Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

3.

cuối tuần, bầu trời thành phố chìm trong một lớp sương mờ ẩm ướt của cơn mưa đầu mùa.

con hẻm dẫn vào khu biệt thự khép kín ở quận trung tâm tĩnh mịch đến mức chỉ nghe thấy tiếng lá cây ẩm ướt rụng xuống mặt đường nhựa phẳng tắp.

an kiên hạo đứng trước cánh cổng sắt uốn hoa văn cầu kỳ, tay ôm chặt chiếc balo đen chứa đống sách vở toán nâng cao.

cậu ăn mặc đơn giản với chiếc áo thun xám và quần jean đã sờn gấu.

khi đứng trước căn biệt thự ba tầng uy nghi mang kiến trúc châu âu hiện đại nhưng lại đầy hiu quạnh, kiên hạo bất giác thấy mình nhỏ bé và xa lạ.

cậu rụt rè nhấn chuông.

chỉ vài giây sau, cánh cổng tự động mở ra với một tiếng clack nhẹ nhàng, êm ru.

nghiêm thành huyền bước ra từ sảnh chính, tay cầm chiếc ô màu đen cỡ lớn.

hôm nay hắn chỉ khoác chiếc áo khoác cardigan màu be mềm mại bên ngoài áo thun trắng, mái tóc đen không xài keo vuốt tóc hơi rủ xuống trán.

làn da trắng tone hồng mịn màng cùng gương mặt đẹp thanh tú khiến hắn trông dịu dàng như một thiếu niên bước ra từ tranh vẽ.

nhưng từng bước đi thong thả, vóc dáng cao m8 rảo bước trong cơn mưa rào lại toát lên sự làm chủ không không gian tuyệt đối.

"đến rồi à kình ngư? vào nhà đi kẻo dính mưa!"

thành huyền tiến lại gần, nghiêng hẳn chiếc ô sang phía kiên hạo, mặc cho bờ vai rộng của mình bị những giọt nước mưa xối vào làm ướt đẫm một mảng áo.

"cậu bị ướt hết vai rồi kìa huyền!" kiên hạo giật mình, vội giơ tay tính đẩy chiếc ô sang phía hắn.

thành huyền nắm lấy cổ tay kiên hạo, ngăn cậu lại. lực tay hắn rất nhẹ nhưng kiên quyết đến mức kiên hạo không thể nhúc nhích.

hắn nhìn kiên hạo, mắt cong cong nở nụ cười ngọt ngào: "ướt một tẹo có sao đâu. cậu mà bị cảm thì mốt lấy ai bơi cho tôi xem?"

không gian bên trong căn biệt thự rộng lớn đến lạnh lẽo. ngôi nhà sang trọng đầy đủ tiện nghi đắt tiền nhưng hoàn toàn vắng bóng người, không tiếng tivi, không tiếng bước chân của người lớn.

sự yên tĩnh tuyệt đối ấy giống như một chiếc hộp kính cách âm hoàn hảo với thế giới bên ngoài.

"ba tôi đi công tác nước ngoài suốt, nhà chỉ có mình tôi với bác giúp việc theo giờ thôi. cứ tự nhiên như nhà mình nhé!" thành huyền tháo ô, tự tay lấy chiếc dép đi trong nhà màu xám đưa tận chân kiên hạo.

kiên hạo cởi giày, bước đi trên sàn gỗ bóng lộn. cậu ngó quanh, ngập ngừng hỏi: "một mình cậu ở trong căn nhà rộng thế này... không thấy buồn à?"

thành huyền khựng lại một nhịp cực ngắn.

hắn quay lưng về phía kiên hạo để treo chiếc ô lên giá, nụ cười trên môi khẽ tắt đi trong một phần nghìn giây, ánh mắt u tối chìm sâu vào khoảng không vô định trước khi quay lại với nét mặt ấm áp thường ngày:

"trước thì có. nhưng hôm nay có cậu sang rồi, nên không buồn nữa!"

