Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

12

Ling nằm dưới sàn, lưng áp sát nền gạch lạnh, mắt nhìn trần nhà hoài mà hông ngủ được.
Trong đầu toàn là Orm, là cái hôn hồi nãy, là cảm giác tim đập loạn xạ.

Ling trở mình mấy lần, rồi nhỏ giọng gọi.

— Orm...
— Em ngủ chưa?

Trên giường im lặng một chút.

— Chưa.

Ling mím môi, suy nghĩ kỹ lắm mới dám nói tiếp.

— Orm ơi...
— Chị...chị hôn em cái nữa được hông?

Orm quay mặt nhìn xuống, thấy Ling nằm dưới sàn, tóc rối, mắt mở to, y như hồi nhỏ mỗi lần xin kẹo.

— Chị khờ ghê.
— Nhưng...được.

Chưa kịp nói thêm câu nào, Ling bật dậy liền, leo lên giường ôm Orm cái rụp.

— Chị nhớ quá à.

Orm chưa kịp phản ứng thì Ling đã cúi xuống.
Lần này không còn do dự.
Ling ôm Orm sát lại, hôn chậm, sâu, như sợ buông ra là mất.

Orm khẽ vòng tay qua cổ Ling, đáp lại rất khẽ.

Khi tách ra, Ling vẫn chưa chịu buông.

— Orm nè...
— Ừ?

— Chị làm vậy...em có giận hông?

Orm lắc đầu.

— Hông.
— Nhưng chị mà còn hỏi câu đó nữa là em giận thiệt đó.

Ling cười, trán dụi vào vai Orm.

— Ờ...chị hông hỏi nữa.
— Chị thương em mà.

Orm ôm lại Ling, giọng nhỏ xíu.

— Em biết.

— Ling cười trừ...Kéo Orm vào nụ hôn sâu hơn, Ling dần mất kiểm soát..thân dưới nóng bức

Ling hôn Orm lâu hơn một chút rồi dừng lại.
Cô lùi ra, nhíu mày, tay nắm mép chăn.

— Orm...
— Sao tự nhiên trong người chị kỳ kỳ quá.

Orm nghe giọng Ling thì hiểu liền, nhưng vẫn đỏ mặt, quay đi chỗ khác.

— Ờ...
— Chuyện đó...bình thường.

Ling ngơ ngác.

— Bình thường là sao em?

Orm im lặng mấy giây, hít sâu.

— Là...
— Khi hai người thương nhau, gần nhau quá, cơ thể sẽ phản ứng.

Ling mở to mắt.

— Phản ứng?

— Ừ.
— Không phải xấu.
— Chỉ là...chuyện người lớn thôi.

Ling gãi đầu, giọng nhỏ hẳn.

— Vậy...chị bị vậy là...
— Chị muốn hả?

Orm quay sang nhìn Ling, ngại đến mức tai đỏ lên.

— Chị hỏi ngược lại em hả?

— Chị hông biết mà.
— Muốn cái gì cơ?

Orm mím môi, nói chậm từng chữ.

— Là muốn...tiến xa hơn. Chuyện người lớn đó.

Ling nghe xong thì gật gật đầu, như hiểu mà cũng như chưa.

— Còn chuyện gì hơn hôn hả Orm...

— Chị khờ quá à, ngủ đi.

— Mà chị khó chịu...

— Chị ngủ đi rồi hết, chớ giờ chị cũng có biết làm đâu...

— À..Dạ dị em ngủ đi Orm.

Sáng Chủ nhật, Ling dậy sớm hơn thường lệ.
Cô đứng trước cửa, xỏ giày mà cứ ngập ngừng hoài.

— Orm...
— Chị về nhà phụ ba má xíu nha.

Orm đang gấp chăn, ngẩng lên.

— Tối chị qua lại hả?

— Ừ.
— Chị qua.

Orm gật đầu, giọng nhỏ.

— Vậy...em đợi.

Ling nhìn Orm thêm một cái nữa mới chịu quay đi.
Ra tới đầu hẻm rồi mà vẫn còn ngoái đầu nhìn lại.

Về tới nhà, Ling phụ ba dọn đồ, phụ má nấu ăn.
Tay làm mà đầu cứ để đâu đâu.

Trưa, lúc rảnh, Ling nằm dài trên giường, ôm điện thoại.
Do dự một hồi lâu, rồi lại lén mở lên tìm hiểu tiếp.

Đọc xong thì đỏ mặt.
Đọc thêm chút nữa thì tim đập mạnh.

— Trời ơi...
— Người ta...làm vậy thiệt hả?

Ling úp điện thoại xuống gối, lăn qua lăn lại.

— Orm biết mấy cái này hết trơn...
— Còn mình thì như con nít.

Chiều, Ling phụ xong việc, tắm rửa, ngồi trước gương buộc tóc mà cứ thở dài.

— Thôi thì...
— Tối nay...thử với em Orm.

Nói xong câu đó, Ling tự khựng lại.

— Ủa...
— "Thử" là thử sao trời...

Ling đỏ bừng mặt, vỗ vỗ hai má mình.

— Bình tĩnh.
— Hỏi trước đã.
— Em nói dừng là dừng.

Trời tối, Ling xách túi chuẩn bị qua nhà Orm.
Trong túi toàn mấy thứ quen thuộc: sách, sữa, kẹo.

Ling đứng trước cửa, hít sâu một cái.

— Ling nè...
— Nói chuyện cho đàng hoàng.
— Đừng có làm Orm sợ.

Cô bấm chuông, tim đập thình thịch.
Trong đầu chỉ có một câu duy nhất:

— Tối nay...nói với em Orm cho đàng hoàng trước đã.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com