Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

6

9 giờ tối, quán cà phê đóng cửa, Bách Thanh Lâm dập cầu dao, cửa tiệm lập tức tối sầm. Anh khoác áo khoác lên người, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay lập lòe sáng tối. Đúng lúc này, điện thoại trong túi đổ chuông.

"Lão Bách, ngày kia tôi đến Nam Hải, tới lúc đấy tôi ở nhờ phòng khách nhà ông được không?"

"Được."

Nhạc Xuyên và anh là hàng xóm nhiều năm, thuộc dạng luyên thuyên bậc nhất: "Ngon. Đồng ý nhanh gọn như thế, ông thật sự không giấu người đẹp nào trong nhà à?"

Bách Thanh Lâm lười trả lời, ngẩng lên nhìn ban công tầng ba bên kia đường.

"Được rồi. Cũng chẳng trông mong ông nghĩ thông rồi đi tìm bạn đời. Nghe nói dạo gần đây có mấy thanh niên bị ông từ chối hả?"

Bách Thanh Lâm: "Không nhớ."

"Đỉnh."

"..."

Nhạc Xuyên chẹp miệng: "Rốt cuộc ngài đây ưng kiểu gì. Có thích kiểu ngoại hình thanh thuần, lên giường hoang dã không?"

Bách Thanh Lâm đi dọc theo đại lộ Ngân Hạnh: "Định ở bao ngày?"

"Tùy tâm trạng. Lần này được nghỉ tới Tết, tôi dự định tới Nam Hải làm biếng, nhất định phải dạo chơi một lượt tất cả mấy quán bar khu quanh ông."

"Biết rồi." Hai chữ "quán bar" khiến Bách Thanh Lâm dễ dàng nghĩ tới Chúc Kinh Nho. Sau khi cúp máy, anh lấy từ trong túi áo khoác tờ giấy có vẽ hình hai tay bản thân bị trói.

Đơn giản với một động tác, rất nhanh đầu thuốc đã châm cháy tờ giấy kia. Ngọn lửa lớn dần, chiếu sáng cổ tay trắng lạnh.

Bách Thanh Lâm bình thản nhìn nó cháy thành tro. Lúc nhả vòng khói, yết hầu dưới lớp cổ áo khẽ động đậy. Sau đó anh quay người rời đi.

Tro tàn bị gió thổi bay, biến mất không còn dấu vết.

.

Chúc Kinh Nho lúc này đang pha trà trong phòng VIP. Trông y có vẻ bình tĩnh nhưng thực chất đến bản thân y cũng không biết đã bị nước nóng làm bỏng mấy lần.

Ban ngày đã làm một liều thuốc mạnh, hoàn toàn để lộ mục đích của bản thân, có lẽ sẽ nhượng bộ lui binh.

(Nhượng bộ lui binh: "退避三舍" - thành ngữ miêu tả việc lùi bước hết mức có thể để tránh xung đột khi gặp quân địch mạnh)

Nhưng y chính là muốn đánh cược.

Hoàng Sâm gõ cửa bước vào: "Ông chủ, em gửi địa chỉ chỗ ăn ngày mai cho anh rồi nhé. A Ngâm bảo cũng đã nói với chủ quán của cô ấy rồi."

Chúc Kinh Nho quay đầu lại: "Anh ấy chưa chắc sẽ đến."

"Hả?"

"Vẫn phải cảm ơn mọi người." Chúc Kinh Nho tính toán thời gian Bách Thanh Lâm về tới nhà, cúi đầu gửi tin nhắn.

Rất tốt, không phải dấu chấm than đỏ.

Chúc Kinh Nho cười khẽ, chậm rãi xoa chiếc nhẫn trên ngón tay. Y hệt như một tay cờ bạc chính hiệu, lần này may mắn thắng cược, cảm thấy vừa vui vẻ vừa phấn khích.