...

phòng học của thành huyền nằm trên tầng hai, rộng rãi và tràn ngập ánh sáng từ ô cửa kính lớn hướng ra sân vườn. bàn học gỗ thạch anh dài ngoẵng được xếp gọn gàng đống sách tham khảo toán, lý, hóa.

cả hai ngồi sát bên nhau trên chiếc sofa bọc da mềm mại.

không khí học tập ban đầu diễn ra khá nghiêm túc. thành huyền giảng bài cực kỳ kiên nhẫn.

giọng nói trầm ấm của hắn đều đều vang lên bên tai kiên hạo, từng bước biến đổi phức tạp của bài toán hình không gian được hắn phân tích ngắn gọn, dễ hiểu đến kinh ngạc.

"hiểu đoạn này chưa kình ngư?" thành huyền quay sang, khoảng cách giữa hai gương mặt lúc này chỉ còn chừng một gang tay.

kiên hạo nhìn vào tờ giấy nháp đầy những con số, rồi ngẩng đầu nhìn thành huyền. khoảng cách quá gần làm cậu ngượng ngùng, ánh mắt ngơ ngác đảo quanh rồi gật gật đầu:

"tôi... tôi hiểu rồi. cậu giảng dễ hiểu thật đấy."

"giỏi lắm!" thành huyền mỉm cười. hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu kiên hạo. những ngón tay thon dài đan vào mái tóc đen hơi bết của cậu kình ngư, vuốt ve một cách âu yếm:

"ngoan thế này thì phải có thưởng chứ nhỉ?"

"thưởng gì cơ?" kiên hạo ngơ ngác.

thành huyền đứng dậy, đi lại phía tủ lạnh nhỏ ở góc phòng, lấy ra một đĩa dâu tây đắt tiền đã được rửa sạch, cắt cuống cẩn thận kèm hai ly sữa nóng tự nấu.

hắn quay lại, ngồi xuống sát bên kiên hạo đến mức hai đùi họ chạm vào nhau. hắn xiên một quả dâu tây đỏ mộng, đưa đến tận môi kiên hạo.

"nào, há miệng ra."

kiên hạo đỏ bừng mặt, lí nhí: "tôi tự ăn được mà..."

"tôi muốn đút cho cậu cơ. không ăn là tôi giận đấy!"

thành huyền nheo mắt, điệu bộ vô cùng đáng yêu.

trước sự ngọt ngào không thể chống đỡ ấy, kiên hạo ngoan ngoãn hé môi nhận lấy quả dâu.

vị ngọt thanh hòa lẫn vị chua nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi. nhìn đôi môi mềm mại của kiên hạo khẽ chuyển động, ánh mắt thành huyền tối sầm lại trong tích tắc, sâu thẳm như một cái bẫy không đáy, nhưng rồi hắn lại mỉm cười dịu dàng:

"ngon không?"

"ngon lắm..." kiên hạo lí nhí đáp, đôi mắt ánh vẻ ngại ngùng.

đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của kiên hạo vang lên. trên màn hình hiện tên anh hưng. kiên hạo vội vã bắt máy:

"alo, anh hưng ạ?"

"hạo hả? đang ở đâu đấy em? mẹ bảo em sang nhà thằng huyền học bài à?" giọng châu hưng từ đầu dây bên kia vang lên có chút lo lắng ngầm.

"vâng anh, em đang ở nhà huyền. bạn ấy đang giảng toán cho em."

"ừ... học xong sớm rồi về nhé. tối nay anh với thằng phàm qua tiệm bún ăn cơm với mẹ đấy. cần anh qua đón không?"

kiên hạo định đáp lời thì bất ngờ, một bàn tay lớn, ấm áp của thành huyền khẽ luồn từ phía sau, ôm trọn lấy eo cậu.

thành huyền tựa cằm lên vai kiên hạo, hơi thở nóng hổi phả nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cậu kình ngư.

hành động tán tỉnh táo bạo này làm kiên hạo giật thót, suýt nữa đánh rơi chiếc điện thoại.

thành huyền ra hiệu "suỵt" bằng cách đặt ngón tay lên đôi môi hồng phớt của cậu, mắt cong cong đầy vẻ tinh ranh và trêu ghẹo.

