Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

hôn?

Chuyến bay từ Tashkent về Hà Nội kéo dài nhiều giờ đồng hồ. Máy bay cất cánh vào lúc nửa đêm, khoang hành khách dần chìm vào bóng tối và sự im lặng. Các cầu thủ U23 sau một giải đấu vắt kiệt cả thể xác lẫn tinh thần đều đã ngủ say.Bình ngồi ghế bên trong, cạnh cửa sổ. Cậu ngủ thiếp đi từ lúc máy bay chưa cất cánh. Trong cơn mơ màng, đầu Bình vô thức lệch sang một bên, trượt dài rồi hạ cánh ngay trên vai của Việt Anh.Việt Anh đang thức. Anh nhìn sang bên cạnh. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn đọc sách phía trên, gương mặt Bình hiện lên bình yên đến lạ. Không còn áp lực sân cỏ, không còn những giọt nước mắt thất bại, chỉ có một cậu em trai nhỏ nhắn đang tìm kiếm một điểm tựa trong giấc ngủ.Việt Anh ngồi im không dám động đậy, sợ rằng chỉ một cử động nhỏ cũng sẽ làm Bình thức giấc. Anh nhìn chăm chằm vào hàng lông mi của Bình, rồi ánh mắt dời xuống đôi môi hơi hé mở.Đơn phương là một loại tình cảm không bao giờ bị chối từ, vì nó có bao giờ được phơi bày ra ánh sáng đâu?Việt Anh hít một hơi thật sâu, anh chậm rãi nghiêng đầu xuống. Tim anh đập nhanh đến mức tưởng như lồng ngực sắp vỡ tung. Khoảng cách thu hẹp dần... ba centimet... hai centimet... một centimet.Một nụ hôn nhẹ như gió thoảng.Một cái chạm môi khẽ khàng lên đỉnh đầu, nơi mái tóc Bình có mùi dầu gội quen thuộc.Nụ hôn đó không có sự chiếm hữu, không có dục vọng, nó chỉ chứa đựng một sự thành kính và xót thương tột cùng. Đó là nụ hôn tiễn biệt cho giải đấu U23 cuối cùng của cuộc đời họ. Đó là cái dấu ngoặc kép đóng lại những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất, điên cuồng nhất và rạng rỡ nhất của Bùi Hoàng Việt Anh tại Tashkent năm 2022.
Anh biết sẽ tệ lắm nếu anh cho kết se nhưng anh xin lỗi:(

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com