Đoán chừng Bách Thanh Lâm chưa chặn có lẽ là nhờ mấy thùng hạt cà phê kia.

Có giao dịch làm ăn qua lại quả thật rất tốt, lần câu cá này đúng là kích thích.

.

Hôm sau, Chúc Kinh Nho tiếp tục không tới quán cà phê. Đợi tới tận trưa, nhóm đồng nghiệp thân thiết với Hoàng Sâm và Đông Ngâm vừa khéo ngồi kín một bàn lớn, chỉ còn độc hai chỗ trống, được cố tình để dành cho Bách Thanh Lâm và Chúc Kinh Nho.

Đông Ngâm và Hoàng Sâm cùng tự hỏi liệu có phải cả hai người đó đều không có ý định tới hay không.

Trên thực tế, Chúc Kinh Nho lề rề tới muộn, vừa tới đã không cần suy nghĩ, đi thẳng tới khu vực hút thuốc của nhà hàng.

.

Ánh sáng và bóng tối đan xen nhau trong dãy hành lang. Hai người nhìn nhau đăm đăm, trong chốc lát không ai nói năng câu gì.

Chúc Kinh Nho bước về phía Bách Thanh Lâm trước. Khoảng cách càng lúc càng gần, Bách Thanh Lâm vẫn đứng nguyên chỗ cũ, không động đậy. Dáng người anh cao lớn mang phong thái trưởng thành, nét mặt lạnh lùng hiện rõ "Cấm lại gần". Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát Chúc Kinh Nho đang hút thuốc lá cùng nhãn hiệu với mình.

Những việc người trước mặt làm cho tới giờ không quá đáng ghét, chỉ vậy thôi.

Lúc này, cặp mắt đào hoa kia phản chiếu khuôn mặt Bách Thanh Lâm: "Anh Bách cho xin ít lửa?"

Chúc Kinh Nho ngỏ lời, Bách Thanh Lâm bèn đồng ý.

Anh cúi đầu, dùng tàn lửa trên điếu thuốc của mình châm cháy điếu thuốc còn lại ở gần trong gang tấc.

"Lửa thì được, người thì không." Bách Thanh Lâm nói chuyện giọng điệu không chút dao động, không chứa bất kỳ cảm xúc nào, bình thản đến mức không giống như đang từ chối. Anh để mặc cho Chúc Kinh Nho hít vào làn khói thoát ra từ chóp mũi mình. Ánh mắt đánh giá không chút kiêng dè, khuôn mặt trắng lạnh lẽo đối lập với đôi đồng tử đen như mực, lời nói nhẹ nhàng thốt ra khiến người nghe có cảm giác như bị cảnh cáo.

"Tôi không hứng thú với cậu, hiểu chưa?"

Hoàng Sâm vừa bước vào đã bắt gặp Chúc Kinh Nho và Bách Thanh Lâm trong tư thế có phần mờ ám. Từ góc nhìn của cậu ta, ông chủ Bách đứng dựa lưng vào tường, đầu hơi cúi trông không giống đang hút thuốc, mà càng giống đang tán tỉnh ông chủ cậu ta hơn. Hai người mặt đối mặt dường như đã hôn nhau rồi... Cậu ta thật sự không muốn làm phiền, thế nhưng con người có ba việc gấp, phải đi qua khu hút thuốc mới vào nhà vệ sinh được.

Đây cũng là lần đầu tiên Hoàng Sâm thấy hai người đàn ông tình cảm với nhau, vô cùng kích động, không chút suy nghĩ đã buột miệng.

"Ông chủ, chủ quán, hai người hôn xong chưa?"

"..."

Biểu cảm của Bách Thanh Lâm không thay đổi, bàn tay giữ điếu thuốc hơi co lại. Anh ngẩng lên nhìn Hoàng Sâm, sau đó lại một lần nữa dừng ánh mắt trên khuôn mặt của Chúc Kinh Nho.

