Chương 4
Thi vừa rời khỏi bàn của Philippe và hai người bạn, lồng ngực vẫn còn phập phồng nhẹ dù gương mặt đã cố giữ vẻ bình thản như thường. Cái chạm ánh mắt ngắn ngủi vừa rồi vẫn còn in rõ trong đầu cô: đôi mắt xanh thẳm, sắc lẹm như đang thấu suốt mọi điều giấu kín trong lòng. Cô lắc nhẹ đầu, cố gắng gạt bỏ cảm giác bất an ấy, nhanh chóng đi đến bàn bên phải – nơi cặp vợ chồng người Pháp trung niên vừa ngồi xuống.
Người chồng trông khoảng bốn mươi lăm tuổi, vóc dáng vạm vỡ, mặt đỏ gay, mùi rượu nồng nặc phả ra mỗi khi nói chuyện; theo cách ăn nói và cử chỉ phóng khoáng có vẻ là một thương gia giàu có, thường đi lại nhiều nơi. Người vợ trẻ hơn chồng vài tuổi, mặc bộ váy lụa đắt tiền, trang sức lấp lánh, ngồi với vẻ mặt lạnh lùng, mắt lướt qua mọi vật xung quanh đầy vẻ khinh khỉnh, như tất cả những thứ trong nhà hàng này, kể cả những người phục vụ, đều không xứng đáng với mình.
Thi bước đến gần, cúi nhẹ người đúng phép tắc:
– Kính chào hai quý khách ạ. Xin hỏi quý khách đã sẵn sàng gọi món chưa ạ?
Người chồng ngẩng lên, nhìn cô từ đầu đến chân với ánh mắt tọc mạch, giọng nói gắt gỏng:
– Đứng chần chừ gì đó? Làm nhanh lên! Đem thực đơn ra đây, rồi rượu vang đỏ loại ngon nhất nhà hàng này ra cho ta! Đừng để ta phải đợi lâu.
– Xin quý khách thứ lỗi, tôi làm ngay ạ – Thi đáp nhẹ giọng, tay nhanh nhẹn cầm thực đơn và chuẩn bị rót nước lọc. Nhưng đúng lúc cô vừa nghiêng người cầm bình nước, một người hầu khác vừa mang khay đồ ăn nóng đi ngang phía sau, vội vã đến mức không để ý, đụng mạnh vào vai cô. Thi giật mình bất ngờ, cả người chao đảo, tay cầm bình súp nóng đang chuẩn bị mang ra lật ngửa – cả chén súp sôi lăn tăn đổ thẳng ra ngực áo khoác vest màu nhạt của người đàn ông.
BỐP!
Tiếng chén sứ vỡ vang to cả phòng, khiến mọi ánh mắt trong nhà hàng đều đổ dồn về phía này. Người đàn ông giận dữ nhảy dựng lên, giật phăng chiếc áo khoác bị ướt, ném mạnh xuống sàn, mặt đỏ bừng tức giận, gân cổ nổi rõ:
– Đồ vô dụng! Mày làm cái gì vậy?! Có mắt không mà đi đứng vụng về thế hả?!
Thi chưa kịp định thần, chưa có cơ hội mở miệng xin lỗi, hắn đã vung tay giáng một tát thật mạnh vào mặt cô. Cái tát quá nhanh và quá mạnh khiến Thi chao đảo, lùi lại không giữ được thăng bằng, ngã ngửa ra sàn gạch hoa. Mảnh vỡ chén sứ sắc nhọn đã cứa sâu vào mu bàn tay phải của cô, máu chảy ra liền, đỏ thẫm bộ quần áo tay đen, nhỏ giọt từng giọt xuống nền nhà.
– Trời ơi! Đồ bẩn thỉu! – Người vợ la hét chói tai, vội lùi ra xa, vừa giũ váy vừa chửi rủa không ngừng – Biết đây là bộ đồ bao nhiêu tiền không? Đồ An Nam thấp kém, bẩn thỉu! Ai cho phép mày đứng gần chúng ta như vậy?!
Thi ôm chặt bàn tay đang đau rát, cố gắng gượng ngồi dậy, má trái bừng bừng đau, nóng rát. Cô cắn chặt môi dưới để không rên ra tiếng, cố gắng điều hòa hơi thở, định cúi đầu xin lỗi thì ông chủ nhà hàng đã chạy vội tới. Ông ta là người đàn ông mập mạp, bụng phệ, trán nhễ nhại mồ hôi, mặt cười méo xệch vừa sợ hãi vừa tức giận. Vừa đến nơi, ông ta không ngừng cúi gập người với cặp vợ chồng Pháp, hai tay xoa vào nhau liên tục, giọng nói run run:
– Xin quý khách thứ lỗi! Xin quý khách thứ lỗi cho! Tôi đã dặn dò kỹ lắm rồi, không ngờ nó lại vụng về đến thế! Tôi sẽ phạt nó nặng, chắc chắn quý khách sẽ hài lòng!
