6
Vì là ngày đầu tiên của học kì, cả bọn không có việc gì làm ngoài sắp xếp đồ đạc và ổn định phòng ốc. Nhưng mà như đã nói thì vali của Wooje hiện đang ngụp lặn ở đâu đó ngoài biển và em thì không có ý định ngồi đắn đo suy nghĩ về việc nó đã trôi đến đâu. Nên cuối cùng Wooje quyết định sẽ dùng thời gian này để đánh một giấc.
Đến khoảng sáu giờ chiều, khi Wooje vẫn đang nằm chợp mắt trên giường, Taeyoon đã kéo em dậy, cậu chàng lôi em ra khỏi phòng và hướng về phía nhà ăn. Cơn choáng váng vì ngủ trái giờ vẫn còn lỡn vỡn quanh đầu, Wooje lè nhè, bước đi xiêu vẹo như một người say rượu.
_ Còn sớm mà Taeyoon
_ Sớm á? Bồ tính ngủ đến ngày mai luôn hay sao?
Taeyoon vừa nói vừa lôi xềnh xệch cậu bạn qua dãy hành lang dài. Đến đầu cầu thang, cậu còn không quên nhắc "mở mắt của bồ ra đi, trước khi bồ hụt chân té lộn cổ xuống dưới".
Với đôi mắt vẫn đang nhắm tịt, Wooje lần nữa nói bằng giọng ngái ngủ.
_ Mình không mở đâu, nếu bồ sợ mình gãy cổ thì dìu mình về lại phòng là được
Nhưng Taeyoon thì chẳng để em được toại nguyện, mặc cho mắt Wooje đang nhíu hết cả lại, cậu ta vẫn kéo tay em xuống nhà ăn cho bằng được.
Sáu giờ, nhà ăn chỉ có le que vài phù thủy lâu năm, những người đã chán chê với việc thăm thú ngôi trường mà họ đã dạo đi dạo lại gần cả trăm lần. Và cả những người ghét vừa ăn vừa chen lấn như Taeyoon.
_ Mình muốn ăn một bữa thật ngon, không phải ăn một bữa chỉ toàn hơi người với người
Nhà ăn thường đông đúc vào giấc bảy giờ tối, giờ ăn theo đúng lịch của trường. Lúc ấy, tất cả các bàn trong phòng ăn đều sẽ được lấp đầy, các phù thủy ngồi san sát nhau, vai áo va chạm với người bên cạnh và tà áo choàng đôi khi còn bị ngồi đè lên. Và đương nhiên, chả ai thích việc phải ngồi ăn trong tình trạng mà mùi hương trên cơ thể thậm chí còn át đi cả mùi của món ăn trên bàn.
Chưa kể đến những người xem bữa cơm tối là nơi bắt đầu những câu chuyện. Dù đôi khi cả hai cũng hay chuyện trò vài ba câu trên bàn ăn, nhưng với một căn phòng đầy người cùng cả ngàn câu chuyện phiếm thì khỏi phải nói, Taeyoon gần như phát điên với sự ồn ào ấy.
Taeyoon nhấn Wooje xuống một chiếc bàn trống, cậu hỏi trong khi nhìn về phía quầy đồ ăn.
_ Bồ muốn ăn gì? Mình đi lấy luôn vì chắc bồ chẳng buồn đứng dậy đâu nhỉ?
_ Gì cũng được, mình cảm ơn
Nói xong, Wooje lại gục xuống bàn, những giấc ngủ trái giờ luôn khiến em mệt mỏi, nhưng điều đó cũng chẳng thể ngăn Wooje tiếp tục chợp mắt.
_ Bé cưng à, đây là bàn ăn không phải giường ngủ đâu
Hyeonjoon đặt khay cơm xuống bên cạnh Wooje và ngồi xuống, sẵn tiện chọt vào một bên má bị lộ ra khi Wooje áp mặt vào cánh tay để ngủ. Em nhăn nhó rồi quay sang hướng khác, hoàn toàn không có ý định sẽ thức dậy.
_ Này, đừng có mà ghẹo thằng bé
Minseok vỗ lên mu bàn tay của Hyeonjoon một cái đét và chàng phù thủy tóc bạc ngay lặp tức rụt tay lại. Dẫu vậy, anh chàng trông không có vẻ gì là bị lời cảnh cáo của Minseok dọa sợ.