Lời từ chối đã được đưa lên mặt bàn, người bình thường sẽ thấy mất mặt, dù thế nào cũng mất hứng. Thế nhưng trông Chúc Kinh Nho lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào. Môi y vẫn cong lên như cũ, híp mắt cười đáp: "Đã rõ, rất rõ rồi."

Hai người lại im lặng nhìn nhau. Chúc Kinh Nho không biết ngượng ngùng và xấu hổ là gì, Bách Thanh Lâm đành phải rời mắt trước.

Chúc Kinh Nho thật sự không thấy thất vọng. Điều này đã nằm trong dự đoán của y, lần này bị từ chối cũng rất thoải mái, dù là cố ý hay vô tình.

Y đè giọng nói với Bách Thành Lâm: "Em đi giải thích với thằng nhóc kia trước."

Lúc Chúc Kinh Nho bước ngang qua, Bách Thanh Lâm ngậm lấy điếu thuốc và rít nhẹ một hơi. Khói thuốc thoát ra từ mũi, nhanh chóng tan biến trong không khí.

.

Hoàng Sâm ngoan ngoãn đi vào nhà vệ sinh cùng ông chủ mình, tò mò hỏi: "Nhanh như vậy đã chinh phục được rồi?"

"Còn quá sớm." Chúc Kinh Nho ngửi thấy mùi hương còn vương lại của Bách Thanh Lâm nơi chóp mũi. Có vẻ như là mùi nước giặt, không biết hiệu gì, nhưng thơm hơn nước hoa y tự điều chế.

"Nhưng lúc nãy không phải gì gì đó sao." Hoàng Sâm nghĩ tới chút chuyện không phù hợp với trẻ nhỏ: "Nhẽ nào phải thuê phong thì mới tính là chinh phục..."

"Chỉ là xin lửa thôi."

"Ai lại cho lửa miệng đối miệng ở khoảng cách gần như thế."

Câu lẩm bẩm này của Hoàng Sâm đã nhắc nhở Chúc Kinh Nho. Người xưa nói rất chuẩn, "vô gian bất thương", đều là những tay lão luyện từng trải sự đời.

(vô gian bất thương: Không gian xảo không thể làm thương nhân)

Y cố tình để lộ ý đồ, muốn từng bước tiếp cận.

Trong khi "Tảng băng lớn" lạnh lùng đứng ngoài quan sát, sớm đã biết có gì đó không ổn. Trước đó anh lờ đi, bây giờ y công khai thể hiện, vậy anh bèn thẳng thừng từ chối, không cho y chút cơ hội nào để thương lượng.

Chúc Kinh Nho bốc đồng một lần, kết quả trộm gà không thành còn mất nắm gạo, tính trêu chọc người ta, kết quả lại bị người ta trêu ngược.

Nếu đổi thành ai khác da mặt mỏng, có lẽ đã bị câu "không hứng thú" đó dọa sợ chạy mất rồi.

Chúc Kinh Nho bèn sờ mặt mình, rất tốt, rất dày.

.

Luôn có những người trời sinh là nhân vật chính trong các buổi ăn uống, Chúc Kinh Nho là một trong số đó. Y rất hoạt ngôn, có thể trò chuyện cùng bất kỳ ai.

Bách Thanh Lâm đã quen im lặng. Áo khoác anh vắt trên lưng ghế, tay áo sơ mi xám xắn lên một nửa, trên cánh tay đeo đai giữ tay áo. Anh ngồi đó cũng không phá vỡ bầu không khí. Mọi người vẫn cười đùa và ồn ào không ngừng, nâng ly chúc mừng, các món lần lượt được dọn lên.

Vị trí ngồi gần sát nhau, khuỷu tay của Bách Thanh Lâm vô tình chạm vào Chúc Kinh Nho, động tác lập tức cứng đờ. Cảm giác đầu tiên là nhiệt độ cơ thể khá thấp. Da thịt cọ nhẹ vào nhau, cảm giác mát lạnh, mềm mại và mịn màng.