Rồi ông ta quay sang Thi, giơ chân đạp vào vai cô, giọng gắt gỏng như muốn ăn tươi nuốt sống:
– Còn không mau đứng lên! Đồ vô học, không biết trên dưới! Xin lỗi quý khách đi ngay! Nói rằng mày sai rồi, xin quý khách bỏ qua cho!
Thi cắn răng chịu đựng cơn đau từ vai và bàn tay, chầm chậm đứng dậy, cúi đầu thật thấp, giọng nói bình tĩnh đến lạ lùng dù ngực cô đang thổn thức:
– Xin quý khách thứ lỗi... Tôi không cố ý... Xin quý khách lượng thứ...
– Không cố ý là xong sao?! – Người chồng càng nghe càng tức giận, hắn giơ tay định tát thêm lần nữa, mắt tròn xoe đầy hung tợn – Bộ đồ này hơn cả tiền lương của mày cả chục năm! Hôm nay tao phải dạy cho mày biết lễ nghĩa, biết ai là chủ nhân ở đây!
Bàn tay hắn vừa vươn ra giữa không trung, một giọng nói trầm lạnh, rõ ràng cất lên, đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy:
– Dừng lại.
Giọng nói không lớn nhưng mang một áp lực khiến mọi người đều giật mình. Người đàn ông khựng lại, tay còn giơ giữa không trung, ngạc nhiên quay lại nhìn. Philippe đã đứng dậy từ lúc nào, từ từ bước qua, mặt không có chút biểu cảm, chỉ có đôi mắt xanh thẳm nhìn thẳng vào người đàn ông với vẻ lạnh lùng đầy quyền uy. Henri và Lucien cũng đứng dậy đi theo sau, một người tò mò, một người có chút khó hiểu.
Thi cũng ngẩng lên thoáng qua, bắt gặp ánh mắt hắn, rồi vội vàng cúi đầu xuống ngay, trái tim bỗng nhảy nhanh hơn một nhịp.
Người chồng thấy rõ là Đại Tá Philippe De Valois – vị quan cấp cao vừa đến Sài Gòn được mấy hôm. Tay đang giơ bỗng thu lại, giọng nói bớt hung hăng hẳn đi nhưng vẫn còn vẻ chưa vừa lòng:
– Ồ, kính chào Đại Tá. Chuyện này... không liên quan đến ngài. Con hầu này làm hỏng bộ đồ quý giá của tôi, tôi chỉ định dạy cho nó một bài học.
– Dạy dỗ nhân viên là việc của chủ nó – Philippe nói chậm rãi, giọng đều đều nhưng từng chữ đều nặng nề – Còn ngài, là một người Pháp, là đại diện cho nền văn minh chúng ta luôn tự hào. Đánh đập một cô gái tay không, đã bị thương, lại còn trước mặt đông người như thế... e rằng làm tổn hại đến hình ảnh của chúng ta nhiều hơn. Người ta thấy rồi sẽ nghĩ: kẻ đến đây để mang văn minh lại chỉ biết dùng vũ lực với kẻ yếu thế. Ngài thấy có đúng không?
Lời nói của hắn tuy nhẹ nhàng nhưng lại chĩa thẳng vào vấn đề, khiến người đàn ông ngẩn người. Hắn nhìn quanh, thấy nhiều vị khách khác đang nhìn mình với ánh mắt tán thành lời của Philippe, có cả những người Pháp danh giá mà hắn không muốn bị đánh giá xấu. Hắn ngượng ngùng hạ tay xuống, giọng lưỡng lự:
– Nhưng... nó làm hỏng bộ đồ của tôi, và thái độ cũng không có chút hối lỗi nào...
– Thiệt hại tôi sẽ đền cho ngài – Philippe không nói thêm lời vô ích, rút từ túi trong áo một xấp tiền giấy, đếm một lúc rồi đưa cho hắn – Số này đủ để ngài mua mấy bộ đồ loại tốt hơn cả bộ vừa rồi. Chuyện đến đây xin phép coi như xong.
Người đàn ông ngần ngại một lát, nhìn số tiền khá lớn trong tay, rồi nhìn vẻ mặt nghiêm nghị không chút đùa giỡn của Philippe, cuối cùng cũng chìa tay nhận, cất vào túi, giọng nói bớt cau có:
– Nếu Đại Tá đã nói vậy thì thôi. Nhưng lần sau phải dạy dỗ nó cẩn thận hơn.
Người vợ bên cạnh vẫn còn lẩm bẩm mấy câu không vừa lòng nhưng cũng không dám nói thêm gì trước mặt một vị quan cấp cao như Philippe.
Ông chủ nhà hàng đứng bên cạnh vừa thở phào nhẹ nhõm vừa liên tục cúi đầu cảm ơn:
– Cảm ơn Đại Tá! Thật cảm ơn Đại Tá đã ra tay giải quyết! Ngài đã giúp chúng tôi tránh được một chuyện rắc rối lớn!
