3
Buổi lễ kết thúc trong sự kinh hoàng của các phù thủy năm nhất, Wooje cùng Taeyoon di chuyển ra ngoài khuôn viên trường học. Trong khi vali của Wooje đã được Hyeonjoon lo liệu thì Taeyoon phải đến phòng giữ đồ để lấy hành lý của mình.
_ Sao ban nãy bồ không để đồ ở phòng luôn?
Taeyoon lôi theo mớ hành lí lỉnh kỉnh vừa lấy được, bao gồm một vali cỡ trung, hai chiếc túi xách, chưa kể một chiếc gối ngủ hình chiếc hamburger đang câu vào cổ. Wooje không hiểu Taeyoon nghĩ gì mà lại đem nhiều đồ đến thế, chúng có bị nhốt ở trường luôn đâu.
_ Ồ, nếu mình đến kịp thì đã làm vậy rồi. Và bồ biết gì không, ta sẽ phải lấy chìa khóa phòng từ cô Stephanie
Wooje nhăn nhó khi em nhớ đến quý cô cá vàng làm việc trong văn phòng.
_ Mong rằng tâm trạng của cô ấy đang ổn
Nhưng Wooje biết thừa là sẽ không đâu, quý cô Stephanie với bể kính dày luôn trong trạng thái cáu kỉnh và chỉ cần một trong hai đứa thất lễ một chút thôi, Wooje và Taeyoon sẽ phải lãnh hậu quả khôn lường.
Wooje đứng trước cánh cửa với tấm biển đề 'văn phòng', em hít một hơi để lấy tinh thần rồi đẩy cửa bước vào. Vì là ngày nhập học và các phù thủy năm nhất đều cần một căn phòng để nghỉ ngơi, nên bên trong văn phòng giờ đây đã đông nghẹt người. Nhưng ngay khi Wooje vừa mở toang cánh cửa, em nghe muốn tiếng "ào" rợn người.
Lạy đấng tối cao, Taeyoon thì thầm, các học sinh khác thì ngỡ ngàng tản ra khắp nơi, để lại ở chính giữa một cậu học sinh vẫn còn đang ngơ ngác. Chiếc áo choàng đen trên người cậu giờ đã trở nên sậm màu hơn vì ướt, từng giọt nước từ gấu áo rơi xuống, va chạm với mặt sàn vang lên những tiếng "tách tách" đều đặn. Và ngay khi cơn hoang mang vừa biến mất, thứ mùi tanh tưởi của biển liền bắt đầu bốc lên, đánh gục hoàn toàn những phù thủy đang đứng gần đó. Một số phù thủy đã phải rời đi vì không thể chịu đựng nổi, số khác cũng rời đi vì xui xẻo hưởng chung số phận, chỉ còn lại một số ít phù thủy là trụ lại được, có lẽ vì họ không muốn phải ngủ ngoài khuôn viên trường đêm nay.
Và ở phía đối diện với cậu học sinh vừa bị hất nước là một cái bể hình cầu vô cùng lớn, bên trong là một cô cá vàng với chiếc đuôi lấp lánh pha trộn giữa xanh và tím, Stephanie. Cô bơi thành vòng trong bể, trông vô cùng tức giận, tốc độ bơi của cô nhanh đến mức nó tạo thành một xoáy nước Và mặc dù Wooje chẳng biết cậu chàng kia đã nói gì nhưng em dám cá rằng điều đó đã làm phật lòng quý cô cá vàng.
_ Trò nghĩ mình đang nói chuyện với ai thế?
Cô hỏi, bất chợt chiếc đuôi lớn quật mạnh vào mặt nước, cú quất đuôi mạnh đến nổi khiến chiếc bể rung lắc một lúc. Và tất nhiên cậu chàng kia lại ăn thêm một đợt nước biển. Lần này, trừ cậu chàng xấu số, tất cả những người khác đều lánh đi mất, bây giờ thì họ thấy việc ngủ ngoài khuôn viên trường có vẻ dễ chịu hơn việc hứng trọn cơn thịnh nộ của Stephanie. Và tất nhiên Taeyoon và Wooje cũng có suy nghĩ y hệt.
_ Mình nghĩ là chúng ta nên đi thôi
Taeyoon thì thầm đề nghị và Wooje tán thành ngay lập tức, vì trông cô Stephanie có vẻ vẫn chưa nguôi ngoai mấy và có khả năng cậu phù thủy kia sẽ lại được thêm một cú hất đuôi.
Cứ thế, Taeyoon đứng núp phía sau túm lấy áo của Wooje, cả hai cúi gằm mặt từ từ lùi lại, cố giảm độ hiện diện xuống mức thấp nhất. Nhưng ngay khi cả hai vừa ra được khỏi phòng, từ đằng sau lại có một người khác đang băng băng đi tới.
Wooje ngoái đầu nhìn, là Moon Hyeonjoon với vẻ mặt vô cùng hớn hở. Wooje mở miệng, muốn nói với anh chàng rằng đây không phải là lúc nhưng rồi chỉ kịp nghe tiếng kêu của Taeyoon.