Chúc Kinh Nho đã lâu không uống rượu. Hơi cồn khiến khóe mắt y ửng đỏ, giọng nói trở nên mềm mại một cái kỳ lạ. Y dường như có khả năng đọc suy nghĩ, nhìn người kia: "Không lạnh đâu, bẩm sinh đã vậy."

Bách Thanh Lâm kéo giãn khoảng cách, nói một câu bâng quơ: "Uống ít thôi."

Chúc Kinh Nho nắm bắt thời cơ: "Nhớ rồi, lần sau sẽ không uống nhiều như vậy nữa."

Bách Thanh Lâm không nói gì thêm, chỉ giơ tay lên đáp lại lời chúc rượu. Anh hầu như không động đũa, cổ áo sơ mi hơi rộng nhưng tư thế vẫn rất gò bó, tỏa ra cảm giác xa cách vô cùng.

Biết lễ nghi, lại không tham gia cuộc vui, dường như Bách Thanh Lâm không phải đang ở chốn náo nhiệt mà đang ở một sự kiện có phần nghiêm túc.

Rất nhanh sự yên bình đã bị phá vỡ. Đầu ngón tay của Chúc Kinh Nho chạm lên mu bàn tay của Bách Thanh Lâm, chỉ trong thoáng chốc. Động tác của y không có vẻ cố ý mập mờ mà giống như đang tò mò hơn: "Anh Bách, người anh nóng quá."

Bách Thanh Lâm cau mày theo phản xạ có điều kiện, cánh tay co lại như gặp kẻ địch. Anh cố đè nén cảm giác bức bối, sau một lúc im lặng chỉ có thể hờ hững đáp trả bằng lời trước đó.

"Giống cậu, bẩm sinh."

Nhân vật chính của buổi tiệc vẫn là đôi tình nhân trẻ quấn quýt. Mọi người ăn uống, nhậu nhẹt, gọi thêm món, tưng bừng vô cùng. Ngoài Bách Thanh Lâm, những người khác đều uống khá nhiều, đặc biệt là Chúc Kinh Nho. Hơn nửa năm y mới trở về, đám nhân viên không bỏ lỡ cơ hội tốt này. Y vừa bị ép uống một cốc bia. Sau khi ngửa đầu uống cạn, y ngồi đó không nhúc nhích, ánh mắt không tiêu cự, mơ màng có vẻ như đã khá say, hai chiếc khuyên bạc trên dái tai đung đưa nhẹ.

Những người tùy hứng, phóng khoáng thường có một thói quen xấu, đó là không biết nên dừng vào lúc nào, chỉ biết chơi tới khi thỏa chí. Thói xấu này được Chúc Kinh Nho thế hiện ở mức tối đa. Hơn nữa hôm nay là lần đầu tiên y ăn chung với Bách Thanh Lâm, không tránh khỏi hứng khởi, đã hoàn toàn vứt câu "không hứng thú với cậu" lên chín tầng mây.

.

Bách Thanh Lâm nắm bắt thời gian, ngồi đủ một tiếng, vừa vặn không làm hỏng cuộc vui. Anh đứng dậy mặc áo khoác chuẩn bị rời đi, nhưng đột nhiên bị ai đó kéo vạt áo.

Chúc Kinh Nho ngẩng đầu lên nhìn anh, nói không rõ chữ: "Đau đầu."

"..." Bách Thanh Lâm đứng đó, từ trên cao nhìn xuống Chúc Kinh Nho, nếu hất ra hẳn sẽ khiến tình huống trở nên khó xử.

Trước mắt không thể đi được, vạt áo bị giữ chặt, Chúc Kinh Nho cứ như trẻ nhỏ không chịu buông tay. Hình xăm quấn quanh cổ tay y có thể được coi như một tác phẩm nghệ thuật, cộng thêm khuôn mặt ngà ngà say của y.

