step
ngày của thor*, han jisung đờ đẫn ngồi dậy. não cậu giống như được lập trình để tự động nối liền suy nghĩ đêm muộn vào sớm mai. màn hình điện thoại đối với jisung là quá chật trội, viết lời trên máy tính thì lại thật khó tránh cảm giác rùng mình khi cứ có dăm đôi tròng gỗ gụ hướng về ghế cậu ngồi. hoài nghi và tò mò.
idavoll, nghiễm nhiên từ chối hình dung về một tiệm cà phê. không có mùi trà ủ nóng, sữa tươi ngậy ngọt, không chờ bất cứ ai đến mà ra về cùng đôi tay trống. cậu tự lẩm bẩm tới hàng trăm lần uốn đầu lưỡi. thế thôi, vẫn bất giác tìm kiếm âm thanh chuông gió ngân vang giữa nền chạng vạng.
biết làm cái gì bây giờ.
bởi nếu không nằm gục tại idavoll.
jisung cũng sẽ gối đầu lên những phím piano. để hoàng hôn rơi từng mảng kim tuyến rực rỡ lên tóc em. nhấm nháp vị biển đặc quánh của thành phố cảng vội vã. ước cho bản thân một căn nhà cạnh vịnh biển: nhìn sóng vỗ êm đềm, nhìn nắng lấp lánh trượt dài mặt nước. biết đâu đấy, cậu lại tìm được điều gì bên trong những vỏ sò rải rác, trong cánh hải âu chao liệng. điều gì đó tác động đến việc sáng tác thêm một bản nhạc.
gió lẩy bẩy trượt vào khung cửa sổ, kèm hơi ấm từ cây đèn đường bên ngoài. đánh thức em khỏi cơn miên man. dưới ánh hổ phách khô rạc, sáng quắc, han jisung thường xuyên đối diện với một bóng dáng vàng nhợt đang héo dần trong sương đêm.
người yêu cũ của cậu.
có chăng cậu ta là người khớp nhất với bóng dáng ấy. co quắp, chờ đợi đến mỏi mòn và để lại một đoá hồng trắng trước nhà han jisung vào sáng hôm sau. cậu ta bỏ cuộc bằng một tin nhắn chia tay. bởi câu ngỏ lời hẹn vào đêm trước thậm chí còn chưa được đáp lại.
người cũ đã định sẽ nói trước mặt jisung.
còn jisung đã làm gì khi đó nhỉ? mân mê những nốt nhạc?
phải rồi, cậu để người cũ trở thành nguồn cảm hứng. để mối quan hệ giữa hai người trở thành nguồn cảm hứng. một nguồn cảm hứng đầy tội lỗi mà han jisung chẳng buồn ngăn cản. chẳng buồn dấu đi.
cậu tạm dừng một thời gian thì sao, cậu ta từng thử ngỏ lời. gần như nhận ra điều cậu muốn. cậu đâu thể chỉ viết hai bản nhạc rồi nhìn cái tên bản thân vun cho nảy mần bị vùi ngược xuống đất theo từng ngày được, jisung cũng từng chất vấn. từng thỏa mãn trước sự im lặng của người cũ. khi ấy cậu ta đã nghĩ gì, có đang đợi lời ngọt ngào nào đưa tay kéo hai đứa ra khỏi mắt bão cuồng giông? có rời đi nếu jisung muốn ngồi lại.
phải rồi, han jisung quyết định trong trạng thái như vậy. rằng, cậu sẽ là người rời đi trước, biến câu chuyện buồn này thành đôi lời hát.
cửa tiệm chuông gió cũng tương tự.
thêm lần nữa. song nó là cảnh, là vật, là tờ báo cũ kĩ cứng đanh. không buồn khi cậu rời đi, không hay rằng tâm hồn cậu đã xấu xí đến nhường nào. không có suy nghĩ, sẽ không bị những dằn vặt thiêu rụi giữa ánh đèn đường bên ngoài. đằm mình trong mật trời trên tầng cao nhất của tháp kí ức. nhưng liệu đến ngày công chúa chết trong phòng giam. tất cả các cánh cửa đều đóng sập lại chắn gió lùa. liệu han jisung cũng sẽ bỏ đi. về nhà, và idavoll chỉ còn tồn tại dưới dạng kí ức treo đầu giường?
liệu những lời bông đùa của chủ tiệm, tên gì nhỉ, lee minho? jisung thoáng bắt được cái tên gã vội với theo để giữ chân cậu nhưng không kịp. liệu cậu sẽ quên được những lời thơ ca của gã, cả đôi tròng sâu hoắm luôn nhìn thẳng đối phương để giao tiếp. dù thế nào cũng chẳng thể tách lee minho ra khỏi cửa tiệm được. anh ta luôn ở đó. mỗi lần một câu tán tỉnh, nói đúng lúc cậu vừa vùi mình vào tiếng chuông lanh lảnh, bỏ lại cánh cửa khép dần sau lưng. gã muốn gì, có ý gì hay chỉ đang cố tình đổ thêm màu sắc để tránh đi vẻ quang đãng bất tận dán khắp idavoll.
sự vắng vẻ đứng về phía jisung, giúp cậu thêm tự nhiên trước idavoll. thường xuyên và bắt đầu đem theo cả máy tính. đôi giây, hai vai cậu lạnh nếu số lượng khách hàng đột ngột nhiều hơn năm người. buộc jisung phải nhắc lại lời tự trấn an và giằng co với nguồn cảm xúc dồi dào idavoll mang đến.
thế còn cậu, cậu đã mang đến điều gì?
thật lạ, bây giờ cậu mới chịu thắc mắc, lee minho có nhận ra cậu không. hình như jisung vẫn từng bán mặt cho một trang báo phổ biến ra số đều đặn mỗi tuần ngay sau thông báo không muốn tiết lộ thông tin cá nhân. nếu chưa. nếu rồi. minho đã từng nghe nhạc của cậu chưa. dù chỉ là hai bản sáng tác hiếm hoi đã chững lượt nghe gần cả năm trời. han jisung ngứa ran. gã không có lý do gì để yên cho cậu đều đặn ngồi lại tiệm và ra về tay không. nên khả năng cao lee minho biết cậu.
cố chấp với tia lửa khiến cậu vẫn chọn idavoll để ngồi lại, mặc kệ cảm giác không phải ban đầu.
cho đến lúc cảm hứng tắt rụi. tiếng tí tách của mưa, của giọt cà phê tan ra.
nhỡ đâu đấy, cậu sẽ thành công ruồng rẫy tội lỗi nhớp nháp, rong rêu bám dưới chân mà ngoi lên khỏi mặt nước bên trên. không còn cách khác để thoát khỏi đó được nữa. như một lời thề đã được thực hiện trên ngọn giáo gungnir**.
"người cố nghĩ cách để làm đau ta
người chỉ muốn biến chuyện buồn thành câu ca"
bleu - khói.
_
* ở đây là thứ năm, thor là vị thần đại diện cho thứ năm trong tuần.
**gungnir, ngọn giáo không bao giờ bay trượt mục tiêu của thần odin, những lời thề trên ngọn giáo là không thể bị phá vỡ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com