Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

6.


Sáng hôm sau, Ilven dậy sớm hơn thường lệ.

Cậu đứng trước gương rất lâu.

Không phải vì tóc rối.

Mà vì cậu đang nghĩ về đêm qua.

Về hai mươi ba cuộc gọi nhỡ.

Về bàn tay run nhẹ của ba.

Về vòng tay của cha.

Và đặc biệt là câu nói ấy.

"Con không cần phải biến mất để biết mình được yêu."

Ilven ghét việc câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

Bởi vì nó đúng.

Quá đúng.

Xuống đến phòng khách, Ilven nhìn thấy Verdis đang ngồi một mình.

Anh cầm một tách trà, mắt nhìn ra cửa sổ.

Ilven định đi qua.

Nhưng Verdis lên tiếng.

"Ngồi xuống đi."

Ilven dừng lại.

"...Anh định hỏi em gì?"

"Không."

Verdis lắc đầu.

"Anh chỉ muốn ngồi với em."

Ilven ngồi xuống đối diện.

Hai người im lặng.

Một lúc lâu.

"Anh sợ lắm đúng không?"

Ilven hỏi.

Verdis nhìn cậu.

"Chuyện gì?"

"Lúc không tìm thấy em."

Verdis không trả lời.

Đó đã là câu trả lời.

"Em xin lỗi."

"Anh biết."

"Em không cố ý làm mọi người—"

"Ilven."

Verdis cắt ngang.

"Em có."

Ilven ngẩng lên.

Verdis đặt tách trà xuống.

"Em cố tình không nghe điện thoại."

"...Ừ."

"Em muốn xem mọi người có lo không."

"...Ừ."

"Và em đã thấy rồi."

Ilven cúi đầu.

"...Ừ."

Verdis im lặng một lúc.

Rồi anh nói:

"Nhưng anh nghĩ em không thật sự muốn kiểm tra bọn anh."

Ilven ngẩng lên.

"Vậy em muốn gì?"

Verdis nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Em muốn được chắc chắn rằng nếu một ngày em cần người khác... em vẫn có thể nói."

Ilven chết lặng.

Cậu không ngờ Verdis lại hiểu.

Không phải hiểu kiểu quan sát.

Không phải đoán.

Mà thật sự hiểu.

"Em..."

Ilven mở miệng, nhưng không nói tiếp được.

Verdis không thúc.

Chỉ ngồi đó.

Chờ.

Cuối cùng Ilven cúi đầu.

"Em sợ."

Hai chữ rất nhỏ.

Nhưng vừa nói ra, cậu cảm thấy lồng ngực nhẹ đi một chút.

"Em sợ nếu em cần mọi người quá nhiều..."

Cậu siết hai bàn tay.

"...em sẽ trở thành giống anh."

Verdis khựng lại.

"Em sợ mình sẽ bắt đầu hỏi mọi người đang ở đâu."

"..."

"Sợ mình sẽ khó chịu khi ai đó đi mà không nói."

"..."

"Sợ mình sẽ nghĩ rằng nếu họ yêu mình thì họ phải ở lại."

Giọng Ilven run lên.

"Em sợ mình sẽ biến tình yêu thành một cái lồng."

Verdis nhìn cậu.

Rất lâu.

Rồi anh đưa tay sang.

Không kéo cậu lại.

Chỉ đặt bàn tay lên mặt bàn, giữa hai người.

"Vậy thì khi em sợ..."

Anh nói rất khẽ.

"Nói với anh."

Ilven nhìn bàn tay ấy.

Không biết tại sao mắt lại cay.

"Anh không hứa rằng anh sẽ luôn làm đúng."

Verdis tiếp tục.

"Nhưng anh hứa một chuyện."

"Gì?"

"Anh sẽ không bắt em phải giống anh."

Ilven bật cười rất khẽ.

Một tiếng cười nghẹn.

"Anh đang nói như người lớn ấy."

"Anh lớn rồi."

"Già."

"Ilven."

"Dạ?"

"Im."

Ilven bật cười thật.

Lần đầu tiên từ tối hôm qua.

Nhưng ngay lúc ấy—

một giọng nói từ phía sau vang lên.

"Vậy còn ba?"

Cả hai quay lại.

1x đứng ở hành lang.

Không biết đã đứng đó bao lâu.

Ilven nhìn ba.

"Ba nghe hết rồi?"

"Ừ."

"..."

"Ba không cố tình nghe."

"Ba luôn nói câu đó."

1x khẽ cười.

Rồi bước tới.

Hắn không ngồi xuống cạnh Ilven.

Chỉ đứng trước mặt cậu.

"Ba cũng sợ."

Ilven ngẩng lên.

"Ba sợ con sẽ rời đi."

Một câu rất thẳng.

Không che giấu.

Không làm nhẹ đi.

"Nhưng..."

1x hít vào thật chậm.

"Nỗi sợ của ba không phải trách nhiệm của con."

Ilven sững người.

Đó là một câu rất đơn giản.

Nhưng có lẽ là câu quan trọng nhất mà cậu từng nghe.

1x đưa tay lên, xoa nhẹ đầu cậu.

"Con có thể đi."

Ilven nhìn hắn.

"Có thể ở lại."

"Có thể thay đổi."

"Có thể sai."

"Có thể không giống bất kỳ ai trong nhà."

Hắn khẽ cười.

"Chỉ cần đừng biến mất để thử xem ba có tìm con không."

Ilven cúi đầu.

"...Dạ."

Ngoài cửa sổ, nắng bắt đầu xuyên qua những đám mây.

Shed từ phòng bên bước ra, tóc còn rối, rõ ràng vừa tỉnh ngủ.

Ông nhìn ba người đang ngồi trong phòng khách.

"Có chuyện gì vậy?"

Ilven nhìn cha.

Rồi nhìn Verdis.

Cuối cùng là ba.

Cậu mỉm cười.

"Không có gì."

Shed nheo mắt.

"Thật?"

Ilven gật đầu.

"Dạ."

Một khoảng im lặng.

Rồi cậu nói thêm:

"Chỉ là... con vừa học được cách nói con sợ."

Shed nhìn cậu vài giây.

Sau đó ông mỉm cười.

Không hỏi thêm.

Chỉ bước tới, xoa đầu cậu.

Và lần đầu tiên—

Ilven không thấy mình cần phải hiểu tất cả mọi người nữa.

Cậu chỉ cần được phép...

không hiểu chính mình đôi lúc.

Bởi vì cậu vẫn còn mười bốn tuổi.

Và có lẽ—

đó cũng là một điều hoàn toàn bình thường. 

--------------

Sốp xin lỗi tất cả các tình yêu của sốp

hãy tha thứ cho cái đầu cún của sốp vì ra chap muộn

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com