Thậm chí còn vừa túm áo anh vừa lắc lư.

Một lúc sau, Bách Thanh Lâm lên tiếng hỏi: "Có đứng vững được không?"

Chúc Kinh Nho không nói gì.

Bách Thanh Lâm nhíu mày. Khuôn mặt xa lạ bên cạnh hẳn là người trong quán bar của Chúc Kinh Nho. Anh chưa kịp nói gì thì người đó đã đứng dậy chơi oẳn tù tì với người đối diện, không lâu sau cũng gục xuống.

Nhân viên quán cà phê có để ý tới bọn họ nhưng hầu hết đều là con gái, tất cả đều chỉ chăm chú hóng hớt, không giúp được gì. Những người bên quán bar thì đều là bợm nhậu, đang vui chơi điên cuồng, còn lại mình Hoàng Sâm thì cũng mới trở về từ nhà vệ sinh, bước chân loạng choạng.

.

Bách Thanh Lâm muốn rời đi cũng chỉ có thể đỡ Chúc Kinh Nho đi cùng. Anh nhíu mày, mu bàn tay nổi gân xanh, đầu ngón tay trong lúc vô tình chạm nhẹ vào phần gáy nóng rực của y, xúc cảm quá đỗi xa lạ.

Hai cơ thể áp sát vào nhau, tiếng thở chậm rãi hòa quyện. Một tay anh đỡ vai, ôm hờ y, tư thế có chút mập mờ kín đáo.

Nếu đổi lại là hai người đàn ông thẳng có khuynh hướng tình dục bình thường thì không vấn đề gì, thế nhưng mọi người đều biết chuyện Chúc Kinh Nho là gay. Y tựa đầu lên vai Bách Thanh Lâm, thỉnh thoảng lại dụi mũi lên người anh, cố ý lẩm bẩm hỏi: "Em hơi nặng phải không?"

"Đứng thắng." Giọng điệu càng bình tĩnh càng nghe rõ ý cảnh cáo.

Chúc Kinh Nho không nghịch nữa, Bách Thanh Lâm không nói năng gì đỡ y đi ra ngoài.

Tay Bách Thanh Lâm hơi nóng, đường gân xanh trên cổ tay căng cứng. Anh dùng một tay đè Chúc Kinh Nho vào cột đèn trước cửa, để lưng y có điểm tựa, tránh tiếp xúc với bản thân anh thêm nữa.

"Địa chỉ." Bách Thanh Lâm hỏi.

Chúc Kinh Nho phân tâm nên không trả lời. Tim y đập càng lúc càng nhanh, lưng bị bàn tay dày rộng và thon dài của Bách Thanh Lâm áp chế, áo bị kéo nhăn.

Bách Thanh Lâm định hỏi lại lần nữa thì đúng lúc này, Đường Trầm lái chiếc McLaren[1] phô trương đi ngang qua. Hắn mở cửa xe bước xuống, tháo kính râm: "Ném nó cho tôi là được."

Bách Thanh Lâm không buông tay, mãi cho tới khi Hoàng Sâm đuổi theo ra để kiểm tra tình hình cất tiếng gọi: "Anh Đường."

.

Xe đã đi xa, Bách Thanh Lâm đứng dưới gốc cây ngân hạnh. Gió lạnh khiến con người ta tỉnh táo, mùi hương nồng nặc trên người khiến anh khó chịu.

Đông Ngâm cầm máy ảnh đi ra. Cô chụp được rất nhiều ảnh dìm của Hoàng Sâm, cũng không quên chụp hai anh đẹp trai ở vị trí chủ tọa. Cô đưa máy ảnh lại gần: "Rất bổ mắt."