"dạ... không cần đâu anh hưng!" kiên hạo cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, dù nhịp tim trong lồng ngực đang đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài:

"tẹo nữa học xong huyền chở em về ạ."

"ừ, thế nhớ về sớm đấy."

khi tiếng tít tít cúp máy vang lên, kiên hạo mới thở phào một hơi, xoay người lại nhìn thành huyền, mặt đỏ gắt: "cậu làm cái gì thế hả huyền? anh hưng mà biết là..."

"anh hưng biết thì sao?" thành huyền ngắt lời, bàn tay đang ôm eo kiên hạo không những không buông ra mà còn siết nhẹ lại, kéo sát cơ thể săn chắc của kiên hạo vào lòng mình.

thành huyền nhìn thẳng vào mắt kiên hạo.

ánh mắt hắn lãng mạn, tràn ngập tình cảm, nhưng ở khoảng cách gần thế này, kiên hạo bất giác cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy không khí. sự chiếm hữu dịu dàng ấy giống như một dải lụa mềm mại đang từ từ quấn chặt lấy cổ cậu.

"tôi thích cậu mà, hạo~" thành huyền thì thầm, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai: "cậu cũng thích tôi, đúng không?"

kiên hạo nhìn gương mặt hoàn hảo của vị lớp trưởng hot boy, cảm nhận hơi ấm và sự cưu mang mà hắn dành cho mình suốt nhiều tuần qua.

cậu hoàn toàn bị gục ngã trước tình cảm ấy. hạo gật đầu nhẹ, lí nhí:

"ừ... tôi cũng thích cậu."

thành huyền nở một nụ cười rạng rỡ. hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán kiên hạo, rồi di chuyển xuống đôi mắt, và dừng lại trên bờ môi mềm mại của cậu.

đó là một nụ hôn ngọt ngào, dịu dàng đến mức khiến kiên hạo hoàn toàn thả lỏng sự phòng bị, nhắm mắt lại tiếp nhận.

bên ngoài, cơn mưa rào bắt đầu trút xuống nặng hạt hơn, đập chan chát vào ô cửa kính của căn biệt thự cô độc.

trong căn phòng ngập tràn mùi gỗ trầm đắt đỏ, kiên hạo tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của thành huyền, vô tư mỉm cười tận hưởng thứ tình cảm mập mờ vừa được gọi tên.

thành huyền nheo mắt nhìn biểu cảm ngượng ngùng của kiên hạo, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng đậm. không để cậu kịp định thần, hắn bất ngờ siết chặt eo kiên hạo, kéo sát cơ thể săn chắc của cậu vào sát người mình.

khác hẳn với cái chạm trán dịu dàng ban nãy, nụ hôn lần này của nghiêm thành huyền vô cùng bạo liệt và chiếm hữu.

hắn nghiêng đầu, áp môi mình lên môi kiên hạo, mút nhẹ bờ môi dưới rồi xục lưỡi luồn sâu vào bên trong khoang miệng cậu.

thành huyền dường như là một kẻ cực kỳ sành sỏi và điệu nghệ trong việc này; lưỡi hắn càn quét, quấn lấy lưỡi kiên hạo, dây dưa không chừa một khoảng trống nào.

kiên hạo sững người, mắt mở to vì bất ngờ.

