Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

6

Thời gian trôi đi, cuộc sống của Pooh dần trở nên căng như dây đàn. Mỗi buổi sáng cậu vẫn dậy sớm ôn thi, buổi chiều đi học thêm, buổi tối lại lao vào mớ công việc mà cậu nhận chỉ để có thêm tiền giúp Pavel: phụ bếp, dọn bàn, làm stylist tạm thời, quản lý nhỏ. Cậu vừa mệt, vừa háo hức, vừa vui khi thấy Pavel tập trung cho những buổi thử vai.

Có một buổi chiều, Pooh đứng trong phòng trọ, tay cầm cuốn sổ nhỏ liệt kê lịch casting của Pavel. Cậu nhìn quanh căn phòng bé xíu — chiếc bàn chật chội, vài hộp mì gói, cái laptop méo góc — rồi lại nhìn Pavel đang chỉnh lại kịch bản.

"Anh này, hôm nay casting xong, em đi theo để chỉnh trang cho anh nhé?" Pooh nói, mắt sáng lên.

Pavel lắc đầu, mệt mỏi: "Em cứ tập trung học đi. Anh... anh ổn mà."

Pooh không chịu: "Em muốn ở bên anh. Anh cứ để em lo một chút, còn anh thì chỉ cần tập trung diễn thôi."

Và như thế, Pooh trở thành người đứng sau không tên. Cậu lặng lẽ chọn trang phục, cắt sửa quần áo, chuẩn bị phụ kiện, lau tóc cho Pavel, đưa nước và ăn nhẹ để Pavel còn đủ sức diễn. Cậu chẳng đòi hỏi anh phải quan tâm, chẳng mong được công khai, chỉ đơn giản là muốn giúp anh bước lên những bậc thang đầu tiên của ước mơ.

Những hôm casting, Pavel luôn mỉm cười nhìn Pooh, ánh mắt chan chứa sự biết ơn. Nhưng chỉ cần bước ra khỏi phòng trọ, đối mặt với thế giới bên ngoài, ánh mắt ấy bỗng trở nên lạnh lùng và kiên định. Với mọi người, anh chỉ là diễn viên trẻ, mới vào nghề, phải chịu từ chối, bị nhạo báng và đấu tranh từng vai nhỏ. Còn Pooh thì biết rõ: sau nụ cười rạng rỡ ấy là cả một tâm hồn đang chới với, cần được nâng đỡ.

Có lần, sau một buổi casting thất bại, Pavel ngồi bệt xuống bậc thềm ngoài phòng trọ, tay ôm đầu. Pooh đưa cốc nước, ngồi bên cạnh, cúi thấp nhìn anh:

"Anh không sao chứ?"

Pavel thở dài: "Anh... mệt quá. Lần này mà không được, chắc anh bỏ."

Pooh không nói gì. Cậu đặt tay lên vai anh, siết nhẹ: "Anh đừng bỏ. Em tin anh. Lần này không được, thì lần sau. Anh cố lên. Em luôn bên cạnh anh mà."

Pavel im lặng, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nỗi lo âu, mệt mỏi, cả áp lực đều được giảm bớt, nhường chỗ cho sự ấm áp đến từ sự quan tâm thầm lặng của Pooh.

Đêm về, họ ngồi trên sân thượng, ánh đèn vàng yếu ớt chiếu lên gương mặt hai người. Gió đùa qua mái tóc, và đôi tay Pooh vẫn nắm tay Pavel chắc chắn. Pavel nhìn cậu, giọng khẽ:

"Pooh... anh... anh nợ em nhiều lắm."

Pooh chỉ mỉm cười, lặng lẽ tự nhủ: mình không cần được đền đáp ngay, chỉ cần nhìn anh thành công là đủ.

Những ngày tháng ấy, Pooh đứng phía sau, âm thầm hy sinh, không than vãn, không so đo. Mọi nỗ lực, mọi giọt mồ hôi, mọi đồng tiền cậu kiếm được đều dồn hết vào Pavel — để anh được chạm tay vào giấc mơ.

Với Pooh, yêu Pavel không chỉ là cảm xúc, mà là hành động: là sự kiên nhẫn, là sự tận tụy, là niềm tin tuyệt đối vào người ấy. Và cậu tin, chỉ cần hai trái tim này vẫn song song, vẫn nắm chặt tay nhau, thì dù nghèo khó đến đâu, tình yêu của họ cũng sẽ không bao giờ phai nhạt.

Nhưng cậu đâu biết rằng phía trước, khi ánh đèn danh vọng rực rỡ chiếu lên Pavel, những ngày đứng sau sẽ trở nên vô hình. Và sự chân thành của Pooh sẽ sớm phải đối diện với thử thách khắc nghiệt nhất của cuộc đời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #poohpavel