Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Mãi cho đến khi cả hai đâm sầm vào một bức tường khí mờ đục, Hyeonjoon mới bắt đầu giảm tốc. Thành phố Sương Mù hiện ra giữa những tiếng ho sặc sụa của Wooje vì la hét quá nhiều.

_ Em ổn chứ?

_ Em nghĩ là không

Không, Wooje chẳng hề ổn, dạ dày của em như treo ngược lên đầu với những cú lộn mèo của Hyeonjoon. Chàng phù thủy bé nhỏ dường như đã cố hết sức để không nôn ọe giữa đường đi.

_ Có lẽ anh đã hơi quá, anh xin lỗi nhé

Hyeonjoon gãi đầu, anh chàng đã ngồi thẳng dậy và tốc độ cũng đã hòa hoãn hơn rất nhiều. Chí ít, Wooje mừng vì cả hai đến kịp giờ, có khi lại sớm hơn vài phút.

Bay được thêm một lúc, bọn họ quyết định sẽ đi bộ, vì nếu để trường học biết chuyện này thì nó thậm chí có thể còn tệ hơn việc bị thầy giám thị Han Wangho phê bình vì đến trễ nữa.

Hyeonjoon cầm cây chổi trên tay, bấy giờ anh mới nhìn thấy được bộ dạng của Wooje. Gương mặt của Wooje trắng bệch, giống như toàn bộ máu của em đã bị rút ra khỏi cơ thể. Còn đầu tóc thì khỏi phải nói, Hyeonjoon áy náy vuốt lại phần mái ngố cho Wooje, trong khi mặt em vẫn còn ngơ ngác.

_ Trông em tệ quá

_ Vậy à?

Em hỏi lại, hoàn toàn không nhận thức được tình hình của bản thân. Wooje chỉ cảm thấy hình như mình vẫn còn đang lơ lửng giữa những đám mây trắng. Bước chân em run rẫy, đến mức phải bám vào bắp tay của Hyeonjoon để tiến về phía trước và điều ấy càng khiến chàng phù thủy tóc vàng cảm thấy có lỗi.

Thời tiết của thành phố Sương Mù khá dễ chịu, Hyeonjoon gỡ chiếc khăn choàng trước cổ ra và cầm trên tay, anh ngỏ ý muốn cầm hộ luôn cả khăn của Wooje.

_ Wooje, em có thể đưa khăn choàng cho anh nếu muốn

Wooje nhìn Hyeonjoon đang chỉ vào chiếc khăn trên cổ mình thì vội vàng tháo nó ra đưa cho anh, dù vậy nhưng Wooje cũng chẳng biết mình đang làm gì.

Đường xá ở thành phố Sương Mù đông hơn so với thành phố mà Wooje sống, mặc dù không đến mức phải chen chút đến mất cả thở, nhưng cũng chẳng dễ dàng gì. Đặc biệt, vì là ngày nhập học nên nơi này đông hơn bình thường. Wooje đã phải cố hết sức để không bị tụt lại hoặc xui rủi bị ai đó va trúng. Té ở giữa khu đông đúc như phố Sương Mù không phải chuyện vui vẻ gì cho cam.

_ Nếu như không có sức chịu đựng tốt thì em có lẽ đã ói ngay giữa không trung rồi đấy, Hyeonjoon

Wooje nói, nửa đùa nửa thật và Hyeonjoon ngay lặp tức chắp tay xin lỗi.

_ Anh xin lỗi mà, đừng bỏ độc anh nhé Wooje

_ Mặc dù anh đã khiến em khốn khổ thật đấy nhưng chuyện ấy sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Hoặc chí ít sẽ không xảy ra khi thầy Sanghyeok còn là giáo sư của môn độc dược

Nếu đem việc khó tính ra làm đề tài cho một cuộc thi, thầy giám thị Han Wangho sẽ đạt huy chương vàng và thầy độc dược Lee Sanghyeok sẽ nhận huy chương bạc.