đây là lần đầu tiên cậu trải nghiệm một nụ hôn mãnh liệt đến thế.

sự vụng về, bối rối khiến cậu không biết đáp lại thế nào, chỉ có thể thụ động để mặc thành huyền thao túng từng nhịp thở.

tiếng mút mát ướt át chẹp chẹp vang lên rõ mùng một giữa căn phòng yên tĩnh.

vì nụ hôn quá sâu và kéo dài, kiên hạo nuốt không kịp, từng vệt nước bọt óng ánh bắt đầu trượt qua khóe môi cậu, chảy dài xuống cằm rồi nhiễu nhẹ xuống cổ áo thun.

không khí trong phòng ngột ngạt đến mức kiên hạo thấy lồng ngực mình thắt lại.

cảm giác bị lấn lướt quá dồn dập khiến bản năng đề phòng trong cậu khẽ trỗi dậy.

kiên hạo dùng hai tay chống lên ngực thành huyền, cố sức đẩy nhẹ hắn ra để lấy lại nhịp thở.

hắn dường như đoán trước được phản ứng của cậu, chậm rãi nhả môi ra nhưng vẫn đè ngón tay cái lên bờ môi sưng mỏng của kiên hạo, nhẹ nhàng lau đi vệt nước bọt đọng trên cằm cậu.

"sao thế? thiếu hơi à?" thành huyền thì thì thầm, ánh mắt lãng mạn phủ một lớp sương mờ quyến rũ, giọng nói khàn khàn đầy thỏa mãn.

kiên hạo thở dốc, mặt đỏ lây sang tận gáy, ánh mắt ngây thơ đượm vẻ hoang mang nhẹ: "cậu... cậu làm nhanh quá, tôi không thở kịp."

thành huyền bật cười trầm thấp, sự dịu dàng nuông chiều lập tức quay trở lại trên gương mặt hắn.

hắn đứng dậy, đi lại phía bàn trà, cầm lên một ly latte dâu tây còn đọng những giọt nước mát lạnh trên thành ly.

"thôi được, xí xoá cho tôi hạo nhé! biết cậu thích món này ở tiệm trà gần trường nên lúc chiều tôi đã dặn shipper giao tới đấy."

hắn ngồi xuống bên cạnh, cắm sẵn ống hút rồi đưa ly latte dâu tận miệng kiên hạo.

vị béo ngậy của sữa hòa cùng vị ngọt thanh, chua nhẹ của dâu tây nhanh chóng xua tan cảm giác hoảng loạn vừa rồi.

kiên hạo hút một hơi dài, sự chu đáo và nuông chiều đúng gu của thành huyền lại một lần nữa làm lu mờ hoàn toàn chút nghi ngại vừa lóe lên trong đầu cậu.

cậu ngước nhìn thành huyền, mỉm cười lí nhí: "cảm ơn cậu... latte ngon lắm."

thành huyền ngắm nhìn cậu bạn cùng bàn ngoan ngoãn uống trà, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng sâu thăm thẫm, lặng lẽ ghi nhận từng phản ứng nhỏ nhất của con mồi trước khi bước sang những bước tiếp theo.

kiên hạo nuốt ngụm latte dâu mát lạnh xuống cổ họng. vị ngọt béo ngọt ngào xua tan đi cảm giác đăng đắng nhẹ nơi đầu lưỡi mà cậu vô tư cho rằng đó là hương vị đặc trưng của dâu tây hoà quyện với sữa.

thành huyền chống cằm ngồi bên cạnh, ánh mắt chăm chú dõi theo từng trái cổ của kiên hạo.

nụ cười trên môi hắn vẫn dịu dàng, lãng mạn như nắng thu, nhưng đáy mắt lại sâu hun hút, phẳng lặng không một gợn sóng.

chỉ vài phút sau, kiên hạo cảm thấy đầu óc mình bắt đầu choáng váng.

một luồng nhiệt nóng rực bất ngờ bùng lên từ vùng bụng dưới, lan nhanh ra khắp các cơ quan rồi xộc thẳng lên não.

bột thuốc được thành huyền đã hòa tan tinh vi trong ly latte dâu ngầm phát huy tác dụng.

lồng ngực cậu phập phồng dồn dập, làn da ngăm vốn khỏe khoắn nay ửng lên từng vệt hồng bất thường.

bàn tay chai sạn cầm ly latte trở nên run rẩy, mất lực, khiến ly nước trượt khỏi tay rơi xuống tấm thảm lông mềm mại.