Phần lớn mọi người trong ảnh đều mỉm cười nhìn vào ống kính. Bách Thanh Lâm bình thản nhìn về phía trước. Chúc Kinh Nho ngồi bên cạnh anh chỉ để lộ góc nghiêng mặt xuất sắc, ánh mắt tràn đầy sự tập trung, độ phân giải rõ nét không thể nào bỏ lỡ.

Giữa đám đông, chỉ mình y quay đầu nhìn về hướng Bách Thanh Lâm.

Bách Thanh Lâm thờ ơ, dường như không hứng thú coi ảnh. Môi anh khẽ động, lúc xoay người rời đi, cảm thấy lòng bàn tay có hơi nóng.

Đông Ngâm không nhận ra điểm bất thường, chỉ có Hoàng Sâm là còn chút tỉnh táo thầm kêu than trong lòng.

Cứu - Anh Đường, ông chủ đang giả vờ say mà, anh thật sự không nhận ra sao?

Đường Trầm đương nhiên biết rõ mấy chai bia chẳng là gì với Chúc Kinh Nho, nhớ lại ngày xửa phải trộn rượu trắng với Hoàng Tửu[1] mới khiến y xỉn quắc cần câu.

"Lão Trung tưởng mày còn ốm chưa khỏe nên bắt tao phải lôi mày tới."

Chúc Kinh Nho chống cằm thẫn thờ, chỉ khi đi ngang qua quán cà phê mới mở mắt nhìn.

"Nhìn cái gì, người ta cũng không ở trong đó. Nói đi, mày đang nghĩ gì vậy?" Đường Trầm hỏi: "Sao đang yên ổn lại muốn đổi chỗ ở?"

"Muốn đổi thì đổi thôi, cần gì lý do." Chúc Kinh Nho nói rất tùy hứng. Cảnh vật bên ngoài giống như con người y, thay đổi không ngừng, nghĩ gì làm nấy, không có hằng số, đến đi tự do.

.

Rất nhanh đã tới điểm đến. Khu ổ chuột của thành phố Nam Hải phần lớn là những tòa nhà cũ kỹ cùng những con hẻm quanh co. Sau khi đỗ xe hai người đi bộ vào trong. Cửa phòng khám treo một tấm biển đỏ tươi: "Không chữa bách bệnh, Đông y tổ truyền, muốn tin thì tin." Nét chữ rồng bay phượng múa là từ Chúc Kinh Nho.

Đẩy mở cánh cửa nhựa, lão Chung mặc đồ Thái Cực Quyền đang dùng kim châm biến ma-nơ-canh thành con nhím, quay sang trừng mắt với bọn họ: "Nhanh lên. Tôi có hẹn đi nhảy quảng trường, đưa tay đây."

Chúc Kinh Nho nhìn thấy con nhím liền mỉm cười thân thiện, ngoan ngoãn hợp tác.

"Thằng nhóc này, nghe tôi nói. Cảm cúm là bệnh nghiêm trọng, muốn sống thêm vài năm nửa thì mua bình rượu thuốc kéo dài tuổi thọ, chỉ 888, khỏe mạnh trường thọ, cậu mang về nhà." Ông lão sau khi bắt mạch thì có chút tự tin.

"Không mua." Chúc Kinh Nho ngẩng đầu: "Nhưng sang năm nhất định sẽ mời ông uống rượu."

Nắm tay lão Chung cứng lại: "..."

Chúc Kinh Nho vô cùng nghiêm túc: "Uống rượu hỷ của tôi."

Đường Trầm bị liên lụy, bị lão Chung đá ra ngoài cùng Chúc Kinh Nho. Một tiếng gầm đầy uy lực mà hàng xóm xung quanh đều nghe thấy: "250 tệ một lần, chỉ hỗ trợ Alipay!!"

(Alipay: nền tảng thanh toán trực tuyến của Trung Quốc, gần tương tự VNPAY của Việt Nam)

Đường Trầm ngơ ngác: "Sao không thể dùng Wechat?"