_ Tiền bối Moon, khoan đã...
Nhưng mọi thứ đã quá muộn, Hyeonjoon tung cửa bước vào và Wooje chỉ kịp nghe một tiếng 'ào' chát chúa. Wooje rùng mình, theo phản xạ quay sang một bên để tránh. Đến khi Wooje quay lại chỉ thấy Hyeonjoon đang đứng ở bên trong văn phòng, mặt hướng về phía cửa, nhìn chằm chằm vào hai cậu đàn em với đôi mắt trống rỗng, mái tóc của anh chàng bết dính vào trán như mớ rong biển bị nhuộm vàng.
_ Đây là một sai lầm
_ Em nghĩ xô thơm có thể giúp được và chúng ta có thể tìm thấy nó ở chợ, nhưng là sau khi anh lấy được chìa khóa. Em và Taeyoon đợi anh ở đài phun nước
Wooje cười méo mó với Hyeonjoon trước khi khép cửa và để lại chàng phù thủy cùng cô cá vàng đang giận dữ. Dẫu sao thì anh ấy cũng đã ướt mất rồi, nếu không nhân cơ hội này mà lấy chìa khóa thì tiếc quá.
Wooje và Taeyoon quay lại khuôn viên trường, cả hai chọn một băng ghế và ngồi xuống. Wooje cởi chiếc áo choàng ra, kiểm tra một lượt rồi thở phào khi không tìm thấy bất kì vệt nước nào. Wooje gấp gọn chiếc áo lại, đặt nó ngăn ngắn trên đùi. Lúc này, Taeyoon đang ngồi ở phía bên cạnh, mặt hướng về phía đài phun nước ở phía đối diện, cậu nói cùng một tiếng thở dài đầy tiếc nuối.
_ Liệu các giáo sư có khôi phục nó lại được không bồ nhỉ?
Wooje trầm ngâm nhìn theo hướng mắt của Taeyoon. Đài phun nước khổng lồ đứng sừng sững ngay giữa khuôn viên trường, ngay phía trên, lơ lững giữa không trung là bức tượng đá tạc hình một nữ thiên thần với đôi cánh đã vỡ nát hơn phân nửa, trên tay nàng là chiếc xô cũng được làm bằng đá và ở bên trong chiếc xô, nước trào ra, ồ ạo đổ xuống bể chứa ngay phía dưới. Nơi đây từng là một trong những niềm tự hào của trường, cũng như là của cả thành phố Sương Mù. Cho đến khi cuộc tấn công diễn ra và khiến đài phun nước bị tổn hại nặng nề. Các giáo sư của trường đã cố gắng hết sức để khôi phục lại nơi này, nhưng dù thế nào thì nó vẫn không thể trở lại như ban đầu.
_ Mình cũng không biết, nhưng theo thông tin được thông báo, các nghệ nhân chế tác ra bức tượng đều đã qua đời trong cuộc chiến. Nên có lẽ..
Wooje bỏ dở nửa câu nói còn lại, sự thật thì không chỉ những nghệ nhân đã chế tác ra bức tượng đá mà hầu hết những phù thủy tài giỏi của thành phố đều đã mất mạng trong cuộc chiến. Có thể nói, đài phun nước không chỉ là tổn thất về tài sản mà còn là hiện thân của nổi đau, một vết thương không bao giờ lành của thành phố.
_ Này hai nhóc, làm gì mà mặt mày ủ rũ thế?
Những suy nghĩ vẫn vơ của Wooje bị cắt ngang khi em thấy mái tóc vàng quen thuộc đang nhấp nhô ở phía xa. Có vẻ Hyeonjoon đã lấy được chìa khóa và lên phòng thay một bộ quần áo khác, dù vậy, thứ mùi tanh tưởi vẫn bám chặt lấy người anh chàng, thậm chí phát tán ra xung quanh, khiến Wooje và Taeyoon bất giác nhăn mặt.
_ Chúng ta nên đi rồi nhỉ?
Hyeonjoon sốt sắng, chính bản thân anh cũng chẳng thể chịu nổi mùi hương trên cơ thể mình. Hyeonjoon tự nhận bản thân giờ chẳng khác nào một con cá chết ươn ngoài biển ba ngày ba đêm.
Tất nhiên, ngay cả anh còn không thể chịu nổi thì đừng nói đến những người xung quanh. Thông thường, nếu có phù thủy nào có nhu cầu rời khỏi trường thì phải báo cáo lí do với người gác cổng, đấy là còn chưa kể nếu lí do không được chấp nhận thì họ sẽ không được rời đi. Thế nhưng lần này, khi họ còn chưa kịp tiếp cận người gác cổng, người nọ đã che mũi mà gật đầu lia lịa.
_ Hyeonjoon à, nói này anh đừng buồn, một hôm nọ thầy Sanghyeok bảo em có một thứ gọi là xú uế, lúc đó em không biết thầy ấy nói gì, nhưng giờ thì em biết rồi
À, hóa ra Hyeonjoon không phải là cá ươn ngoài biển mà là xú uế. Tâm hồn của anh dường như đã chết lặng ngay giây phút ấy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com