"huyền... tôi... sao tự nhiên người tôi nóng quá..."

kiên hạo thều thào, giọng nói lạc đi vì cơn cào xé khó chịu bên trong.

cậu đưa tay lên bấu chặt lấy cổ áo thun, cố tìm kiếm chút không khí lạnh nhưng vô vọng.

cả thân thể của cậu kình ngư lảo đảo, mềm nhũn rồi đổ gục vào lồng ngực vững chãi của người ngồi bên cạnh.

thành huyền đưa tay đón lấy thân hình đang run rẩy của kiên hạo một cách nhẹ nhàng.

hắn ôm trọn cậu vào lòng, ngón tay thon dài lướt qua làn da đang nóng bừng gò má cậu, thì thầm bằng giọng nói mềm như nhung, ngọt ngào đến mê muội:

"nóng lắm đúng không hạo? không sao đâu, có tôi ở đây rồi..."

hắn ghé sát môi vào vành tai nhạy cảm của kiên hạo, phả ra hơi thở ấm áp, hỏi bằng một giọng điệu đầy lãng mạn nhưng chứa đựng sự chiếm hữu tuyệt đối:

"hạo này... cậu có muốn cùng tôi làm... 'chuyện đó' không?"

kiên hạo lúc này lý trí đã bị thuốc làm cho mơ hồ hoàn toàn.

trong cơn mê man rối loạn cùng thứ tình cảm mập mờ, chân thành mà cậu dành cho lớp trưởng nghiêm suốt thời gian qua, kiên hạo không hề nhận ra cạm bẫy độc hại đang siết chặt lấy mình.

cậu khẽ chớp đôi mắt mờ đục, gật đầu một cách vô thức trong lồng ngực của kẻ thao túng.

thành huyền nhếch môi nở một nụ cười thỏa mãn.

hắn luồn tay dưới khoeo chân kiên hạo, dễ dàng bế bổng cậu kình ngư lên, bước về phía chiếc giường lớn ở góc phòng.

cánh cửa phòng ngủ khép lại với một tiếng *clack* khô khốc, nuốt trọn con cừu non ngây thơ vào đêm tối tăm không lối thoát.

cánh cửa phòng ngủ khép lại, nhốt sạch mọi âm thanh của cơn mưa rào bên ngoài.

căn phòng chìm vào thứ ánh sáng vàng tù mờ hắt ra từ chiếc đèn ngủ ở góc tường, phản chiếu những cái bóng loang lổ trên mặt sàn gỗ.

thành huyền thả kiên hạo xuống chiếc giường đệm bọc ga xám tro.

tác dụng của thuốc khiến toàn thân kiên hạo nóng bừng, các thớ cơ săn chắc của cậu kình ngư co rút nhẹ, hơi thở dồn dập phả ra từng nốt nồng đượm.

cậu vô thức lăn ngoằn ngoèo trên đệm, hai tay run rẩy cố kéo chiếc cổ áo thun ra để tìm kiếm chút không khí mát lành.

"nóng... huyền ơi, tôi khó chịu quá..."

giọng kiên hạo đứt quãng, đôi mắt mờ đục đượm một tầng nước mỏng mờ sương.

thành huyền đứng bên mép giường, thong thả cởi chiếc áo cardigan màu be quăng sang một bên.

dưới ánh đèn mờ, vóc dáng cao với lồng ngực rộng và bờ vai vững chãi của hắn phủ lên người kiên hạo một bóng đen đè nén.

hắn leo lên giường, chống hai tay hai bên đầu kiên hạo, cúi xuống nhìn ngắm biểu cảm vật vã, hoang mang của con mồi với một sự thỏa mãn sâu thẳm:

"để tôi giúp cậu thả lỏng..." thành huyền thì thầm, bàn tay thon dài thô bạo túm lấy viền áo thun của kiên hạo, dứt khoát kéo ngược lên rồi lột phăng ra khỏi đầu cậu.

làn da ngăm khỏe khoắn, đường nét cơ bụng săn chắc của cậu kình ngư hiện rõ dưới ánh sáng mờ.

thành huyền cúi xuống, áp bờ môi mát lạnh của mình lên lồng ngực đang phập phồng dồn dập của kiên hạo, cắn nhẹ vào phần xương quay xanh.

"ưm...!" kiên hạo giật nảy người, sống lưng cong lên theo bản năng.

cảm giác đụng chạm da thịt giữa cơn sốt thuốc làm đầu óc kiên hạo quay mòng mòng.

cậu vươn hai tay ra, vụng về ôm lấy cổ thành huyền, ngón tay bấu chặt vào tà áo sơ mi của hắn như thể tìm kiếm một chỗ bám duy nhất giữa biển khơi chao đảo.

thành huyền nhếch môi.

hắn nắm lấy hai cổ tay kiên hạo, kéo ngược lên quá đầu rồi đè chặt xuống mặt ga giường.

bằng một tay, hắn khóa chặt hai tay kiên hạo, bàn tay còn lại chậm rãi luồn xuống cạp quần jean của cậu.

tiếng khóa kéo *sột soạt* vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch.

kiên hạo hoảng loạn khẽ cựa quậy, cảm giác mất kiểm soát hoàn toàn khiến bản năng phòng vệ trong cậu rên lên một tiếng cảnh báo:

"huyền... từ từ..."

"chẳng phải cậu vừa gật đầu sao, hạo?"

thành huyền ghé sát tai cậu, giọng nói dịu dàng như rót mật nhưng lực đè ở cổ tay kiên hạo lại siết chặt hơn, hoàn toàn triệt hạ mọi khả năng chống cự:

"ngoan nào, tin tôi."

hắn vứt chiếc quần jean của kiên hạo xuống sàn.

trong cơn mê man rối loạn của thuốc và sự chiếm hữu tàn nhẫn của kẻ thao túng, kiên hạo hoàn toàn chìm ngập trong những đợt sóng hoang dại, đau đớn lẫn mê muội mà hắn tạo ra.

ánh đèn trần chao đảo nhòe đi trong mắt cậu kình ngư, và con cừu non ngây thơ cứ thế chính thức rơi trọn vào hang cáo, không còn đường lui.

ánh đèn ngủ màu vàng nhạt chiếu lên chiếc giường rộng lớn, rọi rõ hai thân hình đang quấn lấy nhau.

kiên hạo nằm ngửa trên gối, hai mắt dại đi vì tác dụng của liều thuốc mạnh.

từng đợt nhiệt nóng rực lan tỏa khắp các cơ quan làm toàn thân cậu run rẩy từng hồi.

làn da ngăm khỏe khoắn vốn dĩ rất săn chắc của một vận động viên bơi lội nay rịn đầy một lớp mồ hôi mỏng, lấp lánh dưới ánh sáng mờ.

hơi thở cậu dồn dập, ngực phập phồng liên tục, chiếc cổ ngửa ra đằng sau lộ rõ phần yết hầu đang lăn trượt vất vả.

thành huyền phủ người lên trên, vóc dáng hoàn toàn bao trùm lấy kiên hạo.

hắn dỡ bỏ hoàn toàn vẻ điềm tĩnh thường ngày. bàn tay thon dài của hắn mông muội vuốt dọc từ khuôn ngực phập phồng xuống tận vùng bụng dưới của kiên hạo, siết nhẹ lớp da thịt đàn hồi ấy.