Philippe phớt lờ lời nói của ông ta, chầm chậm quay người nhìn Thi. Cô vẫn cúi đầu, má trái đỏ ửng rõ vết tát, tay phải bị thương máu vẫn chảy đều, nhỏ giọt xuống sàn. Cả người cô có chút rung rung vì đau và vì cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng kỳ lạ thay, cô không hề có vẻ van xin hay hạ mình quá mức, ngay cả trong hoàn cảnh éo le nhất. Ánh mắt hắn chăm chú quan sát cô thêm một lát, rồi nói giọng rõ ràng, dứt khoát không để cho ai có ý kiến:
– Từ bây giờ, cô ta không làm ở đây nữa. Số tiền tôi vừa đền bù chính là số tiền cô ta nợ tôi. Vậy nên, cô ta sẽ đến dinh thự của tôi làm người hầu để trả nợ. Tối nay, sau khi tôi dùng bữa tối xong, tôi sẽ đích thân đưa cô ta đi.
Cả khu vực gần đó lặng ngắt hết ngỡ ngàng. Ông chủ nhà hàng giật mình, vội đáp ngay:
– Dạ... dạ vâng Đại Tá! Nếu ngài có nhu cầu thì cứ nhận đi ạ! Nó... nó làm việc rất chăm chỉ, lại biết lễ nghĩa...
Philippe không đáp lại ông ta, chỉ nhìn thẳng vào Thi, giọng nói có chút ra lệnh:
– Nghe rõ chưa? Vào trong băng bó vết thương đi, nghỉ ngơi một chút, đợi tôi gọi ra.
Thi ngẩng phắt lên nhìn hắn, mắt tròn xoe đầy ngạc nhiên, trong khoảnh khắc ấy ánh mắt hai người lại chạm nhau. Cô nhanh chóng cụp mắt xuống, cúi đầu thật sâu, giọng nói có chút run nhưng vẫn rõ ràng và chuẩn mực:
– Vâng...cảm ơn ngài.
Nói rồi cô ôm chặt bàn tay bị thương, lặng lẽ bước nhanh về phía cửa bếp, bước chân tuy hơi vội nhưng vẫn giữ được sự vững chãi, không có chút rụt rè như những người hầu khác. Khi bóng cô khuất hẳn sau cánh cửa nặng nề, mọi người mới dần quay trở lại bàn ăn, tiếng xì xầm bàn tán vang lên nhỏ.
Philippe từ từ quay lại chỗ ngồi của mình, ngồi xuống, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm. Henri vừa rót đầy ly cho hắn vừa tò mò hỏi ngay:
– Này, từ trước đến nay ta chưa bao giờ thấy ngài để ý đến chuyện của người hầu, huống chi lại còn ra tay can thiệp, đền bù tiền bạc rồi lại đem về nhà mình. Ngài có lý do gì đặc biệt không?
– Nhà tôi đang thiếu người hầu riêng cho thư phòng – Philippe đáp nhẹ nhàng, miệng nở một nụ cười khẩy lạnh lùng – Cô ta trông có vẻ nhanh nhẹn, lại biết nói tiếng Pháp chuẩn, dùng tiện hơn những người khác mà quản gia vừa thuê. Chỉ vậy thôi mà có gì lạ đâu.
– Ừ, mà nói thật – Lucien gật gù, mắt vẫn hướng về phía cửa bếp – Cô gái này khác hẳn những người An Nam ta từng gặp. Dáng vẻ, cử chỉ đều không phải kẻ bình thường. Không biết ngài có nhận ra điều gì bất thường không?
Philippe không đáp ngay, chỉ chăm chú nhìn vết rượu đỏ trong ly pha lê, đôi mắt xanh thẳm đầy vẻ suy tư:
– Chính vì khác thường nên ta mới muốn có bên cạnh. Ta không thích những thứ quá đơn giản, dễ đoán.
Lúc này, phía sau cánh cửa bếp, Thi dựa lưng vào tường gạch lạnh ngắt, hơi thở vẫn hơi gấp gáp. Đau đớn từ vết thương trên tay và má vẫn còn nhức nhối, nhưng cảm giác bất an, bối rối trong lòng còn mạnh hơn gấp nhiều lần. Cô chưa bao giờ tính đến chuyện sẽ gặp phải tình huống này, càng không ngờ chính vị sĩ quan cấp cao kia lại ra tay can thiệp, còn quyết định đưa cô về dinh thự của hắn. Tất cả đều hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch đã định. Cô siết chặt bàn tay không bị thương, cắn chặt môi, cố gắng bình tĩnh lại để suy nghĩ: đây là một rủi ro lớn, nhưng cũng có thể là một cơ hội hiếm có để tiếp cận những tài liệu, thông tin quan trọng nhất... Chỉ có điều, người đàn ông kia quá thông minh, quá khó đoán, cô sẽ phải vô cùng cẩn thận từng lời ăn tiếng nói, từng cử chỉ nhỏ nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com