02. wtf
warning: r18, chap này đuj nhiều ng ( k ph Martin đâu), mất dạy, bệnh hoạn, thiếu đạo đức...etc
t viết t còn thấy gớm nữa.
Không hợp vui lòng click back.
_______
Juhoon xách hai túi nilon nặng trĩu từ chợ về, một túi đầy rau củ và một túi đựng thịt heo, trứng gà, mấy gói mì tôm, cậu lê từng bước nặng nhọc lên cầu thang bộ vì thang máy đang hỏng, mồ hôi ướt đẫm trán dù trời không quá nóng, cánh tay phải của cậu còn đau vì vết bầm mới từ tối qua.
Khi cậu bước ra hành lang tầng mười một và chuẩn bị móc chìa khóa ra mở cửa, thì cậu thấy hắn, người đàn ông trẻ hôm nọ, tên gì ấy nhỉ, kẻ mà cậu đã chửi thẳng mặt và bảo móc mắt.
Hắn đang đứng trước cửa căn hộ bên cạnh, tay cầm một túi rác nhỏ, có vẻ vừa ra ngoài đổ rác thì thấy cậu,
Martin nhìn cậu, rồi nhìn hai túi đồ cậu đang xách, và hắn bước một bước về phía cậu với một biểu cảm lịch sự giả trân đến mức khiến Juhoon cảm thấy khó chịu.
"Chào, tôi tên Martin Edwards mới chuyển đến sống ở căn kế bên, sau này có gì mong cậu giúp đỡ,"
Martin nói, giọng nhẹ nhàng, không có vẻ gì là sợ hãi hay dè dặt dù lần trước cậu đã chửi hắn như một con chó hoang, hắn thậm chí còn mỉm cười nhẹ trông biến thái hơn mấy cha biến thái.
Juhoon đứng lại, hai túi đồ vẫn xách trên tay, đôi mắt đỏ quạch thiếu ngủ nhìn thẳng vào Martin, cậu im lặng một lúc, không phải vì ngại ngùng, mà vì cậu đang thẩm định kẻ này, tây không ra tây ta không ra ta, như mấy thằng pick me boy nhưng trong ánh mắt của nó có vẻ nó có thành ý thật (hoặc do Juhoon thấy nó đẹp nên bịa ra lý do hợp lý)
Cậu đã quá quen với những kẻ nói ngọt để rồi lật mặt, với những lời đường mật chỉ để đạt được điều gì đó, nhưng Martin, đứng đó với chiếc áo thun trắng và quần jean bình thường, đôi mắt nâu không có chút đen tối nào, khiến Juhoon thoáng phân vân, nhưng rồi cậu gạt đi vì cậu biết những suy nghĩ mềm yếu chỉ làm cậu tổn thương.
"Bao nhiêu tuổi rồi,"
Martin hơi đơ người, có vẻ hắn không ngờ câu hỏi đó lại đến trước bất kỳ phản ứng nào khác
"Tôi 23."
Juhoon gật đầu một cái, cậu nhìn Martin từ trên xuống dưới như thể đang so đo một thứ gì đó
"Tôi 26, lớn hơn cậu, đừng nói chuyện kiểu đấy."
Martin chớp mắt, có vẻ đang cố hiểu ý cậu, nhưng Juhoon không giải thích, cậu không muốn bất kỳ ai trong cái khu chung cư cũ kỹ này coi cậu như một kẻ dưới cơ, dù họ có đến từ đâu, dù họ có mang tên gì.
Cậu không cần mấy cái sự lịch sự thừa thãi, không cần lời chào hỏi xã giao, và cậu cũng không có ý định giúp đỡ bất kỳ ai bởi vì cậu còn không thể giúp nổi chính mình, Juhoon xách đồ đi về phía cửa nhà mình, móc chìa khóa ra, mở cửa, và bước vào mà không quay đầu lại, như thể Martin đã biến mất khỏi thế giới của cậu ngay giây phút cậu đóng cánh cửa sắt lại sau lưng.
