7
Sáu giờ năm mươi phút sáng, Moon Hyeonjoon bật người dậy, khả năng ngoại cảm của một phù thủy cho phép anh chàng cảm nhận được một vài chuyện rắc rối đang xảy đến với bản thân.
_ Moon Hyeonjoon!
"Ôi không", chàng phù thủy lẩm nhẩm khi thấy chiếc vạc đồng ở góc phòng sôi sùng sục thứ chất lỏng màu tím than, là giọng của thầy Kwanghee.
Những người yêu tốc độ thường không mấy kiên nhẫn, vậy nên từ cái vạc bắt đầu phát ra những tiếng đe dọa.
_ Trò đang đùa tôi đấy à?
_ Không, em xin lỗi, thưa thầy. Em đến ngay đây ạ
Hyeonjoon quơ đũa phép vào không trung, một chiếc bàn chải cùng cốc nước bay lơ lửng đến bên cạnh anh phù thủy. Trong khi anh chàng đang nhảy lò cò, cố thắt nốt những đoạn dây cuối cùng trên đôi bốt cao nửa bắp chân.
_ 10 phút, tôi muốn thấy em trong 10 phút nữa. Và chỉ cần lố một giây thôi, em sẽ là bữa xế cho bạn đồng hành trên không của mình
Rồi tiếng động im bặt, thứ nước màu tím hóa thành một làn khói và cũng biến mất. Hyeonjoon muốn nói với lại rằng "em sẽ cố", nhưng cuối cùng quyết định nuốt mớ ấy xuống. Kwanghee sẽ thật sự đem anh làm thành thức ăn cho rồng nếu Hyeonjoon dám đến nơi quá hạn thời gian. Và xin xỏ là hoàn toàn không có tác dụng.
Từ dãy hành lang tầng hai, Wooje cùng chiếc túi vải ôm chặt vào lòng, đang lững thững đi về phía phòng học. Tiếng nhốn nháo ở khoảng sân bên dưới khiến em chú ý. Wooje nghe loáng thoáng ai đấy đang xin lỗi, trông có vẻ đang vội vã và một vài lời nhắc nhở.
_ Moon Hyeonjoon, dây giày của cậu tuột rồi kìa! Ngã mất!
Là Moon Hyeonjoon, em nhìn xuống sân, chỉ thấy bóng lưng của người nọ cùng chiếc gáy lấp lánh ánh vàng chạy vụt qua khoảng sân nhỏ. Hẳn chàng phù thủy đang đến sân tập của đội cưỡi rồng.
Nhưng Wooje không nán lại quá lâu, ngay khi bóng Hyeonjoon khuất hẳn, Wooje đoán chỉ mất tầm vài giây, em nhún vai và tiếp tục đi đến lớp học.
Vẫn còn khá sớm cho bộ môn độc dược, nhưng Lee Sanghyeok đã ngồi sẵn trên bục giảng. Cây bút lông vũ di chuyển nhịp nhàng trên mặt giấy nhám, có vẻ thầy đang kiểm tra lại số lượng nguyên liệu.
Bất chợt, một cái bóng lướt nhanh qua khóe mắt khiến Sanghyeok giật mình. Thầy ngẩng đầu lên, nhanh đến mức khiến khớp cổ nhức nhối, nhưng rồi lại thở phào khi nhận ra đó là Choi Wooje.
Thầy ấy luôn nhạy cảm với mọi thứ.
_ Chào trò, Choi Wooje, một ngày mới tốt lành
_ Vâng, mong thầy cũng có một ngày tốt lành
Wooje đáp, em lôi quyển sổ ghi chép từ trong túi ra đặt lên bàn, sau đó lại lôi tiếp từ trong đấy ra một chiếc bút lông vũ. Tiếp theo, Wooje bắt đầu đếm mớ nguyên liệu được phân loại kĩ càng và đựng trong những chiếc bình thủy tinh trong suốt. Wooje tỉ mĩ ghi lại số lượng của từng thứ một xuống trang giấy ngả vàng. Đây là quy trình bắt buộc trước mỗi bữa học.
Mười phút trôi qua, phòng học cũng chỉ có thêm được vài ba người. Nhưng điều đó cũng không khiến Sanghyeok quá bận lòng. Dù sao thì có thêm học sinh và học sinh có thêm kiến thức là hai việc hoàn toàn khác nhau. Thầy đóng quyển sổ lại, bước ra giữa lớp học và bắt đầu bài giảng của mình.
