ạ?"

Bách Thanh Lâm còn chẳng buồn ngẩng lên: "Không cần."

Lời vừa dứt, tiếng chuông gió vang lên, Chúc Kinh Nho mặc áo khoác bò đẩy cửa bước vào. Trên tai y đã là chiếc khuyên mới, động tác vẫn biếng nhác như thường. Môi y đỏ ửng vì gió, giọng nói là lạ: "Hôm qua không uống là hôm nay không đưa qua luôn. Đạo lý ở đâu vậy chứ hả?"

Bách Thanh Lâm liếc thoáng qua y.

Chúc Kinh Nho vừa khéo cúi đầu dùng khăn giấy, cổ họng phát ra tiếng ho khàn khàn.

Bách Thanh Lâm hơi chần chừ khi bấm đơn gọi món. Sau khi đổi món, anh nhỏ giọng nói: "Trà gừng giải cảm."

Chúc Kinh Nho sao có thể từ chối. Vừa mở mã thanh toán thì bỗng y nghe thấy người đàn ông mặc tạp dề chỉn chu buông một câu hờ hững: "Chờ năm phút."

Chúc Kinh Nho lúc này mới ngộ ra: "Nhẽ nào anh Bách mời ly này?"

"Ừ," Uống của người ta một tách trà, dứt khoát trả lại mà thôi, Bách Thanh Lâm không thích nợ ân tình của người khác.

"Vậy lần sau em sẽ mời anh uống rượu, muốn uống gì cũng được."

Người nói có ý, chỉ xem người nghe hiểu thế nào. Rõ ràng Bách Thanh Lâm rất đỗi thờ ơ.

Khi trà gừng được mang lên, vừa đúng lúc Chúc Kinh Nho tháo khăn quàng, để lộ chiếc cổ còn những vệt đỏ giống như thể bị ai đó hôn và mút mạnh.

"Xin mời." Bách Thanh Lâm cúi đầu, mắt đối mắt với y. Đôi mắt hạ tam bạch hệt như một con sói, khuôn mắt dài hẹp và sắc bén.

Chúc Kinh Nho bị nhìn tới không chịu nổi, ngẩng đầu lên nói: "Nhờ bác sĩ Đông y cạo đấy."

Bách Thanh Lâm không nói năng gì, dường như không hiểu tại sao Chúc Kinh Nho lại giải thích. Anh quay người, phát hiện có ai đó chạm nhẹ vào sợi dây buộc quanh eo.

Mấy hành động nhỏ nhặt này không đáng để bận tâm.

Bách Thanh Lâm mặt không đổi sắc, trở lại quầy tiếp tục làm việc.

.

Tiếng chuông gió lại vang lên lần nữa. Không lâu sau, có một cô gái tóc ngắn đi cùng bạn tới trước quầy gọi món, giọng khá to: "Có thể kết bạn Wechat không ạ?"

Bàn tay cầm bút của Chúc Kinh Nho đang ngồi bên cửa sổ khựng lại. Y chống cằm nhìn sang.

Bách Thanh Lâm đang rửa tay, từ chối: "Xin lỗi."

Cô gái tóc ngắn chưa chịu bỏ cuộc: "Anh có bạn gái rồi sao?"

"Không có ý định đấy."

Lời từ chối quá đỗi thẳng thừng, cô nàng tóc ngắn kia cố nén sự xấu hổ bỏ đi.

Người ở bàn bên cạnh quá ồn ào, Chúc Kinh Nho không nghe rõ mấy câu sau đấy nhưng cũng đoán được có chuyện gì. Dù sao mấy tuần qua, y cũng đã được chứng kiến sự yêu thích của mấy thanh niên dành cho Bách Thanh Lâm.

Chúc Kinh Nho tiếp tục dùng bút vẽ lên giấy ăn. Vẫn rất nguy cơ, phải chiếm trước vị trí "người theo đuổi". Y đưa bút càng thêm dứt khoát.

.

Như thường lệ, Chúc Kinh Nho ngồi đủ một tiếng thì rời đi.

Trong quán không còn ai, lại trở nên yên tĩnh. Bách Thanh Lâm đi tới vị trí bên cửa sổ, đang chuẩn bị dọn dẹp thì chợt khựng lại. Đôi con ngươi sâu hun hút khẽ chuyển động. Anh cúi xuống nhặt tờ giấy trên bàn lên.

Do Chúc Kinh Nho để lại.

Trên khăn giấy vẽ một đôi tay bị dây thừng trói ngược ra sau. Những đặc trưng nam tính cực kỳ rõ rệt. Đường gân trên mu bàn tay sống động như thật, chạy xuôi theo đường nét. Đầu ngón tay buông thõng tự nhiên, cảm giác sắc dục ngập tràn.

Bách Thanh Lâm miết tờ khăn giấy, khớp ngón tay khẽ cong hơi dùng lực. Bên cổ tay phải của anh có một nốt ruồi nhạt, giống hệ bàn tay vẽ trên giấy.

Chương 13 <<


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tho