Martin vẫn đứng ngoài hành lang, tay cầm túi rác, mắt nhìn cánh cửa đã đóng, miệng thoáng mấp máy như muốn nói gì thêm nhưng rồi hắn thôi.
Hắn không biết vì sao mình lại bị bắt nạt như thế, nhưng trong tâm trí hắn không có chút tức giận nào, hắn chỉ cảm thấy có một điều gì đó trong cách Juhoon nói khiến hắn tò mò. 26 tuổi, lớn hơn hắn ba tuổi, nhưng đôi mắt của người con trai đó lại già hơn cả ba mươi, như thể cậu ta đã sống qua nhiều thứ mà người ta không thể nào tưởng tượng nổi.
Hắn quay người đi xuống tầng để đổ rác, nhưng trong lòng hắn đã lưu lại một điều, cậu tên là gì, và vì sao cậu lại đeo trên mình những vết bầm mà hắn đã thoáng thấy hôm trước.
____
Juhoon đang lau bát trong bếp thì Jaejoong bước vào
"Tối nay có người đến, mày chuẩn bị đi."
Cậu hiểu ngay, là khách hàng được đưa đến tận nhà, chuyện đã không còn xa lạ từ khi Jaejoong nhận ra rằng đưa khách về nhà tiết kiệm chi phí và dễ kiểm soát hơn.
"Ai vậy"
"Sơn, một chủ nợ của tao, hắn muốn mày, tao đã hứa rồi, mày đừng có làm hỏng chuyện của tao."
Juhoon không hỏi thêm, cậu gật đầu và tiếp tục lau bát, bàn tay cậu run một chút nhưng cậu cố không để lộ ra ngoài.
Tám giờ tối, chuông cửa reo, Juhoon ra mở, một người đàn ông tầm bốn mươi lăm bước vào, người gầy, cao, mặc áo sơ mi sọc và quần tây đen, trông có vẻ sạch sẽ nhưng đôi mắt lại đầy thú tính, hắn nhìn Juhoon từ đầu đến chân, cười lộ cả lợi
"Đẹp thật, đúng như thằng chồng mày nói."
Jaejoong đứng dậy từ ghế sofa, vỗ vai Sơn
"Của mày đấy, làm thế nào cũng được, nhưng tiền phải xóa hết nợ cho tao nhé."
"Yên tâm, con vợ mày ngon thế này thì tao cho mày thêm cũng được."
Hắn nắm cổ tay Juhoon kéo vào phòng ngủ, đóng sầm cửa và khóa lại.
Bên trong phòng, Juhoon đứng yên, hai tay buông thõng, mắt nhìn xuống sàn, Sơn nhìn quanh căn phòng chật hẹp, cái giường cũ kỹ, đống quần áo bẩn chất một góc, hắn nhăn mặt
"Nhà cửa bẩn thế này mà bày ra địt nhau à."
Rồi hắn quay sang Juhoon, giọng ra lệnh
"Cởi quần áo ra, nhanh lên, tao không có thời gian để đứng đây."
Juhoon đưa tay cởi áo, từng cúc một, rồi cởi quần, cậu đứng trước mặt Sơn với thân thể trần truồng, những vết bầm cũ và mới lấm tấm trên da, nhưng Sơn không quan tâm, hắn nhìn vào chằm chằm vào Juhoon, đã là người đẹp, dính tí bẩn trên da vẫn là người đẹp thôi.
"Nhìn dễ thương thế, bảo sao Jaejoong nó cứ đi khoe nó có vợ đẹp"
Hắn đẩy Juhoon nằm xuống giường, giạng hai chân cậu ra, và cởi quần mình.
Cặc của Sơn nó bé cương lên thì còn đen hơn cục lạp xưởng chiên cháy, nổi gân xanh, phình lên một cách đáng sợ khi đối diện với khe bướm múp míp của Juhoon
Sơn không thèm dạo đầu, hắn chỉ nhổ nước bọt vào lòng bàn tay, bôi lên đầu dương vật của mình, rồi đút thẳng vào trong bướm Juhoon
"Á..đau...dm"
khi cơn đau nóng rát xé toạc cơ thể cậu
"Đau gì mà đau, mày là điếm mà đau à, mày phải quen rồi chứ."