"huyền... nóng quá... tôi chịu không nổi..." kiên hạo thều thào, giọng nói khàn đặc và lạc đi.

cậu vắt hai tay qua đầu, ngón tay vô thức bấu chặt lấy ga giường xám tro đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

thành huyền không đáp lời bằng câu từ, hắn cúi xuống, ngấu nghiến bờ môi sưng mỏng của kiên hạo thêm một lần nữa.

nụ hôn ấy càn quét khoang miệng kiên hạo, hút sạch chút không khí còn sót lại của cậu.

tiếng mút mát ướt át vang lên chói tai giữa gian phòng đóng kín.

thành huyền rời môi cậu, chậm rãi trượt lưỡi xuống dải cổ ướt đẫm mồ hôi, rồi cắn mạnh vào vệt thịt mềm ngay sát vai kiên hạo.

"á...!" kiên hạo giật nảy người, sống lưng cong vút lên khỏi mặt đệm.

cơn đau nhói hòa lẫn với sự kích thích do thuốc tạo nên một luồng điện xộc thẳng lên não. cậu quẫy đạp nhẹ, chân quờ quạng trên ga giường:

"đau... huyền ơi..."

"khó chịu lắm đúng không?" thành huyền thì thầm bên tai cậu, giọng nói khàn khàn đầy thỏa mãn.

hắn một tay khóa chặt hai cổ tay kiên hạo kéo ngược lên đỉnh đầu, tay còn lại luồn xuống bên dưới, trực tiếp tóm lấy nốt thắt cuối cùng trên cơ thể cậu kình ngư.

chút phòng bị mong manh còn sót lại trong tiềm thức kiên hạo khiến cậu co rút người lại, hai đầu gối chụm chặt theo bản năng chống cự.

"ngoan nào, thả lỏng ra,"

thành huyền ghé sát mặt, ánh mắt đen thẫm phủ một lớp sương mờ chiếm hữu nhìn xoáy vào đôi mắt dại đi của kiên hạo.

hắn dùng đầu gối thô bạo chen vào giữa hai đùi kiên hạo, dứt khoát tách rộng đôi chân săn chắc của cậu ra hai bên.

cảm giác trần trụi và phơi bày hoàn toàn trước mặt người bạn cùng bàn khiến kiên hạo hoảng loạn.

cậu lắc đầu, những giọt mồ hôi trên gáy văng ra:

"không... huyền, dừng... dừng lại một chút..."

nhưng kẻ thao túng không cho cậu cơ hội quay đầu.

thành huyền nhếch môi, cúi xuống thì thầm bằng chất giọng ma mị: "cậu đã đồng ý rồi mà hạo. cậu tin tôi đúng không? giao hết cho nghiêm thành huyền..."

nói rồi, không để kiên hạo kịp thích nghi, thành huyền dấn người tới, tiến thẳng vào bên trong.

"aaaaaa...!!!" kiên hạo gầm lên một tiếng xé họng, toàn thân co giật mạnh.

cảm giác xé rách thô bạo và chèn ép dữ dội ập đến tức thì, đánh tan một phần tác dụng mờ đục của thuốc.

cơn đau điếng người từ bên dưới xộc thẳng lên trung khu thần kinh làm mắt kiên hạo trợn ngược, nước mắt đầm đìa tự động ứa ra từ khóe mắt, trượt dài xuống thái tàng.

cậu cắn chặt môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng khóc.

thành huyền dừng lại một nhịp, nhìn ngắm biểu cảm đau đớn đến quằn quại của con mồi trong tay mình.

hắn cúi xuống, dịu dàng hôn đi những giọt nước mắt trên má kiên hạo, nhưng phần thân dưới lại bắt đầu chuyển động dồn dập, thô bạo và không hề có một chút thương tiếc.