_ Ô, tiền bối đến sớm thế ạ?
Taeyoon đặt hai khay thức ăn lên bàn, một khay ở chỗ ngồi của mình và một khay ở ngay trước đỉnh đầu vị phù thủy đang say sưa ngủ.
_ Hai em cũng vậy còn gì, chỉ có bọn nhóc năm nhất mới đến đúng giờ mà thôi. Chúng sẽ cần kha khá thời gian để hiểu rằng có những chuyện trường học sẽ không bao giờ kiểm soát được
Minseok ghim nĩa vào miếng thịt bò vừa được Minhyung cắt nhỏ, dáng vẻ đúng chuẩn một đàn anh năm tư, người không mấy mẫu mực nhưng sẵn sàng biến luật lệ của trường học thành luật rừng.
_ Wooje ơi, dậy ăn đi nào
Minseok gõ tay vào mặt bàn gỗ tạo nên những tiếng cộc cộc ngay trước đỉnh đầu của Wooje. Tiếng động cùng mùi hương từ khay cơm khiến Wooje mở mắt, em vươn vai, tay che miệng ngáp một cái thật lớn, trong khi Taeyoon ở bên cạnh đặt chiếc muỗng vào lòng bàn tay còn lại của em.
_ Cơm chiên kim chi, mình nghĩ bồ sẽ thích
_ Mình thích lắm, cảm ơn bồ
_ Ồ, vậy còn bánh kem phủ chocolate thì sao nhỉ?
Hyeonjoon ở bên cạnh vờ xoa xoa cằm, dù anh chàng biết thừa câu trả lời. Tất nhiên, Wooje tỉnh táo hẳn sau khi nghe điều ấy, em giơ tay, gần như nhảy cẩng lên.
_ Em! Em! Em thích!
_ Được rồi, em sẽ có nó sau khi giải quyết xong dĩa cơm kim chi
Như được tiếp thêm sức mạnh, Wooje bắt tay vào việc đánh chén dĩa cơm chiên, chân em vung vẩy và cái đầu thì thi thoảng lại lúc lắc. Minseok thường gọi đó là dáng vẻ hạnh phúc của một đứa trẻ khi được ăn ngon.
Giữa không gian chỉ toàn tiếng muỗng đũa va chạm, bất chợt Minseok nhớ ra một chuyện.
_ Này, mấy đứa có nghe chuyện về khu chợ Linh Tinh chưa?
_ Chuyện gì ạ?
Taeyoon ngay lập tức tỏ vẻ hứng thú, cậu chàng thậm chí bỏ dở cả nửa dĩa cơm chỉ để nghe câu chuyện của Minseok.
_ Mấy hôm nay có lời đồn rằng khi trời bắt đầu tắt nắng, khu chợ ấy sẽ dịch chuyển đến một nơi khác và mọi thứ bên trong cũng thay đổi hoàn toàn
Minseok nói với dáng vẻ bí hiểm và để thêm phần đáng tin, anh quay sang Minhyung đang ngồi bên cạnh "bạn cũng có nghe về chuyện ấy mà đúng không?".
_ Ừm, lời đồn là vậy, người ta bảo khi đêm đến nơi đó sẽ rao bán những mặt hàng cấm
_ Ý mày hàng cấm là hàng gì cơ?
Hyeonjoon hỏi và ngay lặp tức, một giọng nói nhẹ nhàng cất lên, trả lời câu hỏi của anh chàng.
_ Có thể là một số bộ phận cơ thể, chẳng hạn như xương người được mài thành bột, nước mắt của người cá, hoặc một số thứ kinh khủng khác
Bốn người bất giác nhìn về phía Wooje, người vừa nói những điều kinh khủng với gương mặt bình tĩnh đến đáng sợ.
_ Đừng nhìn em như vậy, đâu phải chỉ có anh Minseok là nghe được lời đồn. Với lại, mấy món đó đều được tính là nguyên vật liệu trong môn độc dược
_ Vậy là bồ mua đồ lậu à?
Taeyoon hỏi và Wooje liền phủ nhận với thái độ gần như nhảy dựng cả lên.