Hắn đẩy sâu thêm, từng cm một, và Juhoon cảm nhận rõ từng chuyển động của Sơn bên trong mình, cái cảm giác bị lấp đầy một cách thô bạo, bạo lực, đến nỗi cậu không thể thở được...
Sơn bắt đầu nhịp nhàng đẩy tới, đẩy lui, mỗi cú đẩy lại mạnh hơn, sâu hơn.
"Khít thế, mày còn trẻ nên vẫn ngon, địt mày sướng lắm,"
Sơn thở hổn hển, tay hắn giữ chặt hông Juhoon để cậu không thể tránh khỏi.
"Ưm...a...ư..ưm...~~"
"Cái giọng này, phải rên tên tao sướng biết mấy, nghe thôi đã thấy nứng roi"
Hắn cúi xuống cắn vào cổ Juhoon, để lại một vết đỏ lớn
"Mày có biết chồng mày nợ tao bao nhiêu không, hơn trăm triệu đấy, mày làm tốt thì tao giảm cho hắn một nửa, mày làm không tốt thì tao đập hắn chết."
Juhoon không trả lời
Sơn đổi tư thế, hắn lật Juhoon nằm sấp, đẩy mông cậu lên cao, và đút vào từ phía sau, lần này sâu hơn, đau hơn.
"A..ưm..gh..ư~..nhẹ..chậm..chậm thôi"
Juhoon vừa khóc vừa nói, nhưng Sơn không dừng lại, hắn càng đẩy nhanh hơn, hắn vỗ mạnh vào mông Juhoon
"Chậm cái gì, mày tưởng mày đang được cưng à, cái lồn mày là tao trả tiền để đụ, hiểu không"
Hắn đẩy thêm khoảng mười phút nữa, mỗi cú đẩy lại kèm theo tiếng rên rỉ của Juhoon và tiếng thở dốc của Sơn, cho đến khi hắn rên lên một tiếng dài và xuất tinh sâu bên trong Juhoon, cơ thể hắn đổ ập xuống người cậu, nặng nề và ấm ướt
"hức..ah"
Sơn nằm đó một lúc, hơi thở dồn dập, rồi hắn từ từ rút ra, Juhoon cảm nhận thứ gì đó ấm nóng chảy ra từ giữa hai chân mình, chảy xuống đùi và thấm vào ga giường đã bẩn từ lâu.
Cậu không cử động được, cơ thể cậu như tê liệt, chỉ còn cảm giác đau đớn và rỗng tuếch, Sơn đứng dậy, mặc quần áo, rút từ túi quần một xấp tiền và thảy lên bàn cạnh giường.
"Địt mày sướng đấy, lần sau tao quay lại."
Hắn bước ra khỏi phòng, không quên nói với Jaejoong ở ngoài
"Vợ mày ngon, cứ để tao gọi thêm vài thằng nữa cho mày nhé."
"Cứ tự nhiên, miễn có tiền là tiếp thôi"
Juhoon nằm đó,nghe tiếng Sơn rời khỏi nhà, nghe tiếng Jaejoong đếm tiền ở phòng khách, cậu đưa tay xuống giữa hai chân, cảm thấy vết thương hở và ẩm ướt, cậu rút tay ra nhìn, ngón tay dính máu và tinh dịch.
"Đau chết mẹ."
Jaejoong bước vào, hắn nhìn xấp tiền trên bàn, cầm lên đếm, rồi nhìn Juhoon với vẻ mặt hài lòng
"Mày làm tốt, tối mai có thằng khác."
Hắn đi ra ngoài, đóng cửa lại, để Juhoon một mình với cơ thể đầy vết bầm và vết cắn.