_ Trước hết, tôi có vài thông báo nhỏ, các trò có nhớ cuộc thi cưỡi rồng sắp diễn ra gần đây không?
_ Vâng, thưa thầy. Cuộc thi sẽ diễn ra vào thứ sáu của tuần này
Một giọng nói vang lên và Sanghyeok gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
_ Và các trò cũng thừa biết khối công việc khổng lồ mà chúng ta sắp phải gánh vác. Có ít nhất hai mươi thí sinh tham gia, đính kèm cả bạn đồng hành của họ có nguy cơ phải đối mặt với nguy hiểm
Thầy dừng lại một chút, lia mắt khắp căn phòng.
_ Và chúng ta chỉ có mười người, đó là con số tối đa và tôi không chắc chắn nó sẽ là số lượng người được nhận vào đội y tế
Thậm chí sẽ chẳng có ai được nhận, Sanghyeok không nói thẳng nhưng thay vào đấy lại bông đùa một câu.
_ Ngược lại, tôi nghĩ sẽ dễ dàng hơn cho các em trong việc chuốc độc các thí sinh và ta sẽ chẳng cần phải làm bất cứ công việc nhọc nhằn nào
Sanghyeok tự bật cười trước câu đùa của bản thân, trong khi lũ phù thủy thì trố mắt nhìn người thầy đang cười đến nghiêng ngã trên bục giảng. Chúng nó không thấy có gì buồn cười, nhưng vẫn có vài tiếng cười đầy gượng ép vang lên, có lẽ là để xóa tan bầu không khí ngại ngùng.
Sau một tràng cười dài, Sanghyeok hắng giọng, chỉnh lại gọng kính và vuốt phẳng lại chiếc ghile màu nâu đậm. Thầy nhìn đứa trẻ cũng vừa im bặt tiếng cười, khẽ nói "cảm ơn trò", sau đó quay lại với gương mặt điềm tĩnh như ban đầu.
_ Chúng ta đã đồng hành cùng nhau một năm. Và tôi biết các trò đã tiếp thu được kha khá kiến thức về độc dược
"Hoặc không", thầy dừng lại một nhịp, đánh mắt sang những học sinh không mấy chăm chỉ lắm của lớp, trước khi tiếp tục.
_ Nhưng tiếp thu kiến thức không thì vẫn chưa đủ. Tôi không đứng ở đây để dạy các trò cách đầu độc một ai đó, chí ít là cho đến hiện tại. Thế nên, hôm nay chúng ta sẽ có một bài giảng khác
Thầy phẩy nhẹ chiếc đũa phép, sau đó né sang cánh trái của bục giảng, nhường chỗ cho cái vạc bằng đồng to cỡ hai vòng tay người lớn. Wooje nhìn phần đáy láng bóng màu vàng dần dần được lấp đầy bằng thứ chất lỏng xanh lá, thứ đó dâng lên đến hai phần ba cái vạc thì dừng lại.
_ Có trò nào cho tôi biết đây là loại độc dược nào không?
Một cánh tay giơ lên, Wooje đứng dậy, trả lời câu hỏi của thầy Sanghyeok.
_ Là độc tê liệt thưa thầy
Câu trả lời khiến Sanghyeok hài lòng.
_ Tốt, trò có một chiếc mũi tuyệt vời đấy
Thông thường, để phân biệt các loại độc dược thì nhìn bằng mắt thôi là chưa đủ, vì ngoài số ít loại có màu sắc và trạng thái đặc biệt, chúng trông tương đối giống nhau. Vậy nên, nếu muốn nhận biết được các loại độc dược, phải dựa theo nhiều yếu tố khác nhau. Và cụ thể trong trường hợp này là mùi.
Tuy có màu sắc và độ lỏng giống với kha khá các loại độc dược khác, nhưng độc tê liệt có một mùi hương rất đặc trưng. Lúc ban đầu, độc tê liệt có mùi ngọt gần giống với hương trái cây, nó từng là món hàng yêu thích của bọn tội phạm vì khi trộn với rượu, sẽ rất khó để nhận ra nếu người uống không am hiểu về độc dược hoặc không đủ sự cảnh giác. Nhưng nếu để ý kĩ, thì sau lớp hương ngọt ngào của trái cây là một mùi rất hăng của thảo dược cháy. Nhưng thường nạn nhân chỉ nhận ra thứ mùi này sau khi chúng đã trôi xuống cổ họng.
