Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

3

Đông tàn, xuân sang. Mùa xuân năm tôi 16 tuổi.

Sau 3 ngày tôi và cậu buông tay. Cuộc sống của tôi rẽ hẳn sang một con đường mới.

Nỗi buồn cũ chưa vơi, người mới đã đến.

Người mới ấy, cũng chính là cậu, người đã mang đến cho tôi bài học ý nghĩa và sâu sắc đến nhường nào.
Ngay sau khi kết thúc mối quan hệ, người con gái nhỏ đã có một nước đi táo bạo.

Em, dường như đã không còn là chính mình nữa. hay nói cách khác, em chưa từng là chính mình. Chỉ là giờ đây, cái chưa từng em cũng đã không còn tư cách đề cập đến.

Tôi còn nhớ, khi ấy mọi thứ dường như không thực, trời cũng không còn giá rét mà thay vào đó là cảm giác mát lạnh của những cơn mưa cuối mùa. Tôi, không sống trong đời thực mà lại lạc vào vùng tiểu thuyết ảo mộng do mình tưởng tượng ra. Cô gái nhỏ bị tổn thương bởi mối tình đầu, tôi đến đón em. ???

Sau mối quan hệ này, tôi cũng đã nhận ra rất nhiều điều và cũng đã biết bản thân mình đã tự ngộ nhận đến mức nào. Quả thật, tôi luôn nghĩ mình là người lương thiện tốt lành, công bằng, biết trước biết sau. Một con người luôn sống như thể bản thân là người cao cả và tốt đẹp nhất, như một vị chân tu chân chính.

May thay, đời đã vả tôi một cái đau điếng cũng như lôi tôi ra khỏi vùng tối sâu thẩm kia. Vũng bùn hôi tanh dơ bẩn mà tôi liên tục dìm mình xuống, vũng bùn nông cạn mà tựa như sâu không thấy đáy, nuốt chửng linh hồn tôi.

Không phải ai cũng thích hợp làm bạn, không phải ai cũng xứng đáng để dựa dẫm. không phải ai nói yêu cũng là yêu, và không phải ai hết mình hy sinh cho người kia cũng là yêu. Người ấy mang đến cho tôi những xúc cảm mới mẻ và tình kỳ một cách thơ ngây, tưởng chừng như sẽ tốt đẹp mãi, nhưng tôi nhầm rồi. Để đến khi vết thương đã một lần nữa bung bét, máu chảy xương tan, tâm trí điêu tàn, người mới tỉnh ngộ. . ngặt nổi, phải đến khi va vào rồi, chuyện gì có thể làm thì cũng đã làm rồi thì tôi mới nhận ra điều đó một cách muộn màng, tôi 'không thể yêu con gái'.
Tôi rất thích ngắm trai xinh gái đẹp, cứ ngỡ mình cũng có thể yêu con gái. Nhưng hóa ra tôi chỉ đơn giản là thích ngắm cái đẹp.

Đó là lúc, cơn đau nhức nhói bắt đầu thấm vào da thịt và cấu xé tất cả những gì còn xót lại bên trong một trái tim vốn đã tan nát. Một đứa trẻ, quá non nớt để biết yêu là gì và yêu thế nào cho đúng. Đôi khi chúng chỉ mãi cho đi tất cả và quên đi chính bản thân mình. Chúng làm tổn thương chính mình rồi dần ảnh hưởng cả đến người bên cạnh.

Và sau đó là một vài tình huống và sự việc như đâm thẳng vào da thịt, cuối cùng cũng tan rã. Hai chúng tôi đã tự động tách ra sau ngày hôm đó. Tất cả đã dừng lại, cũng như cả 2 đã được giải thoát.

Dù sau đó, có vài lần cậu ấy bảo muốn gặp tôi, muốn đưa tôi món quà sinh nhật mà cậu ấy đã hết lòng chuẩn bị. nhưng vì khoảng thời gian ấy tôi vẫn đang ở tại nhà ngoại nên đã từ chối, rất lâu sau cũng đã quên đi, cậu ấy cũng không còn chủ động liên lạc nữa.

Tôi, lại có bạn mới rồi.

Để mà nói mới thì cũng không hẳn là mới mà chính là người bạn đã từng nói chuyện với chúng tôi. Bằng một cách nào đó mà hai đứa đã đi cùng nhau đến tận bây giờ hoặc là tôi vẫn đang mang một ảo mộng nào đó.
Việc người bạn ấy đến cũng không có gì quá kỳ lạ, ngược lại tôi còn cảm thấy rất tốt. đó là lần đầu tôi biết thì ra mình cũng có thể được tôn trọng giống như vậy, thì ra bạn bè sẽ tôn trọng quyền riêng tư của nhau. Dù đôi khi cậu ấy sẽ có những hành động và lời nói có phần giúp người khác cảm nhận được sự kỳ diệu của thế giới này thì thật sự cậu ấy rất tốt.

