by
kẻ hát dong ngoài phố nào đang run rẩy kéo đàn xếp để choán lấy chút hơi thở đầu tiên của mặt trời hửng đông thế này? chẳng để lại gì vẻ hừng hực của vùng thủ đô hoa lệ giờ chuông điểm.
mùa xuân rất khó chiều: ương ngạnh và đầy bất ngờ, khóc nhiều đến độ lênh láng một nhánh hvergrelmir*.
nhờ thế mà han jisung nhớ ra chiếc ô được cho mượn từ hai ngày trước.
không phải cậu cố tình quên. cũng không phải cậu đã cố sống mãi trong vương quốc giữa rừng hoa, nơi bản thân sẽ đội vương miệng rồi chết đắm chết đuối điệu khiêu vũ, nơi những bản nhạc dù có rời rạc cũng chẳng ai bận tâm.
thi thoảng chúng gãy gập và jisung thoát được ra.
thi thoảng tấm lưới giấc mơ, mua từ cửa tiệm hệt như kho chất đồ của mọi nhà khoa học điên đầu những năm 1900, sẽ phát huy tác dụng.
nhưng thi thoảng cậu cũng cần thở, nên chúng dừng lại.
jisung quyết định khi cơn mưa dài đằng đẵng có dấu hiệu ngớt dần. có lẽ vào giữa chiều, em sẽ đi trả lại món đồ lấy từ thảo nguyên nồng vị cỏ rêu.
idavoll đã hiện thân thành nàng công chúa cô độc, bị giam giữ trên tầng cao nhất trong tháp kí ức của cậu ngay lần đầu đặt chân đến. jisung biết bất cứ sự xuất hiện nào trong công trình xây nên từ trí nhớ của em đều chưa bao giờ là ngẫu nhiên. vì thế, han jisung sẽ quay lại. khiến nàng công chúa trở nên rõ nét hơn, vào chiều nay.
và vì cả chiếc ô.
"anh không nghĩ cậu sẽ trở lại"
giọng lee minho đều đều, hoài nghi.
như thể sắp có thêm mất một cái ô thì cũng chấp nhận được.
nhưng cậu đã kịp làm gì. đến lấy cho mình một chiếc lưới giấc mơ và rời đi trong cơn mưa. han jisung có chút đáng thương khi phải đối diện với đôi tròng xanh rêu kiên cố.
chẳng thể đổ lỗi cho cậu hay cho cơn mưa được.
gã thở dài chấp nhận kéo lê tội lỗi ấy về phía mình.
vì cậu đã phải rụt rè đi quanh tiệm thật chậm rãi. em xin lỗi, cậu trai đáp thế sau khi chuyển cái ô màu quả mọng về cho chủ của nó, tự hỏi rằng trả lời như thế liệu có chấp nhận được không. cậu bỏ qua những hai ngày và biết mình sai, nhưng còn gã thì sao. anh ta muốn gì?
jisung đã mường tượng được hoa văn và màu gạch lát tường rõ nét trong căn phòng giam, sâu vào khối óc em. nó là một cửa tiệm, một vật, sao lại có cả nàng công chúa ở đây.
"em có thể ngồi lại ở bàn không" han jisung thì muốn biết thêm, bản thân còn tìm được cảm hứng nào sau cánh cửa idavoll.
"tất nhiên"
tấm vân gỗ chữ nhật gắn ngang cửa kính lớn được cậu gọi là bàn. bên dưới có xếp ghế dựa. những vân gỗ giả bén nắng, dường như đang phát sáng mê hoặc. cậu đặt tay lên và rùng mình bởi bề mặt khô lạnh.
lee minho vừa trải qua cơn rùng mình y hệt.
không phải do đợt gió lồng lộng khiến chuỗi chuông gió đồng loạt hát vang.
do cậu đã nằm xuống, áp trán và đầu mũi lên mặt bàn. tia sáng như những phi tiêu bạc rơi trên đầu jisung, bao phủ u uất. chúng muốn hơi lạnh, màu nắng, tan ra. thấm vào tóc, vào da cậu.
vừa nãy thôi gã tự thì thầm một mình, một dịp tốt, minho muốn hỏi tên vị khách sắp quen này. đáng nhẽ là vậy, nhưng gã không tìm được cơ hội.
dạo này gã lênh đênh giữa đống mộng mị về tình yêu. về một dáng dấp, người có cái bóng bị sóng xô ào ạt về phía minho. chắc nó là thứ duy nhất mà cái lưới treo đầu giường bắt được.
chưa đủ để khẳng định lý do mà idavoll neo lại trong jisung dai dẳng đến thế.
dù nó xuất hiện trong tháp kí ức kì công. xuất hiện ở đầu giường vào mỗi sáng, nơi treo cái lưới cậu đã mua.
hơi thở của cửa tiệm này lúc nào cũng như đang vỗ về cậu. như nhánh dây leo hoa hồng ý quấn quanh chân người ta. yên ả cơn gió cô độ trong tiếng chuông.
rồi, nhỡ đâu sẽ có một giai điệu tuyệt đẹp, thánh thót rơi ra.
hộp nhạc sẽ quay. vũ công sẽ nhảy. mớ dây cót khô dầu trong đầu người nhạc sĩ sẽ lại hoạt động.
rồi, han jisung sẽ không chỉ ghi danh với hai bản nhạc đã tàn lửa.
tay cậu khe khẽ vò tóc, gỡ mới dây trong đầu trước khi mở ghi chú điện thoại để bắt đầu viết.
thành phố sau mưa xuân lại có mùi như ta nằm giữa cánh đồng lúa mạch ẩm thấp.
jisung từ lâu đã chán việc viết lời bằng giấy bút. hỗn độn, xoá đi vẫn để lại nét cũ, phải đè nét. và trong hoàng hôn của chư thần**, họ luôn buộc phải giằng co với thời gian. rằng, một là đủ hay cần đến mũi giáo thứ hai. tuyệt đối không thể xoá đi nhát đâm chém đầu tiên như chưa từng, hoặc chọn lại một nhát chí mạng hơn.
cậu được chọn giữa hương cà phê hay mùi mưa xuân chiều muộn.
"cậu muốn một cốc cà phê không. anh mời"
jisung huyễn hoặc lời mời không nhắm vào mình. nhưng cậu nhận ra đã quá lâu rồi, để cho bất cứ ai mở lời. nên jisung nhìn lên, bối rồi bắp gặp ánh mắt gã vẫn hướng về cậu. gã mang nét mặt của người vừa tỉnh dậy sau cơn mộng mị trống rỗng.
"à, cảm ơn. em định về bây giờ, hẹn anh khi khác"
thật khó đoán quyết định của cậu xuất hiện từ giây nào. chỉ mới đó, cậu vẫn đang chăm chú nhìn từng phím chữ.
"cậu tên gì nhỉ"
"han jisung"
đó là tất cả điều gã muốn biết hay còn nhiều hơn?
lee minho tiếc nuối. chàng trai trẻ chọn rời đi thay vì thử tách cà phê gã vừa kịp đổ sữa vào.
_
*hvergrelmir, nguồn suối nguyên thuỷ trong thần thoại Bắc Âu, cung cấp nước cho tất cả các con sông trên thế giới.
**ragnarok: hoàng hôn của chư thần, là ngày tận thế, dẫn đến một trận chiến lớn giữa các vị thần.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com