Chúc Kinh Nho kiên nhẫn giải thích: "Hôm trở về Nam Hải, tao đến nghiên cứu cách trèo tường nhà lão trước, không cẩn thận giẫm nát bắp cải lão trồng nên bị chặn rồi."

"..." Đường Trầm cạn lời, muốn chửi nhưng rồi nghĩ lại lại thấy quá bình thường, làm bạn với loại người thần kinh này ngày nào hắn cũng được mở mang tầm mắt. Hắn hỏi: "Lần này là thật à?"

"Không giả được." Chúc Kinh Nho khó lòng đưa ra được lý do. Quan hệ giữa người với người kỳ diệu tới mức không lời nào diễn tả được, rất khó nói. Hiện tại mỗi ngày y đều nhắn một tin cho Bách Thanh Lâm, tiếc là đối phương chưa từng trả lời, nhưng cũng không chặn.

Người trưởng thành phải để chút đường lui cho nhau, cũng tiện cho Chúc Kinh Nho lợi dụng cơ hội từ từ tiến tới. Y nghịch chiếc nhẫn trên ngón tay.

"Nếu tao không đi ngang qua thì mày tính làm gì, cho địa chỉ để người ta đưa mày về nhà, sau đó thuận theo tự nhiên?"

"Anh ấy sẽ không đích thân đưa về."

"Té ra gần hai tháng rồi mày vẫn chưa tiến triển được chút nào."

Chúc Kinh Nho không ngẩng lên: "Tao thích cách anh ấy hờ hững với tao."

Đường Trầm nổi da gà khắp cánh tay. Chưa từng thấy Chúc Kinh Nho động lòng nên hắn suýt nữa quên mất tên cáo già này có khẩu vị đặc thù, người ta càng lạnh lùng thì y càng hứng thú, đúng là kẻ thích bị ngược đãi.

Chúc Kinh Nho ngửa đầu nhìn ống khói trên mái nhà, làn khói trắng mang theo hơi nóng thoát ra, bay về nơi phương xa: "Người anh ấy rất ấm áp."

Cũng rất thơm.

Mùi trầm hương thoang thoảng hòa trộn cùng mùi thuốc lá, muốn ngửi thêm lần nữa.

.

Quán cà phê Bờ Nam mở cửa trở lại lúc hoàng hôn. Bách Thanh Lâm sau khi về nhà tắm rửa thì đã thay bộ quần áo khác. Chiếc kính không gọng gác trên sống mũi, trong lúc đeo tạp dề chuẩn bị pha cà phê thì động tác anh hơi khựng lại.

Gương mặt của Chúc Kinh Nho vốn đã đủ nổi bật, lúc cười lên đôi mắt cong cong tràn đầy sức sống. Người từng đi qua rất nhiều nơi hoàn toàn khác biệt so với người sống lâu năm tại thành thị. Cho dù y không làm gì, chỉ cần đứng đó cũng giống như đống lửa bập bùng giữa tuyết trắng, nhiệt huyết liều lĩnh, ngang bướng phóng khoáng, hoàn toàn chẳng để ý tới hậu quả.

Cảnh tượng này giữa tuyết trắng xóa còn đẹp hơn bất kỳ phong cảnh nào. Đôi mày thẳng đẹp đẽ của Bách Thanh Lâm nhíu lại. Lúc rời quầy thu ngân, anh cầm lấy chiếc áo khoác trên móc. Cửa mở chạm vào chuông gió, âm thanh trong trẻo vang lên

Chúc Kinh Nho tóc tai phủ đầy tuyết, mũi đỏ ửng vì lạnh trông có phần nhếch nhác. Thế nhưng y vẫn vô tư đứng đó chờ Bách Thanh Lâm tiến từng bước lại gần. Mắt y rất sáng, sáng đến trong trẻo, dù biết rõ vẫn cố ý nói: "Trời tuyết lạnh quá."

"Anh Bách, có thể cho em mượn áo khoác được không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tho