*bạch. bạch. bạch.*

căn giường gỗ cao cấp bắt đầu rung lắc, phát ra những tiếng va chạm đều đặn vào tường.

mùi hương gỗ trầm đắt đỏ trong phòng giờ đây quyện chặt với mùi mồ hôi, mùi vị tanh nồng và hơi thở nồng nặc của sự mê muội.

thành huyền kiểm soát toàn bộ cuộc chơi. hắn dồn kiên hạo vào từng đợt sóng hoang dại, mỗi nhịp thúc đều sâu và hiểm đến mức làm kiên hạo không thể thở nổi.

cậu kình ngư vốn dĩ mạnh mẽ dưới nước, giờ đây hoàn toàn bất lực trên mặt giường.

hai tay cậu bị khóa chặt, chân gác lên hông thành huyền, chỉ có thể nương theo từng nhịp nhấp nhô thô bạo của hắn mà lắc lư.

"huyền... chậm... chậm lại..." kiên hạo rên rỉ đứt quãng, tiếng kêu vừa mang sự đau đớn xé thịt, vừa đượm sự khoái cảm méo mớ do hiệu ứng thuốc mang lại.

"gọi tên tôi... hạo, gọi tên tôi..." thành huyền ghì chặt hông cậu, giọng nói đè nén sự cuồng loạn.

"huyền... thành huyền...nghiêm thành huyền..."

kiên hạo mê mờ gọi, hai mắt nhắm nghiền, hoàn toàn thả dốc theo sự dẫn dắt của kẻ săn mồi.

trận chiến ấy cứ thế kéo dài dằng dặc suốt hàng giờ đồng hồ.

mặc cho kiên hạo khóc lóc, van xin rồi kiệt sức ngất đị, thành huyền vẫn nghiện ngập đắm chìm vào thân thể săn chắc của cậu kình ngư.

hắn ngấu nghiến từng tấc da thịt, để lại vô số vết bầm tím từ cổ xuống bụng và đùi trong của kiên hạo, những dấu vết chiếm hữu tàn nhẫn được che đậy dưới danh nghĩa tình yêu.

...

ánh đèn ngủ vẫn hắt lên căn phòng hỗn loạn.

kiên hạo nằm gục trên đệm, toàn thân bết dính mồ hôi và những vệt chất lỏng trắng đục.

cậu kiệt sức hoàn toàn, đôi mắt nhắm nghiền, bờ môi sưng rộp rỉ máu khô.

cơn đau âm ỉ xé rách sống lưng và vùng dưới khiến từng nhịp thở của cậu đều run rẩy.

con cừu non gục đầu vào lồng ngực của cáo lớn, tay khẽ bấu lấy tà áo hắn, tin rằng sự đau đớn này là cái giá cho một mối quan hệ mập mờ sâu sắc.

thành huyền tựa lưng vào thành giường, tay ôm trọn kiên hạo vào lòng, ngón tay luồn qua mái tóc ướt sũng của cậu xoa nhẹ đầy dịu dàng.

hắn cúi xuống hôn lên đỉnh đầu kiên hạo, ánh mắt lãng mạn phủ đầy sự cưng chiều.

nhưng khi kiên hạo thiếp đi vì quá mệt, thành huyền chậm rãi cầm chiếc điện thoại đắt tiền đặt ở góc bàn trang điểm lên.

thao tác của hắn nhanh gọn và thuần thục.

màn hình điện thoại sáng lên, phản chiếu gương mặt đẹp đẽ nhưng lạnh ngắt của thành huyền.

góc máy hướng thẳng về phía kiên hạo đang nằm mê man, trần trụi với đầy những vết bầm tím trên thân thể.

*tách. tách.*

tiếng màn hình chụp ảnh vang lên khe khẽ. những tấm hình và đoạn video ghi lại trọn vẹn cảnh tượng hoan lạc đã được lưu trữ gọn gàng vào bộ nhớ ẩn.

thành huyền cất điện thoại, nhếch môi nở một nụ cười đắc thắng.

con cừu non đã chính thức nằm gọn trong chuồng, và sợi dây dây chì siết cổ cậu đã được rút chặt thêm một nấc.

@rryenl.

Ok, 4k6 từ🫃

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com