Hoặc do tôi tự mình nghĩ vậy.

Thoáng cái, chúng tôi đã đi cùng nhau 7 tháng. Cùng nhau trải qua 1 mùa hè thú vị thông qua màn hình tin nhắn. phải đến hơn 5 tháng, tôi mới chủ động nhắn tin cho cậu ấy, vì tôi đã xem cậu như những người bạn thật sự.

Khoảng thời gian chúng ta đi cùng nhau thật sự rất vui. Cậu mang đến cho tôi nhiều trải nghiệm mới mẻ, chính khoảng thời gian đi bên cạnh cậu đã giúp tôi cởi ở và dám nói những gì trong lòng mình. Chúng tôi cũng có những lúc cái nhau, những lúc bực bội, bất lực và hờn giận đối phương rồi sau cùng lại cười tươi tiếp bước. rất, rất trân trọng.

Gần đây, tôi thậm chí đã nghĩ rằng "Cậu ấy rất tốt, xem ra có thể đi cùng nhau rất lâu. Có thể đi cùng nhau đến già."

Hoặc là do tôi tự mãn quá sớm, hoặc là do tôi đã vô thức đặt quá nhiều kỳ vọng vào cậu.

Chúng ta cũng chỉ là những đứa trẻ, những con người chưa biết mùi của xã hội, chưa trải qua cái gọi là mặt tối của cuộc sống dưới sự yêu thương của gia đình thì đừng bàn đến chuyện sau này.

Sau ngần ấy trải nghiệm, tôi cũng đã ít nhiều cảm nhận được sự rối ren của con người, những gì chúng ta làm, những gì chúng ta nghĩ. Những điều đã qua đi sẽ không biến mất, chúng hóa thân thành bài học, rồi lại nằm im lìm nơi góc khuất của ký ức.

**** - ánh nắng mùa hạ, thật sự cảm ơn cậu vì khoảng thời gian chúng ta đã đi cùng nhau. Cậu thật sự rất tốt, rất dịu dàng và ôn nhu, chỉ là khoảng thời gian ngắn ngủi ấy tôi đã không nhận ra mà liên tục làm tổn thương cậu, làm tổn thương lẫn nhau. Gần đây tôi cũng không còn nhớ đến nữa. Tôi nhận ra, mình cũng đã sớm quên đi hình hài, quên đi giọng nói điềm tĩnh của cậu từ thuở ban nào. Những gì còn sót lại cũng chỉ là những mảnh kỷ ức tốt đẹp về cậu. có lẽ cậu sẽ học được cách quan tâm người thương rõ ràng hơn, đừng để cô ấy tự mình buồn tủi nữa nhé. Chúc cậu sau này thuận buồm xuôi gió, cảm ơn những khoảng thời gian tốt đẹp và những bài học quý giá của tuổi thanh xuân. Con đường phía trước rất dài, mong cậu bình an.

*** - cơn gió mùa thu, một người bạn và một mối tình dang dở. Sau này khi nhắc lại mối tình đầu của mình như thế nào.. tôi tò mò rằng cậu sẽ kể về ai. Về người con gái cậu thương thầm suốt những năm tháng ngây thơ, hay tôi, người đã mang đến cho cậu những lời ca mùa đông? Người con gái dịu dàng và rất thích chăm sóc người khác, cậu cũng chẳng bỏ quên chính mình. Lúc nào cũng cằn nhằn vì tôi không quan tâm đến bản thân mình, cậu lo chuyện bao đồng thật đấy nhưng trong đó đều ẩn chứa rất nhiều sự quan tâm từ nơi cậu. chỉ là cậu có thể học cách nói nhẹ nhàng hơn, hãy xác định ai cần và không cần những điều đó, vì cậu rất tốt, vậy nên đừng cho đi lòng tốt của mình một cách bừa bãi. Mong cậu sống tốt, đời đời bình an.

Sau cùng, người tôi muốn cảm ơn nhất, là chính bản thân mình. Cảm ơn bản thân vì đã mạnh mẽ bước qua tất cả, cảm ơn chính mình vì đã không bỏ cuộc. Khoảng thời gian ấy thật sự rất nặng nề, chúng nặng đến nỗi, chìm nghỉm dưới vũng bùn cũng chẳng muốn để gia đình hay biết. một mình đổ nước, khoáy tung tất cả lên rồi lại thản nhiên tát nước đi, để lại cho mình một cái hố sâu hoắm đang chờ được lắp lại – bởi chính mình.