_ Không, mình không có điên. Những thứ đó hoặc là được tình nguyện hiến tặng, hoặc là được mua trong các cơ sở có giấy phép kinh doanh. Và chúng siêu siêu hiếm, vì vậy nên thầy Sanghyeok sẽ nổi giận nếu như bọn mình dám làm hao tổn mớ ấy
Wooje vừa nói vừa le lưỡi khi nhớ lại dáng vẻ 'nổi đóa' của thầy Sanghyeok.
_ Nhưng nước mắt của nàng tiên cá thì có gì hiếm đâu, cũng chỉ là nước mắt thôi mà?
Minseok cho một miếng thịt vào miệng. So với bột xương người hay những món chế phẩm từ bộ phận cơ thể khác thì nước mắt nghe chả có tí phạm pháp nào. Thậm chí, Minseok nghĩ rằng nếu bản thân là người cá, anh chàng có thể trở thành tỉ phú chỉ với một củ hành tây sống.
Nhưng Minseok có vẻ đã nghĩ mọi thứ quá đơn giản.
_ Ừ thì nếu chỉ nghe mỗi hai chữ 'nước mắt' thôi thì có vẻ chẳng có gì to tát. Nhưng người cá vốn là những sinh vật không thích giao du với người lạ, họ sinh sống ở sâu dưới lòng đại dương và hiếm khi ngoi lên bờ. Vậy nên, nếu muốn lấy được nước mắt của người cá, ngoài việc thông qua giao thương hoặc trao tặng giữa hai tộc, những tên buôn lậu sẽ phải bắt cóc họ, sau đó dùng mọi cách để lấy được nhiều nước mắt nhất có thể. Và đương nhiên để khiến một ai đó khóc lóc từ ngày này qua tháng nọ thì chắc chắn không có cách gì tốt đẹp
Dã man thật, Minseok nhăn mặt, anh rùng mình, tưởng tượng ra khung cảnh những người cá bị treo lơ lững trong một tòa nhà cũ kĩ, họ bị dốc ngược, đuôi bị đâm vào những chiếc móc treo trên xà nhà. Mùi máu tanh trộn với mùi mằn mặn của nước biển nồng nặc trong không khí.
Trong khi đó, Hyeonjoon lại suy nghĩ đến việc khác.
_ Nhưng còn chuyện dịch chuyển là sao?
_ Thật ra thì không chỉ riêng thành phố Sương Mù, mà mọi nơi khác đều luôn thay đổi. Nói dễ hiểu nhất, nó gần giống một trò chơi xếp hình, đôi lúc, những mảnh ghép đổi chỗ cho nhau và đôi lúc chúng sẽ quay lại vị trí cũ
Taeyoon, trò cưng của giáo sư Hyukkyu trong môn địa lý, lên tiếng giải thích. Ngay sau đó, Minhyung, vị tiền bối của cậu, liền tiếp lời
_ Hiện trạng này không hiếm, nhưng lúc trước chúng chỉ xảy ra ở những đoạn đường nhỏ và thường khôi phục lại như ban đầu trong khoảng thời gian rất ngắn, nên nếu không để ý kĩ, người ta cũng không nhận ra rằng những đoạn đường ấy đã thay đổi. Nhưng không hiểu vì sao, dạo gần đây nó lại xảy ra thường xuyên hơn và lần này lại còn là cả một khu chợ. Thầy Hyukkyu cùng các phù thủy khác đang nghiên cứu về hiện tượng này. Mà nói đến mới nhớ, hình như thầy cũng đang tìm tình nguyện viên đấy, em có tham gia không Taeyoon?
_ Có chứ ạ, em vừa điền đơn rồi, chỉ chờ thầy ấy phê duyệt nữa thôi
_ Này, khoan đã, khu chợ thì không nói. Nhưng mấy đoạn đường nhỏ? Đừng nói hai người thuộc cả bản đồ thành phố nhé?
Minhyung quay sang nhìn và thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Hyeonjoon. Và vị phù thủy chỉ đơn giản đáp lại.
_ Yêu cầu cơ bản đấy chiến hữu ạ
Và điều đó khiến anh chàng há hốc cả mồm.
_ Ngậm mồm vào đi, kẻo ruồi chui vào bụng mày bây giờ
Minseok tốt bụng đẩy nhẹ cằm cậu bạn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com