Đêm thứ hai, một gã đàn ông tên Phúc đến, hắn làm nghề buôn điện thoại cũ, da ngăm đen, thấp béo, và mùi mồ hôi đặc quánh phả ra khi hắn bước vào phòng, hắn không nói gì, chỉ cởi quần áo rồi quăng Juhoon lên giường nhưng khác với Sơn, Phúc thích dạo đầu, bằng cách sờ mó, véo núm ti rồi bú mút đến khi sưng tấy.
"Làm điếm mà lồn hồng thế không biết, còn thơm nữa"
Hắn cạy hai đùi Juhoon ra và đút vào, nhưng hắn không thể vào ngay vì Juhoon vẫn còn đau và sưng từ đêm trước, Phúc cau mày
"Mày siết chặt vãi, thả lỏng ra nào, để tao đụ cho sướng."
Juhoon cố gắng thả lỏng, nhưng cơ thể cậu cứng đờ vì đau và sợ, Phúc bực mình, hắn tát vào mặt Juhoon một cái
"Thả lỏng ra nào cục cưng"
Juhoon lắc đầu, nước mắt trào ra
"Em không cố ý, em đau..."
"Đau cái gì, bám dâm thì chịu đi cưng."
Hắn mạnh tay đẩy vào, lần này cặc của hắn chui tọt vào trong Juhoon
"Aug.."
"Rên to lên, tao thích nghe mày rên, rên tên tao đi."
Juhoon cố gắng rên sướng, nhưng giọng cậu run run và đầy nước mắt, và điều đó khiến Phúc càng hưng phấn hơn, hắn đẩy nhanh hơn, mỗi cú đẩy một cú đẩy, cho đến khi hắn xuất tinh và rút ra, Phúc ném tiền lên giường
"Lần sau tao quay lại, nhưng lần sau mày phải sướng thật đấy, chứ không tao không trả nhiều đâu."
Đêm thứ ba, một gã tên Tuấn, một nhân viên bảo vệ ban đêm, đến và không muốn đụ vào lồn của Juhoon, hắn muốn dùng miệng.
"Mày có giỏi bú không"
Tuấn hỏi, khi hắn đứng trước mặt Juhoon, thứ đó của hắn căng cứng và phình lên, Juhoon quỳ xuống, cậu mở miệng và đưa đầu lưỡi ra liếm nhẹ.
"Sâu vào..agh.. miệng mày xinh nhỉ."
Tuấn chỉ đạo, tay hắn nắm tóc Juhoon và kéo cậu sát lại, Juhoon đưa miệng ngậm lấy đầu của Tuấn, cậu cố gắng mút như hắn muốn, mùi tanh hôi sộc thẳng lên mũi làm cậu muốn nôn..
"Sướng quá"
Juhoon cố gắng mút, đầu lưỡi cậu di chuyển qua lại trên thân cặc, nước bọt cậu tràn ra, chảy xuống cằm, Tuấn thở dốc, hắn giữ đầu Juhoon và đẩy sâu vào họng cậu, Juhoon gần như ói lên vì phản xạ, nhưng Tuấn không quan tâm, hắn đẩy mạnh và xuất tinh trực tiếp vào cổ họng.
Juhoon sặc sụa
"Mày dở thật, phải tập thêm đi."
Đêm thứ tư, một gã tên Lâm, một tay buôn bất động sản trung cấp, đến và hắn thích "thưởng thức" lâu hơn.
Hắn bảo Juhoon cởi quần áo và nằm xuống, rồi hắn ngồi xuống mép giường và dùng tay khám phá từng ngóc ngách cơ thể cậu.
"Da mày trắng đẹp đấy, nhưng nhiều vết bầm quá, chồng mày có thói đánh vợ à,"
Hắn nói, ngón tay hắn vuốt dọc theo xương sườn của Juhoon, xuống đến hông, và dừng lại ở mép lồn, hắn đút hai ngón tay vào bên trong, liên tục móc ngoáy, móng tay hắn dài làm Juhoon đau chết đi được, nhưng Lâm không rút ra.
"Mày làm tốt, tao sẽ trả nhiều hơn cho mày."