Trong mỗi tiếc học, thầy Sanghyeok luôn yêu cầu học sinh phải kiểm tra số lượng nguyên liệu ban đầu, sau đó thống kê lại số lượng đã sử dụng. Và đến cuối tiết, chính thầy sẽ là người kiểm tra lại lần cuối. Nếu phát hiện có thiếu sót, thì hôm ấy cả đám đừng hòng mà yên ổn.

_ Đáng sợ thế cơ á?

So với phù thủy thiên hướng dược như Wooje, những phù thủy hệ chiến đấu như Hyeonjoon lại có đội ngũ giáo sư khác hẳn. Các giáo sư của Hyeonjoon luôn có một suy nghĩ, sao cũng được miễn là khi họ quẳng lũ học sinh ra giữa đấu trường, chúng vẫn sống. Tất nhiên, nội dung giảng dạy sẽ không nguy hiểm đến mức như vậy, nhưng việc lâu lâu có học sinh gặp chấn thương là chuyện hết sức bình thường.

Cả hai đến được cổng trường lúc tám giờ kém mười, nhiêu đó thôi cũng đủ để biết tốc độ của Hyeonjoon kinh khủng đến nhường nào. Còn mười phút trước khi diễn ra buổi lễ, Wooje và Hyeonjoon vẫn còn đủ thời gian để thong thả bước vào trong hội trường thay vì phải vắt chân lên cổ để chạy.

_ Noh Taeyoon!

Wooje gọi và cậu chàng phù thủy ở phía xa quay ngoắc lại phía sau, cậu ta nheo mắt nhìn qua chiếc kính cận dày, cố tìm kiếm người vừa gọi tên mình. Và sau một lúc, Taeyoon cũng thấy được Wooje, cậu ta chạy về phía em nhưng rồi đứng sững lại khi phát hiện Hyeonjoon đang đứng ngay bên cạnh người bạn.

_ Em chào tiền bối ạ

Taeyoon gập người chào vị phù thủy và anh đáp lại cậu nhóc bằng một nụ cười lịch sự.

_ Thế thôi, em với bạn đi trước đi. Khi nào có hành lý anh sẽ mang đến kí túc cho em

_ Hyeonjoon, nếu anh gặp thì báo với Minseok hộ em một tiếng nhé

Hyeonjoon giơ ngón tay lên làm kí hiệu 'ok' rồi đi về hướng của các phù thủy năm tư.

Ngay khi bóng dáng của chàng phù thủy khuất hẳn, Taeyoon bên cạnh mới huých vào vai Wooje một cái.

_ Này, bồ với anh ấy quen nhau rồi à?

_ Nói gì vậy? Chúng mình chỉ là hàng xóm thôi

Taeyoon trưng ra vẻ mặt, có quỷ mới tin.

_ Thật sao? Hàng xóm gì mà đến đi trễ cũng phải đi trễ chung vậy?

Taeyoon khẽ trêu và Wooje đánh nhẹ vào vai của cậu bạn, thở dài.

_ Cũng do đũa phép của mình đột nhiên biến mất, mình cũng đâu muốn phải đến trễ như thế đâu

_ Lại nữa hả?

Taeyoon cảm thán, cậu lắc đầu đầy ngao ngán trong khi Wooje ngửa cổ, "mình đã gần như đào hết cả cái nhà lên để tìm rồi đấy".

_ Có khi nó còn chả ở trong nhà của bồ nữa

Cả hai vừa đi vừa trò chuyện cho đến tận khi vào bên trong hội trường. Ngay khi đã yên vị ở hàng ghế của những phù thủy năm hai, Taeyoon liền chỉ vào nhóm học sinh mới vào trường đang cười toe toét ở cách đó không xa.

_ Chậc chậc, bồ xem chúng vui chưa kìa. Nhưng rồi sớm thôi, chúng sẽ mất hết cả vía

Vừa nói, cậu chàng vừa lắc đầu tỏ vẻ thương tiếc.

_ Nào, bồ khiến mình nhớ lại bản thân năm ngoái quá

Wooje cảm thán, em nhớ về bản thân cách đây một năm. Trường của Wooje có đến hai giám thị, dù em và các học sinh khác chỉ thường nhắc về thầy giám thị Han Wangho. Nhưng thật ra là trường không chỉ có mỗi thầy Wangho mà còn có một người khác, đó là thầy Peanut.