_ Độc tê liệt là loại độc tác động lên hệ thần kinh, người uống phải loại này sẽ không thể cử động trong một khoảng thời gian, tùy thuộc vào liều lượng đã sử dụng. Đó là lí do nó được liệt vào loại độc khá nguy hiểm. Tuy nhiên, độc tê liệt cũng là một loại dược phẩm khi được sử dụng với liều lượng phù hợp. Cụ thể hơn, độc tê liệt là một trong số những loại dược phẩm giúp làm dịu cơn đau
_ Và tôi đoán rằng các trò đang tự hỏi vì sao tôi lại nói về vấn đề này. Thì bài giảng của chúng ta ngày hôm nay sẽ xoay quanh về vấn đề những loại độc dược được sử dụng làm dược phẩm
Sanghyeok vừa nói vừa nhìn cái vạc bé tí hin trên bàn học của các phù thủy trẻ, "ồ, và hôm nay chúng ta cũng sẽ không cần đến chúng", dứt lời, cái vạc nhỏ biến mất và thay vào đó là một quyển sách dày cộm.
_ Nhiệm vụ của các trò trong buổi ngày hôm nay cũng đơn giản thôi, học hết các loại độc dược, tác dụng, cách pha chế, liều lượng sử dụng. Và nhớ rằng, tôi cần các trò cứu người, không phải đầu độc người khác
Chà, dễ ăn đấy. Wooje thầm nhủ một cách đầy mỉa mai khi nhìn quyển sách độc dược dày hơn một gang tay và to bất thường đang nằm chễm chệ trên bàn.
Wooje có một khoảng nghỉ ngắn vào mười hai giờ, em xuống nhà ăn và thấy Taeyoon đang ngồi ở đó cùng Minhyung. Tấm bản đồ bằng da phủ kín cả chiếc bàn ăn trong khi cả hai thì chăm chú đến mức không nhận ra sự xuất hiện của Wooje.
_ Đang giờ nghỉ trưa đấy, hai người có cần tâm huyết đến vậy không
Lúc này, Taeyoon mới nhận ra Wooje đang đứng ngay bên cạnh, nhưng cậu ta vẫn chẳng thèm rời mắt khỏi tấm bản đồ.
_ Mình và tiền bối đang nghiên cứu vài vấn đề quan trọng, bồ ăn trước đi, không cần đợi mình đâu
_ Ôi, mặc kệ họ đi Wooje. Họ đã như thế từ sáng đến giờ rồi và họ sẽ không dừng lại đến khi biết được nguồn cơn vấn đề đâu
Minseok ngồi ở bàn bên cạnh, vị phù thủy đang thưởng thức một dĩa thức ăn, hoàn toàn không có vẻ gì là lo lắng cho người bạn trai đang lao lực. Thậm chí, Minseok còn đưa phân nửa quả chuối đã được bẻ đôi cho Wooje. Và em lịch sự từ chối.
Wooje nhìn xung quanh, cảm thấy vẫn thiếu cái gì đó.
_ Hyeonjoon đâu rồi anh Minseok?
_ Là 'anh Hyeonjoon' mới đúng
Minseok chỉnh lại cách xưng hô của cậu em, nhưng rồi cũng nhún vai trước câu hỏi Moon Hyeonjoon đang ở đâu.
_ Anh không rõ, chắc vẫn còn đang ở sân tập. Em biết đấy, cũng gần đến ngày thi đấu rồi mà
_ Nhưng cũng phải ăn trưa chứ
_ Người khác thì cần ăn chứ Moon Hyeonjoon bỏ một bữa cũng chả sao đâu. Nó khỏe như voi ấy, chiều ăn gấp đôi cũng được
Minseok nói và bỏ nốt quả chuối còn lại vào miệng.
Dù biết bỏ một bữa trưa cũng chả ảnh hưởng gì nhiều đối với một thanh niên cao hơn mét tám như Moon Hyeonjoon. Nhưng đó là với điều kiện anh chàng không tham gia vào những bộ môn tiêu hao nhiều thể lực, chẳng hạn như cưỡi rồng. Wooje lo rằng nếu không ăn, anh chàng sẽ ngất giữa sân tập, hoặc tệ hơn là ngất giữa không trung.
Và như nhận ra được nỗi bận tâm của Wooje, Minseok nói.
_ Nhưng nếu lo lắng quá thì em có thể đến đưa thức ăn cho Hyeonjoon. Thầy Kwanghee dễ tính mà, chắc sẽ không làm khó em đâu. Với cả, thầy cũng sẽ không để trò cưng của mình chết đói đâu
Wooje lẩm nhẩm "đành vậy", trước khi mua một phần ăn và đem nó đến sân tập luyện của đội cưỡi rồng.