Rồi hắn rút tay ra, và đút dương vật của mình vào, hắn chậm hơn, mỗi cú đẩy được hắn thực hiện một cách bài bản, nhưng cũng chính vì chậm mà Juhoon cảm nhận được từng chi tiết của nó, cái đầu cu nóng, cái thân dài và gân guốc, và cái cách nó di chuyển bên trong cậu.
"A... anh ơi..chậm..thế... đừng... đừng chậm thế..."
"Mày thích nhanh à, đĩ nứng."
Juhoon không thể làm gì khác ngoài việc nằm đó và chịu đựng, mỗi cú đẩy chậm rãi lại kéo dài sự đau đớn của cậu thêm một lúc.
Sau mỗi đêm, Juhoon đều nằm bất động trên giường, cảm nhận những chất lỏng khác nhau chảy ra từ cơ thể mình, cảm nhận những vết thương hở không ngừng đau nhức, cậu không thể tắm ngay vì cậu quá yếu, và khi cậu đứng dậy được, cậu vặn vòi nước lạnh và đứng dưới đó, nhìn những vệt máu pha loãng chảy xuống cống.
Cậu nhìn mình trong gương, da xanh xao, mắt thâm quầng, những vết cắn và vết bầm phủ kín từ cổ đến đùi, và cậu tự hỏi
"Mình còn sống để làm gì nữa"
Nhưng cậu biết câu trả lời, để trả nợ, để Jaejoong không đánh cậu đến chết, và để một ngày nào đó cậu có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời mà không sợ hãi
Một buổi chiều nọ , sau đêm với Lâm và một giấc ngủ ngắn ngủi không đủ để hồi phục, Juhoon bước ra hành lang để đổ rác, cậu mặc chiếc áo thun rộng cổ để che bớt những vết bầm, nhưng cổ áo trễ xuống để lộ một vết cắn đỏ ửng trên xương đòn.
Cậu không ngờ Martin lại đứng ở đó, tay ôm một chậu cây nhỏ, hắn vừa mua về và có vẻ đang tìm cách treo nó lên tường, Martin nhìn Juhoon, mắt hắn dừng lại ở chiếc cổ áo và vết bầm mới, rồi hắn đặt chậu cây xuống và bước tới.
"Cậu có sao không"
Juhoon nhìn hắn, mệt mỏi đến mức không thể giả vờ mạnh mẽ nổi nữa.
"Cậu đừng có hỏi, hỏi rồi vết thương cũng có lành ngay lập tức đâu."
"Nếu không ổn thì tìm tôi nhé, tôi giúp cậu"
Juhoon cười chua chát, một nụ cười không có niềm vui, toàn cay đắng
"Thế thì cậu nên biết rằng những gì cậu thấy chỉ là bề nổi thôi, bên trong tôi còn tệ hơn nhiều."
Martin đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Juhoon, và cậu giật mình vì cái chạm đó, nó như lời an ủi, quan tâm mà rất lâu rồi cậu chưa được nhận từ ai đó.
"Đừng đụng vào tôi, tôi sẽ làm cậu bẩn đấy."
"Cậu đẹp lắm, đừng sống bi quan nhé, cuộc sống luôn tốt đẹp với những người có niềm tin mà."
Juhoon ngước lên nhìn Martin, và có một cái gì đó tan chảy trong cậu, một cái gì đó mà cậu đã cố gắng bóp chết từ lâu, nhưng rồi cậu giật mình lùi lại, vì cậu sợ, sợ rằng nếu cậu để sự ấm áp đó xâm nhập, cậu sẽ không thể sống sót qua những đêm tiếp theo một cách yên ổn.
Cậu quay người rời đi
"Cậu tên gì vậy, tôi chưa biết tên cậu"
"Gọi tôi là Kim Juhoon"
Cậu vội vã bỏ đi, vào nhà và đóng chặt cửa, để Martin đứng ngoài hành lang với chậu cây trên tay và một nỗi buồn vô hạn trong mắt.
____
3k chữ . Viết xong ngại vl ấy, đớn kinh
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com