Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 2

Hai ngày sau.

Minh nhìn thấy Ngọc trong lớp học thêm.

Cô là học sinh mới chuyển đến.

Và trùng hợp thay, chỗ ngồi còn trống duy nhất lại nằm cạnh cậu.

Ngọc nhận ra Minh ngay lập tức.

"Cậu là người hôm trước đúng không?"

"Ừ."

"Trái đất nhỏ thật."

Minh bật cười.

"Hay là do cậu đang nợ tớ một lời cảm ơn?"

Ngọc nhăn mặt.

"Thế cảm ơn nhé."

"Nghe miễn cưỡng quá."

"Tại cậu đòi mà."

Lần đầu tiên Minh nhận ra mình thích nói chuyện với một người đến vậy.

Từ hôm đó, họ dần trở thành bạn.

Ban đầu chỉ là những câu hỏi bài tập.

Sau đó là những cuộc trò chuyện kéo dài hàng giờ.

Rồi những lần cùng đạp xe về nhà.

Những lần ngồi trong tiệm sách cũ tránh nắng.

Những lần chia nhau ổ bánh mì sau giờ học.

Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.

Giống như thể họ vốn nên gặp nhau từ lâu rồi.

Một buổi chiều tháng tám.

Ngọc vô tình nhìn thấy mẹ Minh đang bán hàng rong dưới nắng.

Người phụ nữ gầy gò ấy vẫn nở nụ cười với khách dù mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Lần đầu tiên Ngọc hiểu vì sao Minh luôn từ chối những buổi đi chơi tốn tiền.

Lần đầu tiên cô hiểu vì sao cậu luôn cố gắng nhiều hơn những người khác.

Tối hôm đó.

Ngọc nhắn tin cho Minh.

"Xin lỗi."

"Tự nhiên xin lỗi gì?"

"Tớ nghĩ mình hiểu cậu hơn một chút rồi."

Minh nhìn màn hình rất lâu.

Rồi tắt máy.

Có những điều cậu không muốn ai thương hại.

Đặc biệt là Ngọc.

Ngày hôm sau Minh lạnh nhạt với cô.

Không nhắn tin.

Không trò chuyện.

Không đợi cô tan học.

Ngọc mất gần một tuần mới hiểu được lý do.

Một chiều nọ, cô chặn đầu xe Minh trước cổng trường.

"Cậu giận tớ à?"

"Không."

"Cậu nói dối."

Minh im lặng.

Ngọc nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Tớ không thương hại cậu."

"Cậu không hiểu đâu."

"Vậy cậu giải thích đi."

Lần đầu tiên Minh thấy cô bướng bỉnh như vậy.

"Ngọc..."

"Tớ quý cậu vì cậu là Minh."

Cô nói.

"Không phải vì gia đình cậu nghèo hay giàu."

Con đường phía trước đầy nắng.

Tiếng ve vẫn kêu không ngừng trên những tán phượng.

Và lần đầu tiên kể từ khi quen nhau, Minh cảm thấy có một người thật sự hiểu mình.

Ngọc mỉm cười.

"Cậu làm bạn với tớ tiếp nhé?"

Minh nhìn cô.

Rồi bật cười.

"Ừ."

Không ai biết rằng khoảnh khắc ấy, tình bạn giữa họ đã bắt đầu biến thành một thứ tình cảm khác.

Một thứ tình cảm mà cả hai đều chưa đủ can đảm để gọi tên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com