Chúng không thường xuyên gặp thầy Peanut và cũng chẳng muốn gặp tẹo nào. Thầy ấy chỉ xuất hiện để giải quyết những vấn đề nghiêm trọng của trường và mỗi lần như thế đều khiến Wooje ám ảnh.

_ Bồ có nhớ âm thanh lúc thầy ấy xuất hiện không?

_ Taeyoon, mình bảo thôi đi mà. Bồ làm mình rợn hết cả người lên rồi này

Wooje tự ôm lấy hai cánh tay, nhớ đến hình ảnh ấy là Wooje lại rùng mình.

_ Dù sao thì chốc nữa bồ cũng được chứng kiến lại thôi

Taeyoon thôi thì thầm bên tai của Wooje, cậu ta ngồi ngay ngắn, chăm chú nghe bài diễn văn dài của thầy hiệu trưởng Jaehyeon mà năm ngoái bản thân đã nghe một lần rồi.

Bài diễn văn dài mấy mặt giấy, chán đến mức khiến Wooje không ngừng che miệng ngáp. Em lơ đễnh nhìn xung quanh, đến khi ánh mắt rơi vào khu vực của năm tư. Wooje thấy Hyeonjoon đang nhìn mình, không phải em cố tình mà do mái tóc của anh chàng quá đỗi nổi bật, còn Hyeonjoon khi bị em phát hiện thì quay phắt đi nơi khác, vờ như bản thân cũng đang lơ đễnh.

Nhưng Wooje cũng chẳng để ý nhiều, em quay sang hỏi Taeyoon rằng buổi lễ đã đến phần nào rồi. Và cậu bạn bảo đã đến phần giới thiệu giáo viên chủ chốt.

Ôi, ác mộng đầu tiên của lũ học sinh năm nhất đã xuất hiện. Và có khi còn là ác mộng của cả Wooje.

Thầy Wangho vỗ nhẹ vào micro trước khi bắt đầu.

_ Chào mừng từ nãy đến giờ chắc cũng đã đủ rồi. Giờ thì ta nên bắt đầu vào chuyện chính thôi nhỉ. Trước hết, tôi xin giới thiệu một chút. Trường của chúng ta có hai giám thị, tôi xin nhắc lại là hai giám thị. Trong đó, tôi, Han Wangho là giám thị sẽ túc trực bên các trò hầu hết thời gian. Tôi là người sẽ giám sát việc học của các trò, cũng như là thái độ và những hành vi cư xử

_ Nhưng không phải chuyện gì cũng do tôi phụ trách. Nếu các trò có gan bày ra những việc gây ảnh hưởng nặng nề đến cho những học sinh khác cũng như cho trường, các trò sẽ được gặp mặt vị giám thị thứ hai

Wangho nói, giọng thầy mỗi lúc một khàn hơn, lâu lâu thầy lại ho lên mấy tiếng. Taeyoon căng thẳng véo vào cánh tay của Wooje.

_ Đến rồi, đến rồi!

Thầy giám thị buông chiếc micro trong tay ra, ho sặc sụa, cổ thầy ngoặc sang bên trái rồi lại bẻ sang phải. Các khớp tay cũng bắt đầu vặn vẹo. Cứ mỗi lần như thế xương thầy lại kêu lên 'răng rắc', tiếng động lọt vào chiếc micro vang lên vô cùng rõ.

Cả hội trường như chết lặng trước những tiếng 'răng rắc', 'răng rắc' ấy.

Sau một hồi vặn vẹo cơ thể, thầy bình tĩnh nhặt micro lên. Giọng thầy the thé như thể dây thanh quảng đã bị ai đó túm chặt lấy, đôi đồng tử co lại thành một đường nhỏ và làn da cũng đã co rút lại, khiến thầy trông không khác gì một bộ xương biết di chuyển.

Thầy ấy cười, khóe miệng rộng ra hai bên mang tai, để lộ hàm răng được mài nhọn hoắc.

_ Chào các trò, tôi là giám thị thứ hai của các em, Peanut












Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com