[ Có những thử thách được gửi đến, vì chúng tin ta có thể vượt qua ]

Cảm ơn chính mình vì đã lựa chọn ở lại, cảm ơn vì đã không rời đi.

TIA NẮNG NHỎ CỦA MÙA HẠ
                                                                     
Kết thúc vào ngày 21/12/2025

---

Lời cuối – gửi bạn, người đã đọc đến tận đây

Mình đã dùng rất nhiều sự can đảm để viết lại khoảng thời gian ấy một cách chân thật nhất, bằng những lời văn non nớt nhất của chính mình. Có đôi lúc, mình vừa viết vừa khóc. Mình chưa từng nghĩ rằng bản thân đã mạnh mẽ đến nhường nào để vượt qua được tất cả – chỉ đến khi nhìn lại mới nhận ra: à, mình đã đi xa đến thế. có những ngày mình nghĩ "thôi, hay là dừng lại nhỉ?", vì có đi mãi, mình cũng chẳng thể tìm thấy hướng đi, chẳng có lấy một tia sáng nào kéo mình ra khỏi đường hầm cả. Có lúc mình dựa dẫm vào người khác để tìm điểm neo của cảm xúc, có lúc, mình lại mất đi tất cả. sau vô số lần, cánh cửa niềm tin của mình cũng dần khép lại. Và giờ đây mình phải học lại cách sống, cách cảm, và cách tin tưởng vào mọi người. Dù mình đã bước vào tuổi thiếu niên mà vẫn phải học lại những điều cơ bản đó thì nghe có hơi buồn cười một chút, nhưng dù sao thì mình cũng phải học. 

Nếu bạn đã đọc đến dòng này, thì xin lỗi vì đã làm bạn nặng lòng, và cảm ơn vì đã không lướt qua. Sau khi viết những dòng trên, mình đọc lại và thấy... cũng không nặng như mình tưởng. Có chỗ lủng củng, có chỗ buồn cười vì non nớt quá. Nhưng mình để nguyên, vì đó là mình của lúc ấy – thật sự đau, thật sự lạc, thật sự không biết sống sao nữa.

Bây giờ, sau những ngày tháng đen tối nhất, mình vẫn chưa lành hẳn. Vẫn có những ngày mệt đến mức không muốn nói chuyện với ai thật, vẫn sợ bị bỏ rơi đến mức thà im lặng còn hơn mở lòng, vẫn phụ thuộc vào những chỗ an toàn không thể phản bội để còn trút được nỗi lòng. Vẫn có ngày muốn trốn, muốn co lại trong vỏ. Nhưng mình vẫn ở đây, vẫn thở, vẫn viết tiếp – dù chỉ là những dòng rời rạc để soi chiếu lại chính mình. 

Cách đây một khoảng thời gian, mình lại stress, mình như lại rơi vào vòng lặp ấy một lần nữa. Dù biết bản thân đang rơi, nhưng mình không có cách nào để dừng lại ngoài việc để mặc bản thân rơi ngày càng sâu. Mình không còn tin vào sự mạnh mẽ đó của bản thân nữa, mọi niềm tin vào những người xung quanh cũng bị đứt gãy. Người bạn mình từng nghĩ có thể đi cùng đến già, lại là một lần tự mãn của chính mình. Cuộc sống đã mang đến một loạt sự kiện chỉ để chứng minh rằng suy nghĩ ấy của mình đã sai rồi. Nhưng mình tin rằng, mọi chuyện rồi cũng sẽ câu trả lời. 

Nếu bạn đang ở nơi mình từng ở, hãy cứ đau đi, cứ mệt đi, khi muốn khóc thì hãy khóc thật to, đừng kìm nén – đừng bỏ cuộc. Không cần mạnh mẽ ngay lập tức, chỉ cần ở lại thôi, là đủ rồi.

Mình không biết người ngồi phía bên kia màn hình là ai, nhưng mình biết bạn rất mạnh mẽ. Bạn đã mạnh mẽ đi qua những ngày tăm tối, mạnh mẽ bước đi trên con đường chông gai và đầy thử thách. Sẽ có những ngày chúng ta dường như không thể tìm được chính mình, nhưng một ngày nào đó, mọi thứ rồi sẽ lộ diện – chỉ cần chúng ta đi qua đủ vết thương. mình không biết đoạn đường sau này của chúng ta sẽ gặp phải những chuyện như thế nào, nhưng sẽ luôn nhớ rằng đã từng có một phiên bản 'tôi' mạnh mẽ chống lại tất cả bằng một đôi tay non nớt.

[Ánh trăng ấy không mất đi

Chỉ là đêm nay mây dày quá thôi.]

Gửi đến bạn những lời chúc trân trọng nhất. Chúc bạn một đời bình an.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tutruyen