Đó là một khoảng sân bằng phẳng và vô cùng lớn. Khoảng sân được chia thành hai phần với phân nửa là sân tập và nửa còn lại là nơi nghỉ ngơi của những chú rồng.
Từ xa, Wooje trông thấy thầy Kwanghee đang đứng chống hông ở rìa sân tập, trên miệng thầy ngậm một cái còi và thi thoảng lại hét lên vài tiếng, khoảng cách khá xa nên Wooje không thể nghe rõ thầy đang nói gì.
Kwanghee đang quan sát cách lũ học trò kiểm soát đường bay thì giật mình khi thấy Choi Wooje không biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào.
_ Trò Choi?
_ Chào thầy ạ, em đến đưa cơm cho anh Hyeonjoon. Em sẽ không làm phiền đâu, em chỉ đến để đưa bữa trưa cho anh ấy thôi
Wooje dúi hộp cơm vào tay của Kwanghee. Sau đó xoay người, định rời đi thì bị thầy gọi ngược lại.
_ Để tôi gọi nhóc ấy ra cho trò
Wooje vội xua tay, "không cần đâu ạ, em chỉ đến đưa cơm thôi, không phiền mọi người tập luyện đâu". Nhưng thầy Kwanghee vẫn nhất quyết muốn gọi Hyeonjoon.
_ Không sao, dù gì thì cũng nên để thằng bé nghỉ trưa một chút. Không thì cái trường này lại đồn tôi hành hạ học sinh
Dứt lời, Kwanghee liền hướng về phía sân tập mà tuýt một tiếng còi dài. Thầy hét "Moon Hyeonjoon!!" và thành công khiến anh chàng đang uốn lượn trên trời đáp xuống đất.
Hyeonjoon leo xuống lưng nàng rồng khi anh nghe tiếng Kwanghee gọi lẫn trong tiếng gió rít.
_ Thầy gọi em ạ?
_ Tôi không gọi em, mà là trò Wooje
Wooje, bấy giờ đang đứng cách sân tập một khoảng chừng hai mét, em nhìn quanh với vẻ đề phòng, sợ sẽ có ai đó chệch đường bay mà tông sầm vào mình.
_ Người ta cũng đã đến tìm rồi, em cũng nên ra nói chuyện với em ấy đi
Nở một nụ cười đầy ẩn ý, Kwanghee đẩy Hyeonjoon về phía của Wooje và điều đó đột nhiên khiến anh chàng có chút ngại ngùng. Không những thế, tiếng gọi của thầy Kwanghee cũng đã thu hút không ít ánh nhìn của những thành viên khác trong đội. Một số người dừng bay và ném về phía anh chàng những tiếng huýt sáo trêu chọc.
Hyeonjoon gãi gãi phần tóc phía sau gáy, tiến về phía Wooje.
_ Em đến tìm anh có gì không?
_ Vì anh không đến nhà ăn nên em mang bữa trưa đến. Anh bỏ bữa lỡ ngất ở sân tập thì sao?
_ Một bữa trưa thôi mà, anh không yếu ớt đến vậy đâu
Nhịn ăn một bữa như Minseok nói, không giết chết Hyeonjoon được. Nhưng Wooje thì không hề hài lòng với suy nghĩ ấy.
_ Anh như thế là đang xem thường sức khỏe đấy. Dù sao em cũng sắp vào đội y tế, giảm một bệnh nhân là giảm một công việc
Và Hyeonjoon bị Wooje dúi hộp cơm vào lòng, có chút buồn cười khi thấy dáng vẻ như ông cụ non khó tính của Wooje. Anh chàng kéo Wooje lại khi em định quay về lớp.
_ Này, sắp trễ rồi. Em phải về thôi, không thầy Sanghyeok sẽ cằn nhằn đấy
_ Anh chỉ nói cái này thôi. Cảm ơn em về hộp cơm, với cả tối nay hẹn em chín giờ, anh sẽ sang phòng đón em
_ Chín giờ? Muộn thế anh định đi đâu?
Wooje muốn hỏi nhưng Hyeonjoon nói xong liền chạy về phía sân tập. Anh chàng còn không quên giơ cao hộp cơm trên tay với những thành viên khác.
_ Đây được người tới đưa cơm luôn nhé! Tụi bây thì có cái nịt!
Wooje lại bắt đầu sợ anh chàng bị bạn cùng lớp khạc lửa thiêu sống.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com